Chu Lạc Tích cuối cùng cũng hiểu tại sao Tần Việt lại tắt đèn. So với sự tấn công dồn dập vào cả thị giác lẫn xúc giác, bóng tối lúc này ngược lại đã làm dịu đi bản năng cảnh giác của cô đối với những điều lạ lẫm. Không nhìn thấy, nỗi sợ hãi cũng không còn lớn đến thế nữa.
Không, vẫn sợ chứ! Nhất là khi thứ đang nằm gọn trong lòng bàn tay cô đang trướng to với tốc độ đáng sợ. Dù cách một lớp vải, hơi nóng bỏng rẫy ấy vẫn khiến đôi tay cô run rẩy từng đợt không ngừng.
Bốn bề tĩnh mịch, cảm giác khi chạm vào dường như được phóng đại lên gấp bội.
"Đủ rồi..." Đôi gò má Chu Lạc Tích nóng bừng, đỏ rực như lửa đốt. Cô cố gắng rút tay lại nhưng hoàn toàn không thoát ra được: "Tần Việt, em không muốn chạm vào nữa đâu..."
Giọng nói cô chìm vào bóng tối, từng chữ đều mang theo vẻ nũng nịu, ngập ngừng của thiếu nữ, tựa như những chiếc móc câu nhỏ xíu khẽ khều vào tâm trí người đối diện.
Cô không chịu chạm, anh lại càng xấu xa ép cô phải chạm cho bằng được. Tần Việt cố ý thả lỏng lực ở cánh tay một chút, khiến nửa thân trên của Chu Lạc Tích lập tức mất đà mà ngả ra sau. Trong cơn hoảng hốt, bàn tay đang choàng quanh cổ anh theo bản năng siết chặt lại, và bàn tay còn lại cũng thế.
Một tiếng r ên rỉ trầm đục thoát ra từ cuống họng người đàn ông.
Chu Lạc Tích càng thêm xấu hổ, vừa bực mình lại vừa sợ làm anh đau. Chẳng phải người ta vẫn nói nơi đó rất mong manh sao, tại sao anh lại dám cố tình dụ dỗ cô làm chuyện như thế chứ?
"Buông tay ra đi mà!"
Tần Việt không buông, hơi thở nóng rực của anh phả thẳng vào hõm cổ trắng ngần đang run rẩy của cô: "Bây giờ thì sao, em hài lòng chứ?"
Dưới sự k*ch th*ch của cô, nó đã đạt tới trạng thái mạnh mẽ nhất, một bàn tay nhỏ nhắn của cô căn bản không thể nắm trọn. Nghe giọng nói khàn đặc đến gần như vỡ vụn của anh, lại phải chịu đựng ánh mắt tràn ngập d*c v*ng đầy áp bức ấy, Chu Lạc Tích không dám không đáp lời. Nếu cô còn nói không hài lòng, e là anh sẽ còn tiếp tục làm tới.
Còn nếu nói hài lòng đến mức nào, cô cũng chẳng có gì để so sánh. Cô chỉ cảm thấy nó săn chắc, đầy sức mạnh, nhịp đập mạnh mẽ bên trong khiến cô cũng không tự chủ được mà run rẩy theo.
"To thì dù sao cũng tốt hơn nhỏ mà nhỉ..."
Dòng suy nghĩ xấu hổ chợt xẹt qua đầu khiến vành tai cô càng nóng bừng dữ dội hơn. Trong cơn choáng váng, không chống lại được sự ép buộc từ ánh mắt rực lửa của anh, Chu Lạc Tích cuối cùng vẫn thẹn thùng gật đầu, tựa như gà con mổ thóc vậy.
Yết hầu Tần Việt cuộn lên nặng nề, anh cúi xuống một lần nữa chiếm trọn đôi môi cô. So với sự hung hãn vừa rồi, nụ hôn lần này dịu dàng, mang theo sự vương vấn lưu luyến mà Chu Lạc Tích chưa từng được trải nghiệm. Đầu lưỡi anh tỉ mỉ m.ơn tr.ớn bờ môi dưới đỏ mọng đang sưng tấy vì bị cắn, ngay cả cánh môi chu lên kia cũng bị anh m*t nhẹ một cái.
Chu Lạc Tích bất giác khẽ hừ một tiếng, cả người mềm nhũn trong vòng tay anh, nhịp thở cũng trở nên rối loạn.
Tần Việt hơi lùi lại một chút, hơi thở nóng hổi dừng bên bờ môi ướt át của cô: "Ở bên cạnh anh nhé, Tích Tích."
Chu Lạc Tích đang bị nụ hôn dịu dàng của anh làm cho choáng váng mông lung, nghe thấy câu nói này liền lập tức bừng tỉnh.
"Bây giờ tâm trí em... đang rất rối bời..." Đầu ngón tay cô níu chặt lấy vạt áo anh. Mặc dù bản năng cơ thể muốn thuận theo, nhưng trong đầu cô lại là những luồng suy nghĩ hỗn độn. Liệu sự hấp dẫn về mặt sinh lý và những rung động sâu thẳm từ trái tim có thể đánh đồng với nhau?
Nhìn gương mặt Tần Việt ở ngay sát bên, trong lòng Chu Lạc Tích dâng lên một nỗi hoang mang mơ hồ. Cô và Tần Việt ngay từ đầu đã đi chệch nhịp rồi. Cô không phủ nhận khát khao của mình đối với anh, nhưng cô khao khát nụ hôn và sự đụng chạm của anh nhiều hơn. Cô thích dáng vẻ khi anh nhẫn nhịn đến tột cùng, trán nóng bừng tựa vào vai cô, đè nén những tiếng th* d*c nghẹn ngào.
Rõ ràng là một người đàn ông lạnh lùng, mạnh mẽ, nắm giữ toàn cục trước mặt người ngoài, vậy mà lại cam tâm tình nguyện trút bỏ mọi sự sắc bén trước mặt cô, giống như một con mãnh thú tạm thời giấu đi móng vuốt để đắm chìm vì cô. Sự tương phản ấy khiến cô cảm thấy thật mới lạ.
Nhưng cô hiểu rõ hơn ai hết, sự rung động này và thứ tình cảm thuần khiết, rõ ràng mà cô từng dành cho Hứa Đình hoàn toàn khác nhau. Cô không phân biệt được, cũng không cách nào đong đếm xem cảm giác nào mới thật sự là điều mình mong cầu.
Tần Việt nhìn cô thật sâu, cũng không ép buộc, chỉ là đôi môi vẫn không rời đi. Anh cắn nhẹ vào d** tai đỏ ửng của cô như một hình phạt, hơi thở nóng hổi theo đó trượt dần xuống dưới. Chu Lạc Tích rất nhanh đã không chống đỡ nổi, cơ thể vốn đã rã rời càng mất hết sức lực, mềm nhũn đổ gục vào lòng anh.
"Muốn không?"
"Anh chỉ dùng tay thôi."
Nói rồi, anh đã đưa tay qua thăm dò, cảm nhận phản ứng của cô một cách chân thực nhất. Chu Lạc Tích cắn chặt môi, khẽ lắc đầu trong lồng ngực anh. Cô vừa hoảng loạn khép chặt hai đầu gối đang hơi run rẩy, vừa dùng đôi tay yếu ớt chống cự lấy bàn tay to lớn của anh: "Đừng... anh đừng hành hạ em nữa mà..."
Ánh mắt Tần Việt tối sầm lại, cánh tay đột ngột siết chặt, ép cô sâu hơn vào lồng ngực mình. Hai người áp sát đến mức không còn một kẽ hở, ngay cả một luồng không khí cũng chẳng thể chen vào giữa họ.
“Anh cho em thời gian. Nhưng Tích Tích này,” anh rũ mắt nhìn cô chằm chằm, ngón tay chậm rãi miết lên mạch đập thình thịch nơi cổ cô, giọng trầm thấp, chậm rãi: “Cho dù em không cần anh, cũng đừng hòng chạm vào bất kỳ người đàn ông nào khác.”
Giọng anh trầm ấm như đang thì thầm những lời tình tự lãng mạn, nhưng trong từng câu chữ lại ẩn chứa một lời cảnh cáo không thể nghi ngờ.
Trong bóng tối, Chu Lạc Tích trừng to mắt nhìn anh. Cô chưa từng thấy ai theo đuổi người khác kiểu này bao giờ, một giây trước còn bảo cô kiểm tra cơ thể anh, giây sau đã lạnh giọng cảnh cáo, rũ mắt nhìn cô một cái đầy uy h**p.
Cái gọi là đêm tối gió lớn thường khiến con người ta to gan hơn, cô lập tức chạm tay vào. Cảm giác ngột ngạt trong lòng Chu Lạc Tích bỗng chốc tan biến. Cô vốn là đại tiểu thư từ nhỏ đã được nâng niu trong lòng bàn tay, tính tình kiêu kỳ, quen làm theo ý mình, chứ đâu phải để người ta bắt nạt.
Tuy nhiên nhận thấy thứ vốn dĩ đã dịu xuống lại đang nhanh chóng bành trướng trong tay mình, cô khẽ c*n m** d***. Dù sao cũng còn cách hai lớp quần áo, lại mang theo suy nghĩ muốn uốn nắn lại thái độ của anh, nên cô cố tỏ ra bình tĩnh, vẫn không buông tay.
Tần Việt rõ ràng cũng bị sự phản kích bất ngờ của cô gái chọc cười, nhưng anh không hề ngăn cản. Siết chặt cánh tay vòng qua eo cô, người đàn ông mang theo vài phần tủi thân, khàn giọng vùi đầu vào bên cổ cô: "Bé con à, em muốn làm chết anh sao..."
Đột ngột nghe thấy cách xưng hô chứa đầy sự nuông chiều, bất lực và nhẫn nhịn ấy, Chu Lạc Tích cảm thấy như có một chiếc búa tạ đập thẳng vào, mở tung trái tim mình. Từng đợt ngọt ngào như thủy triều dâng cuốn, khiến trước mắt cô hoa đi, thậm chí có chút lâng lâng nhẹ bẫng đầy lạ lẫm.
Bàn tay bất giác nới lỏng ra, cả người cũng ngây ra. Trong bóng tối, cô nghe rõ mồn một tiếng tim mình đập loạn nhịp, còn dồn dập và hoảng loạn hơn cả lúc bị anh ép buộc nắm lấy ban nãy.
“Anh… anh… anh…” Đầu lưỡi cô như líu lại. Không biết lấy đâu ra sức lực, cô đột ngột đẩy Tần Việt ngã xuống giường, rồi cuống cuồng bật dậy định bỏ chạy.
"Đừng cử động, để anh bật đèn đã." Giọng Tần Việt vang lên từ phía sau. Anh nhanh chóng đứng dậy, một tay giữ cô lại bên mép giường. Nếu cô cứ chạy lung tung trong bóng tối thế này, không đụng trúng tủ mới là lạ.
Trong đầu Chu Lạc Tích vô cùng rối loạn, gương mặt xinh đẹp nóng bừng đỏ rực. Cùng với một tiếng "tách" vang lên khe khẽ, ánh đèn bừng sáng. Chu Lạc Tích nhìn cũng không dám nhìn Tần Việt lấy một cái, cắm đầu cắm cổ lao về phía cửa. Vì thế, cô hoàn toàn không chú ý tới việc Tần Việt lúc này đang đứng vững trên tấm thảm bằng cả hai chân.
Nhìn bóng lưng chạy trối chết của cô, Tần Việt bật cười. Mãi đến lúc này, anh mới nhận ra và cúi đầu nhìn lướt qua đôi chân của mình. Chút ý cười giữa hàng mày dần dần nhạt đi. Thoáng chốc anh lại nghĩ, chỉ cần anh giấu giếm đủ tốt, cô sẽ không thể biết được.
Trở về phòng ngủ phụ, Chu Lạc Tích đỏ mặt chui thẳng vào trong chăn, tim vẫn đập nhanh như bay. Cô dường như không còn nghe thấy âm thanh nào khác nữa, bên tai vẫn luôn văng vẳng tiếng gọi "bé con" kia...
Cô lại vùi mặt vào gối. Mãi đến đêm nay, lớp giấy dán cửa sổ vốn đã mong manh kia cuối cùng cũng bị Tần Việt chọc thủng hoàn toàn. Chu Lạc Tích dù có muốn giả vờ vô tâm, không cho anh một danh phận mà chỉ tận hưởng cảm giác Tần Việt mang lại cho mình, e rằng cũng không thể nữa.
Cô trở mình nằm ngửa trên giường, suy nghĩ hồi lâu mới đưa ra quyết định: cô muốn đem tất cả những chuyện xảy ra và nỗi bối rối dồn nén trong lòng suốt thời gian qua trút hết ra cùng một lúc.
Thế là, sáng sớm ngày hôm sau, lúc Tần Việt vẫn còn đang ngủ, Chu Lạc Tích đã nhẹ tay nhẹ chân ra khỏi cửa. Mặc dù thời gian ký nhận đã hẹn với công ty vận chuyển là chín giờ sáng. Ở phòng làm việc đợi một lúc, người bên vận chuyển đã đến nơi, đem bàn ghế sofa Chu Lạc Tích đặt mua giao tới cửa.
Chu Lạc Tích cả một buổi sáng đều ở lại phòng làm việc. Sắp đến buổi trưa, điện thoại của Tần Việt gọi tới. Giọng nói trầm thấp của người đàn ông truyền tới bên tai cô: "Em có về nhà ăn cơm không?"
Chu Lạc Tích bày ra vẻ mặt nghiêm túc, giống như một tinh anh chốn công sở vì sự nghiệp mà quên ăn quên ngủ, đáp lại: "Bên em vẫn chưa bận xong, không về đâu!"
Tần Việt cười khẽ một tiếng: "Ừm, em cứ bận đi."
Lại nghe thấy tiếng cười trêu chọc của anh, Chu Lạc Tích hừ hừ, không nói lời tạm biệt đã cúp điện thoại của anh rồi. Một mình ăn trưa xong, Chu Lạc Tích tiếp tục ở lại phòng làm việc xem thợ lắp ráp bàn ghế.
Chập tối, Ô Linh cũng đã xong việc, hai người hẹn nhau ở câu lạc bộ spa thường hay tới. Trong hồ tắm riêng biệt sương mù lượn lờ, Ô Linh vốn đang tựa vào thành hồ nhắm mắt dưỡng thần, bỗng giật mình khi nghe thấy câu "tớ và Tần Việt đã hôn nhau" từ miệng Chu Lạc Tích.
Đôi mắt cô nàng mở to, đồng tử giãn ra, biểu cảm dần chuyển từ kinh ngạc sang khó tin, cuối cùng là im lặng. Nói một tràng như trút hết tâm sự, Chu Lạc Tích sảng khoái thở hắt ra một hơi.
Ô Linh đặt ly nước ép trong tay xuống, chậm rãi xoay người lại. Chu Lạc Tích không hiểu chuyện gì bèn ngẩng đầu lên, Ô Linh đột nhiên đưa tay kéo kéo cổ áo choàng tắm rộng thùng thình của cô. Trong chớp mắt, vết hôn để lại trên vùng xương quai xanh bị cổ áo che khuất liền hiện ra rõ mồn một.
Ô Linh nhướng mày. Chu Lạc Tích lúc này mới phản ứng lại, một tay gạt phắt tay Ô Linh ra rồi kéo chặt cổ áo lại, hai má hơi ửng hồng, rụt cổ lại.
Ô Linh: "Hóa ra là thật à, cậu không bịa chuyện, tớ cũng không hề nằm mơ."
Chu Lạc Tích: "..."
Ô Linh lại tựa vào thành hồ, dường như cảm thấy chỉ một ly nước ép thì không đủ để tiêu hóa lượng thông tin lớn đến nhường này, cô ấy dứt khoát tự rót cho mình một ly rượu vang trắng, uống ực một ngụm cạn sạch.
Chu Lạc Tích: "..."
"Đợi đã!" Ô Linh đột ngột ngồi thẳng lưng dậy: "Cho nên Tần Việt... vẫn luôn yêu thầm cậu?"
Chu Lạc Tích nghe vậy, hàng mi dài cong vút khẽ rủ xuống, im lặng đưa tay khuấy động dòng nước trong hồ. Ô Linh v**t v* ly rượu, chốc chốc lại cau mày suy nghĩ, chốc chốc lại ngửa đầu nốc một ngụm rượu. Cô ấy đang nhìn lại nửa đời trước của mình, tự hỏi mắt mình rốt cuộc bị mù từ khi nào thế nhỉ.
Uổng công cô ấy tự xưng danh là người đi qua vạn bụi hoa, cao thủ tình trường, vậy mà lại hoàn toàn không nhìn ra Tần Việt có tâm tư này với Chu Lạc Tích! Một là Tần Việt giấu quá xuất sắc, hai là tình cảm thanh mai trúc mã của hai người này đã có từ lúc Chu Lạc Tích vừa lọt lòng, mối quan hệ đã sớm định hình, nên ai cũng sẽ không tự dưng mà nghĩ lệch đi.
Ô Linh lại nghĩ đến chuyện gì đó, nghiêng đầu nhìn sang: "Người cậu thích chẳng phải là cái cậu tên Hứa Đình kia sao?"
Chu Lạc Tích cắn cắn môi, theo bản năng định gật đầu, nhưng gật đến một nửa lại khựng lại. Đúng lúc này, âm báo tin nhắn WeChat mới của Ô Linh liên tục vang lên, ồn ào vô cùng. Ô Linh mất kiên nhẫn tặc lưỡi một tiếng, cô ấy đang bận tiêu hóa cái tin chấn động của cô bạn thân đây này, thời gian đâu mà nghe những tin tức khác cơ chứ.
Vừa định lấy điện thoại qua để cài đặt nhóm chat sang chế độ không làm phiền, ai ngờ tiện tay xem thử một cái, Ô Linh đã nhướng mày một cách đầy thú vị.
"Trùng hợp thật đấy Tích Tích à, cậu nhìn cái này đi."
Ô Linh đưa điện thoại của mình qua, Chu Lạc Tích rũ mắt nhìn liền ngẩn ngơ: "Đây là... Hứa Đình sao?"
Ô Linh gật đầu: "Đám chị em của tớ đang chơi ở quán bar, bảo là gặp phải một anh chàng đẹp trai có khí chất đặc biệt lạnh lùng. Cô ấy vừa qua đó bắt chuyện, kết quả bị đối phương từ chối thẳng thừng luôn."
Chu Lạc Tích kinh ngạc: "Hứa Đình, ở quán bar á?"
Ô Linh: "Chắc là vậy rồi, người bạn kia còn bảo nhìn anh ta giống như tâm trạng không tốt, đang đến để mượn rượu giải sầu. Cô ấy định thừa nước đục thả câu đi lên an ủi dịu dàng một chút, kết quả người ta chẳng thèm ngó ngàng gì đến."
Chu Lạc Tích: "..." Trong ấn tượng của cô về Hứa Đình, anh ấy căn bản không phải kiểu người sẽ đi bar mượn rượu giải sầu thế này.
"Quán bar đó cách đây không xa đâu, hay là chúng ta đi xem thử nhé?" Ô Linh suy nghĩ một chút, phân tích khách quan: "Chẳng phải cậu nói không phân biệt được người mà bản thân muốn rốt cuộc là ai sao? Nếu đã như vậy, thì cứ chủ động lại gần thử xem, biết đâu có thể tìm ra được câu trả lời đấy."
Ô Linh đã từng chứng kiến Chu Lạc Tích theo đuổi Hứa Đình nhiệt tình đến mức nào, phần tình cảm thuần túy đó chắc chắn không phải giả, nhưng cô bây giờ ngày nào cũng ở cạnh Tần Việt, nói không chừng chỉ là "thói quen tạo thành tự nhiên" mà thôi.
Chu Lạc Tích ngẫm nghĩ một hồi rồi gật đầu, hơn nữa cô cũng tò mò rốt cuộc Hứa Đình đã xảy ra chuyện gì mà lại chạy đến quán bar giải sầu như thế.
Đến nơi, Ô Linh trực tiếp dẫn cô vào trong. Tiếng âm nhạc đinh tai nhức óc truyền đến, Chu Lạc Tích cau mày, cô đã lâu rồi chưa tới mấy nơi thế này chơi. Đi theo bên cạnh Ô Linh, hai người rất nhanh đã đi tới một khu ghế sofa VIP. Chu Lạc Tích cũng quen biết bọn họ, chào hỏi xong liền ngồi xuống.
Một trong số những cô gái đó chỉ chỉ về phía kia: "Đó, chính là anh chàng đẹp trai đó đấy. Lần đầu tiên trong đời chị đây đi bắt chuyện mà bị người ta cự tuyệt đó nha!"
Chu Lạc Tích nhìn qua đó, chỉ thấy Hứa Đình ngồi một mình trên ghế VIP, ánh mắt nhạt nhẽo lướt qua đám đông ồn ào xung quanh, dưới đáy mắt không có chút thoải mái nào, chỉ có sự thờ ơ lạnh nhạt. Sau đó anh ấy cứ máy móc đưa từng ly rượu lên môi.
Chu Lạc Tích nhíu mày, Hứa Đình gặp phải chuyện gì không suôn sẻ trong công việc sao? Nhìn góc nghiêng có phần tái nhợt của anh ấy, Chu Lạc Tích bất giác nhớ lại khung cảnh lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy. Cùng với mỗi lần sau đó, cô đều khao khát muốn làm quen với anh ấy, tiếp cận anh ấy, muốn gương mặt lạnh lùng ấy có thể cười với mình nhiều hơn một chút.
Chu Lạc Tích đứng dậy, bước về phía anh ấy. Trước mặt chợt bị một bóng người che khuất, Hứa Đình cau mày ngước mắt lên, đang định mở miệng nói chuyện thì bỗng sững sờ khi nhìn rõ người bước tới.
Đã uống được bao nhiêu đâu, anh ấy đã say đến mức hiện ra ảo giác rồi sao?
Chu Lạc Tích thấy anh ấy cứ bất động nhìn mình chằm chằm, không nhịn được liền đưa tay lên quơ quơ nhẹ trước mắt anh ấy: "Không nhận ra em sao?"
Giọng nói quen thuộc, trong trẻo dịu dàng, bất luận cô nói cái gì, khóe môi vẫn luôn mang theo một nụ cười nhạt, tựa như đang ôm trọn thiện ý vô hạn đối với thế giới này. Đó là kiểu nụ cười ngây thơ trong sáng mà chỉ những người lớn lên trong môi trường hạnh phúc mới có được.
Hứa Đình vẫn cứ nhìn chằm chằm vào cô, dường như sợ rằng chỉ chớp mắt một cái, cô sẽ biến mất. Chu Lạc Tích thấy anh ấy không phản ứng, lại liếc thấy mấy vỏ chai rượu trống không trên bàn, càng tin chắc anh ấy đã uống nhiều rồi. Với dáng người mảnh khảnh này của Hứa Đình, uống nhiều như vậy, ngày hôm sau thức dậy chắc chắn sẽ khó chịu muốn chết.
Nhìn quanh bốn phía, Chu Lạc Tích vẫy gọi một nam phục vụ lại đây, nhờ cậu ta giúp đỡ đỡ Hứa Đình dậy. Tầng trên quán bar có thiết kế sẵn phòng khách sạn dành cho khách say xỉn. Chu Lạc Tích đặt một phòng cao cấp nhất, đồng thời dùng mã QR để quét thanh toán tiền boa năm trăm tệ cho người phục vụ.
Nam phục vụ trẻ tuổi rõ ràng đã quen tay hay việc, lại nhận được tiền boa hậu hĩnh liền cười tiến lên định dìu Hứa Đình. Ai ngờ Hứa Đình đột ngột lạnh lùng quát: "Đừng chạm vào tôi."
Người phục vụ bị hất văng cánh tay liền run lên một cái, bối rối nhìn về phía Chu Lạc Tích: "Tiểu thư, chuyện này..."
Chu Lạc Tích đành phải khom người xuống, ghé sát vào Hứa Đình: "Anh uống nhiều quá rồi, em chỉ là bảo cậu ấy đỡ anh lên lầu nghỉ ngơi thôi. Hứa Đình, là em đây, Chu Lạc Tích nè."
"Lạc Tích..." Ánh mắt Hứa Đình khẽ chớp, mặc dù ý thức đã có chút mơ màng, nhưng anh ấy vẫn cố gắng giơ tay lên, dường như muốn chạm vào thứ gì đó. Nhìn thấy bàn tay anh ấy sắp chạm vào mặt mình, Chu Lạc Tích liền thẳng lưng dậy theo bản năng để né tránh.
Hứa Đình khựng lại, người phục vụ nhân cơ hội đó đỡ lấy cánh tay anh ấy, mạnh mẽ dìu anh ấy đứng lên.
"Tiểu thư, chính là phòng 808 này ạ."
Thang máy đến tầng tám, người phục vụ dìu Hứa Đình vào phòng, sắp xếp để anh ấy nằm lên giường. Sau khi người phục vụ rời đi, Chu Lạc Tích nhìn quanh căn phòng một lượt, môi trường không tính là quá tốt nhưng để nghỉ ngơi thì cũng đủ rồi. Cô nhìn thoáng qua Hứa Đình, thấy anh ấy nằm trên giường, đưa tay che trán.
"Anh nghỉ ngơi cho khỏe đi nhé, em đi trước đây."
Tuy nhiên, ngay lúc Chu Lạc Tích xoay người chuẩn bị rời đi, đằng sau đột nhiên vang lên tiếng động, ngay sau đó cánh tay cô đã bị nắm chặt lấy, cả người bị lật ngược lại đè lên bức tường bên cạnh cửa. Lưng va chạm mạnh vào tường khiến Chu Lạc Tích hơi cau mày vì đau.
"Tại sao lại đi?" Giọng Hứa Đình mang theo men say, nhưng lại rõ ràng đến lạ thường.
"Không phải cô thích tôi sao?" Ánh mắt anh ấy nóng rực nhìn chằm chằm vào cô: "Tôi ở ngay đây mà."
Chu Lạc Tích ngước mắt lên, mất mấy giây sau mới phản ứng lại được anh ấy đang nói gì. Cô vừa cảm thấy bất lực vừa thấy buồn cười. Anh ấy tưởng cô muốn làm gì chứ? Thừa dịp anh ấy uống say đưa anh ấy vào phòng, sau đó định làm chuyện cưỡng ép sao?
"Em không có ý gì khác đâu..." Chu Lạc Tích không muốn nói đạo lý với kẻ say, cũng càng tin chắc Hứa Đình thật sự say không nhẹ, nếu không với tính cách thường ngày của anh ấy, tuyệt đối sẽ không thốt ra được mấy lời như vậy.
Tuy nhiên Hứa Đình không những không buông tay, ngược lại còn nắm chặt hơn, chặt đến mức trên cổ tay mịn màng của Chu Lạc Tích đã hằn lên những vệt đỏ. Cô cau mày lại, có phần tức giận: "Đau quá... Hứa Đình, anh làm em đau rồi."
Hứa Đình lại dường như không hề nghe thấy lời cô nói, chỉ nhìn chằm chằm đôi môi đang không ngừng đóng mở của cô. Ánh mắt lại chuyển dời, anh ấy nhìn về phía d** tai trắng ngần của cô. Ngày hôm đó, nơi người đàn ông kia đã hôn chính là d** tai của cô, cô không những không kháng cự, ngược lại còn đầy ngượng ngùng chui vào lồng ngực anh ta.
Tại sao chứ? Người cô thích rõ ràng là anh ấy cơ mà. Hay là vì cô trách anh ấy không đủ chủ động, mất kiên nhẫn rồi, nên mới từ bỏ anh ấy?
Hứa Đình chậm rãi, từng bước từng bước ghé sát lại gần. Chu Lạc Tích từ trong ánh mắt của anh ấy nhận ra sự bất thường: "Anh muốn làm gì?"
Anh ấy tiếp tục áp sát, Chu Lạc Tích theo bản năng ngoảnh mặt né tránh, trong mắt tràn đầy sự kinh hãi: "Hứa Đình, anh buông tay ra! Buông tay!"
Chu Lạc Tích dùng sức giãy giụa, cuối cùng thoát được một tay, cô không chút do dự vung tay tát thẳng.