Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 115

Sau khi Lý Đức Nghĩa trở về đã hỏi hạ nhân trong nhà xem có người nào phía gia chủ đến tìm ông ấy không.

Nghe nói không có nhưng gia chủ đã gọi tất cả mọi người của Trương gia, Trần gia tới thì Lý Đức Nghĩa liền biết hành động của ông ấy đã lọt vào mắt của gia chủ.

Người làm phụ thân vẫn bình tĩnh nhưng nhi tử thì không.

Lý Thành Ngôn không khỏi lo lắng sốt ruột: "Phụ thân, ngài nói xem có phải gia chủ đã biết Thủy Sinh thúc ở công sở của Hắc Thành không? Có phải chúng ta đã gây phiền toái cho Thủy Sinh thúc hay không?"

Nếu Thủy Sinh thúc không muốn lộ diện thì chắc chắn là không muốn dính líu gì đến Vương gia, cũng là do bọn họ quá bốc đồng, trực tiếp đi đến công sở mà đáng lẽ ra phải tìm đường vòng.

Tuy nhiên Lý Thành Ngôn không thể nói thẳng trước mặt phụ thân như vậy, nếu nói như vậy thì không phải đã chỉ trích lão gia tử quá đường đột, dù sao cũng là lão gia tử muốn đi.

Đúng là Lý Đức Nghĩa có hơi hối hận vì không suy xét kỹ nhưng việc đã đến nước này thì có hối hận cũng vô dụng.

"Nếu gia chủ thức thời thì đừng nhắc lại chuyện xưa, nếu hắn không chịu bỏ qua thì ta sẽ không cho phép hắn đối phó với thiếu tướng quân nữa."

Thấy phụ thân đã quyết định thì Lý Thành Ngôn không nhiều lời nữa.

Ngày hôm sau, Phúc Nhi thấy tuyết rơi dày đặc.

Tuyết dày ở Hắc Thành không giống như tuyết dày ở Kiến Kinh, chỉ trong thời gian ngắn đã che trời lấp đất, Phúc Nhi cứ trơ mắt nhìn mặt đất trở nên dày hơn một chút.

Nhìn tuyết rơi dày đặc, nghĩ tới trước đó tỷ phu đã nói, mấy ngày nữa còn có một mẻ rượu đưa đến. Xem ra rượu sẽ không tới rồi, tuyết lớn như vậy, còn phủ kín núi nên không thể giao rượu đến được.

Nghĩ đến đây, nàng đi tìm Lý Như Sơn và nói với ông ấy gần đây rượu ở quán phải bán theo số lượng mỗi ngày, không thể bán hết lúc trước thì phía sau không có rượu để mua.

Lý Như Sơn kể cho nàng nghe về tình huống của nhà ấm trồng rau.

Mấy ngày nay, quán rượu bày bán rau trồng trong nhà ấm, việc này cũng khiến người dân Hắc Thành bàn tán sôi nổi.

Người xem và bàn tán thì nhiều nhưng người mua lại ít.

"Nhưng mà nấm của chúng ta bán rất chạy, hầu như mỗi lần giao tới đều hết sạch, còn có người không mua được mà oán giận."

Rau bán không tốt nhưng nấm lại bán chạy, đây là vì sao?

Sau khi Lý Như Sơn giải thích thì Phúc Nhi mới hiểu được tại sao lại thế.

Do cái lạnh khắc nghiệt ở Hắc Thành và diện tích đất canh tác nhỏ nên thiếu lương thực và thậm chí còn thiếu rau.

Khi mùa đông đến, củ cải trắng và cà rốt đều là món ngon của người dân Hắc Thành, phần lớn bọn họ đều ăn rau ngâm, rau dại và chủ yếu là ăn cá và các loại thịt.

Đúng là bọn họ thiếu lương thực nhưng rau trồng trong nhà ấm vẫn là một thứ xa xỉ đối với người dân Hắc Thành.

Hắc Thành khác với Kiến Kinh, nơi này có rất ít hộ giàu, người nghèo chiếm đa số, nếu bảo người nghèo tiêu nửa lượng bạc đi mua rau thì bọn họ thà dùng số tiền đó để mua gạo thóc.

Suy cho cùng thì người không ăn cơm sẽ c.h.ế.t chứ không ăn rau sẽ không c.h.ế.t.

Nấm bán chạy vì rẻ, một cân chỉ có 30 văn, thứ này mọng nước, lại không chiếm trọng lượng, tiêu mười mấy văn là có thể mua được nắm lớn và trở về làm rau.

Nhưng rau trồng trong nhà ấm thì khác, động tới cũng phải một trăm văn trở lên và ít có thường dân bằng lòng mua.

Đây là điều mà Phúc Nhi đã bỏ sót, nàng quên cân nhắc xem liệu người dân địa phương có đủ khả năng chi trả cho các loại rau trồng trong nhà ấm hay không.

"Nhưng mà vẫn có thể bán được một ít, hầu hết đều là phú hộ hoặc thương nhân tới mua nhưng dù sao số lượng mua cũng hạn chế."

Phúc Nhi hiểu ý của Lý Như Sơn.

Ông ấy muốn nàng giảm bớt đầu tư vào rau trồng trong nhà ấm, dù sao thì lửa than phải đốt suốt ngày, mặc dù than đá ở Hắc Thành có rẻ thì cũng tốn không ít bạc.

Mà loại rau khác với những thứ khác, cần phải chăm sóc cẩn thận, đến lúc thì phải thu hoạch, nếu không thu hoạch thì sẽ già đi, hái xuống thì phải ăn luôn hoặc bán đi, nếu không thì sẽ hỏng.

So với việc trồng nấm thì đúng là tốn công và vô ích.

Phúc Nhi suy nghĩ một lúc rồi nói: "Nếu nấm bán chạy thì để Trịnh gia mở rộng thêm mấy nhà trồng nấm nữa. Về phần rau trồng trong nhà ấm, vẫn trồng nhưng đừng giao nhiều như vậy, chỉ giao một ít qua, còn lại giữ cho chúng ta ăn."

"Rau đắt như vậy mà chúng ta giữ lại cho mình ăn sao?" Lý Như Sơn ngập ngừng nói.

Phúc Nhi bật cười: "Đắt là vì người khác không có nhưng chúng ta có. Chỉ tốn nhân lực và một ít lửa than thôi. Trước tiên cứ làm như vậy đi, không thể mới đầu không có hiệu quả mà ngừng làm được, nếu làm như vậy thì e rằng sau này không thể làm nên chuyện gì nữa."

Lý Như Sơn suy nghĩ một chút rồi cảm thán: "Chủ nhân nói đúng, là tiểu nhân nông cạn."

Phúc Nhi an ủi ông ấy: "Không phải ngươi nông cạn mà ngươi đang lo thay ta, nhưng mà ngươi cũng đừng lo lắng chuyện rau trồng trong nhà ấm, dù sao vẫn còn quán rượu chống đỡ, chút hao phí này không đáng kể. Cho dù chúng ta không ăn hết rau thì cũng có thể đưa cho đám sai dịch, để cho bọn họ lấy về đổi, nếu người khác nhìn thấy, cũng biết đó là thứ gì thì muốn mua sẽ tự tìm đến."

Thực ra câu cuối cùng chỉ là lời an ủi của Phúc Nhi.

Từ khi giao lại quán rượu cho Lý Như Sơn thì ông ấy đã tận tâm tận lực, lao tâm lao lực như thể đó là công việc kinh doanh của mình, mỗi ngày đều dành nửa thời gian ở quán rượu, nếu không phải sáng nay có tuyết rơi thì có lẽ ông ấy đã đến quán từ sớm.

Mấy chuyện này Phúc Nhi đều nhìn thấy, sợ ông ấy vì chuyện không bán được rau trồng trong nhà ấm mà lo lắng nên cố ý an ủi ông ấy như thế. Nhưng mà biện pháp đưa cho sai dịch, nàng nghĩ sẽ có tác dụng.

Dù sao đây cũng là nhóm thủ hạ đầu tiên của Vệ Phó nên thu phục được thêm người vẫn là một ý kiến hay.

Loại rau này ở bên ngoài hiếm có và đắt nhưng ở chỗ Phúc Nhi chả tính là gì.

Thực ra nếu là trước đây, chắc chắn Phúc Nhi sẽ sốt ruột và tức giận nhưng nay đã khác xưa, đã có việc kinh doanh rượu làm nền tảng nên Phúc Nhi không còn quá để ý đến việc rau trồng trong nhà ấm có kiếm được hay không.

Nhưng suy cho cùng thì đây cũng là công việc kinh doanh nên vẫn phải nghĩ cách, chỉ là trong chốc lát không thể nghĩ ra được nên phải từ từ suy nghĩ.

Chờ đến khi Phúc Nhi ra khỏi viện thì tuyết đã ngừng rơi.

Có sai dịch đang cào tuyết khắp nơi, ít nhất cũng dọn sạch con đường để việc đi lại được thuận tiện.

Phúc Nhi trở lại chính viện thì chính viện cũng đang dọn tuyết nhưng là Vệ Kỳ làm.

Đại Lang đang được tiểu nha hoàn kéo lại, đứng ở hành lang, nhìn thấy nương tới thì vội vàng gọi "nương".

Tiểu nha hoàn sốt ruột nói vài câu.

Đây là tiếng của thảo nguyên các nàng, Phúc Nhi không thể hiểu được.

Lời vừa rời miệng thì tiểu nha hoàn mới nhận ra bản thân nên nói tiếng Hán nên ngập ngừng nói lại: "Thiếu gia muốn nghịch tuyết, ta sợ hắn bị cảm..."

Tiểu nha hoàn này tên là Ô Châu, là nữ hài duy nhất được lão gia tử mang về từ bộ lạc kia.

Bởi vì tuổi còn nhỏ, hơn nữa còn gầy, ăn mặc như nam nhân nên vào thời điểm đó không bị ai nhận ra là nữ nhân nên không bị đưa đi mà vẫn luôn trà trộn trong đám hán tử.

Sau khi đến đây thì đã bị phát hiện.

Phúc Nhi thấy nàng ấy siêng năng, lương thiện nên giữ nàng ấy ở bên cạnh, bình thường giúp đỡ những công việc lặt vặt hoặc chăm sóc Đại Lang.

Phúc Nhi nói với nhi tử trước: "Con có gọi nương mấy lần cũng không được." Rồi lại nói với Ô Châu: "Ngươi làm đúng, đừng cho hắn ra ngoài, ở chỗ này nhìn là được."

Đang nói chuyện thì đột nhiên có tiếng cười vang lên.

Lại là Vệ Kỳ vừa cầm xẻng vừa cười với Đại Lang.

Không chỉ cười mà còn cố tình dùng xẻng múc tuyết lên.

Bông tuyết bay lên rồi rơi xuống đúng là sự cám dỗ cực hạn đối với tiểu hài tử.

Đại Lang vừa tức vừa vội nói: "Thúc thúc, hư!"

Vệ Kỳ đắc ý nói: "Không nghe nương con nói sao, con chỉ có thể nhìn thôi."

Đang cười thì có một quả cầu tuyết ném trúng cổ hắn ta.

Hắn ta mặc áo bông mỏng, cổ áo không cài chặt, quả cầu tuyết trượt xuống theo cổ áo khiến hắn ta lạnh đến mức nhảy dựng, xẻng cũng ném sang một bên.

"Thúc thúc, hư, nương đánh!" Đại Lang vỗ tay nói.

"Được rồi, đánh hắn!"

Phúc Nhi cúi người, lại vo một quả cầu tuyết ném qua.

Tư thế chơi ném tuyết của nàng thoạt nhìn đã biết là chuyên gia, có một số người không biết vo tuyết mà cứ thế ném đi, tuyết lỏng lẻo đến mức có khi bay lên không trung rồi rơi thành từng mảnh nên không hề đau khi ném vào người.

Nàng còn vo chặt tuyết rồi mới ném, dù mạnh mẽ như Vệ Kỳ cũng phải vắt giò lên cổ chạy.

"Thần giữ của, tẩu lấy tuyết đáp ta, tẩu chờ đó cho ta!"

Mỗi một câu lại là một quả cầu tuyết đám tới.

Kiểu đấu bóng tuyết này, đánh trước chính là lợi thế, ai chiếm được lợi thế trước thì có thể thong dong thu gom quả cầu tuyết, đáp hai cái thì thu gom được một cái, càng tích cóp thì càng có nhiều.

Với đủ "đạn dược" trong tay nên người sau chỉ có thể chịu đánh.

"Có bản lĩnh thì đệ tới đây!"

Hôm nay Phúc Nhi mặc áo choàng đỏ thẫm có chút lông bạch hồ, lúc này nàng đắc ý, không khỏi chống nạnh cười lớn, cười đến tươi tắn.

Vệ Phó và lão gia tử đã đến từ lâu.

Nhìn thấy cảnh này, Vệ Phó bật cười còn lão gia tử lắc đầu ngao ngán không thôi.

"Cái này giống như đánh giặc vậy, ai chiếm được cơ hội trước, ai chiếm được ưu thế trước, nếu không đủ bình tĩnh, hành động bừa bãi thì sẽ bại trận. Tốt nhất nên bình tĩnh, suy nghĩ kỹ càng, tìm ra lỗ hổng và sơ hở thì mới có thể tìm được một tia hy vọng..."

Nghe thì có vẻ mơ hồ nhưng Vệ Kỳ lập tức bình tĩnh lại, không còn vội đánh trả nữa mà chịu đựng vài đòn rồi vo hai quả cầu tuyết.

Cuối cùng sau một hồi bị ném thì hắn ta đã "đánh trả" được Phúc Nhi quả đầu tiên.

Bởi vì đáp trúng áo choàng nên Phúc Nhi không cảm thấy đau đớn mà nhanh nhẹn chạy đến chỗ Vệ Phó.

"Không chơi nữa! Không chơi nữa!"

Nàng oán giận lão gia tử: "Gia gia, sao ngài lại dạy hắn đáp ta?"

Lão gia tử cười nói: "Ta không dạy hắn, ta đang nói binh pháp với Vệ Phó."

"Rõ ràng là ngài đang dạy hắn." Phúc Nhi hờn dỗi.

Lão gia tử cười ha hả.

Vệ Phó cũng cười, vừa cười vừa lấy tay phủi tuyết trên búi tóc của nàng.

Phúc Nhi lôi kéo tay hắn nói: "Đi thôi, chúng ta không chơi với bọn họ nữa, bây giờ hai người họ cùng một phe."

Cuối cùng Vệ Kỳ cũng ôm đầy quả cầu tuyết đi tới.

"Tới tới tới, thần giữ của, chúng ta đấu lại đi!"

Phúc Nhi xem thường hắn ta: "Ai đấu với đệ."

Lúc này, một tiểu tử gác cổng đi tới.

"Có chuyện gì?" Vệ Phó nghiêng người hỏi.

"Hồi đại nhân, người gác cổng nói có vài người tới tìm lão gia tử."

Tiểu tử này chưa lớn, mới chỉ mười bốn, mười lăm tuổi vừa nhìn về phía lão gia tử vừa do dự nói.

Tìm lão gia tử? Chẳng lẽ là người Vương gia?

"Ta đi xem."

Lão gia tử thu lại nụ cười, nhấc chân rời đi.

"Gia gia, ngài chờ ta, ta đi cùng ngài."

Bởi vì sự việc đột ngột nên mấy người đều đi theo.

Ai ngờ ra tới ngoài cửa mới phát hiện đúng là người Vương gia, nhưng lại không phải người Vương gia như Phúc Nhi tưởng.

Mà là nãi nãi của nàng tới.

Không chỉ có Ngưu Đại Hoa tới mà Vương Thiết Xuyên, còn có Vương Hưng Học và Vương Đa Thọ cùng tới.

"Cha, nãi nãi, nhị ca, Đa Thọ, sao các người tới đây?" Phúc Nhi kinh ngạc hỏi.

Mấy người đều nhìn về phía Ngưu Đại Hoa.

Ngưu Đại Hoa nhìn lão gia tử, chưa nói gì đã rơi nước mắt: "Ông lão, ta..."

"Được rồi, đi vào rồi nói." Lão gia tử nói.

Ngưu Đại Hoa lập tức im lặng, chỉ dùng ánh mắt trông mong nhìn lão gia tử.

Khi dỡ hành lý trên xe xuống, Phúc Nhi mới phát hiện chiếc xe mà cha ngồi không giống như xe bình thường, vẫn là ngựa kéo nhưng lại không có bánh xe.

"Đây là xe trượt tuyết à?"

Vương Hưng Học cởi chiếc mũ dày trên đầu xuống, cười với hàm răng trắng bóng: "Không ngờ Phúc Nhi vẫn nhận ra thứ này. Cũng may là có thứ này, nếu không thì chúng ta không thể đến được đây."

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn