Độc Chiếm Thanh Mai - Viễn Sơn Tử

Chương 30

Chuẩn bị rời khỏi trạm cứu hộ, Chu Lạc Tích đi tới chào hỏi chị Bình một tiếng.

Chị Bình vốn không phải người thích tò mò chuyện người khác, dù lúc nãy vừa mới bắt gặp Hứa Đình rời khỏi trạm với vẻ mặt buồn bã, chị cũng không hỏi han gì về mối quan hệ giữa ba người thanh niên bọn họ.

Chị Bình đích thân tiễn Chu Lạc Tích ra tận cổng lớn, bảo rằng chị ấy sẽ chăm sóc Dương Dương thật tốt để đợi cô đến đón.

Lúc này xe cộ đang nối đuôi nhau rời khỏi trạm cứu hộ, chị Bình xúc động cảm thán: "Lúc chúng nó chưa được nhận nuôi, ngày nào chị cũng mong mấy đứa nhỏ có thể đến một gia đình tốt để hưởng phúc, nhưng đến khi thực sự nhìn thấy chúng được người ta đón đi rồi, lòng lại thấy luyến tiếc quá."

Thế nhưng động vật nhỏ ở trạm ngày một nhiều, nhân lực suy cho cùng cũng có hạn, luôn sẽ có lúc chăm sóc không xuể.

Được nhận nuôi để có được sự yêu thương duy nhất cũng là chuyện tốt, bởi lẽ lỡ như có ngày nào đó phải chuyển đi, việc vận chuyển ngần ấy chó mèo đúng là một khối lượng công việc khổng lồ.

Chu Lạc Tích biết chị Bình đang lo lắng điều gì, cô ngước mắt nhìn về phía xe của Tần Việt, anh đã được tài xế đỡ lên xe và đang đợi cô.

Chu Lạc Tích nói: "Chị Bình, yên tâm đi ạ, sau này mọi người đều không cần phải dọn đi đâu nữa, nơi này chính là nhà của mọi người rồi."

Mặc dù thủ tục mua bán đất vẫn chưa bắt đầu, nhưng một khi Tần Việt đã mở lời với cô, điều đó có nghĩa là anh không phải chỉ hứng thú nhất thời. Ít nhất phải chắc chắn đến chín mươi phần trăm thành công thì anh mới nói với cô.

Tần Việt chưa bao giờ để hy vọng của cô phải tan vỡ.

Từ nhỏ đến lớn, chỉ cần là tâm nguyện Chu Lạc Tích từng ước, Tần Việt đều sẽ vì cô mà thực hiện.

Chị Bình vừa ngạc nhiên vừa vui sướng, hốc mắt lập tức đỏ hoe, nói là mừng phát khóc cũng chẳng hề ngoa: "Trời ơi, thế thì tốt quá rồi..."

Chị ấy lập tức đảm bảo sẽ trả tiền thuê nhà đúng hạn, cũng kiên quyết không chịu nhận việc giảm tiền thuê của Chu Lạc Tích: "Chỉ cần có thể tiếp tục an tâm sống ở đây là chúng tôi yên tâm rồi."

Nói xong chị ấy lau khóe mắt, đích thân tiễn Chu Lạc Tích đến trước xe.

Chị Bình từ chỗ Chu Lạc Tích đã biết được thân phận của Tần Việt, chị ấy hạ thấp giọng trịnh trọng nói: "Tần Tổng, tôi thay mặt toàn bộ nhân viên trạm cứu hộ cùng hơn năm trăm bé thú nhỏ cảm ơn ngài."

Khóe môi Tần Việt khẽ nhếch: "Không cần khách sáo, chỉ cần là việc Tích Tích muốn làm, tôi đều sẽ ủng hộ."

Nghe vậy, chị Bình nhìn sang Chu Lạc Tích.

Mặt Chu Lạc Tích nóng bừng, vội vàng chào tạm biệt chị Bình rồi chui tọt vào trong xe.

***

Ăn trưa ở bên ngoài xong, hai người trở về nhà. 

Nhớ lại chuyện hoang đường đã làm trên sô pha vào buổi trưa hôm qua, hôm nay Chu Lạc Tích ngậm chặt miệng không nhắc đến việc rủ Tần Việt xem phim nữa.

Anh vẫn là hợp với công việc hơn, bận rộn một chút thì tốt hơn.

Chu Lạc Tích thay đồ mặc ở nhà xong thì cứ ở mãi trong phòng ngủ phụ, nằm sấp trên giường dùng điện thoại chọn mua đồ dùng cho cún con.

Mãi cho đến khi không thể tự quyết định được vài món hàng, cô mới chậm chạp lê người xuống giường, mang dép lê đi tìm Tần Việt.

Tần Việt vậy mà lại đang ở trong phòng ngủ chính, anh tựa lưng vào đầu giường, trên tay đang lật xem một quyển sách.

Thấy cô bước vào, Tần Việt đặt sách xuống, vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh mình: "Lại đây ngồi đi."

"... Anh nghỉ trưa đi nhé, em không làm phiền anh nữa đâu."

Tần Việt buồn cười nhìn bóng lưng vừa quay đi định bước ra ngoài của cô: "Tích Tích, em sợ cái gì?"

"Em thì có gì mà phải sợ cơ chứ!" 

Chu Lạc Tích lập tức quay người lại, cố tỏ ra bình tĩnh mà khẽ hất cằm lên.

Tần Việt thong thả nhìn cô.

Chu Lạc Tích bước tới, vẻ mặt như thường ngồi xuống sát mép giường, giơ điện thoại lên cho anh xem: "Em đang chọn chuồng cho Dương Dương, anh xem mấy mẫu này nên chọn cái nào ạ?"

Tần Việt tùy ý nhìn lướt qua, ánh mắt xẹt qua những ngón tay thon dài trắng ngần của cô: "Mấy chuyện này em quyết định là được rồi."

"Chẳng phải là nuôi ở nhà anh sao."

"Nhà của chúng ta, em muốn bày trí thế nào cũng được mà."

"..."

Tần Việt ngả người tựa lưng vào gối, cánh tay tự nhiên vòng qua sau lưng cô: "Đúng rồi, anh đã hẹn công ty lắp đặt đến nâng cao hàng rào bên ngoài khu vườn ngoài trời rồi, như vậy Dương Dương chơi đùa ngoài vườn cũng sẽ an toàn hơn."

Chu Lạc Tích ngoảnh đầu lại: "Chuyện này mà anh cũng nghĩ đến luôn á?"

"Ừm," Tần Việt nắm lấy cổ tay cô, đưa lại gần xem đồng hồ đeo tay: "Khoảng hai tiếng nữa, công ty lắp đặt sẽ cử người sang đây thi công."

Chu Lạc Tích kinh ngạc: "Nhanh vậy sao?"

Tần Việt mỉm cười, lòng bàn tay tự nhiên đặt lên bờ vai gầy của cô: "Nói lời êm tai đến mấy, cũng không bằng lập tức làm cho em xem."

Lời này tựa hồ mang một tầng ý nghĩa khác. 

Chu Lạc Tích mân mê chiếc điện thoại, rũ mắt lảng tránh ánh nhìn của anh, cánh môi bị cô khẽ cắn đến in hằn một dấu mờ.

"Đợi đón Dương Dương về rồi, chúng ta đưa nó đến cửa hàng chọn đồ dùng cho thú cưng luôn." Tần Việt cất điện thoại của cô rồi úp sấp xuống mặt tủ đầu giường, "Đến lúc đó anh sẽ đi cùng hai đứa."

"Vâng ạ, thế cũng được." Chu Lạc Tích chớp chớp mắt: "Vậy bây giờ làm gì?"

Tần Việt: "Ngủ trưa cùng anh đi."

Chu Lạc Tích trợn to hai mắt, đứng dậy định rời đi ngay. 

Tần Việt siết chặt cánh tay, lòng bàn tay giữ chặt lấy vai và eo cô rồi ấn người ép trở lại.

Chu Lạc Tích vội vàng muốn chạy, nửa thân trên nhào về phía trước một cái, chợt nhận ra cảm giác dưới tay không đúng lắm, cô cúi đầu nhìn xuống, lúc này mới phát hiện ra mình đang đè lên cái chân bó bột của Tần Việt.

Cô hốt hoảng rút tay về, ngẩng đầu lên nhìn anh: "Có phải em đè trúng anh rồi không?"

Tần Việt: "Em không có nặng đâu."

"Vậy tức là đè trúng rồi phải không?" 

Chu Lạc Tích sốt ruột đến nhíu mày, hai tay hờ hững đặt bên chân anh muốn chạm vào nhưng lại không dám, "Anh, anh có đau không?"

Tần Việt nhìn hàng chân mày nhíu chặt cùng đôi mắt sáng ngời của cô, từng chút cảm xúc đều biểu hiện rõ ràng, rằng cô đang quan tâm lo lắng cho anh.

Mặc dù đây là một lời nói dối, và một khi bị vạch trần, mọi sự quan tâm của cô ngày hôm nay sẽ biến thành thứ gì, Tần Việt không muốn nghĩ tới nữa. 

Chỉ cần có thể giữ cô ở lại bên cạnh mình.

Buổi chiều tà đầu thu, nhiệt độ là dễ chịu nhất. 
Bức rèm mỏng trong phòng ngủ chính bị làn gió nhẹ nhàng thổi tung lên rồi lại rơi xuống không một tiếng động, những bóng râm lốm đốm nhảy múa trên mặt sàn nhà.

Chu Lạc Tích nằm nghiêng trong vòng tay Tần Việt, tấm lưng áp sát vào lồng ngực anh, cảm nhận rõ ràng cánh tay Tần Việt đang ôm ngang eo cô. 

Rõ ràng là hai người, nhưng giờ khắc này lại như thể khảm vào nhau thành một khối.

Vì để đến trạm cứu hộ, hôm nay Chu Lạc Tích đã dậy từ rất sớm.

Lắng nghe tiếng hít thở đều đều của Tần Việt bên tai, nhịp điệu ấy tựa như một liều thuốc ngủ tự nhiên vậy.

Dường như... thực sự chỉ là một giấc ngủ trưa đơn thuần mà thôi. 

Chu Lạc Tích buông bỏ sự phòng bị, mí mắt dần trở nên trĩu nặng, cuối cùng vẫn khép hai mắt lại.

Khi cô mở mắt ra, Tần Việt vẫn đang ngủ. 

Cằm anh tì l*n đ*nh đầu cô, cánh tay rắn chắc cũng ôm chặt lấy cô hơn.

Chu Lạc Tích trước tiên cẩn thận từng chút gỡ cánh tay anh ra khỏi eo mình, sau đó mới xoay người lại từ trong lồng ngực anh.

Chu Lạc Tích chống cánh tay trái lên, hàng mi dài rũ xuống, ánh mắt rơi trên gương mặt đang say ngủ gần ngay trong gang tấc này.

Giữa hai hàng chân mày của Tần Việt ngày thường luôn mang theo vài phần lạnh lùng xa cách, nhưng lúc ngủ say, đường nét trên khuôn mặt anh tựa hồ cũng theo đó mà dịu đi mấy phần, toát ra một vẻ dịu dàng đầy lạ lẫm.

Anh đã nhìn cô lớn lên. 

Còn cô… chẳng phải cũng đã chứng kiến anh đổi thay qua từng năm tháng đó sao.

Cả hai bọn họ đều đã bước vào quỹ đạo cuộc đời của nhau.

Từ khi Chu Lạc Tích bắt đầu có ký ức, người mang tên "Anh trai Tần Việt" này đã luôn đồng hành bên cạnh cô.

Anh nắm lấy tay cô, anh cõng cô bước đi, anh nhẹ giọng dỗ dành cô đừng khóc, anh thỏa mãn mọi tâm nguyện ngây thơ của cô chỉ để chọc cô vui vẻ.

Anh... cũng ôm cô, hôn cô. 

Những khung cảnh đắm chìm trong đó, ánh mắt lạnh lùng ngông cuồng của anh bị d*c v*ng nhuốm màu, vừa kiềm chế lại vừa phóng túng.

Vô số hình ảnh khác nhau đan xen vào nhau, tạo nên một Tần Việt chân thực và sống động ở ngay trước mắt này.

Anh không phải là một người hiền lành lương thiện, anh không còn nhượng bộ cô một trăm phần trăm nữa, sự chiếm hữu của anh đối với cô lại càng sâu không lường được.

Cô đối với anh vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, vừa vì anh mà bị chọc tức nổi cáu mấy bận, lại vừa bị anh thu hút một cách đầy bản năng.

Cô không có cách nào lừa dối được chính mình.

Đôi môi của anh, bàn tay của anh, nhiệt độ cơ thể của anh, đối với cô đều mang sức hấp dẫn không thể nào kháng cự lại được.

Chẳng phải là sự hấp dẫn của thanh mai trúc mã. 
Mà là sự hấp dẫn nguyên thủy nhất giữa một người đàn ông và một người phụ nữ.

Chu Lạc Tích lẳng lặng nhìn chăm chú vào anh, tầm mắt cuối cùng dừng lại trên đôi môi mỏng màu hồng nhạt kia.

Đầu ngón tay cô chầm chậm tiến lại gần, gần như sắp chạm vào hai cánh môi mềm mại ấy.

Đúng ngay lúc này, ban quản lý tòa nhà nhấn chuông cửa, người của công ty lắp đặt đã đến.

Tần Việt từ từ mở mắt, ánh mắt sâu thẳm dừng lại trên bóng lưng của Chu Lạc Tích lúc này đã giật mình bật ngồi dậy.

"Ban quản lý dẫn người lên rồi, em ra mở cửa đây."

Thấy anh cũng đã tỉnh, Chu Lạc Tích đưa tay vuốt lại mái tóc, ánh mắt xẹt qua bên chân đang bó bột của anh, ngữ khí bất giác xen lẫn một tia mềm mỏng: "Anh đừng có gấp nhé, cứ từ từ thôi ạ."

Đôi môi mỏng của Tần Việt khẽ cong lên: "Ừm, em đi đi."

Công ty lắp đặt cử đến không ít người, sau khi xác nhận xong kích thước nâng cao của hàng rào, người của ban quản lý cũng đi theo ra ngoài vườn hỗ trợ giám sát thi công.

"Chu tiểu thư, bên ngoài thi công bụi bặm nhiều lắm, cô cứ vào trong đi, ở đây có tôi trông nom là được rồi, cô yên tâm."

Chu Lạc Tích mỉm cười: "Vất vả cho mọi người rồi ạ."

Thi công khó tránh khỏi việc tạo ra tiếng ồn, Chu Lạc Tích nhẹ nhàng đóng kín cánh cửa kính sát đất lại, ngăn cách phần lớn âm thanh.

Không bao lâu sau, Tần Việt ngồi trên xe lăn đi từ trong phòng ngủ chính ra: "Khoảng bao lâu thì làm xong vậy?"

Chu Lạc Tích giơ hai ngón tay về phía anh.

Tần Việt quét mắt nhìn hiện trường thi công ngoài vườn: "Nơi này giao lại cho em nhé."

Chu Lạc Tích gật gật đầu: "Vâng, anh đi làm việc đi."

Giữa hai người không hề có sự khách sáo gượng gạo nào, cũng không có những lời dò hỏi dư thừa, một ngôi nhà do hai người cùng nhau vun đắp, giọng điệu trò chuyện đều vô cùng tự nhiên.

Tần Việt đi vào thư phòng. 

Chu Lạc Tích ở lại sô pha ngoài phòng khách, thỉnh thoảng đi dạo bước đến bên cửa sổ xem xét tiến độ rồi lại vòng trở về.

Trên sân thượng rộng ba trăm mét vuông, hàng rào ba mặt đồng thời được thi công, công nhân phân công vô cùng rõ ràng, hiệu suất cực kỳ cao.

Chưa đến hai tiếng đồng hồ, hàng rào bảo vệ đã được lắp đặt xong xuôi. 

Quản gia của ban quản lý còn cẩn thận sắp xếp dọn dẹp vệ sinh sân thượng, đóng gói rác thải vật liệu xây dựng lại đàng hoàng ổn thỏa.

Công nhân lắp đặt bước vào phòng khách: "Chu tiểu thư, hàng rào bảo vệ đã được lắp ráp xong xuôi toàn bộ rồi ạ."

Ngập ngừng một chút, đối phương lại nói tiếp: "Đều được lắp đặt dựa theo yêu cầu độ cao mà chồng cô đã gửi tới, cô có muốn gọi anh nhà ra ngoài nghiệm thu một chút không ạ?"

Cổ họng Chu Lạc Tích nghẹn lại, suýt chút nữa bị nước bọt của chính mình làm sặc.

Cô mở miệng định sửa lời đối phương, nhưng khi đối diện với khuôn mặt chất phác hiền lành của người công nhân, lại cảm thấy nếu giải thích thì chỉ tổ "vẽ rắn thêm chân", rước thêm sự ngượng ngùng.

"Anh ấy đang bận, cứ để tôi ra xem nhé."

Lời còn chưa dứt, Tần Việt đã xuất hiện ở cửa thư phòng. 

Người công nhân nhìn thấy thế liền nhiệt tình nhắc nhở: "Chồng cô ra rồi kìa!"

Chu Lạc Tích: "..."

Trong chớp mắt hai má cô đỏ bừng lên.

Chu Lạc Tích ho khan một tiếng, cất giọng: "Anh ấy di chuyển không được thuận tiện, vẫn là để tôi đi với anh vậy!"

Vừa nói, chẳng đợi công nhân kịp phản ứng lại, cũng chẳng buồn ngoái nhìn Tần Việt ở phía sau lưng, cô rảo bước thật nhanh ra ngoài sân thượng.

Chu Lạc Tích cẩn thận kiểm tra một lượt hàng rào ba mặt ngoài sân thượng, thành quả thi công rất vững chắc.

Ký tên vào giấy nghiệm thu, tiễn toán công nhân và người bên ban quản lý về, đóng cửa lớn lại, bật robot hút bụi để dọn sạch bụi bẩn, đi ra sân thượng tưới nước cho toàn bộ đám hoa cỏ một lượt.

Chu Lạc Tích bận rộn không ngừng nghỉ một giây nào. 
Bóng dáng cô chạy qua chạy lại trong nhà như thoi đưa, cố ý lảng tránh ánh mắt Tần Việt đang phóng tới từ phòng khách.

Mãi cho đến lúc chẳng còn việc gì để bận rộn nữa, bị Tần Việt bắt lấy bế ngang đặt lên đùi anh, trốn cũng không thể trốn đi đâu được nữa, Chu Lạc Tích cuối cùng cũng đành phải đối mặt với ánh nhìn như cười như không của anh.

Cô nắm chặt nắm đấm chống trước ngực anh, cố làm ra vẻ nghiêm túc nói: "Anh đừng có mà hiểu lầm đấy nhé, lười giải thích không có nghĩa là em ngầm thừa nhận cái gì đâu."

Tần Việt vẫn giữ nguyên nụ cười nhàn nhạt trên môi, giọng nói thâm trầm: "Anh biết rồi, em đừng vội."

"... Ai vội cơ chứ!" Chu Lạc Tích thẹn quá hóa giận trừng mắt lườm anh: "Anh đừng có mà cười nữa!"

Ánh mắt Tần Việt lướt qua cánh môi cô: "Em có thể bịt miệng anh lại mà, như vậy anh sẽ hết cách để cười nữa rồi."

Lần này đến lượt Chu Lạc Tích cười khẩy trong lòng một tiếng, cô chớp chớp mắt với anh, dịu giọng dỗ: "Được thôi, anh nhắm mắt lại đi."

Tần Việt nhìn cô một cái, ngoan ngoãn nhắm hai mắt lại. 

Giây tiếp theo, hơi ấm trong lồng ngực bỗng chốc trống không.

***

Ăn tối xong, Chu Lạc Tích ở lại trong phòng ngủ phụ một mình.

Bố cục nội thất của phòng làm việc đã được cô lên kế hoạch hòm hòm rồi, bàn ghế sô pha đặt mua cũng đều đang trên đường vận chuyển, chỉ đợi để nhận hàng.

Tắt máy tính bảng đi, Chu Lạc Tích bước ra khỏi phòng, tìm thấy Tần Việt ở trong thư phòng, cô không đi vào mà chỉ gõ gõ cửa hỏi: "Anh muốn đi tắm chưa ạ?"

Tầm nhìn của Tần Việt dời khỏi màn hình máy tính, anh ngước mắt lên, ánh nhìn phẳng lặng rơi trên người cô, giọng nói trầm thấp ngắn gọn: "Ừm."

Lúc này Chu Lạc Tích mới tiến vào đẩy xe lăn.

Cô đã có thể bình thản đối mặt với đồ lót của Tần Việt một cách đầy thuần thục, mở tủ quần áo ra, chọn đại một cái rồi cuộn vào trong bộ áo ngủ.

Đàn ông đi tắm chắc là đều khá nhanh, Chu Lạc Tích ngồi trên sô pha lướt điện thoại chưa được bao lâu, tiếng nước chảy đã ngừng lại.

"Tích Tích."

Chu Lạc Tích đặt điện thoại xuống, đứng dậy bước qua đó, vừa định vươn tay ra đỡ anh, ánh mắt cô vô tình quét qua cổ áo lỏng lẻo của anh liền khựng lại.

Chuyện gì thế này, ngày đầu tiên chỉ có một chiếc cúc áo là chưa cài, ngày hôm qua thì phát hiện để phanh hai cái, còn bây giờ thì cả ba chiếc cúc đều chả buồn cài đàng hoàng nữa...

Cổ áo mở toang, để lộ ra một mảng xương quai xanh trắng muốt cùng vùng da trước ngực lấp lánh dưới ánh đèn phòng tắm.

Dường như nhận ra ánh nhìn của cô, Tần Việt khẽ ngước mắt lên, Chu Lạc Tích lập tức điềm nhiên dời tầm mắt đi chỗ khác.

Nhìn hàng lông mi đang rung liên hồi của cô, khóe môi Tần Việt cong lên không phát ra tiếng: "Đỡ anh lên giường đi."

"... Vâng."

Chu Lạc Tích làm theo lời dặn, đỡ anh đến bên mép giường, quay người định rời đi thì "tách" một tiếng, đèn phòng ngủ chính và ngoài phòng khách đồng thời vụt tắt, trước mắt nhanh chóng chìm vào một khoảng tối đen như mực.

"Cúp điện rồi à?" 

Chu Lạc Tích bị dọa giật mình, giọng nói thoáng lộ vẻ hoang mang khi đột ngột rơi vào bóng tối.

Bản năng xui khiến cô giơ tay lên s* s**ng hướng ra bên ngoài muốn đi ra coi thử xem có chuyện gì, Tần Việt ném chiếc điều khiển đèn đi, cánh tay ôm chầm lấy vòng eo cô rồi kéo tuột người ôm nghiêng vào trong lòng.

"Đừng đi."

Chu Lạc Tích lập tức phản ứng lại: "Tần Việt, đèn là do anh tắt à?"

"Ừm." Giọng anh trầm khàn hơn hẳn ban nãy.

"Anh lại muốn làm gì nữa đây?"

Mặc dù ánh sáng mờ mịt tối tăm, nhưng cô dường như vẫn có thể cảm nhận rõ đôi mắt sâu thẳm của anh đang nhìn mình chằm chằm đầy nồng nhiệt.

Tần Việt siết tay lại, gục mặt giấu vào hõm vai cô, hơi thở ấm nóng vờn qua bên gáy, Chu Lạc Tích vừa mới cảm thấy ngứa ngáy, bên tai liền truyền đến một câu thì thầm trầm thấp: "Tích Tích, anh thích em."

Hàng mi Chu Lạc Tích chợt run rẩy kịch liệt, trái tim mất khống chế mà co thắt lại một nhịp dữ dội: "Anh..."

"Anh thích em." Anh trầm giọng lặp lại.

Chu Lạc Tích hé mở đôi môi, cô bất giác nắm chặt lấy vạt áo anh.

"Anh chưa từng theo đuổi ai, cũng chẳng biết phải làm thế nào mới đúng. Nhưng anh sẽ dốc hết khả năng của mình, cho em tất cả những gì em mong muốn.”

Giọng nói của anh chùng xuống: "Thế nhưng như vậy vẫn còn lâu mới đủ, nếu như chỉ nhờ vậy mà thực sự có thể làm em cảm động, thì chắc chắn là em đã thích anh từ lâu rồi."

Nói tới đây, giọng điệu anh xen lẫn một tia tự giễu gần như không thể nghe thấy được, tuy rằng anh che đậy rất kỹ nhưng Chu Lạc Tích vẫn nhận ra.

Chẳng hiểu vì sao, trong lòng cô lại dâng lên một cỗ chua xót.

Cô theo bản năng vươn tay ôm lấy cổ anh: "Anh đối với em đã rất tốt rồi mà..."

"Vẫn chưa đủ."

Anh cọ xát sống mũi cao thẳng vào một bên cổ cô, lôi kéo cô dính sát vào trong lòng mình hơn: "Anh nghĩ là, ngoại trừ những thứ này, anh vẫn cần phải phô bày nhiều ưu thế của bản thân hơn nữa, mong rằng có thể lấy được lòng em, làm cho em hài lòng."

Dứt lời, Tần Việt cầm lấy bàn tay cô.

Đợi đến khi Chu Lạc Tích phản ứng lại xem thứ mà Tần Việt đang dẫn dắt tay cô chạm vào là cái gì, đồng tử cô lập tức co rụt lại, trong cơn sửng sốt kinh ngạc, bàn tay liền run rẩy một cách đầy kịch liệt.

"Buông, buông tay em ra ngay!" 

Kết cấu đường nét truyền tới rõ mồn một khiến cả khuôn mặt cô trong nháy mắt bốc cháy đỏ bừng, những đầu ngón tay Chu Lạc Tích co rúm lại muốn rụt về.

Tần Việt lại nhíu chặt lông mày, tiếp đó anh bày ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc nói: "Dựa theo kinh nghiệm lúc trước, nó không chỉ có kích thước chừng này đâu, em đừng có chê bai trạng thái hiện tại của nó."

"Em có chê đâu mà..."

"Vậy tức là hài lòng đúng không?"

“Không có!” Chu Lạc Tích vừa xấu hổ lại vừa tức giận, cô coi nó như củ khoai lang bỏng tay muốn giằng tay ra nhưng lại chẳng có chút sức lực nào.

Cánh tay còn lại của Tần Việt ôm siết lấy vùng eo sau của cô, anh nghiêng đầu đi tìm cánh môi cô, Chu Lạc Tích dựa vào bản năng mà quay đầu lảng tránh, nụ hôn của anh liền rơi trên chiếc cổ trắng ngần của cô.

Đôi môi ma sát v**t v* làn da cô, anh men theo cổ cô càn quét một đường đi lên trên, cằm, sườn mặt, và cuối cùng thì chuẩn xác tìm được cánh môi của cô, anh cạy mở ra rồi dùng sức câu dẫn triền miên.

Đầu lưỡi bị anh m*t mát đùa giỡn, Chu Lạc Tích rất nhanh liền tự mình cảm nhận được thứ ở trong tay đang lớn dần lên.

Cách hai lớp vải, nó đang căng cứng trên lòng bàn tay cô, cứ như vậy mà “chào hỏi” cô vậy.