Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 149

Phúc Nhi bảo Ô Châu đi theo giúp chuẩn bị nước ấm.

Triệu Tú Phân phàn nàn: "Con bảo Vệ Kỳ đi làm gì, ta có thể tắm rửa cho Đại Lang."

Phúc Nhi nói: "Nương, người có thể tắm rửa cho Đại Lang thì có thể tắm cho Tô Lặc không? Vệ Kỳ có kinh nghiệm tắm cho Tô Lặc và nhân tiện có thể tắm cho Đại Lang."

Còn nhân tiện nhét nhi tử đi theo chó à?

Thật ra không phải vậy đâu, chỉ là con chó Tô Lặc này không dễ tắm thôi.

Cũng không biết con chó này là giống chó gì mà lông vừa dài vừa nhiều, khi tắm rửa sạch sẽ, xõa lông trông rất ngớ ngẩn và dễ thương nhưng khi bị bẩn thì lại khiến người ta đau đầu.

Dù sao Phúc Nhi đã từng tắm một lần, từ đó về sau liền không muốn ra tay nữa, phần lớn là ném cho Vệ Kỳ tắm, một số ít là để Ô Châu và Vệ Phó tắm cho.

Điều quan trọng là không thể để nó bẩn được, hiện giờ Đại Lang đã ngủ giường riêng với cha nương, Phúc Nhi đã dọn một gian phòng phía tây cho y ở.

Tiểu gia hỏa này bằng lòng ngủ một mình nhưng phải có Tô Lặc ngủ cùng.

Nếu con chó này không được tắm sạch sẽ thì có thể lên giường không?

Dù sao thì việc mà Ô Châu phải làm nhiều nhất bây giờ chính là lau móng vuốt cho Tô Lặc.

Một ngày phải lau rất nhiều lần.

"Hơn nữa, nương, ta còn có chuyện khác muốn nhờ người làm giúp."

Triệu Tú Phân nhìn thùng nước và ngầm hiểu.

"Con muốn ta mổ cá sao? Con định chiên tôm cá cho Vệ Kỳ ăn à?" Bà ấy bật cười.

Vừa rồi nghe nữ nhi nói về món gì đó chưa từng ăn bao giờ, bà ấy còn tưởng là món gì đó, không ngờ chính là món tôm cá nhỏ mà gia đình nào trong thôn bọn họ lại chưa từng ăn qua món này?

Tiểu hài tử bắt được đám tôm cá nhỏ này không nỡ vứt đi nên đương nhiên phải tìm cách ăn.

Nhưng thứ này khó làm sạch, cá quá nhỏ, không thể mổ nên rất phiền phức.

Còn phải dùng dầu chiên cho hết mùi tanh nhưng hầu hết nông dân không nỡ sử dụng chảo dầu nên đa số đều vứt đi hoặc là cho heo ăn.

Dù có chế biến thành món ăn thì cũng không thể ăn.

"Chắc chắn không phải là cách nấu tôm cá nhỏ như ở trong thôn, đợi lát nữa nương sẽ biết."

"Con cứ hành hạ nương con đi!"

Nói thì nói vậy như Triệu Tú Phân vẫn đi tìm chiếc kéo, rồi tìm ghế con nhỏ ngồi bên thùng nước mổ cá.

Một lát sau, Vương Đại Nữu cũng tới.

Thấy nương đang mổ cá nhỏ thì lập tức vui vẻ.

"Đám hài tử này bắt tôm cả nhỏ về, ném đi thì tiếc nhưng để ăn thì rất phiền phức."

Nói tới nói lui rồi nàng ấy cũng ngồi xuống giúp nương.

Phúc Nhi sai sử nương và tỷ tỷ làm việc cho nàng, còn bản thân nàng thì đang đỡ eo đứng trong sân nói chuyện với hai người.

Nếu chỉ nhìn vào ngôi nhà thì vừa thấy đã biết là gia đình giàu có.

Nhưng nhìn ba phụ nhân vừa làm việc vừa tán gẫu thì còn tưởng là phụ nhân trong thôn.

Tuy nhiên công việc diễn ra nhanh chóng và không nhàm chán.

Chỉ trong chốc lát thì đám cá nhỏ đã được mổ xong.

Phúc Nhi lại nhờ tỷ tỷ giúp rửa sạch cá nhỏ, để ráo nước rồi đặt tôm sang một nơi khác.

Vốn dĩ nàng định sẽ nấu món này trước bữa tối nhưng Vệ Kỳ nóng lòng, thúc giục Phúc Nhi làm cho hắn ta nên Phúc Nhi đành phải bảo hắn ta tới phòng bếp rửa nồi và nhóm lửa.

Vệ Kỳ thành thật đi vào.

Còn chờ nồi nóng lên thì mới gọi Phúc Nhi vào bếp.

Đúng vậy, trong chính viện có một phòng bếp, phòng bếp này khá rộng, chính là để thuận tiện cho việc nấu nướng hàng ngày của Phúc nhi.

Phúc Nhi đỡ eo, chỉ huy Vệ Kỳ giúp nàng cắt ớt thành từng khoanh, đập tỏi, mang một chén tương tới và hướng dẫn hắn ta đổ dầu vào nồi cho nàng.

Vệ Kỳ luống cuống tay chân vừa oán giận: "Rốt cuộc là tẩu làm hay là ta làm, dứt khoát cứ để ta làm là được."

Phúc Nhi nói chí lý: "Ta là một phụ nhân đang mang thai, vốn dĩ nên dưỡng thai, ca ca của đệ cũng không dám ra lệnh cho ta nấu cơm, ta có thể để cho đệ làm thì đệ nên cảm ơn ta, để đệ giúp một chút thì làm sao?”

Vệ Kỳ quan sát nàng.

Bụng chưa to mà suốt ngày làm bộ làm tịch ôm eo chỉ huy cho người khác làm việc cho nàng. Nhưng suy nghĩ lại, nữ nhân trong cung mang thai hài tử đúng là phải dưỡng thai thật tốt nên hắn ta lại sờ mũi lúng túng.

Chờ nồi nóng lên thì Vệ Kỳ đang cầm đĩa vội gãi tai gãi mã, thần giữ của không cho hắn ta đổ vào nồi. Thế nào cũng phải chờ dầu trong nồi sôi một lúc rồi mới cho hắn đổ tôm cá nhỏ vào.

Tôm cá vẫn còn hơi nước, khi cho vào nồi thì kêu tach tách và b.ắ.n dầu ra ngoài.

Phúc Nhi đã tránh đi từ trước, để lại Vệ Kỳ đứng đó nhe răng.

Đợi tình hình trong nồi khá hơn thì Phúc Nhi đẩy hắn ta ra, nhanh nhẹn hất chảo hơn chục lần, cho đến khi tôm chuyển sang màu đỏ, cá cũng chín vàng thì nhanh chóng bỏ nguyên liệu nấu ăn vào.

Sau đó lại chỉ huy Vệ Kỳ múc bớt dầu thừa trong nồi, để lại một ít dầu, cho hành lá, gừng, tỏi, ớt, tiêu vào xào cho dậy mùi, thêm một thìa tương đậu nành vào xào cho đến khi có mùi thơm.

Mỗi lần Vệ Kỳ ngửi thấy mùi nước tương thì đều muốn ch** n**c miếng, hắn ta không nhịn được nói: "Thần giữ của, ta cảm thấy nước tương tẩu làm rất ngon, có thể mang đi bán lấy tiền."

Cái này còn cần đệ nói sao?

Phía Kiến Kinh bên kia đã bán từ lâu rồi, nương nàng nói chúng bán rất chạy.

Tuy rau trồng trong nhà ấm bán cũng chạy nhưng việc kinh doanh chỉ kéo dài được hai ba tháng, những người khác thấy có lãi thì cũng làm theo. Nhưng nước tương nhà nàng làm có thể bán quanh năm, người khác không thể bắt chước được.

Phúc Nhi có một đống ý tưởng kiếm tiền trong đầu nhưng mấu chốt là hiện giờ không đủ năng lượng và nhân lực. Nhị ca phụ trách chỗ lông thú và rau trồng trong nhà ấm, Lý Như Sơn phụ trách quán Thần tiên đảo, lấy đâu ra nhân lực để làm những việc khác.

Trừ khi sau này có người thì sẽ xem xét có thời gian để làm nước tương hay không.

Bỏ thêm tương thịt bò thì không cần thêm các gia vị khác mà chỉ cần thêm chút đường để tăng thêm hương vị khi dùng.

Phúc Nhi xào nửa nồi rồi cho ra mâm, bày đầy năm đĩa.

Một đĩa để chỗ lão gia tử, một đĩa để chỗ cha và nương, một đĩa để chỗ đại tỷ và đại tỷ phu, nhị tẩu còn cho hài tử bú nên không thể ăn đồ cay, một đĩa cho vệ Kỳ và đĩa còn lại là cho Vệ Phó và Phúc Nhi.

Hiện giờ cả gia đình không thể ăn cùng chỗ mỗi ngày.

Điều quan trọng là không thể lúc nào cũng ở cùng một nơi, hai ba ngày mới có thể dùng bữa cùng nhau, thời gian còn lại thì đều ở viện riêng.

Hai ngày nay Vệ Phó bận rộn, cơm chiều còn chưa xong thì Vệ Kỳ đã ăn xong đĩa tôm cá của mình.

Phúc Nhi nhanh chóng lấy chiếc đĩa còn lại đặt lên tủ cao.

Vệ Kỳ theo sau nàng bước vào.

Nhìn thấy cảnh này thì bật cười vì tức giận.

"Ta cũng không phải Đại Lang, tẩu đặt ở đó thì tưởng ta không với tới được à?"

Nàng chỉ là người thấp bé, phải kiễng chân mới có thể đặt lên nhưng hắn ta duỗi tay là có thể lấy được, phòng ai chứ?

Phúc Nhi đặt xong thì cũng ý thức được vấn đề này nên có hơi xấu hổ.

Nhưng sao nàng có thể xấu hổ trước mặt Vệ Kỳ được nên hung dữ nói: "Đĩa này không cho đệ ăn được, để dành cho ca ca đệ ăn."

"Tôm cá là do ta bắt."

"Đại Mao, Nhị Mao, Tam Mao cũng bắt, Đại Lang của chúng ta cũng góp sức!"

Vệ Kỳ nhìn tiểu chất nhi bên cạnh, cái mũi nhăn lại vì tức giận.

Vật nhỏ này thì góp sức gì? Gần như ở một bên gây rắc rối.

"Ngày mai ta sẽ đi bắt."

"Đi bắt đi, đi bắt đi." Phúc Nhi không kiên nhẫn xua tay.

Đại Lang ở một bên vô cùng hưng phấn: "Đi nữa!"

"Con không được đi, trở về bẩn thỉu muốn c.h.ế.t." Phúc Nhi nói.

Đại Lang phản đối: "Muốn đi!"

"Không được đi!"

"Muốn đi."

Hài tử đâu biết người lớn đang nói đùa, cũng không phải thật sự không cho y đi nên chỉ một lát sau đã nước mắt lưng tròng.

"Muốn đi!"

Rồi lại nhìn tiểu thúc thúc: "Thúc thúc, muốn đi!"

Vệ Kỳ tươi như hoa.

"Nương con cho con đi thì ta sẽ mang con đi."

Thế nên khi Vệ Phó về liền thấy Đại Lang cứ nhắc mãi muốn đi.

"Đi đâu vậy?"

Phúc Nhi xụ mặt nói: "Đi nghịch."

Đi nghịch gì cơ?

Vệ Phó không hiểu ra sao.

Lúc này cơm tối đã dọn xong, Phúc Nhi cố ý đẩy đĩa tôm cá nhỏ đến trước mặt Vệ Phó.

"Nếm thử xem. Để nguội cũng ngon đấy."

Đúng là rất ngon, tôm cá hơi giòn, quyện với mùi thơm của nước tương, vừa thơm vừa cay, ăn rất hợp với cơm.

Vệ Kỳ không được ăn và rất bực bội.

"Ngày mai ta sẽ đi bắt tiếp."

Đại Lang ngồi bên cạnh cha, ghế dựa đã được nâng lên cho y, vừa đủ để y có thể chạm tới bàn.

Bây giờ y có thể tự ăn, nhưng ăn rất bẩn nên Phúc Nhi đã đặc biệt may một chiếc yếm nhỏ. Khi ăn thì mặc ra ngoài, bị bẩn thì lại thay.

Chỉ là gu thẩm mỹ của người làm nương có chút ác ý, yếm may cho Đại Lang đều là các loại hoa.

Những bông hoa đủ loại màu sắc làm nổi bật gương mặt trắng hồng của Đại Lang khiến y giống như nữ hài.

"Ta cũng đi." Y lại nói.

"Đi làm gì?" Người làm cha hỏi.

Vệ Kỳ giúp đại chất nhi trả lời: "Đi bắt cá."

