Độc Chiếm Thanh Mai - Viễn Sơn Tử

Chương 2

Chuyện xảy ra vào một buổi tối cách đây một tháng.

Chu Lạc Tích rời khỏi buổi triển lãm trang sức. Trên đường về, cô vừa nhai kẹo bạc hà, vừa ngân nga theo điệu nhạc phát ra từ loa xe.

Chu Lạc Tích thích vẻ rực rỡ chói mắt ở triển lãm, nhưng cũng tận hưởng khoảnh khắc hiện tại không kém: màn đêm buông xuống, trời mưa giăng mờ mịt, cần gạt nước chuyển động chậm rãi, tạo nên cảm giác trật tự thế giới đang đảo lộn như thể ngày tận thế sắp ập đến.

Cô đạp chân ga, tăng tốc chuyển làn, bánh xe nghiến qua lối vào đường phụ trơn trượt.

Cây xanh hai bên đường rậm rạp, đèn đường ở đoạn này chẳng hiểu sao lại hỏng. Chu Lạc Tích còn chưa kịp phản ứng thì một bóng người bỗng nhiên ngã nhào xuống ngay trước đầu xe cô.

Trong khoảnh khắc đó, tim Chu Lạc Tích gần như ngừng đập, cô lập tức đạp chết phanh.

Tháo dây an toàn, đẩy cửa xe, mặc cho nước mưa tạt vào mặt, Chu Lạc Tích chẳng màng đến việc che ô, vội vã chạy tới.

Khi nhìn thấy đầu xe của mình và người bị ngã kia vẫn còn cách nhau một đoạn khá xa, Chu Lạc Tích mới ngẩn người ra.

Trong màn mưa sương.

Người đó tự mình lảo đảo đứng dậy.

"Xin lỗi, xin lỗi! Tôi không cố ý, anh có bị thương không? Có cần gọi xe cấp cứu không…"

Chu Lạc Tích lao đến trước mặt đối phương để đỡ anh ta.

Gương mặt chàng trai trẻ trắng bệch xanh xao, chiếc áo sơ mi trắng hơi ẩm ướt dính chặt vào xương quai xanh gầy gò, trên hàng mi cũng đọng những giọt nước, cả người toát lên vẻ mong manh dễ vỡ khiến người ta thấy thương cảm.

"Tôi bị tụt đường huyết, không liên quan đến cô."

Đối phương bỏ lại một câu lạnh lùng rồi quay người đi.

"Tụt đường huyết cũng nguy hiểm lắm đấy, anh đi chậm thôi!"

Chu Lạc Tích vội vàng quay lại xe lấy ô, đuổi theo anh ta lần nữa, nửa kéo nửa dìu đưa anh ta vào cửa hàng tiện lợi 24 giờ bên đường.

Chu Lạc Tích để anh ta ngồi trên chiếc ghế cao trước cửa sổ, mua một cốc nước ép và một gói kẹo.

Xe của Chu Lạc Tích vẫn còn đỗ giữa đường: "Anh ngồi đây đợi tôi một lát, tôi đi dời xe đã."

Dù sao đi nữa, đối phương cũng vì giật mình trước tốc độ xe hơi nhanh của cô mới bị ngã.

Hay là cứ đưa anh ta đến bệnh viện kiểm tra cho chắc ăn, tai nạn không va chạm thì cô cũng có một phần trách nhiệm.

Đợi đến khi Chu Lạc Tích đỗ xe xong xuôi, quay lại cửa hàng tiện lợi thì chỉ còn lại chiếc ghế trống không.

Cốc nước trên bàn đối phương chỉ mới uống một ngụm nhỏ, gói kẹo bên cạnh vẫn còn nguyên vẹn chưa bóc.

Chu Lạc Tích ghé sát lại nhìn, phát hiện dưới đáy cốc nước còn dằn một tờ hai mươi tệ.

Chu Lạc Tích lớn đến chừng này vẫn chưa từng được ai "cho" tiền theo kiểu này bao giờ, ấn tượng có thể nói là vô cùng sâu sắc.

Một tuần sau đó.

Tần Việt kết thúc buổi họp bàn dự án, tiện đường ghé sân bay đón Chu Lạc Tích đi nghỉ mát về.

Người lái xe là Vu Cách, cậu ta xuống xe giúp cô xách hành lý, cùng lúc đó, từ ghế phụ cũng có một người đàn ông trẻ tuổi bước xuống.

Mấy người trợ lý bên cạnh Tần Việt thì Chu Lạc Tích đều biết mặt, người này chắc là nhân viên mới tuyển.

Chu Lạc Tích tùy ý đánh giá, sau khi nhìn rõ mặt đối phương, ánh mắt cô chuyển từ kinh ngạc sang vui mừng khôn xiết: "Hai mươi tệ! Là anh à!"

Từ văn phòng của Tần Việt đi ra, Chu Lạc Tích cứ đi ba bước lại ngừng một chút, cuối cùng vẫn không nhịn được, lại lẻn vào văn phòng lớn bên tay phải.

Chỗ ngồi của Hứa Đình nằm ở góc khuất gần cửa sổ, trên chiếc bàn làm việc gọn gàng cũng đặt một phần bánh ngọt, bao bì vẫn còn nguyên vẹn chưa được mở ra.

Anh ấy nói không thích đồ ngọt, nhưng cũng không vứt đi.

Dường như anh ấy còn đẩy hộp bánh vào sâu bên trong một chút, tránh để ai đi ngang qua vô tình va phải.

"Suýt nữa thì quên, cái này cho anh." Chu Lạc Tích lấy từ trong túi ra một miếng băng cá nhân đặt lên bàn Hứa Đình.

Trên mu bàn tay Hứa Đình có một vết xước, là do không cẩn thận bị kim kẹp giấy móc vào, rơm rớm chút máu.

Hứa Đình im lặng, chút vết thương cỏn con này, anh ấy vốn dĩ chẳng hề để tâm.

Chu Lạc Tích nhìn anh ấy chằm chằm: "Cần em dán giúp anh không?"

"Không cần."

Ngập ngừng một chút, Hứa Đình mất tự nhiên nói: "… Cảm ơn."

"Không có chi, không có chi."

Chu Lạc Tích cong môi cười, nói xong cô cũng không vội đi, cứ thế trắng trợn tiếp tục ngắm nhìn anh ấy.

Dáng người Hứa Đình rất gầy, làn da trắng xanh kiểu ít tiếp xúc với ánh nắng, mái tóc đen lòa xòa rũ xuống che bớt một phần lông mày, đôi mắt của anh ấy hơi ngả màu nâu, khiến khí chất càng thêm phần lạnh lùng xa cách.

Văn phòng lớn này có tổng cộng tám nhân viên, ánh mắt của bảy người còn lại đã không kìm được mà liếc nhìn về phía họ.

Chiếc váy màu xanh bạc hà rất kén người mặc, nhưng lại càng tôn lên làn da trắng ngần của Chu Lạc Tích.

Trước gương mặt kiều diễm ấy, sợi dây chuyền kim cương vốn dĩ phải rực rỡ lóa mắt trên cổ cô bỗng chốc bị lu mờ, trở thành vật làm nền thầm lặng.

Điều khiến người ta khó quên nhất vẫn là đôi mắt của cô, trong veo, sáng ngời, đuôi mắt lại hơi xếch lên, phản chiếu trọn vẹn sự kiêu kỳ và cao quý của một cô gái được ngàn vạn yêu thương chiều chuộng mà lớn lên.

Một bên là cô tiểu thư nhà giàu gia cảnh sung túc, một bên là chàng trợ lý nhỏ đẹp trai nhưng không có gia thế, quả thực là quá đỗi thích hợp cho những câu chuyện phiếm.

Tuy nhiên những người này đều biết thân phận của Chu Lạc Tích, không dám lên tiếng trêu chọc, nhưng lại không quản được những ánh mắt tò mò dò xét.

Hứa Đình rất không quen với việc trở thành tâm điểm của đám đông, cuộc sống lủi thủi đi về một mình quanh năm suốt tháng thậm chí đã khiến anh ấy nảy sinh vài phần cô độc.

Anh ấy âm thầm siết chặt lòng bàn tay, thấp giọng mở lời: "Chu tiểu thư, tôi còn phải làm việc, cô, cô còn việc gì không?"

Chu Lạc Tích khẽ "hây" một tiếng, nghiêng đầu cười: "Quen biết anh lâu như vậy, đây là lần đầu tiên anh nói với em một câu dài thế đấy."

Trước đó, những gì anh ấy nói với cô chỉ toàn là: Cảm ơn, không cần, không dùng, phải tăng ca, tạm biệt.

Hứa Đình: "…"

"Còn nữa," Chu Lạc Tích thở dài, mang theo vài phần tiếc nuối nói: "Em tên là Chu Lạc Tích, chúng ta quen nhau cả tháng rồi, chẳng lẽ anh vẫn chưa nhớ tên em sao?"

Vui vẻ, trân trọng, ngay cả cái tên cũng chứa đựng tràn đầy tình yêu thương của gia đình dành cho cô, người ngoài sao có thể không nhớ được chứ.

Bắt được sự thất vọng trong giọng nói của cô, Hứa Đình mím môi, im lặng hai giây rồi nói khẽ: "Không phải."

Mắt Chu Lạc Tích sáng rực lên, đang định thừa thắng xông lên nói thêm gì đó.

"Chu tiểu thư, Tần tổng bảo tôi tiễn cô xuống lầu."

Vu Cách không biết đã xuất hiện từ bao giờ, cười híp mắt đứng ngay sau lưng Chu Lạc Tích.

Vu Cách lướt nhanh qua sườn mặt trắng trẻo tuấn tú của Hứa Đình, bỗng nhiên hiểu ra vấn đề.

Thảo nào Chu tiểu thư đột nhiên muốn đến văn phòng tổng giám đốc trải nghiệm cuộc sống.

Hóa ra là muốn "thỏ ăn cỏ gần hang" đây mà!

Chu Lạc Tích không biết Vu Cách đang nghĩ gì, ánh mắt cô vượt qua vai cậu ta, phía cuối kia chính là vách ngăn kính của văn phòng Tần Việt.

Kính một chiều, từ bên ngoài không nhìn thấy bên trong.

Nhưng Chu Lạc Tích luôn cảm thấy, giờ phút này Tần Việt đang đứng ngay sau tấm kính trong suốt đó, nhìn chằm chằm vào cô.

Cô cũng có làm gì đâu, cứ phải đề phòng cô quấy rối nhân viên của anh như thế.

Đúng là một ông chủ tốt mà.

Chu Lạc Tích khẽ bĩu môi, xoay người nói với Hứa Đình: "Vậy em đi trước đây, hẹn gặp lại."

Hứa Đình im lặng, rũ mắt lướt qua miếng băng cá nhân in hình gấu nhỏ và phần bánh ngọt đắt tiền tinh xảo kia.

Bọn họ không phải người cùng một thế giới.

Hà tất phải có lần sau gặp lại.

Vẫn còn vài tiếng nữa mới đến giờ buổi hòa nhạc tối bắt đầu, Chu Lạc Tích hẹn Ô Linh đi đánh tennis trong nhà trước.

Pass: unnisn

Chiếc Bentley màu trắng dừng trước cửa nhà thi đấu.

Không lâu sau, một chiếc siêu xe Ferrari mui trần màu đỏ từ xa lao tới.

Ô Linh bước xuống xe, đeo kính râm che kín mặt, váy đen bó sát, mái tóc đen dài thẳng mượt buông xõa ngang vai.

Nhìn thấy Chu Lạc Tích, cô nàng nhếch đôi môi đỏ mọng, cả người toát lên vẻ vừa ngầu vừa quyến rũ.

Hai người vào phòng VIP thay đồ thể thao.

Chu Lạc Tích chỉ muốn ra chút mồ hôi, không đánh quá lâu, dù sao cũng phải để dành sức lát nữa đến buổi hòa nhạc còn gào thét hát theo.

"Sao thế?"

Thấy cô vẻ mặt chán chường, Ô Linh vặn nắp chai nước khoáng đưa cho cô, tự mình cũng mở một chai, uống một ngụm rồi hỏi: "Đừng nói là vẫn chưa cưa đổ được cái anh chàng Hứa gì đó nhé…"

"Hứa Đình!"

"Đúng rồi."

Nhắc đến chuyện này, mặt Chu Lạc Tích càng xị xuống, đây là lần đầu tiên cô chủ động theo đuổi người ta kể từ khi cha sinh mẹ đẻ đến giờ, kết quả là chẳng có tí cảm giác thành tựu nào cả!

Ô Linh: "Theo đuổi đàn ông có gì khó đâu, cậu cứ đánh trúng tâm lý là được, anh ta thích cái gì thì cậu mua cái đó cho anh ta, cứ dùng tiền đập vào mặt, trái tim có cứng rắn như sắt đá đến mấy cũng bị đập cho thủng lỗ chỗ thôi."

Chu Lạc Tích gãi tai: "Nhưng tớ vẫn chưa hiểu anh ấy lắm… không biết anh ấy thích cái gì."

"Vậy thì tìm hiểu trước, rồi hẵng hạ gục sau."

Ô Linh dùng giọng điệu của người từng trải đầy tự tin: "Yên tâm đi, đàn ông còn dễ theo đuổi hơn cả chó nữa."

Chu Lạc Tích hít sâu một hơi, ý chí chiến đấu bùng cháy trở lại ngay lập tức. Buổi tối ngồi ở khu A hàng ghế đầu, đến phần hát theo, cô gào rát cả cổ, tay cầm gậy phát sáng vung vẩy như bánh xe gió.

Đến phần chụp ảnh chung sau buổi diễn, Chu Lạc Tích vừa mới lại gần đã ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc trên người nam ca sĩ.

Khó ngửi quá đi mất, cô nhíu mày.

Chu Lạc Tích trông thì ngoan ngoãn, gương mặt ngọt ngào vô hại, nhưng thực chất cô là người cực kỳ mắc bệnh sạch sẽ về mặt tinh thần. Cô thích rất nhanh, nhưng cũng cực kỳ dễ mất hứng chỉ vì một vài chi tiết nhỏ nhặt.

Đám đông đen kịt từ từ tản ra khỏi cửa nhà thi đấu.

Ô Linh gỡ một mảnh giấy màu dính trên tóc xuống, nói: "Tớ không đưa cậu về đâu nhé."

Chu Lạc Tích chớp mắt: "Hả, thế tớ về kiểu gì?"

Sau khi đánh tennis buổi chiều xong, Chu Lạc Tích đưa Ô Linh về nhà họ Chu ăn tối, lúc đi ra cô không lái xe mà ngồi xe của Ô Linh.

Ô Linh hất cằm về phía trước: "Vị kia đến rồi, không cần đến lượt tớ đâu."

Giữa dòng người, bóng dáng cao lớn của người đàn ông trẻ tuổi dựa nghiêng vào bên hông chiếc Maybach đen bóng, tay trái đút vào túi quần tây một cách lơ đãng, ánh đèn đường chiếu rọi sườn mặt lạnh lùng tuấn tú của anh.

Đã có không ít người nhìn về phía anh, nhưng cảm nhận được khí thế "người lạ chớ lại gần", họ cũng chỉ dám đứng nhìn từ xa, không đủ can đảm cầm điện thoại đến xin WeChat.

Ô Linh là con một, hồi nhỏ cũng từng khá ghen tị vì Chu Lạc Tích có một ông anh trai thanh mai trúc mã đưa đón mọi lúc mọi nơi như thế này.

"Đi đây." Ô Linh đi về phía bãi đỗ xe bên kia.

Chu Lạc Tích gật đầu, đi ngược hướng với cô nàng, xách túi đi về phía Tần Việt. Mũi cô dần bắt được một luồng hương thơm thanh khiết, đôi mắt cô lập tức sáng bừng lên.

Giống như chú mèo nhỏ ngửi thấy mùi cỏ bạc hà, Chu Lạc Tích ba bước gộp làm hai sán lại gần Tần Việt.

Mắt thấy sắp đụng vào người.

Tần Việt giơ tay, ấn vào trán cô: "Làm cái gì đấy?"

Đài phát thanh lập tức được bật, Chu Lạc Tích bắt đầu thao thao bất tuyệt chê bai mùi nước hoa nồng nặc trên người nam ca sĩ kia.

Chuyện anh ta mấy lần không lên được nốt cao mà cứ cố gào cũng bị cô ngồi ở hàng ghế đầu nghe rõ mồn một.

Tần Việt ung dung nhìn cô, đáy mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt như đã dự liệu trước.

Chu Lạc Tích vừa nói chuyện, vừa lén hít sâu thêm hai cái, cô đang chìm đắm trong việc "thanh lọc" khoang mũi thì gáy bất ngờ bị ấn nhẹ.

Lực đạo trong lòng bàn tay hơi đè xuống, Tần Việt để cô lại gần mình, nhưng lại kiểm soát trong một khoảng cách an toàn nhất định.

"Nước hoa em tặng." Một giọng nói trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu.

Chu Lạc Tích ngẩng phắt lên: "… Phải ha!"

Cô nhớ ra rồi, là lần trước đi dạo phố với Ô Linh đã chọn ở quầy nước hoa.

Lúc đó Ô Linh còn mắng cô, cái cà vạt này hợp với Tần Việt, chai nước hoa kia cũng hợp với Tần Việt, sao cậu nhìn thấy cái gì cũng muốn mua cho Tần Việt thế hả.

Chu Lạc Tích lại ngửi ngửi.

Mùi gỗ trầm ấm thoang thoảng, vững chãi và đáng tin cậy.

Không hổ danh là Lạc Tích tuyển chọn, gu thẩm mỹ của cô đúng là tuyệt đỉnh!

Chu Lạc Tích đã thay bộ váy lúc chiều, hiện tại đang mặc một chiếc áo ba lỗ yếm kết hợp với quần short đen nóng bỏng, trên tóc và đuôi mắt đều điểm xuyết kim tuyến, lấp lánh li ti.

Phần kẽ tay giữa ngón cái và ngón trỏ của Tần Việt khẽ luồn qua làn tóc dài, áp nhẹ lên gáy cô. Anh nhìn vào đôi mắt đang cong lên vì cười, sáng trong và thuần khiết đến lạ. Chỉ cần liếc qua một lần đã có thể nhìn thấu đến tận đáy, bên trong có gì hay không có gì, tất thảy đều hiện ra rõ ràng, không che giấu.

Anh làm như không có chuyện gì thu tay về, nghiêng người mở cửa ghế phụ.

Điện thoại của Chu Lạc Tích tự động kết nối với Bluetooth trên xe Tần Việt, cô mở danh sách nhạc của mình lên.

Xe chạy êm ru qua những tòa nhà cao tầng rực rỡ ánh đèn neon của thành phố, Chu Lạc Tích hạ cửa kính xuống, mặc cho gió đêm ùa vào.

Ánh đèn đường lướt qua cửa kính xe, trong không gian lúc sáng lúc tối, Chu Lạc Tích quay đầu nhìn Tần Việt.

Cũng là áo sơ mi trắng, nhưng mặc trên người Tần Việt, đường nét bờ vai đĩnh đạc, ung dung tự tại, khí thế mạnh mẽ mà điềm tĩnh.

Còn Hứa Đình lại dùng khung xương gầy gò để chống đỡ, giống như cây trúc xanh bị gió thổi tạt, đơn bạc đến mức khiến Chu Lạc Tích luôn muốn đưa tay ra đỡ anh ấy một cái.

Chu Lạc Tích: "Anh ơi."

Tiểu công chúa nhà họ Chu từ khi còn nằm trong tã lót đã sinh ra với khuôn mặt bầu bĩnh, như ngọc điêu trác, đôi nắm tay nhỏ xíu nắm chặt.

Lạc Linh nhìn đứa bé với ánh mắt tràn đầy yêu thích, quay sang nói khẽ với cô bạn thân đang nằm trên giường bệnh: "Lạc Tích đáng yêu quá, nhìn mà tim mình tan chảy luôn rồi!"

Ngay sau đó, Lạc Linh cúi người xuống, nói với cậu bé ba tuổi đang mở to đôi mắt tò mò đứng bên cạnh mình: "Con trai, đây là em gái Lạc Tích của con, từ hôm nay con làm anh rồi, sau này con phải bảo vệ em ấy thật tốt đấy nhé."

Tiểu công chúa từ lúc chập chững biết đi đến khi biết chạy nhảy, thích nhất là lẽo đẽo theo sau Tần Việt lanh lảnh gọi anh ơi, giọng ngọt như đường mật.

Sau khi Chu Lạc Tích lớn lên, số lần gọi Tần Việt là anh ít hơn hồi nhỏ, mỗi lần đột nhiên thốt ra một câu, đều có nghĩa là cô lại có "ý đồ xấu" gì đó.

Giọng nói ngoan ngoãn dịu dàng đã lâu không nghe vang lên, Tần Việt nắm vô lăng, bình tĩnh nhìn về phía trước, không chút lay động.

Chu Lạc Tích: "… Anh?"

Chu Lạc Tích: "Tần Việt!"

Đèn đỏ, Tần Việt nghiêng người, trong bóng tối, đôi mắt sâu thẳm nhìn về phía cô, im lặng dò hỏi.

Không biết tại sao, bị Tần Việt nhìn như vậy, Chu Lạc Tích bỗng thấy chột dạ vô cớ, hai ngón tay lén lút xoắn vào nhau.

Chu Lạc Tích hắng giọng hai cái: "Anh trai, anh có thể… gửi cho em một bản sơ yếu lý lịch của Hứa Đình được không?"

"Lấy để làm gì."

Tần Việt nhìn cô: "Định đào người về làm công cho em à?"

"Không phải."

Giọng Chu Lạc Tích bất giác nhỏ đi một chút: "Em muốn tìm hiểu thêm về anh ấy…"

Đèn xanh bật sáng, Tần Việt quay đầu lại, anh không mở miệng, Chu Lạc Tích bèn giữ nguyên tư thế đặt hai tay lên đầu gối ngoan ngoãn chờ đợi.

Một lát sau, Tần Việt thong thả nói: "Không cho được, anh có nghĩa vụ bảo vệ quyền riêng tư của nhân viên."

Chu Lạc Tích nói ngay: "Vậy anh gửi WeChat của anh ấy cho em đi."

Nói ra chắc chẳng ai tin, cô theo đuổi Hứa Đình hơn nửa tháng rồi mà ngay cả WeChat của anh ấy vẫn chưa kết bạn được.

Tần Việt: "Không có."

Chu Lạc Tích tuy người vẫn ngồi ở ghế phụ, nhưng linh hồn đã tức đến mức bay lên nóc xe lượn hai vòng.

Tần Việt: "Cấp trên trực tiếp của cậu ta là Vu Cách."

Chu Lạc Tích: "… Ồ."

Cũng phải, trợ lý thư ký dưới trướng Tần Việt nhiều như vậy, sao có thể kết bạn WeChat với từng người được.

Không sao, cô có WeChat của Vu Cách, bảo cậu ta gửi danh thiếp của Hứa Đình cho cô là được rồi!

Chu Lạc Tích lập tức cầm điện thoại lên.

Màn đêm nặng trĩu, xe tiếp tục lăn bánh, những tòa nhà cao tầng xung quanh dần lùi lại phía sau, sắp về đến khu dân cư.

Tần Việt: "Em nghiêm túc đấy à?"

Chu Lạc Tích cúi đầu gõ chữ: "Gì cơ?"

Lại một khoảng lặng bao trùm.

"Hứa Đình." Giọng Tần Việt trở nên trầm khàn.

Nghe vậy, Chu Lạc Tích ngẩng đầu, khí thế mười phần tuyên bố: "Đương nhiên rồi, em xác định em đã yêu Hứa Đình từ cái nhìn đầu tiên rồi!"

Tần Việt đạp phanh gấp, hai tay lặng lẽ siết chặt vô lăng. Các khớp xương vì dồn lực mà dần tái trắng, đường nét căng cứng đến mức gần như lộ ra dưới làn da nhưng anh hoàn toàn chẳng để trong lòng.