Phúc Nhi mở to mắt nhìn hắn.
Điều này cũng bị hắn phát hiện sao?
Đúng vậy, nàng rất yêu thích gương mặt hắn, mấu chốt là gương mặt của hắn vô cùng tuấn tú.
Nếu gương mặt này đổi trên người mỹ nhân thì nàng cũng không nỡ, giống như Hoàng hậu nương nương, chắc chắn nàng cũng không nỡ, sao lại thành nàng yêu thích bảo bối của hắn?
"Nếu chàng còn gây sự với ta thì ta sẽ cắn chàng!" Nàng hung dữ trừng mắt nhìn bàn tay gõ vào chóp mũi của nàng.
"Nàng cắn chỗ nào?"
Mới đầu Phúc Nhi không có phản ứng gì, cho đến khi nàng định cắn ngón tay hắn mà cắn trượt vào cằm hắn rồi hắn thuận thế ngậm miệng nàng thì nàng mới phát hiện hắn nghĩ chuyện xấu.
"Đại Lang đâu rồi?" Nàng ngắt lời.
"Đại Lang được Vệ Kỳ dẫn đi chơi với đám Mao Đản..."
"Vậy cũng không được, chàng đừng quên ta..."
"Một lát nữa, nàng hầu hạ ta..."
Cuối cùng việc hai phu thê đánh nhau vẫn bị hai lão phu thê biết được.
Dù sao thì vết thương rỉ máu trên mặt Vương Thiết Xuyên cũng không thể che giấu được.
Sau khi biết được, lão gia tử không nói gì nhưng Ngưu Đại Hoa lại nổi giận.
Tuy người trong nhà đều nói bà lão thiên vị tiểu nhi tử nhưng đại nhi tử cũng là tâm can bảo bối của bà lão, người làm tức phụ như Triệu Tú Phân càng ngày càng kỳ lạ, còn dám cào nam nhân thành như vậy, sao có thể ra ngoài gặp người được nữa?
Nhân lúc ông lão đi vắng, Ngưu Đại Hoa gọi tức nhi tới.
Bà lão còn đang suy nghĩ nên dạy dỗ tức nhi như thế nào, cảnh cáo bà ấy để bà ấy không nói được lời nào, ai ngờ Triệu Tú Phân vừa thấy bà lão liền bật khóc.
"Nương, người phải làm chủ cho ta..."
Triệu Tú Phân kêu trời khóc đất, nói bên ngoài có quả phụ nhìn trúng Vương Thiết Xuyên, Vương Thiết Xuyên không những không tránh phiền phức mà còn dây dưa với người ta không rõ.
"Nương, người cũng là nữ nhân, nếu bên ngoài có quả phụ dây dưa với cha thì người sẽ làm gì?"
Làm gì?
Chỉ nghĩ đến thôi đã khiến Ngưu Đại Hoa tức giận.
Bà lão chắc chắn sẽ không cam lòng, nhất định cũng sẽ cào rách mặt bà ta nhưng mà bà lão sẽ không cào mặt ông lão, muốn cào thì phải cào nữ tử không biết xấu hổ dụ dỗ trượng phu của người khác.
"Nhưng con cũng không nên cào Xuyên Nhi, muốn cào thì cũng là cào nữ nhân kia!"
Triệu Tú Phân nghe vậy thì biết bà bà đã bớt giận nhưng bà ấy vẫn thút tha thút thít.
"Ta cũng không biết nữ nhân kia sống ở đâu..."
Rồi lại khóc lóc nói "con cháu đã lớn như vậy rồi", "nhi tử nữ nhi còn ở bên cạnh", "có mất mặt hay không chứ" khiến Ngưu Đại Hoa trở nên bực bội.
"Được rồi được rồi, con đừng khóc, lát nữa ta sẽ gọi Xuyên Nhi tới nói chuyện."
"Nương, người phải quản lý chuyện này. Nương thấy đấy, bây giờ Xuyên Ca đã làm quan, tuy cha không phải quan nhưng mỗi ngày cha đều giúp huấn luyện nha dịch, dân làng đó, lại thành lập sở quân bị gì đó, dù không phải quan nhưng cũng tương đương với quan. Còn có lão nhị, hiện giờ đang buôn bán với Phúc Nhi, Đa Thọ cũng làm việc ở nha môn phía trước..."
Triệu Tú Phân vừa lau nước mắt vừa nói: "Hiện giờ nhà ta đã khác trước, vừa có quan chức vừa có tiền, cũng không thể mở miệng. Nếu không mở miệng thì nữ nhân phải dốc sức theo sau, nếu mở miệng thì sau này trong nhà sẽ hỗn loạn. Nương, người nghĩ xem, nếu cha dẫn một tiểu lão bà về cho người thì phải làm gì?"
Ngưu Đại Hoa nghĩ đến khả năng này thì lập tức nổi giận.
Lập tức vỗ bàn nói: "Lão đại không đúng, gia phong của Vương gia chúng ta luôn chính trực, không được phép đào hoa lộn xộn đó. Con chờ đó, để ta cho người đi gọi lão đại tới."
Nói rồi bà lão gọi nha đầu Mãn Nhi được Phúc Nhi đặc biệt giao nhiệm vụ hầu hạ bà lão và lão gia tử.
"Đi gọi đại lão gia tới, nói ta có chuyện muốn nói với hắn."
Mãn Nhi đã quen với việc này, bởi vì lão thái thái thỉnh thoảng sẽ gọi đại lão gia tới nói chuyện. Lập tức vâng dạ một tiếng rồi đi xuống.
Không lâu sau, Vương Thiết Xuyên bị gọi tới.
Khi mới bước vào, ông ấy căn bản không biết chuyện gì đã xảy ra, còn tưởng lão nương gọi ông ấy tới là vì có chuyện gì đó.
Mãi đến khi nhìn thấy thê tử ngồi bên cạnh giường đất giả vờ lau nước mắt thì mới chợt hiểu ra.
"Nương."
"Ta nói với con, lão đại..."
Tôn Hà Nhi lập tức ôm hài tử đứng dậy, lúng túng nói: "Nãi nãi, ta ra ngoài trước."
Tuy rằng nàng ấy rất muốn ở lại xem nhưng nãi nãi dạy dỗ công công, thật sự không phải chuyện mà tiểu bối như nàng ấy có thể xem được.
"Đi gì chứ? Con cũng là tức phụ của Vương gia!"
Ngưu Đại Hoa bảo Tôn Hà Nhi ngồi xuống.
Sau đó lại nói với nhi tử: "Lão đại, ta nói với con, nam nhân nhà ta không được phép làm những trò đó. Không chỉ con mà đệ đệ con, mấy tiểu bối bên dưới, đệ đệ con và Hưng Tề thì không tính, bọn họ ở lại Hắc Sơn thôn, nơi đó cũng không phải nơi phồn hoa gì nhưng những nam đinh ở bên ngoài thì không được phép, con phải để mắt đến cho ta, kể từ bây giờ việc này sẽ là gia huấn của nhà ta, chờ cha con về thì ta sẽ nói với hắn..."
Ba mươi phút sau, Tôn Hà Nhi ôm hài tử và bước ra khỏi viện nơi hai lão phu thê sống cùng với phu thê Vương Thiết Xuyên.
Tôn Hà Nhi không dám ở lại lâu hơn và tách khỏi công bà.
Trong mắt nàng ấy vẫn còn sự ngưỡng mộ.
Bà bà thực sự lợi hại, quá lợi hại!
Vốn dĩ là nãi nãi dạy dỗ tức nhi nhưng ai ngờ bà bà đã lật ngược tình thế và biến thành mượn sức nãi nãi để dạy dỗ công công, còn đặt ra gia huấn cho nam nhân Vương gia không được hái hoa ngắt cỏ ở bên ngoài, không được phép dẫn tiểu lão bà về.
Ở bên kia Vương Thiết Xuyên bất đắc dĩ nói: "Cuối cùng là nàng đã hài lòng chưa?"
"Ta hài lòng cái gì?" Triệu Tú Phân đắc ý nói: "Không phải nương gọi ta tới là muốn dạy dỗ ta trước sao, ta liền lấy chuyện của cha nói, ta xem nương còn dám thiên vị nhi tử này không?"
"Nàng đó, nàng chỉ ỷ vào lão thái thái quan tâm lão gia tử!"
Triệu Tú Phân nhướng mày nhìn ông ấy.
"Vậy theo lời chàng nói, nếu lão thái thái không lên tiếng thì chàng thật sự có ý định đưa tiểu lão bà về?"
"Sao ta có thể làm như vậy? Nàng đừng tưởng thường ngày cha mặc kệ chuyện trong nhà nhưng thực chất vẫn luôn có chính kiến, nàng xem lão nhị muốn hưu tức phụ, không phải cha cũng ngăn cản không cho phép sao? Nói nếu đã cưới phụ nhân vào cửa thì chính là thê tử một đời, nếu không quản tốt thê tử thì là do người làm trượng phu là lão nhị không có bản lĩnh, cho dù hưu người này rồi cưới người khác vào cửa thì vẫn là bất chính, vẫn là không quản được thê tử."
Cho nên đến nay Vương Thiết Căn vẫn sống với Cẩu Xuân Hoa nhưng bây giờ Cẩu Xuân Hoa đã thay đổi rất nhiều, người cũng siêng năng hơn trước rất nhiều.
"Nàng nói xem liệu cha có thể cho phép chúng ta có tiểu lão bà ở bên ngoài không? Chẳng qua là cha cho rằng chuyện này chẳng ra sao nên mới lười quản lý thôi."
Lúc này Triệu Tú Phân mới nhận ra sự thật.
"Chàng thật sự cho rằng ta diễn vậy với nương chỉ vì trị chàng thôi sao? Chẳng qua là để cảnh cáo mấy tiểu bối phía dưới mà thôi, dù sao cũng không thể thả cửa, bất kể nơi nào cũng không được."
"Được được được, nàng nói đều có lý."
Sau đó Phúc Nhi mới biết chuyện này và cảm thán lão nương thật cao tay.
Nàng không nói gì mà chỉ dùng ánh mắt nhìn Vệ Phó.
Lúc ấy có mắt người ngoài nên Vệ Phó không tiện nói gì, chờ mọi người rời đi thì hắn hỏi Phúc Nhi tại sao lại nhìn hắn như vậy.
Phúc Nhi chỉ cười mà không nói.
Thật sự cho rằng lão nương của nàng chỉ cảnh cáo mấy con hổ Vương gia thôi sao?
Đương nhiên trong đó cũng có hai hiền tế!
Đại tỷ phu đột nhiên thăng chức, còn thăng cấp rất nhiều, nói không chừng đã bị nữ nhân bên ngoài nhắm tới, còn có Vệ Phó, hai hiền tế này mới là quan trọng nhất.
Nhi tử và nam nhân đều dễ quản, bởi vì đều là người trong nhà nhưng xét cho cùng thì hiền tế chỉ là người ngoài.
Đặc biệt là phân lượng của hai hiền tế cực kỳ nặng nề nên nương nàng mới cảnh cáo cha nàng nhưng trên thực tế là cảnh cáo tất cả mọi người.
Sao Vệ Phó lại không hiểu ý này.
Nếu đổi lại là hắn vẫn còn ở Đông Cung trước kia thì chắc chắn không hiểu nhưng bây giờ hắn đã không còn là hắn của trước kia nữa.
Chỉ có thể nói là đạo lý đối nhân xử thế đều là chuyện đương nhiên.
Hiện giờ cả gia đình quây quần bên nhau, có thể nói là cả nhà tràn ngập niềm vui.
Nếu nói tới điều bất hòa duy nhất thì đó chính là cơn ốm nghén của Phúc Nhi.
Nôn mửa mỗi buổi sáng đã trở thành thói quen nhưng cảm giác thèm ăn vẫn chưa tăng lên, có món gì ngon cũng không thể ăn nhiều, nếu không sẽ lại nôn ra nên chỉ có thể kìm nén bằng mận chua.
Vì thế mà Triệu Tú Phân và Vương Đại Nữu đều rất có kinh nghiệm và hỏi liệu có phải Phúc Nhi đã mang song thai hay không.
Bởi vì năm đó hai người mang song thai cũng làm ra đủ chuyện ầm ĩ và phải đợi bụng to lên, bào thai bắt đầu cử động thì mới ngừng.
Về vấn đề này mà những người khác có đủ loại suy đoán nhưng tóm lại đều là bán tín bán nghi.
Bạch đại phu không thể nhận ra mạch song thai, chỉ có thể chờ bụng lớn thì mới có thể nhìn xem có điều gì bất thường hai không.
Nhưng mà Triệu Tú Phân và Vương Đại Nữu đều cho rằng nên ăn ít lại, nếu không thì mang song thai quá lớn sẽ khó sinh.
Triệu Tú Phân đặc biệt chú ý đến điều này và cho biết kinh nghiệm này được truyền lại từ nhà mẹ đẻ của bà ấy, nhà mẹ đẻ của bà ấy có rất nhiều cặp song sinh, bao gồm cả những người cùng thế hệ của bà ấy, gia gia hay thúc bá của bà ấy đều có.
Bởi vậy mà phụ nhân trong nhà mẹ đẻ của bà ấy đều có kinh nghiệm mang song thai.
Tổng kết lại thì chính là ăn ít, ăn đủ chất nhưng không được ăn nhiều, nhất định không được để thai nhi quá lớn.
Một ngày nọ, Vệ Kỳ đột nhiên xách một túi cá và tôm nhỏ trở về.
Gần đây xuân về hoa nở, sông Hắc Giang rất sôi động.
Người đi kiếm ngọc trai bắt cá đều có mặt.
Đại Mao, Nhị Mao đã tám tuổi, là độ tuổi chạy điên cuồng khắp nơi, một cái quan nha cũng không thể chứa nổi mấy đứa.
Có hài tử nào ở nông thôn không biết bơi lội trèo cây? Khi thời tiết ấm áp thì đặc biệt thích chơi bên bờ sông.
Đại Lang nhỏ nhất nhưng y cũng muốn đi, gần đây y đi theo nhóm biểu huynh chơi đến điên cuồng nên Vệ Kỳ cũng trở thành vua của đám hài tử và thành chủ lực trông chừng mấy hài tử này.
Chỗ cá nhỏ, tôm nhỏ này đều là do bọn nhỏ bắt được.
Tuy nước sông Hắc Giang sẫm màu nhưng trong đó có rất nhiều cá tôm, chỉ cần thả một chiếc lưới nhỏ xuống là có thể vớt được một túi đầy.
Mấy hài tử đều biến thành tượng đất, từng đứa một bị nương vừa mắng vừa dẫn đi tắm rửa, Phúc Nhi cũng ghét bỏ nhìn mấy người, ánh mắt dừng trên con chó Tô Lặc cũng trở nên bẩn thỉu.
"Tô Lặc, ngươi là chó lông trắng, nhìn xem bây giờ bẩn giống như heo con?"
Trên người Tô Lặc lốm đốm đen trắng, hình như lông đã ướt nhẹp, có một chút lá cây dính vào bụng, cực kỳ bẩn thỉu.
Đặc biệt là hai bàn chân chó đen như vừa mới được đào từ đống bùn đất ra.
Hơn nữa con chó này khá béo nên nếu không nhìn vào mặt chó thì thực sự trông giống heo con bẩn thỉu.
Tô Lặc ngượng ngùng giấu móng vuốt bẩn thỉu nhất dưới bụng mà r*n r* làm nũng.
Càng ngày càng giống heo.
"Heo nhỏ."
Tiểu chủ nhân cũng nói nó như vậy!
Tô Lặc cọ đi cọ lại trên mặt đất rồi cọ đến bên chân tiểu chủ nhân.
Nhìn lại nhi tử cũng đã trở thành hài tử bẩn thỉu.
Hai người một chó, trông Vệ Kỳ sạch sẽ hơn nhưng bàn chân và cẳng chân cũng dính đầy bùn đen.
Phúc Nhi tức giận đến mức không muốn nhìn nữa, nàng cúi xuống nhìn tôm cá được đổ vào thùng.
Những con cá nhỏ ra khỏi nước quá lâu nên đã c.h.ế.t nhưng phần lớn tôm vẫn còn sống.
Nàng nhìn thùng nước rồi lại nhìn Vệ Kỳ.
"Đệ đưa hai thứ này đi rửa sạch, đợi lát nữa ta sẽ làm cho đệ món mà đệ chưa từng ăn."
Vệ Kỳ theo bản năng hỏi: "Món gì?"
"Đợi lát nữa đệ ăn chẳng phải sẽ biết sao?"
Vệ Kỳ nghi ngờ nhìn Phúc Nhi, chẳng lẽ nàng cố tình dụ hắn ta giúp nàng tắm cho nhi tử và chó sao?
Nhưng hễ là Phúc Nhi nói món mà hắn ta chưa từng ăn thì đúng là trước kia hắn ta chưa từng ăn nên không khỏi có chút ngứa ngáy.
"Vậy thì giữ lời nhé?"
"Đã khi nào ta không giữ lời chưa? Nếu không phải ca ca đệ không ở đây, nếu không phải một mình Ô Châu không thể xử lý được hai người thì đệ nghĩ ta sẽ gọi đệ à?"
"Vậy được."
Vệ Kỳ dẫn theo một hài tử và một con chó bẩn thỉu rời đi.