Đại Lang cũng vội nói: "Đại Lang muốn đi, nương không cho."

Lúc này Phúc Nhi mới buông tha.

"Con có thể đi nhưng không được phép mang Tô Lặc theo." Nói xong thì lại sửa lời: "Mang Tô Lặc đi cũng được, trở về thì bảo tiểu thúc thúc của con tắm."

"Thúc thúc."

Đại Lang lại nhìn tiểu thúc thúc.

Vệ Kỳ không để ý đến tiểu chất nhi mà nói với Phúc Nhi: "Vậy ngày mai tẩu phải làm lại món này cho ta."

"Làm làm làm, mấy người đều là quỷ đòi nợ!"

Hai quỷ đòi nợ nhanh chóng cúi đầu ăn cơm, còn một quỷ đòi nợ khác nhìn Phúc Nhi mà bật cười không thôi.

Dùng xong cơm thì Đại Lang đi theo Vệ Kỳ tới gian phòng phía tây.

Có khi Đại Lang không ngủ ở gian phòng phía tây mà sẽ ngủ với Vệ Kỳ.

Nhìn dáng vẻ đêm nay thì có lẽ là muốn ngủ cùng tiểu thúc thúc vì còn dẫn theo chó.

Phúc Nhi và Vệ Phó tắm rửa rồi lên giường đất.

Vệ Phó nói với Phúc Nhi, hắn muốn đến Tát Lạt Thành thổ một chuyến.

"Đến nơi đó làm gì?"

"Muốn đến xem, khi Vệ Kỳ trở về đã để Vệ Phan và Bùi Dương ở đó, bây giờ nghe nói đã khai hoang vùng đất lân cận nên ta dự định đi tới xem nên trồng cây gì."

Cũng có người cân nhắc về việc trồng cây gì vào năm khai hoang nhưng rất nhiều bá tánh địa phương không biết cách trồng trọt, việc này cũng là do Vương Thiết Xuyên nhắc nhở Vệ Phó.

Cho nên Vệ Phó dự định cùng nhạc phụ đi xem.

Tất nhiên chắc chắn hắn không chỉ muốn xem nên trồng cây gì mà còn dự định xây dựng một tuyến phòng thủ ở bên đó để ngăn chặn người La Sát ngóc đầu trở lại, nếu muốn xây dựng tuyến phòng thủ thì phải đi điều tra thực địa.

Tiếp đó, Tất Lạt Thành thổ vốn là của một bộ tộc, mặc dù thủ lĩnh của bọn họ đã c.h.ế.t nhưng vẫn còn rất nhiều người trong tộc, nên sắp xếp những người này thế nào thì cần hắn đích thân đến gặp mới có thể quyết định được.

Phúc Nhi không quan tâm đến chuyện này, nếu hắn đã nói thì chứng tỏ đã sớm quyết định.

Nàng đang nghĩ đến một chuyện khác.

"Đúng rồi, chàng định sắp xếp Vệ Phan và Vệ Triệu như thế nào? Định giao cho bọn họ làm việc gì? Hay là giao Tất Lạt Thành thổ cho bọn họ quản lý?"

"Chuyện này phải xem bọn họ có bằng lòng hay không, với tính cách của Vệ Phan thì chưa chắc đã ở lại."

Thực tế ở cuộc chiến chống lại người La Sát trước đó, Vệ Phan cũng đã giúp đỡ rất nhiều.

Thực ra hắn ta và Vệ Phó ở chung vô cùng lúng túng, Vệ Phó không sao nhưng mấu chốt là Vệ Phan cố ý tránh né Vệ Phó, giống như lần này ở lại Tất Lạt Thành thổ vậy.

Vốn là lấy cớ đi theo Vệ Kỳ chơi nhưng không ngờ lại ở đó không quay về.

Vệ Triệu cũng đi theo.

Suy cho cùng thì những năm đầu có sự ngăn cách, dù bây giờ hiềm khích lúc trước đã tiêu tan nhưng trong lòng vẫn còn khúc mắc.

Phúc Nhi nghĩ đến Vệ Phan trong ấn tượng và cảm thấy dường như hắn ta rất kiêu ngạo.

Liệu một người như vậy có ở lại và làm việc dưới quyền Thái tử mà trước kia hắn ta luôn coi thường không?

"Bỏ đi, cứ đi một bước nhìn một bước, chàng cũng đừng suy nghĩ quá nhiều."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn