Đông Cung Có Phúc - Giả Diện Đích Thịnh Yến

Chương 110

Phúc Nhi thường dậy muộn hơn Vệ Phó.

Hắn có thói quen luyện võ vào buổi sáng nên hàng ngày phải dậy sớm. Thói quen của hắn là mỗi sáng thức dậy tập luyện một lúc rồi trở về rửa mặt và ăn sáng.

Mà Phúc Nhi sợ lạnh và lười biếng nên điều khó khăn nhất đối với nàng mỗi ngày chính là rời khỏi ổ chăn.

Cho dù có tỉnh giấc thì nàng vẫn phải nằm trong ổ chăn một lúc, cọ tới cọ lui nửa ngày mới rời khỏi.

Hôm nay cũng như vậy.

Nàng đã tỉnh rồi nhưng không muốn dậy nên nằm trong chăn nghe động tĩnh của hắn và Đại Lang.

Nàng nghe thấy tiếng cười của Đại Lang vang vọng khắp phòng rồi chốc lát lại nghe thấy Đại Lang nói một câu "Cha, tới tìm", nàng đang thắc mắc đang làm gì thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân nhỏ chạy về phía mình kèm theo tiếng thở hổn hển.

Chăn bông trên người nàng bị kéo ra một chút, Phúc Nhi hơi hé mắt nhìn ra ngoài và thấy Đại Lang đang tập trung bò lên giường đất.

Có lẽ do mặc y phục dày hoặc cũng có lẽ là do còn bé, không cao nên Đại Lang leo trèo khó khăn và tiếng thở hổn hển kia là do y leo giường đất đến mệt.

Nhưng tiểu gia hỏa rất chăm chú, cũng rất linh động, khi thấy chỉ dựa vào tay chân thì không thể trèo lên được thì y liền cọ b* ng*c nhỏ lên giường đất, giống như con sâu nhỏ mà nhích từng chút một.

Cuối cùng cũng lên được nửa người!

Cuối cùng chân cũng lên được, có thể dùng sức!

Y lao về phía trước, vén chăn bông của nương lên, vùi đầu vào đó rồi giấu nửa người trên vào trong.

Lẳng lặng một lúc rồi vẫn không nhịn được hét lên: "Cha, tới tìm."

Mặt Phúc Nhi vẫn luôn ở bên ngoài, khi nhi tử trèo lên giường đất, gương mặt nhỏ ở ngay dưới mí mắt nàng, hiện giờ nàng đang nhìn nhi tử đã "trốn kỹ" để cha đi tìm.

Tiểu gia hỏa chỉ che cái đầu, nửa người trên trốn trong chăn, hai chân mũm mĩm mặc chiếc quần lộ háng vẫn còn ở bên ngoài.

Đây là giấu đầu hở đuôi sao?

Phúc Nhi nhịn lại sự thôi thúc muốn đưa tay xoa mông nhi tử rồi từ từ rụt đầu vào trong chăn.

Cố gắng chuyển động càng lặng lẽ càng tốt để Đại Lang không phát hiện ra.

Cho đến khi nàng ngọ nguậy tới trước mặt Đại Lang, nhỏ giọng hỏi y: "Đại Lang, con đang làm gì vậy?"

Đại Lang nhìn nàng đầy nghi ngờ, thầm nghĩ không phải nương đang ngủ à, sao lại tỉnh rồi?

Nhưng để đề phòng bị cha phát hiện thì y vội vàng nói: "Đừng nói gì, cha tìm."

Phúc Nhi liền im lặng.

Nhưng chờ một lát mà cha vẫn chưa đến tìm.

Sao cha lại ngốc như vậy? Mỗi lần đều phải để y nhắc nhở.

Đại Lang lại hét lên: "Cha, tới tìm."

Phúc Nhi không nhịn được nữa, y trốn ở chỗ này hét lên, cho dù Vệ Phó có là kẻ điếc thì cũng có thể lần tới theo âm thanh, còn chưa kể cái mông tròn vẫn còn ở ngoài kìa.

Nàng nghĩ thầm, chậm rãi ngọ nguậy lặng lẽ rời đi, thò đầu ra khỏi chăn thì thực sự nhìn thấy có người đang đứng trước giường đất.

Người kia cũng nhìn thấy cái mông tròn của Đại Lang mà bật cười.

Hai phu thê mỉm cười với nhau.

Phúc Nhi nhỏ giọng hờn dỗi: "Chàng dạy con trốn tìm như vậy?"

Vệ Phó sờ mũi: "Ta không dạy con trốn như vậy, là Tiểu Ngũ dạy."

Thật ra Vệ Kỳ cũng không dạy Đại Lang như vậy, chỉ là cặp phu thê này luôn giao nhi tử cho hắn ta trông, có đôi khi hắn ta không thể dỗ dành được Đại Lang nên mới để Đại Lang trốn trong phòng, còn hắn ta đi tìm.

Dù sao cũng chỉ ở trong mấy gian phòng, cũng không sợ nguy hiểm và coi như chơi đùa với tiểu hài tử.

Về phần tại sao Đại Lang lại trốn như vậy thì có lẽ tiểu hài tử cảm thấy giấu đầu, giấu mặt thì đã được coi là trốn rồi, y rất có hứng thú nhưng trong mắt người lớn đương nhiên là đầy sơ hở.

"Tiểu Ngũ ngốc nghếch, dạy nhi tử của ta đến ngốc."

Đại Lang ở trong chăn nghe thấy nương đang nói chuyện thì lại vội nói: "Đừng nói chuyện."

Phúc Nhi vội vã nói: "Được được được, nương không nói, để cha con tìm."

Hai phu thê cũng không để ý, chỉ nhìn tiểu gia hỏa trốn như vậy, thậm chí Vệ Phó còn ngồi xổm bên cạnh giường đất, vừa nhìn c*p m*ng tr*n của nhi tử vừa vuốt sợi tóc xõa ra của Phúc Nhi.

v**t v* rồi lại chạm tới cần cổ mịn màng.

Dần dần trở nên xấu xa.

"Ta còn chưa súc miệng..."

Nhưng nam nhân không để ý đến chuyện này nên nàng nói cũng vô ích.

Đại Lang ở bên trong đợi một lúc lâu cũng không thấy cha tới tìm, y không nhịn được lại nói: "Cha, tới tìm."

Lần này cuối cùng cha cũng tìm được y, vỗ vỗ cái mông nhỏ của y, Đại Lang cười khúc khích bò ra khỏi chăn, nương đỏ mặt, tóc tán loạn ngồi một bên cũng không ngủ được nữa.

Vệ Phó và Đại Lang đều đã ăn sáng trước.

Khi Phúc Nhi đang ăn, Đại Lang thèm ăn nên trở thành hai mẫu tử ăn, người làm cha đút cho nhi tử ăn.

"Hai ngày nay chàng không bận sao?" Phúc Nhi tò mò hỏi.

"Cũng không bận gì nhưng hôm nay phải ra khỏi thành một chuyến." Vệ Phó vừa đút cho Đại Lang ăn cháo vừa nói bâng quơ.

"Ra khỏi thành?"

Từ lúc Vệ Phó tới thì hắn vẫn chưa ra khỏi thành, bây giờ lại đột nhiên nói muốn ra khỏi thành.

"Tới mấy truân trang lân cận nhìn xem, dù sao ở nơi này, Hắc Thành chỉ là một phần rất nhỏ."

Sự thật là vậy, đúng là Hắc Thành có diện tích không nhỏ nhưng các truân trang nổi tiếng hoặc không có tiếng tăm gì lại trải rộng khắp vùng trung du của Hắc Giang, những nơi đó như thế nào, người ở đó làm gì để sống, thuộc dân tộc nào và ở địa hình như thế nào?

Nếu Vệ Phó đã quản lý nơi này thì đương nhiên phải hiểu rõ tất cả những điều này chứ không chỉ dựa vào những lời hắn nghe được.

"Có nguy hiểm gì không?"

"Có thể có nguy hiểm gì, gia gia cũng đi theo, tỷ phu cũng về rồi."

Hôm qua Lưu Trường Sơn đã kéo theo mười mấy xe rượu cho Phúc Nhi trở về, nói sau này vẫn còn rượu đưa tới nữa.

Vốn dĩ hắn ta tò mò không biết sẽ giao hàng tới như thế nào khi tuyết phủ kín núi và xe lại không dễ đi trên nền tuyết nhưng người bán rượu nói hắn ta đừng lo lắng, dù sao đến lúc đó cũng sẽ giao tới tận cửa.

Nghe nói gia gia cũng đi theo nên Phúc Nhi không hỏi nữa.

Lúc sau chờ nàng ăn sáng xong, Vệ Phó thay áo khoác lông đang mặc rồi ra ngoài như thể hắn đợi ở đây chỉ để cùng nàng ăn sáng.

Ban đầu Phúc Nhi định giao Đại Lang cho Vệ Kỳ trông một lát nhưng nghe nói Vệ Kỳ cũng đi theo.

Nàng chỉ có thể dẫn nhi tử tới sân trồng rau trong nhà ấm, quan sát xem có thể thu hoạch vụ rau đầu tiên, nàng dặn dò rồi dẫn nhi tử tới quán rượu.

Đại tẩu của Trịnh gia phụ trách nhà ấm trồng rau này vội vàng ghi chép lại.

Lại tới nơi nàng thường chưng cất rượu.

Bởi vì những thứ nàng dùng để chưng cất rượu phải được giữ bí mật nên nơi này thường không cho phép người ngoài tới, ngoại trừ người trong nhà thì chỉ có người hai nhà Lý gia và Trịnh gia.

Ngay cả trước khi hai nhà tới, Phúc Nhi cũng đặc biệt tạo một lớp ngụy trang bên ngoài chiếc phễu và ống đồng, là gia gia và tỷ phu của nàng đã dùng gỗ buộc một lớp vỏ bên ngoài suốt một đêm.

Vì vậy nhìn từ bên ngoài, thứ chưng cất rượu này không khác gì những hầm rượu thông thường.

Phúc Nhi đổ rượu từ lu vào nồi.

Sức lực của nàng rất lớn và có thể làm điều đó một mình.

Sau đó là đốt lửa nhóm bếp.

Thật ra nàng biết Vệ Phó định làm gì nhưng nếu hắn đã làm nhiều điều để không muốn nàng lo lắng như vậy nên nàng liền giả vờ như không biết.

Ở trong mắt gián điệp, trấn an sử cưỡi ngựa ra khỏi thành chỉ với hơn chục hộ vệ.

Đám ngựa mà đoàn người cưỡi trông béo khỏe, được trang bị vũ khí và cung tên tinh vi, rõ ràng là không phải trấn an sử ra ngoài mà không đề phòng.

Hắn cho rằng chỉ dựa vào mấy thứ này thì có thể đảm bảo bản thân an toàn?

Không phải quá ngây thơ rồi sao!

Gió lạnh gào rít.

Phong cách của Hắc Thành lợi hại, ít nhất cũng lợi hại hơn Kiến Kinh rất nhiều.

Vệ Kỳ mặc áo lông màu nâu, đội mũ lông cùng màu, vừa thúc ngựa vừa nói với Vệ Phó bên cạnh: "Sao huynh thuyết phục được thần giữ của cho huynh đi một chuyến như vậy?"

Vệ Phó nhíu mày: "Nàng là tẩu tử của đệ."

Dừng một chút rồi hắn nói thêm: "Hơn nữa nàng không hung dữ như đệ nói, bình thường Phúc Nhi rất ôn nhu."

"Ôn nhu?" Vệ Kỳ nhe răng trợn mắt.

Vệ Phó không hài lòng nói: "Biểu cảm của đệ là thế nào?"

"Nàng chỉ ôn nhu đối với huynh thôi."

Những lời này khiến sắc mặt của Vệ Phó trở nên kỳ lạ.

Một lát sau hắn mới nói: "Rõ ràng tính cách của nàng rất tốt, đệ cũng đừng chọc tức nàng, khiến nàng tức giận."

Vệ Kỳ lập tức ngừng nói.

Hai phu thê này là người một nhà, một phe, còn hắn ta là người ngoài.

Lúc này, sắc mặt của Vệ Phó đột nhiên thay đổi: "Tạm thời không nói chuyện này."

Vệ Kỳ cũng nhìn theo về phía xa.

Ngoại trừ hai người họ cũng chỉ có lão gia tử đội mũ lông che gần hết gương mặt nhận ra.

"Đi nhanh."

Đoàn người không nhiều lời mà thúc ngựa tiến về phía trước, thay vì tránh tiếng vó ngựa mơ hồ phía trước thì ngược lại còn hướng thẳng tới.

Cách chỗ này không xa, đám mã phỉ do Độc Nhãn Báo cầm đầu đang thúc ngựa chạy như điên.

Lần trước bị tổn thất nên Độc Nhãn Báo sẽ không chịu tổn thất tương tự nên lần này bọn chúng đã sắp xếp chặt chẽ trước khi hành động.

Mao Tô Lợi không chỉ ra mặt bày tỏ thiện chí với trấn an sử mà còn mới hắn đến chợ phiên được tổ chức ở A Nhĩ Đan truân trang ngày hôm nay.

Chợ phiên là một phong tục địa phương, mỗi năm bắt đầu mùa đông đều sẽ có mấy truân trang lớn tổ chức chợ phiên, trước đây khi chưa có Hắc Thành, dân bản xử sẽ trao đổi đồ vật để cho tiện.

Sau đó có Hắc Thành, dần dần Hắc Thành được sử dụng làm nơi giao dịch, cũng không còn sử dụng trao đổi mà thay vào đó là giao dịch bằng vàng, bạc, đồng.

Tuy nhiên nhiều truân trang không muốn bị thế lực triều đình khống chế nên vẫn chọn cách tiến hành giao dịch ở chợ phiên nên mỗi lần có chợ phiên đều rất náo nhiệt.

Ngoài việc giao dịch thì chợ phiên còn có vai trò trao đổi thông tin, thiết lập tình hữu nghị giữa các truân trang.

Mao Tô Lợi đã báo tin cho Vệ Phó rồi lại nhiệt tình mới hắn là vì chắc chắn hắn nhất định sẽ đi.

Suy cho cùng thì từ khi trấn an sử tới Hắc Thành vẫn luôn co đầu rụt cổ ở trong thành. Nếu hắn muốn làm ra chuyện thì tất nhiên không thể không giao lưu với những truân trang đó, đây là một cơ hội tốt.

Trấn an sử thực sự đồng ý.

Đây là bước đầu tiên của đám người Độc Nhãn Báo sắp xếp, để ngăn chặn sự cố phát sinh mà bọn họ còn lợi dụng gián điệp trong thành để xem đối phương mang theo bao nhiêu người, ngựa và tính toán đi con đường nào.

Biết được trấn an sử thực sự đã đi theo con đường mà bọn chúng đã đoán trước thì Độc Nhãn Báo và đám mã phỉ vui mừng khôn xiết.

Giữa con đường này và A Nhĩ Đan truân trang có một khoảng đất bằng phẳng, mặc dù nơi này không thích hợp để phục kích nhưng thích hợp để lợi dụng người đông thế mạnh để chèn ép.

Hơn mười người đối đầu với hơn 70 mã phỉ, Độc Nhãn Báo đã đoán trước được chiến thắng của mình.

Thậm chí gã còn nghĩ tới việc chặt đầu trấn an sử, treo trước cổng Hắc Thành, không chỉ có thể trả mối thù máu cho đệ đệ ruột mà còn có thể tạo dựng uy thế của bản thân.

Một người tự nhận bản thân có khả năng tính toán nên đã thực hiện nhiều sự sắp xếp.

Một người đang chờ ngươi đến.

Hai nhóm ngày càng tiến gần hơn và đều hướng về cùng một đích ----- vùng đất bằng phẳng trống trải.

Khoảng cách giữa hai bên ngày càng gần, bụi bặm do ngựa của đối phương chạy băng băng có thể nhìn thấy từ xa.

Hai bên vẫn đang thu hẹp khoảng cách.

Thậm chí Độc Nhãn Báo còn hô quát đủ lời để nâng cao sĩ khí cho đám mã phỉ.

Tất cả mọi người đều hăng hái.

"Quan binh của triều đình thật chướng mắt, còn muốn chúng ta phải tuân thủ quy củ của bọn họ, không bằng làm xong chuyện này, trực tiếp đánh vào thành, chiếm giữ công sở thì chúng ta có thể làm quan..."

"Chủ ý này rất tốt."

"Trước tiên hãy bắt lấy "đại nhân" này, các ngươi đừng quá bốc đồng, nếu giết hắn thì còn có Mao tổng quản." Mã phỉ tên là Bệnh Hổ có vẻ mặt ốm yếu nhưng có thể giết vô số người để độc chiếm vị trí hàng đầu trong vô số mã phỉ, hiển nhiên có bản lĩnh không như bề ngoài.

Chẳng qua lúc này mọi người đều hưng phấn, không có ai nghe lọt lời của gã ta.

Bệnh Hổ âm ỷ liếc qua Độc Nhãn Báo, sau đó ra hiệu cho thủ hạ bên cạnh lùi lại để những người khác lao về phía trước.

Đổi thành ngày thường, khi số lượng người khá đông thì thường phải b.ắ.n cung tên trước rồi mới cận chiến.

Nhưng chỉ thấy đối phương có chút người như vậy thì sao phải dừng ngựa và b.ắ.n tên?

Độc Nhãn Báo vẫn đang hét "b.ắ.n tên trước" nhưng đã có người lướt qua gã lao tới, số lượng cũng khá nhiều.

Gã chỉ có thể đuổi theo với vẻ mặt u ám.

Cùng lúc đó, đoàn người Vệ Phó đã dừng ngựa.

Nhìn trực diện từ phía xa, lão gia tử vẫn không quên dạy Vệ Phó.

"Thấy không? Những người này chính là bọn lính tản mát không có chỉ huy, không nghe lệnh. Đánh người bình thường thì không nói nhưng lên chiến trường thì không đủ mạnh mẽ."

Sắp thấy một đám mã phỉ hung hãn không màng c.h.ế.t thúc ngựa tiến về đây, tiếng vó ngựa và bụi đất bay lên khiến người vốn bình tĩnh như Vệ Phó cũng không khỏi co giật mí mắt.

Lão gia tử vẫn đang cười nói vui vẻ.

Dường như cảm nhận được sự bất an của tôn nữ tế nên lão gia tử vỗ vai hắn và nói: "Khi hai quân đối chọi, không đến lượt chủ soái ra ngựa, chủ soái là người bày mưu nghĩ kế, còn tướng tài mới là người đấu tranh anh dũng. Đừng vội."

Theo tiếng nói "đừng vội" này có một đội đi ra theo đường chéo.

Đó là đội ngũ như thế nào?

Không nhiều người, cũng chỉ 30 người nhưng mỗi người đều có một thanh thương sắc bén.

Đi đầu có mười mấy người mặc giáp.

Cung thì dễ kiếm nhưng giáp thì khó tìm, đầy là cách nói của dân gian rằng không thể giấu giếm khôi giáp, một khi bị bắt thì chính là tội lớn. Ngược lại, cung tên có liên quan đến nghề săn, triều đình lại không quá khắt khe trong việc điều tra.

Cho nên đối với việc thêm áo giáp có thể thấy được triều đình kiêng kỵ dân chúng sở hữu áo giáp riêng. Lúc trước vì mười mấy bộ giáp này mà Vệ Phó đã chạy nhiều ngày, giờ đây cuối cùng cũng có tác dụng.

Lúc này, hơn chục hán tử cao lớn cường tráng được bao bọc trong áo giáp đen bình thường nhất, thoạt nhìn trông giống như những con thú đen khổng lồ.

Sau khi bọn họ xuất hiện, lão gia tử liền gọi Vệ Phó dẫn đoàn người lánh sang một bên.

Đám người mặc giáp cầm thương này đã thay thế vị trí của bọn họ lúc trước.

Người đứng đầu không ai khác chính là Vệ Kỳ.

Vốn dĩ hắn ta đã có thể chất cường tráng, sau khi khoác áo giáp lại càng có vẻ cao lớn rắn chắc hơn. Lúc này trên mặt hắn ta tràn đầy hưng phấn nhưng biết lão gia tử đang ở một bên quan sát nên cố ý ra vẻ bình tĩnh.

Hắn ta hơi nâng thương trong tay lên, thấp giọng nói: "Theo ta tấn công."

Ngay sau đó, hắn ta dẫn đầu lao tới.

Phía sau hắn ta đều là hán tử thành thạo kỹ năng cưỡi ngựa, chỉ chậm hơn hắn ta nửa nhịp, một nhóm hơn ba mươi kỵ binh lao ra như mũi tên sắc bén.

Hai đội vẫn đang nhanh chóng áp sát, dường như đối phương cũng không phát hiện đối thủ đã thay người.

Bụi đất rất dễ cay mắt nên bọn họ cũng rèn luyện kỹ năng "đừng lo, cứ lao tới."

Từ góc nhìn của Vệ Phó, hắn chỉ thấy hai đội bay vụt về phía đối phương theo hình mũi tên sắc nhọn.

Đội ngũ màu đen nhanh hơn một chút mà đội ngũ hỗn loạn kia có vẻ không được chỉnh tề như vậy.

Rất nhanh hai bên đã tiếp xúc.

Sau đó thì không còn sau đó nữa.

Từ góc nhìn của hắn, chỉ thấy mũi tên đen sắc bén đột nhiên vươn về phía trước như thể mọi người đồng thời nâng thương.

Khoảnh khắc tiếp theo, đội ngũ hỗn loạn đã bị đâm xuyên.

Mọi thứ dừng lại.

Mãi cho đến khi lớp bụi bay lên từ từ hạ xuống thì hắn mới có thể nhìn rõ tình hình trên sân.

Vệ Phó còn chưa có động tĩnh thì sai dịch đi theo phía sau đã có người không ngừng nôn mửa.

Không thể nói là thi thể khắp nơi, chỉ có thể nói đám mã phỉ đó đều bị xâu thành hồ lô máu.

Tốc độ ngựa nhanh, thương sắt sắc bén, đối phương lại không có áo giáp nên kết quả cũng không khó tưởng tượng.

Lúc trước lão gia tử nói để hắn nhận thức được tác dụng của "một thương này", hiện giờ hắn đã nhận thức được rồi.

Cảnh tượng này đúng là kinh diễm vô song, long trời lở đất.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn