Ngày càng có nhiều người đổ thì người đằng sau càng không tin.
Tất nhiên cũng dọa được một ít người sợ hãi nhưng người đến lại càng đông hơn, bởi vì không chỉ có một người thông minh mà càng có nhiều người cơ trí hơn.
Hầu hết những người cơ trí này đều đến từ các truân trang lân cận.
Một lượng bạc quả thực là hơi nhiều đối với một người nhưng nếu tập hợp người trong truân lại và chọn ra mấy hán tử uống tốt nhất trong truân đi thì cơ hội thành công sẽ lớn hơn rất nhiều và hơn nữa cũng không làm tổn thương gân cốt.
Một bao lương thực là 120 cân, mười bao chính là 1200 cân.
Chỗ lương thực này, thêm chút lương thực thô và thịt ướp khô, ngâm từ lần săn b.ắ.n trước đó cũng đủ để một truân trang không lớn ăn trong một tháng.
Cộng thêm hai ngàn lượng bạc kia có thể khiến một truân trang trở nên giàu có.
Điểm mấu chốt là có không ít truân trang có ý tưởng này nên thường xuyên có thể thấy mấy hán tử vây quanh một một hán tử để xem hắn ta uống.
Người này đổ thì còn có người khác.
Thậm chí còn có mã phỉ trong số đó.
Từ trước đến nay nhóm mã phỉ luôn cảm thấy bản thân là nhóm người có thể ăn thịt và uống rượu tốt nhất, người bình thường không thể bằng mình, hiện giờ uống rượu còn kiếm được bạc, còn có rượu mà thần tiên uống cũng phải đổ?
Vì vậy hôm nay có không ít mã phỉ trà trộn vào đám đông để xem náo nhiệt.
…
Tát Luân Sơn vẫn luôn mang theo thủ vệ canh giữ bên đài cao, biết hôm nay có nhiều người hỗn loạn nên hắn ta chưa bao giờ buông lỏng cảnh giác.
Rất nhiều lần có thủ hạ đến báo nói nhìn thấy Thốc ưng, thấy Mèo rừng... trong đám người.
Mã phỉ thường có "biệt hiệu" và thường liên quan đến tên của chim bay cá nhảy.
Trước đây Mao Tô Lợi không quản đám mã phỉ này, cho phép bọn chúng ra vào trong thành nên đương nhiên có rất nhiều người nhận ra bọn họ.
Nghe thấy trong đám người có nhiều mã phỉ trà trộn như vậy thì Tát Luân Sơn cũng không dám coi thường mà vội vàng đi bẩm báo Vệ Phó.
Trông thì có vẻ như Vệ Phó ngồi nghiêm trang trên ghế quan nhưng thực ra lại đang thấp giọng nói chuyện với Phúc Nhi.
Sau khi nghe báo cáo, phu thê hai người nhìn nhau, trong mắt hai người cùng toát ra một loại ánh sáng.
…
Không lâu sau, có người phát hiện trấn an sử đại nhân đã rời đi, có lẽ vì thấy cảnh tượng quá ồn ào.
Có thể ngồi ở chỗ này lâu như vậy đã là không tệ rồi, cũng không biết "Thần tiên đảo" này đã bỏ bao nhiêu bạc để thuyết phục trấn an sử tới hiện trường.
Hiện giờ không ai trong sân quan tâm đến trấn an sử như thế nào mà chỉ tập trung vào việc liệu có ai uống xong một chén rượu mà không đổ không?
Để có thể uống xong một chén rượu mà không đổ nên rất nhiều người đều vắt óc suy nghĩ.
Biết được phải uống xong một chén rượu trong một nén nhang, sau khi uống xong mà không đổ sau khi hết một nén nhang thì được tính là không đổ cho nên cố ý để Lý Như Sơn thắp nhang để uống rượu từng chút một để níu kéo thời gian.
Như vậy đúng là có thể giữ được lâu hơn một chút nhưng cũng chỉ kéo dài lâu hơn một chút.
Có người không thể kiên trì đến khi uống hết một chén rượu mà nửa chén đã gục.
"A Lỗ, cố gắng thêm một chút nữa, rất nhanh sẽ hết một nén nhang rồi."
Mấy hán tử tụ tập thành một vòng tròn, cổ vũ tráng hán tên A Lỗ kia, đồng thời cũng mở to mắt như chuông đồng nhìn đăm đăm vào nén nhang đang cháy dần.
Nén nhang không có vấn đề gì, nhiều người thử như vậy, nếu có vấn đề thì đã phát hiện từ lâu.
Nhưng vào thời điểm này lại càng có cảm giác nó cháy quá chậm.
"A Lỗ, ngươi cố gắng chịu một chút, nén nhang kia sắp cháy hết rồi."
Thực ra mới chỉ cháy chưa đến một phần tư, hán tử tên là A Lỗ này là người kiên trì lâu nhất cho tới bây giờ, sau khi uống một chén rượu mà vẫn có thể đứng vững không ngã nhưng mà người đã lung lay sắp đổ.
"A Lỗ!"
Sau mấy phút thì người vẫn đổ gục.
Có tiếng thở dài từ đám đông như thể mình là người gục xuống.
"Chao ôi, để lão tử tới thử!"
Cảnh tượng náo nhiệt như thế làm mã phỉ không nhịn được nữa, móc bạc muốn tiến lên nếm thử rượu.
Khi đi lên thì hùng hổ.
Một chén rượu xuống bụng thì người liền hôn mê.
Đồng bọn của gã vội vàng đỡ người sang một bên, lúc này khi ngày càng có nhiều người ngã xuống thì không biết tiểu nhị của "Thần tiên đảo" tìm được từ đâu một tấm vải lớn, trải ra mặt đất rồi lại ném mấy chiếc chăn lên.
Một số người say rượu, không thể chen ra khỏi đám đông với sự hỗ trợ của đồng bọn thì đều ném xuống đây.
Mã phỉ tác oai tác quái, thấy trên mặt đất chất đầy người, đang định quát tiểu nhị của quán rượu thì một tiểu nhị của quán rượu có vẻ mặt ôn hòa đi tới.
Nói rằng chủ nhân của bọn họ cân nhắc có nhiều người uống say như vậy, nằm trên đường cái cũng không hay, trời còn lạnh như vậy nên đã tìm một gian phòng ở gần đó để những người say này ở tạm, còn có trà nóng, nước ấm phục vụ.
Mã phỉ đoán rằng quán rượu thấy nhiều người gục như vậy, sợ xảy ra chuyện hoặc chọc tức nhiều người nên đã cố ý sắp xếp, gã nhờ đồng bọn đưa đi.
Ai ngờ đi theo tiểu nhị rời khỏi đám đông tới con đường bên cạnh lại phát hiện đang đối diện với cửa hông của quan nha mà nơi đó đang có một đám quan binh nhìn bọn họ như hổ rình mồi.
Không chỉ có một hai mã phỉ như vậy mà từng người đều bị dẫn tới đúng là làm Tát Luân Sơn vui mừng đến mức nở hoa, mắng bọn mã phỉ quá ngu ngốc, dại dột mà tự đưa mình tới cửa.
Thật ra không phải bọn mã phỉ quá ngu ngốc mà là do bọn chúng quen kiêu ngạo, luôn coi bá tánh trong thành chẳng ra gì, hiểu rằng cho dù có hận bọn chúng thì cũng không có ai dám nói gì hay làm gì.
Công sở mới đổi chủ chỉ hơn một tháng, trấn an sử mới tới đã chém một đám mã phỉ thì sao? Đó là vì Độc Nhãn Báo kia ngu xuẩn vô dụng, còn bọn chúng có gốc rễ sâu xa ở địa phương nên đến lượt bọn chúng chắc chắn sẽ không như vậy.
Đúng là Vệ Phó nói không cho mã phỉ vào thành, thực tế có rất nhiều mã phỉ sống ở trong thành, bọn chúng có lối đi có thể ra vào thành mà không cần qua cổng thành, đây cũng là lý do bọn chúng có thể tự do đi lại trong thành mà còn bị Tát Luân Sơn dẫn người đi tuần phố bắt được.
Mặc dù mệnh lệnh từ trên đã được đưa ra để tránh sự chú ý trong lúc này nhưng phía dưới chưa chắc đã có người nghe.
Tình huống hôm nay chính là như thế, có người ngây ngốc ở trong phòng không nhịn được nữa, không nhịn được đến xem náo nhiệt nên rất nhiều người đã bị bắt như vậy.
Tuy rằng chỉ là tôm cá nhỏ nhưng có còn hơn không nhưng mấu chốt là sau khi thẩm vấn một hồi, cũng có người tiết lộ một tin tức khó tin.
Nói Độc Nhãn Báo đã hợp tác với đám mã phỉ Bệnh Hổ, Gấu Đen và Chó rừng để tấn công giết trấn an sử.
Thật ra Vệ Phó đã biết tin tức này từ lâu, tuy rằng không biết chi tiết nhưng đại khái hắn cũng biết Mao Tô Lợi và mã phỉ sẽ không buông tha cho hắn, nhóm người này vẫn luôn trà trộn vào nhau.
Thậm chí hắn còn biết A Nhĩ Đan thị tộc đã cho mã phỉ một mẻ lương thực.
Tộc trưởng của A Nhĩ Đan thị tộc cung cấp lương thực cho đám mã phỉ, đương nhiên không phải một người bỏ ra mà mỗi hộ nhân gia của toàn bộ tộc đều phải góp một phần.
Nhưng truân của người ta chỉ có đủ lương thực để nuôi sống bản thân, nếu lấy đi một phần thì sẽ thiếu một phần và phần còn thiếu thì sẽ có người phải chịu đói.
Đương nhiên cũng không phải hoàn toàn không có biện pháp, đó là vay mượn của thân thích ở truân khác và trả lại sau năm nay.
Sai dịch là thủ hạ của Tát Luân Sơn có thân thích là người của truân A Nhĩ Đan.
Đối phương tới nhà sai dịch mượn lương thực, lại phàn nàn tộc trưởng đưa lương thực cho mã phỉ, sợ mùa đông giá rét sẽ có người trong truân phải chịu đói.
Sau khi sai dịch biết đã lập tức báo cho Vệ Phó nên Vệ Phó đã biết được tin này.
Cho nên chỉ dựa vào tin tức mà Vệ Phó nhận được là có thể đoán sơ được, cuộc thẩm vấn này chỉ xác nhận suy đoán của hắn, còn cụ thể là có ai và khi nào.
Nếu đã nắm được tin tức thì đương nhiên không thể bị động chịu đánh.
Vệ Phó đi tìm lão gia tử.
Việc mà lão gia tử chủ yếu làm gần đây chính là huấn luyện hán tử trong bộ lạc đã mua về.
Viện lớn nhất trong công sở được chỉ định làm nơi huấn luyện cho bọn họ, những hán tử của bộ lạc đó đều ăn uống tiêu tiểu ở đây, cửa viện bị đóng chặt mỗi ngày, chỉ khi đi ngang qua đây thì mới có thể nghe thấy tiếng quát huấn luyện từ bên trong truyền ra.
"Gia gia..."
Khi Vệ Phó nói chuyện với lão gia tử thì các hán tử của bộ lạc vẫn đang luyện tập.
Viện này vẫn còn quá nhỏ, dù nhà cửa ở Hắc Thành không có bồn hoa, vườn hoa thì trong sân cũng sẽ trồng một hai cây.
Hiện giờ các chướng ngại vật trong viện đã bị dỡ bỏ, chỉ còn lại một cái sân trống chỉ đủ cho một nửa số người luyện tập.
Vệ Kỳ dẫn đầu, những người khác xếp hàng phía sau.
Những người này chỉ tập một chiêu là đâm mạnh.
Trong tay mỗi người đều có một cây thương, không giống như cây thương có cột sáp ong của lão gia tử, bọn họ dùng sắt.
Nâng thương, đâm mạnh.
Lần trước Vệ Phó đến nơi này, bọn họ đã luyện được chiêu này, hiện giờ vẫn đang luyện chiêu này.
"Hô ----- ha -----"
Theo từng tiếng hô ha là thương sắt đâm mạnh thế như chẻ tre, nếu không phải thứ mũi thương đâm là không khí mà là một tấm sắt thì e rằng cũng bị đòn này đâm thủng.
Vệ Kỳ vô cùng dũng mãnh.
Khác với vẻ mặt ngốc nghếch thường ngày trước mặt ca ca, tẩu tẩu và chất nhi, giờ đây hắn ta đang mặc áo bông rách, phần lớn ngực lộ ra ngoài không khí lạnh lẽo.
Cơ bắp mạnh mẽ co lại, theo động tác nâng thương đâm mạnh của hắn ta mà có thể mơ hồ nhìn thấy cơ bắp đang phồng lên, căng chặt và co rút.
Có vẻ như thịt ăn thường ngày không phải là vô ích.
"Vậy con tính làm gì bây giờ?"
"Ta định sẽ dùng bản thân làm mồi nhử, dụ địch vào nơi hoang dã rồi xử lý hết bọn chúng..."
Sau khi nghe Vệ Phó nói xong, lão gia tử nhướng mày: "Con không sợ Phúc Nhi lo lắng, không cho con đi à?"
Dường như Vệ Phó do dự một chút, sau đó nói với vẻ quyết tâm: "Tuy nói rằng quân tử không đứng dưới tường nguy nhưng có một số nguy hiểm, không thể tránh được thì phải đối đầu trực diện."
"Tốt!" Lão gia tử vỗ bả vai hắn: "Thật ra thiên phú luyện võ của con không kém tiểu tử kia..."
Ông lão liếc nhìn Vệ Kỳ đang ướt đẫm mồ hôi vì luyện tập.
"Chỉ là thể chất của con không quá cường tráng, hơn nữa vị trí của con không cho phép con chuyên tâm luyện tập những thứ này. Hắn thì khác, một sợi dây thẳng tắp, thật ra không phải không tốt. Con không nói ra nhưng có phải trong lòng cảm thấy ta cho bọn họ luyện thương gần một tháng là vô dụng phải không?"
"Gia gia..."
Sắc mặt Vệ Phó hơi lúng túng.
Đúng là hắn có thắc mắc trong lòng nhưng vì tin tưởng vào lão gia tử nên hắn cảm thấy nếu gia gia đã làm như vậy thì chắc chắn là có nghĩa.
"Lần này ta sẽ cho con xem, một thương này có tác dụng gì."
Cuối cùng tiệc thử rượu cũng kết thúc trước khi trời tối.
Bầu trời ở Hắc Thành này luôn tối sớm, vốn dĩ quán rượu ấn định thời gian là trước khi trời tối nhưng vì còn có rất nhiều người muốn nếm thử rượu nên đành phải kéo dài thời gian cho đến khi bên ngoài gần như không thấy được gì mới kết thúc.
Phúc Nhi quay về đếm bạc, chỉ riêng việc nếm rượu đã thu được hơn một ngàn, nói cách khác là chỉ trong hôm nay đã có hơn một ngàn người tới thử rượu?
Tưởng chừng như con số một ngàn lượng này không ít nhưng gần như đã tiêu hao hết Thần tiên đảo trong tay Phúc Nhi.
Thần tiên đảo này cần phải chưng cất bốn lần, 500 cân rượu cũng chỉ ra được mấy chục cân. Dù sao tính toán thì nàng cũng có lời nhưng không được nhiều.
Thật ra trước khi buổi thử rượu hôm nay kết thúc, còn có người không chịu thừa nhận thất bại nói ngày mai còn muốn tới nhưng Phúc Nhi không tính làm lại nữa. Tuy nhiên nàng cũng nhân cơ hội này để tuyên truyền rằng tất cả rượu trong cửa hàng sẽ bán một nửa giá vào ngày mai, chỉ bán trong một ngày và giới hạn ở hai lu.
Nàng tính qua, với số lượng nàng có trong tay, mỗi ngày một lu chắc sẽ đủ cho đến khi tỷ phu quay lại.
Mấy ngày kế tiếp không đi sâu vào chi tiết nữa, tóm lại là việc kinh doanh của quán rượu cực kỳ thịnh vượng.
Đầu tiên là cú sốc sau tiệc thử rượu vẫn chưa qua đi, rất nhiều người đều tò mò về hương vị của hai loại rượu còn lại có tên là Thần tiên túy và Thần tiên nhưỡng.
Thứ hai là nghe nói có thể mua rượu với một nửa giá nên rất nhiều người muốn thử và mua nửa cân rượu trở về nếm thử.
Khi trở về nếm một lần thì đúng là rượu ngon.
Nồng độ của Thần tiên nhưỡng không mạnh bằng Thần tiên túy nhưng có vị êm dịu và đầy mùi thơm mà Thần tiên túy thích hợp với hán tử có thể uống được chút.
Cả hai loại rượu đều rất dễ uống và không có vị cay rát như Thiêu đao tử thấp kém tuy nhiên tác dụng làm ấm không kém gì Thiêu đao tử.
Mới đầu chỉ là để nếm thử nhưng sau khi uống thì ai cũng nói là rượu ngon.
Đặc biệt là một số phụ nhân sống ở nơi phương bắc, ra ngoài cũng cần rượu để làm ấm nhưng lại ghét vị cay đắng của Thiêu đao tử.
Nhìn thấy trượng phu mang rượu về như thể đã tìm được một báu vật thì không khỏi nếm thử, thử một lần đã cảm thấy quá ngon, thế nên sau này số lượng kinh doanh quán rượu của Phúc Nhi có một nửa là do phụ nhân, điều này đã khiến Phúc Nhi ngạc nhiên.
Hơn nữa tác dụng của rượu ngon không chỉ giúp dễ uống hơn mà cho dù uống nhiều cũng không sợ bị say rượu hay đau đầu.
Những người đã nếm thử lợi ích này, cho dù cảm thấy rượu ở "Thần tiên đảo" đắt gấp đôi nơi khác nhưng vẫn nối tiếp không dứt tới mua rượu.
Suy cho cùng, nếu không thực sự nghèo thì ai cũng muốn ăn ngon uống tốt, uống rượu đau đầu rõ ràng là bởi vì rượu dở có hại cho cơ thể, bây giờ có rượu ngon nên việc muốn mua là điều đương nhiên.
Không đề cập đến quán rượu, mấy ngày nay Vệ Phó có vẻ rất nhàn rỗi.
Lúc trước mỗi ngày hắn mở mắt ra chỉ rửa mặt ăn sáng đơn giản rồi tới quan nha phía trước.
Phúc Nhi biết hắn bận rộn, bận tập hợp thành viên và bận thu thập thông tin về mã phỉ, hắn luôn muốn tiêu diệt đám mã phỉ đó, Phúc Nhi đều biết.
Thậm chí việc mà gia gia bận rộn gần đây cũng liên quan đến việc tiêu diệt mã phỉ.
Đây là trận chiến thực sự đầu tiên của Vệ Phó sau khi đến Hắc Thành.
Trận chiến này nhất định phải đánh tốt, chỉ cần đánh tốt một trận thì xem như có thể đứng vững ở địa phương, tiếp đó muốn làm gì cũng có thể từ từ bắt đầu.
Nhưng đột nhiên có một ngày, một người bận rộn hàng ngày không còn bận rộn nữa mà còn có thời gian để chơi đùa cùng Đại Lang, đây chẳng phải là mặt trời mọc từ hướng tây sao?