Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 116

Sau khi bước vào thì Phúc Nhi mới biết được sao lại có chuyện này.

Hóa ra sau khi gia gia nàng rời đi thì nãi nãi bắt đầu cảm thấy bất an.

Cơm ăn không ngon, ngủ cũng không yên và chẳng bao lâu đã sụt cân rất nhiều.

Dù cha nàng có khuyên thế nào đi nữa cũng vô ích, dù sao nãi nãi nàng luôn cảm thấy bất an. Mới đầu hỏi còn không nói, sau đó mới nói quê quán của lão gia tử có thể là ở Hắc Thành, sợ ông lão đến sẽ không quay về.

Dù sao cũng cùng chung chăn gối nhiều năm, dù Ngưu Đại Hoa có ngốc đến đâu thì cũng biết được ông lão không phải người bình thường, mà lúc ấy bà lão cứu ông lão, vết thương trên người ông lão không phải vết thương bình thường, xiêm y cũng không phải xiêm y bình thường chứ đừng nói đến khối ngọc bội kia.

Sau đó bà lão sống c.h.ế.t muốn gả cho ông lão, bình thường cũng được nhưng cứ cách hai năm phải ra ngoài một chuyến, mỗi chuyến đều phải mấy tháng, nói là hộ tống nhưng đi hộ tống ở đâu?

Ngưu Đại Hoa trông không giống như hộ tống mà giống như đang về nhà.

Bà lão không dám hỏi, sợ ông lão nói là, ta về nhà, trong nhà còn có một bà nương nữa.

Ngay từ đầu việc này đã khiến Ngưu Đại Hoa vô cùng bối rối, nhưng sau đó lại nghĩ dù trong nhà ông lão có một người thì sao? Bà lão cũng được tam thư lục lễ cưới vào cửa.

Tam thư lục lễ (Tam môi lục sính):

Tam thư gồm Sính thư, Lễ thư và Nghênh thân thư. Đây là 3 lá thư nhà trai đưa sang nhà gái để đưa tin, xin báo và chuẩn bị dàn xếp các nghi thức.

Sính thư: Nhà trai viết một tờ giấy nhờ người làm mai đưa sang nhà gái với hàm ý muốn cầu hôn và bước sang nhà gái để bàn tính hôn sự.

Lễ thư: Sau lễ dạm ngõ, họ nhà trai sẽ chọn ngày lành tháng tốt viết tờ giấy xin ngày sinh tháng đẻ của cô gái rồi nhờ người làm mai đưa sang.

Nghênh thân thư là giấy họ nhà trai ghi ngày, giờ đón dâu muốn nhà gái tham khảo.

Lục lễ là chỉ 6 lễ gồm: Nạp thái, Vấn danh, Nạp cát, Nạp chinh, Thỉnh kỳ, Thân nghênh. Nhà trai phải làm đầy đủ thì khi nhà gái đã chấp thuận làm thông gia.

Nạp thái tức (lễ Dạm ngõ hay Chạm ngõ) là trên cơ sở hôn nhân nói trên, tức được mệnh lệnh đồng ý của cha mẹ và lời nói của người mai mối, nó là tiền đề căn bản cho để thực hiện Tam thư lục lễ. Nhà trai đặt vấn đề hôn nhân với nhà gái. Sau khi nhà gái đồng ý, nhà trai tiến hành lễ Nạp thái với nhà gái. Thông thường nhà lễ vật Nạp thái nhà trai tặng là một đôi chim nhạn sống - chim nhạn khi trời lạnh thì bay về phương nam, khi ấm lại trở về phương bắc, được coi là thuận ứng với đạo âm dương giữa trời đất. Hơn nữa chim nhạn kết đôi trung trinh không đổi thay, một con c.h.ế.t thì con còn lại sẽ cô độc đến già.

Vấn danh : Hỏi ngày, giờ, tháng, năm sinh (sinh thần bát tự). Cần xem ngày giờ sinh của người nữ hợp với người nam thì mới có thể thành hôn.

Nạp cát: Lễ tiếp sau Vấn danh. Lễ này tương đương với lễ đính hôn ngày nay. Nhà trai thông báo kết quả tốt lành cho nhà gái sau khi xem tuổi sau lễ Vấn danh, đồng thời nhà trai đích thân đem lễ vật đến cho nhà gái để ký kết hôn ước. Lễ vật lúc này đa phần là đồ trang sức, khí cụ, gấm lụa, đất đai, nhà cửa.. Bày tỏ trong tương lai không xa sẽ chính thức nghênh đón cô gái.

Nạp chinh: Nhà trai trong quá trình này cần phải đem tất cả những sính lễ đến tặng nhà gái, lễ tiết khá phức tạp. Sau đó nhà gái sẽ trả lại một phần sính lễ, hoặc là mua lễ vật mới tặng nhà trai, hoặc là tặng quần áo giày tất mà cô gái đích thân làm cho chàng trai.

Thỉnh kỳ: Nhà trai tính ra ngày tốt kết hôn, mời nhà gái xem.

Thân nghênh: Chú rể đón cô dâu về nhà, làm lễ hợp cẩn, bách niên hảo hợp.

Bà lão nài nỉ nam nhân sinh thêm nhi tử, bà lão nghĩ nam nhân không để tâm đến bà lão, chẳng lẽ còn không quan tâm đến bụng mình?

Tuy nhiên sau ngần ấy năm đã chứng minh bà lão suy nghĩ lung tung, ngoại trừ việc ông lão thỉnh thoảng ra ngoài "hộ tống" những năm đầu thì hình như không có một người nào đó ở nhà bên kia.

Đương nhiên Ngưu Đại Hoa chắc chắn sẽ không nói tâm sự này với người khác.

Nhưng bà lão sợ nhất là ông lão đi xa, chỉ cần ông lão rời khỏi nhà thì bà lão sẽ cảm thấy bất an.

Hai lần đi tìm Phúc Nhi hay cùng Vệ Phó vào kinh đều là bà lão biết đi về phía nam, nếu đi về phía bắc thì tuyệt đối bà lão sẽ làm loạn.

Lần này làm loạn cũng vô ích, dù sao thì ông lão cũng đi rồi.

Ngưu Đại Hoa nghĩ chắc chắn ông lão còn giận mình và sau này không trở lại nữa. Không những ăn ngủ không ngon mà còn lau nước mắt mỗi ngày, nói muốn tìm ông lão.

Vương Thiết Xuyên là nhi tử dù biết lão nương đang làm loạn nhưng có thể làm gì chứ?

Dù sao cũng là nương thân sinh mà nương của ông ấy đúng là đáng thương, ông ấy làm nhi tử vẫn biết lão nương không thể sống thiếu lão gia tử, nếu không ở bên cạnh thì linh hồn cũng đi theo.

Ngưu Đại Hoa lại nói nếu nhi tử không đưa bà lão đi thì bà lão sẽ tự mình đi.

Nhưng bà lão đã là một người lớn tuổi, sao Vương Thiết Xuyên có thể yên tâm để bà lão ra ngoài một mình, còn đi đường xa như vậy?

Cuối cùng cả nhà tụ họp lại, thậm chí cả Vương Đại Tú và Vương Nhị Tú đã xuất giá cũng quay về, cuối cùng thống nhất là trưởng tử Vương Thiết Xuyên đi cùng, dẫn theo Vương Hưng Học là vì hắn ta hay rời nhà nhiều nhất để yên tâm.

Vương Đa Thọ là tự theo tới, dù sao hắn ta cũng không có việc gì làm.

Bốn người đi về hướng bắc, đi theo con đường mà Vệ Phó đã đi khi đến đây.

Nhưng mà bốn người này còn liều lĩnh hơn đám Vệ Phó khi đó, lúc ấy nhóm người Vệ Phó vội vã lên đường vì sợ mặt nước đóng băng.

Lần này cũng là vì Ngưu Đại Hoa kiên trì, nói không đi được đường thủy thì đi đường bộ, nếu có tuyết rơi thì đi chậm lại, dù sao thì bà lão cũng giống như đứa ngốc, ai cũng không thuyết phục được.

Chờ bọn họ tới An Quảng thì mặt nước thật sự đã đóng băng.

Nhưng cũng không phải không có cách nào để lên đường.

Lúc này băng trên mặt nước vô cùng rắn chắc, tuy không thể đi thuyền nhưng có thể đi xe, cũng chính là xe trượt tuyết hay còn được gọi là xe chó ở địa phương mà bọn họ đi tới.

Loại xe trượt tuyết này có thể dùng ngựa, la, trâu, lừa để kéo, cũng có thể dùng chó kéo, chủ yếu là để vận chuyển hàng hóa vào mùa đông, đương nhiên cũng có thể kéo được người.

Nhưng mà đắt, thuê một chiếc xe giá mười lượng bạc, còn chỉ đưa đến Long Giang Thành, bởi vì quán xe băng này chỉ có chuyến đi từ An Quảng đến Long Giang Thành.

Lại bảo bọn họ đừng lo lắng, đến đó rồi thì ở đó cũng có quán xe băng.

Cũng may bây giờ Vương gia không thiếu bạc nên đã thuê xe ở ven sông.

Chỉ cần tiểu hài tử ở ngoài biên quan thì không thể nào chưa từng chơi xe trượt tuyết khi còn nhỏ nhưng sử dụng làm phương tiện lên đường thì vẫn là lần đầu. Theo cách nói của Vương Đa Thọ thì cũng coi như mở mang tầm mắt.

Xe chó chở bọn họ có tổng cộng mười sáu con chó lớn, chạy theo từng lượt, mấu chốt là phải đi rất nhanh nên bọn họ không cần tới một ngày đã đến Long Giang Thành.

Phúc Nhi nghe xong cũng kinh ngạc không thôi, bởi vì lúc ấy bọn họ phải mất ba bốn ngày để ngồi thuyền từ An Quảng đến Long Giang mà xe chó này có thể nhanh hơn thuyền?

Vẫn là Vệ Phó giải thích cho nàng, tuy Vệ Phó chưa từng ngồi nhưng có thể tưởng tượng được ----- thuyền dùng sức gió hoặc là sức người, khi xuôi dòng hay ngược dòng đều ảnh hưởng đến tốc độ của thuyền nhưng mặt băng cực kỳ trơn trượt, chỉ cần xe đủ chắc, chó chạy khỏe, người lái xe quen thuộc mặt băng thì ngày đi trăm dặm cũng không thành vấn đề.

Hắn đã đọc một cuốn sách tên là "Trúc diệp đình tạp ký" của tiền triều, trong đó ghi lại một bộ tộc ở cực bắc nói "Vào mùa đông khi nước đóng băng, ngồi xe trượt tuyết do chó lái đi... một ngày sáu bảy trăm dặm."

"Sáu bảy trăm dặm? Chẳng phải nhanh hơn thì là tám trăm dặm sao?" Phúc Nhi ngạc nhiên nói.

Bỏ chuyện này sang một bên, bọn họ tiếp tục nghe Vương Hưng Học nói chuyện.

Khi nhóm người đến Long Giang, bởi vì trước đó kinh nghiệm và biết được nên đã tìm quán xe băng ở địa phương rồi ngồi xe băng từ Long Giang tới Mặc Nhĩ Căn.

Nhưng từ Mặc Nhĩ Căn đến Hắc Thành chỉ có một đoạn đường thủy, còn lại đều là đường bộ.

Vốn dĩ Vương Hưng Học còn nghĩ tốt hơn là ngồi xe băng một đoạn rồi đi đường bộ hoặc là trực tiếp đi đường bộ. Nhưng khi bọn họ đến nơi thì trời lại có tuyết, cho dù tìm được xe ngựa cũng không đi được.

Hơn nữa bọn họ cũng không quen đường.

Vẫn nên tìm quán xe băng ở địa phương, tình cờ bọn họ nói muốn giao một mẻ rượu tới Hắc Thành và bảo bọn họ chờ hai ngày rồi cùng đi nhưng đi đường cũng phải mất hai ba ngày.

Hai ba ngày thì hai bà ngày, ban đầu bọn họ nghĩ không thể đến được trước năm cũ.

Thế là sau khi chờ đợi hai ngày, xe băng đi cùng với đoàn xe giao hàng, vẫn dùng xe trượt tuyết nhưng đổi thành ngựa kéo, trên đường đi cũng không chậm nhưng vẫn phải mấy hai đêm ăn ngủ ngoài trời, rừng núi hoang vắng.

Nhưng mà đoàn xe đã tính toán trước tình huống này, mười đại hán thay phiên gác đêm là đủ.

Nhưng mà Ngưu Đại Hoa lại sợ hãi đến mức không chợp mắt suốt hai đêm.

Vừa nghe nói là giao rượu thì Phúc Nhi liền nghĩ đến rượu của mình, nàng đang định cho người đi hỏi thì Lý Như Sơn đã sai người quay lại, nói có một mẻ rượu được giao đến quán rượu.

Chắc là mẻ rượu mà tỷ phu mua.

Phúc Nhi mặc áo choàng, định ra ngoài một chuyến.

Vương Đa Thọ ngồi không yên, nói muốn đi cùng tỷ tỷ nên gọi Lưu Trường Sơn dậy.

Sau khi đến đó, kiểm tra rượu đưa tới thì đúng là rượu mà Lưu Trường Sơn đã mua.

"Tửu phường này làm việc nhanh nhẹn, sau này có thể đi lại lâu dài."

Bởi vì Lưu Trường Sơn mua nhiều rượu nên còn rẻ hơn hai phần so với giá nhập hàng bình thường và còn được vận chuyển miễn phí.

Phúc Nhi hỏi người lái xe, nghe nói phí giao hàng không ít.

Khi dỡ rượu ra, Phúc Nhi đã đi vòng quanh chiếc xe trượt tuyết vài vòng.

"Tỷ, tỷ nhìn gì đấy?" Vương Đa Thọ hỏi.

Phúc Nhi ra hiệu cho hắn ta đừng nói chuyện, lúc này Lưu Trường Sơn nhìn thấy tư thế này của nàng thì không khỏi nói: "Phúc Nhi?"

"Tỷ phu, huynh không cảm thấy đây là thứ tốt à?"

Lưu Trường Sơn sửng sốt, cho rằng nàng đang nói đến xe trượt tuyến vận chuyển hàng nhanh và tiện nên nói: "Đúng là thứ tốt, không hề chậm hơn so với xe đẩy."

Hắn ta đã từng thử dùng xe ngựa kéo đồ từ Mặc Nhĩ Căn đến Hắc Thành, một chuyến phải mất ít nhất bốn năm ngày, trong đó gồm một ngày đi đường thủy và bốn ngày đi đường bộ.

Nhưng Vương Hưng Học nói bọn họ đi từ Mặc Nhĩ Căn đến đây chỉ mất ba ngày rưỡi, trong đó đường bộ chỉ mất hơn hai ngày.

"Sao thế, muội muốn -----"

Lúc này Lưu Trường Sơn cũng ý thức được thái độ của Phúc Nhi không đúng.

"Tỷ phu, huynh nói xem, nếu chúng ta cũng có một đội xe băng như vậy, chẳng những không sợ hết rượu mà còn có thể bán rượu bên ngoài Hắc Thành mà không cần lo lắng về thời tiết, thậm chí là rau trồng trong nhà ấm của chúng ta cũng có thể bán đi."

Bởi vì tuyết rơi phủ kín núi nên đường đi không hề lý tưởng, vì vậy Phúc Nhi không quá tích cực trong công việc kinh doanh của mình.

Nếu lúc ấy không phải "tức nước vỡ bờ" thì quán rượu đã không mở cửa nhanh như vậy. Theo ý tưởng của Phúc Nhi thì cứ từ từ, dù sao cũng có quá nhiều hạn chế trong chuyện kinh doanh vào mùa đông.

Sau đó lại mở cửa quán rượu, việc kinh doanh tốt ngoài sức tưởng tượng nhưng không mua được độ, không thể vận chuyện được rượu nguyên chất vào, dù có được tặng thứ gì đó trong thời tiết này thì nàng cũng không có cách nào ủ rượu, rau trồng trong nhà ấm không bán được.

Nàng đã nghĩ chờ đến mùa xuân băng tan nhưng mùa đông ở Hắc Thành quá lâu, nghe nói muốn băng tan phải mất ít nhất ba bốn tháng, nghĩ đến còn mất nhiều thời gian như vậy thì nàng lập tức mất hứng thú.

Suy cho cùng thì bọn họ mới chỉ đến đây một thời gian ngắn và chưa thích ứng được với khí hậu nơi này.

Vấn đề không thích ứng này không chỉ liên quan đến cái lạnh mà còn liên quan đến tâm lý.

Nhưng xe trượt tuyết kéo hàng đã mang đến cho Phúc Nhi một ý tưởng mới, gần như nàng đã bước ra khỏi bóng tối và chợt nhìn thấy một tia sáng.

"Ý tưởng của muội không tồi nhưng rượu thì không nói, chỗ rau trồng trong nhà ấm của muội, cho dù lôi ra bán e rằng cũng không đủ nuôi đoàn xe băng."

"Nhưng nếu ta triệu tập toàn thành trồng cho ta thì sao?" Phúc Nhi nói đầy ẩn ý.

"Chuyện này -----"

Hiển nhiên chuyện này vượt qua suy nghĩ của Lưu Trường Sơn, dù sao hắn ta cũng không am hiểu việc kinh doanh, chuyện mua rượu và vận chuyển rượu không thể giao cho ai nên mới phó thác cho hắn ta.

"Ta đi tìm Vệ Phó thương lượng."

Nói xong thì Phúc Nhi vội vàng rời đi, thậm chí còn quên mất đệ đệ.

Vương Đa Thọ vội vàng đuổi theo.

Sau khi trở về, Phúc Nhi không nói chuyện với Vệ Phó được ngay.

Dù sao cha, nãi nãi, ca ca, đệ đệ ruột thịt vừa mới đến, cho dù là quy củ hay phong tục thì đều phải có một bữa cơm đón gió tẩy trần.

Trước mắt thì bà tử ở phòng bếp làm đồ ăn không quá hợp khẩu vị của Phúc Nhi, nấu cháo gì đó thì không nói nhưng cơm nàng thường ăn đều là tự nấu.

Cho người chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, lôi kéo đệ đệ nhóm lửa cho nàng rồi Phúc Nhi liền bận rộn trong phòng bếp.

Vệ Kỳ có tới một chuyến, nhìn thấy vị trí mình thường nhóm lửa đã bị người khác chiếm, người chiếm còn là đệ đệ ruột của thần giữ của, trong lòng hắn ta có chút không vui nhưng cũng không nói gì.

Sau khi vòng quanh bếp vài lần thì Phúc Nhi đuổi hắn ta đi, nói hắn ta lại muốn ăn vụng đồ nàng làm và bảo hắn ta chờ, lát nữa sẽ không thiếu phần của hắn ta.

Vì thế Vệ Kỳ chỉ có thể hậm hực rời đi.

Nhưng chốc lát lại tới nữa, lần này còn dẫn Đại Lang đi cùng.

"Sao đệ lại đưa hắn tới."

Phúc Nhi bất đắc dĩ nhìn Đại Lang ăn mặc giống như quả bóng nhỏ.

"Ăn ngon." Đại Lang chỉ vào bệ bếp.

"Đúng vậy, ăn ngon." Vệ Kỳ cười đắc ý.

Vì vậy Phúc Nhi đã chuẩn bị bữa ăn trong sự hỗn loạn và vui đùa ầm ĩ.

Một bàn lớn đầy đồ ăn, khi ăn mọi người vừa ăn vừa cười nói vui vẻ.

Ăn xong thì bốn người Vương Thiết Xuyên đi nghỉ ngơi, dù sao cũng vừa mới tới.

Ngưu Đại Hoa đi theo lão gia tử đến căn phòng phía đông.

Phúc Nhi thấy nãi nãi nàng bám theo sau, mấu chốt là lão gia tử không mắng bà lão, chỉ chắp tay sau lưng đi ở phía trước còn nãi nãi nàng đi theo phía sau.

Nàng không khỏi mỉm cười với Vệ Phó: "Vỏ quýt dày có móng tay nhọn, thật ra nãi nãi ta rất bám dính lấy gia gia ta, chàng đừng thấy gia gia ta không nói nhưng thực chất cũng bằng lòng để nãi nãi ta bám dính lấy."

"Vậy nàng bám dính hay không bám dính lấy ta?"

Thấy hắn mỉm cười thì Phúc Nhi không khỏi đỏ mặt, nàng trừng mắt nhìn hắn: "Ta không hề bám dính lấy chàng. Chàng có tin không, ngày nào đó chàng rời khỏi nhà, chắc chắn ta sẽ không đuổi theo mà sẽ đưa Đại Lang về nhà."

Vậy hiện giờ nàng đang ngồi ở đâu?

Còn không phải là người ta đi chỗ nào thì ngươi theo đến đấy sao, lúc trước vào kinh thi, lần này tới Hắc Thành, dính chặt đến mức nào... Cho dù Vương Đa Thọ có nghe được cũng không dám nói, hắn ta sợ tỷ tỷ đấm hắn ta.

Không nói nhiều nữa.

Sau khi cả hai trở về phòng, Phúc Nhi nói với Vệ Phó về suy nghĩ của mình.

Ngay từ đầu Vệ Phó cũng không coi trọng cho đến khi nghe Phúc Nhi nói muốn triệu tập người trong thành trồng rau cho nàng.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn