Độc Chiếm Thanh Mai - Viễn Sơn Tử
Chương 1
Chuông điện thoại réo rắt không ngừng, Tần Việt chẳng buồn bận tâm, nhưng kẻ bên kia đầu dây vốn rảnh rỗi sinh sự, anh không nghe máy thì cậu ta nhất định sẽ gọi cho bằng được.
"Có việc gì?"
Nghe ra sự lạnh nhạt và mất kiên nhẫn trong giọng nói của anh, đầu dây bên kia ồ lên một tiếng: "Anh biết rồi à?"
Tần Việt không rảnh nghe cậu ta chơi trò úp mở: "Cúp đây."
"Khoan khoan, từ từ đã, em có việc chính!"
Tần Việt bật loa ngoài rồi ném chiếc điện thoại sang một bên.
"Thật ra cũng chẳng có gì to tát, chỉ là tối qua lúc em uống rượu ở quán bar, lúc tàn cuộc đi ra thì vừa khéo nhìn thấy em gái anh."
Hai chữ cuối cùng, Lệ Húc cố tình nhấn mạnh ngữ điệu.
Hàng lông mày Tần Việt khẽ nhíu lại, anh không lên tiếng, chờ nghe đối phương nói tiếp.
"Cô bé đứng cùng với một người đàn ông trông cũng khá bảnh bao, da trắng, dáng người mảnh khảnh."
"Anh đoán xem thế nào, cô bé muốn đưa người ta về, kết quả người ta chẳng thèm liếc mắt đến chiếc xe thể thao của cô bé, chui tọt lên xe buýt đi mất."
"Cô đại tiểu thư được anh nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa ấy, đây là lần đầu tiên em thấy cô bé phải ngậm bồ hòn làm ngọt đấy, ha ha ha ha!"
Đầu dây bên kia truyền đến mấy tiếng cười cợt của kẻ đang xem kịch vui, Tần Việt rũ mi, ánh mắt lơ đãng lướt qua những điều khoản hợp đồng chằng chịt trước mặt, tùy tiện lật qua một trang.
Tần Việt vẫn luôn không đáp lời, đợi bên kia cười chán chê rồi im lặng, anh mới nói: "Nói xong chưa?"
"Xong rồi."
"Cúp đây."
"Ấy khoan đã, chờ chút..."
Lệ Húc cao giọng gọi giật anh lại, không hài lòng lắm khi tin tức bát quái nóng hổi mình mang đến lại chỉ nhận được phản ứng dửng dưng như vậy.
Lệ Húc thắc mắc: "Trước đây hễ bên cạnh cô đại tiểu thư đó xuất hiện cái đuôi nào, không quá một ngày là anh đã đào xới tung lý lịch ba đời nhà người ta lên rồi, sao lần này lại bình tĩnh thế?"
Lệ Húc khựng lại một chút: "Cũng phải, lần này thì khác, không phải người khác muốn theo đuổi cô bé, mà là cô bé hiếm hoi lắm mới để mắt đến người ta."
Im lặng hai giây, Tần Việt nói với giọng điệu bình thản: "Anh biết cậu ta là ai."
"Thảo nào."
Lệ Húc cười ranh mãnh: "Nhưng mà nếu để cô bé cưa đổ được thật, anh còn có thể bình tĩnh thế này được không?"
"Nói thật lòng, em rất muốn biết anh có thể kìm nén đến bao giờ."
Giọng Tần Việt lạnh đi vài phần: "Giữ mồm giữ miệng của cậu cho tốt vào."
"Yên tâm, miệng em kín như bưng, cạy răng cũng không nói nửa lời." Lệ Húc ngậm điếu thuốc, cười rất gợi đòn ở đầu dây bên kia: "Tuyệt đối không phá hỏng hình tượng người anh trai cùng nhau lớn lên hoàn hảo của anh trong lòng cô bé đâu."
Tần Việt vẫn giữ vẻ mặt hờ hững, như thể dù trời có sập ngay trước mắt thì sắc mặt anh cũng chẳng đổi thay.
Lệ Húc toàn nói lời thừa thãi, bên tay Tần Việt còn cả núi việc, anh đáp qua loa hai câu rồi cúp máy thẳng thừng.
Văn phòng rộng lớn trở lại vẻ yên tĩnh vốn có, những món đồ nội thất tinh giản xung quanh, những bức tường màu xám trắng, đâu đâu cũng toát lên sự nghiêm nghị và lạnh lùng khó ai dám lại gần, hệt như chủ nhân của nó.
Một lát sau, cửa kính bị gõ vang, tổng trợ lý Vu Cách cầm hai tập tài liệu chờ phê duyệt bước vào.
"Tần tổng." Vu Cách đặt tài liệu xuống, lùi lại đứng nghiêm chỉnh: "Ông Thiệu gọi điện đến, nói rằng ông ấy đang có một viên hồng ngọc huyết bồ câu Myanmar tự nhiên chưa qua xử lý nhiệt muốn bán, hỏi ngài có hứng thú không."
Giữa trưa hè, ánh nắng xuyên qua cửa kính bao phủ lấy người đàn ông trẻ tuổi đang ngồi sau bàn làm việc.
Âu phục màu đen, cà vạt cùng tông màu.
Nhìn lên trên là một gương mặt lạnh lùng, xương lông mày sắc bén, kiệm lời ít cười, toát lên uy nghiêm của bậc bề trên.
Trước đó Tần Việt đã nhận được điện thoại của chính ông Thiệu, độ tinh khiết của viên đá quý trong tay ông ấy quả thực hiếm thấy, cũng đủ đẹp.
Cô chắc sẽ thích.
Ngòi bút máy lướt trên mặt giấy để lại chữ ký dứt khoát, Tần Việt nhàn nhạt nói: "Mua lại đi."
Câu trả lời không nằm ngoài dự đoán, Vu Cách gật đầu, lấy điện thoại ra bắt đầu sắp xếp quy trình thu mua.
Một năm trở lại đây, ở thành phố Hải, hễ ai muốn bán đá quý thô, họ luôn đến dò hỏi ý định của Tần Việt trước tiên.
Tần Việt không có sở thích sưu tầm đá quý, tập đoàn Tín Hằng càng không có kế hoạch lấn sân sang ngành trang sức.
Sở dĩ Tần Việt bắt đầu thu mua đá quý thô khắp nơi là vì một người, cô con gái út của nhà họ Chu, Chu Lạc Tích.
Vợ chồng Chu Huy và Thẩm Huệ Tâm tình cảm sắt son nhiều năm, bền chặt hơn vàng, sinh được hai cô con gái.
Cô con gái út Chu Lạc Tích từ nhỏ ốm yếu, được cả nhà nâng niu chiều chuộng trong lòng bàn tay, có thể nói là muốn gì được nấy, đúng chuẩn lá ngọc cành vàng.
Sau khi tốt nghiệp đại học, Chu Lạc Tích từng làm bà chủ quán cà phê, mở tiệm hoa, cửa hàng thời trang, tiệm bánh ngọt, cửa hàng đồ thủ công mỹ nghệ.
Không ngoại lệ, tất cả đều dẹp tiệm.
Ba Chu nhìn không nổi nữa, khổ tâm khuyên nhủ: "Tổ tông nhỏ của ba ơi, con cứ việc ăn sung mặc sướng cho thỏa thích, mỗi ngày ngủ dậy chỉ cần nghĩ xem tiêu tiền của ba mẹ thế nào là được, đừng có đột nhiên nảy ra ý tưởng kinh doanh bộc phát nào nữa."
Chu Huy không phải tiếc tiền, ông có rất nhiều tiền.
Ông chỉ không đành lòng nhìn con gái lần nào cũng tràn đầy tự tin, để rồi cuối cùng phải đối mặt với nỗi chán nản khi đóng cửa tiệm, lại còn đổ thừa tại cái cây phát tài ông tặng có màu lá không hợp phong thủy.
Sau đó, Chu Lạc Tích lại nảy ra một ý tưởng, bắt đầu thu mua đá quý thô chất lượng cao, sau đó thiết kế, gia công thành trang sức để bán.
Khác với những sở thích cả thèm chóng chán trước kia, con đường thiết kế trang sức chân chính này Chu Lạc Tích vậy mà lại kiên trì được hơn một năm, cũng thiết kế ra được không ít tác phẩm ra hồn.
Nửa năm trước, một sợi dây chuyền kim cương vàng qua tay cô còn được một nhà sưu tầm trang sức trong nghề mua lại với giá cao.
Chu Lạc Tích rửa sạch mối nhục trước kia, đắc ý dạt dào, dạo đó đi đường như có gió dưới chân.
Ba Chu trêu: "Ui chà, coi chừng bị gió thổi bay mất đấy nhé."
Mẹ Thẩm lườm chồng một cái, không khách khí vạch trần: "Ba con trước đó còn định nhờ mấy ông bạn đóng giả làm người mua để ủng hộ con đấy."
Là chị cả, Chu Mẫn Nghi vốn luôn điềm tĩnh chín chắn, ngay cả khi đàm phán thành công hợp đồng trị giá hàng triệu cũng chưa từng lộ ra nửa phần đắc ý, nhưng khi xem bản thiết kế trang sức của em gái, gương mặt chị ấy lại tràn đầy vẻ tự hào.
"Không hổ danh là Lạc Tích, chị biết ngay là em rất giỏi mà."
Chu Lạc Tích là cô công chúa nhỏ được cả nhà nâng niu trong lòng bàn tay.
Còn Tần Việt, với tư cách là người đã túc trực ngoài phòng sinh chờ đón tiểu công chúa chào đời năm ba tuổi, với tư cách là người bạn lớn lên bên nhau từ thuở lọt lòng, anh càng biến sự bảo vệ đó thành sự ủng hộ vô điều kiện.
Vu Cách vào tập đoàn làm tổng trợ lý cho Tần Việt mấy năm nay, đứng ở góc độ người ngoài nhìn vào cũng không khỏi cảm thán.
Chỉ là tình nghĩa cùng nhau lớn lên mà đã cưng chiều đến mức này, nếu nhị tiểu thư nhà họ Chu thực sự là em gái ruột của Tần tổng, e rằng ngày nào Tần tổng cũng sẽ hái sao trên trời cho tiểu công chúa mất.
Nhưng hiện tại cũng chẳng khác là bao.
Chỉ cần Chu tiểu thư mở miệng, Tần tổng chưa bao giờ từ chối.
Ồ, hình như có một chuyện!
Mấy hôm trước, Vu Cách vô tình nghe được, Chu tiểu thư dường như đang rơi vào giai đoạn cạn kiệt ý tưởng thiết kế, nhàn rỗi không có việc gì làm nên muốn đến văn phòng chủ tịch của bọn họ để trải nghiệm cuộc sống.
Ý của cô là muốn đến làm việc dưới trướng cậu ta, Vu Cách nghe mà nơm nớp lo sợ.
Cường độ làm việc của văn phòng chủ tịch đâu phải thứ mà đại tiểu thư sống trong nhung lụa có thể thích nghi được.
May thay, Tần tổng đã từ chối.
Hai tiếng "ting ting" vang lên giòn giã.
Điện thoại của Tần Việt nhận được một tin nhắn mới.
Vu Cách tạm dừng báo cáo công việc.
Tần Việt rũ mắt, đưa tay ấn mở đoạn tin nhắn thoại.
"Tần Việt, năm phút nữa là em đến nơi rồi nha!"
Giọng nói trong trẻo êm tai vang lên, mang theo nụ cười hân hoan, giống như chú chim hoàng oanh vỗ cánh giữa mùa xuân, tràn đầy sức sống.
Tần Việt: "Tiếp tục đi."
Vu Cách gật đầu, tiếp tục báo cáo tiến độ của vài dự án quan trọng hiện tại của tập đoàn.
Tần Việt lắng nghe, thỉnh thoảng hỏi vài thông tin then chốt.
Bỗng nhiên, Vu Cách tinh ý phát hiện, Tần tổng xem đồng hồ một lần, không bao lâu sau lại xem đồng hồ thêm lần nữa.
Vu Cách cũng nhìn theo đồng hồ đeo tay của mình.
Phải rồi.
Không phải Chu tiểu thư nói năm phút nữa là đến sao, giờ đã trôi qua gần mười phút rồi.
Sao cô ấy vẫn chưa xuất hiện.
Đang mải nghĩ, hai cánh cửa kính sau lưng bỗng bị người ta đẩy ra, một bóng người quen cửa quen nẻo bước vào.
Liếc qua thì thấy gương mặt xinh đẹp kia dường như đang viết đầy chữ "không vui".
"Chu tiểu thư." Vu Cách lễ phép cúi đầu, rất biết ý ôm tài liệu đi ra ngoài.
Chu Lạc Tích chưa từng gặp người đàn ông nào lạnh lùng hơn cả Hứa Đình, đúng là cứng đầu khó chiều như cục đá!
Tối qua tình cờ gặp anh ấy trên đường, cô nhiệt tình muốn đưa anh ấy về nhà, anh ấy nói không phiền, có xe buýt đi thẳng.
Vừa nãy cô đích thân mang trà chiều đến cho anh ấy, anh ấy nói cảm ơn, anh ấy không ăn đồ ngọt.
Nghĩ đến sự thất bại liên tiếp bị từ chối trong khoảng thời gian này, Chu Lạc Tích tức đến mức không chịu được, tay không ngừng vặt lá cây kim tiền bên cạnh.
Mắt thấy những chiếc lá xanh mướt bóng loáng sắp bị vặt trụi, một bàn tay lớn cuối cùng cũng vươn qua bàn làm việc, nắm lấy phần cổ tay gầy guộc của cô.
"Buông tha cho nó đi."
Chu Lạc Tích rũ mắt, tầm mắt rơi vào bàn tay đó, thon dài, mạnh mẽ, mu bàn tay nổi lên những đường gân xanh nhạt, chỗ khớp xương ửng màu hồng nhạt khỏe khoắn.
Cô ngước mắt lên, chạm phải đôi mắt sâu thẳm.
Chu Lạc Tích khẽ chu môi, giãy tay ra: "Keo kiệt, chẳng phải là do em tặng cho anh sao."
Tần Việt đề phòng cô, dời chậu cây ra xa.
Chu Lạc Tích: "..."
Chu Lạc Tích không thèm so đo với anh, chợt nhớ ra hôm nay đến tìm Tần Việt còn có việc chính khác.
Cô lập tức nhảy về phía bàn trà sô pha, xách phần tráng miệng trà chiều mình mang đến qua.
Nhanh nhẹn mở bao bì, nở nụ cười ngoan ngoãn.
Cuối cùng đẩy món tráng miệng đến trước mặt Tần Việt.
Cô đang định mở miệng…
Tần Việt: "Chỗ anh không thiếu người."
Chu Lạc Tích coi như không nghe thấy, tiếp tục tung ra điều kiện hấp dẫn: "Em không cần tiền lương, lao động miễn phí, không đi muộn về sớm, cái gì cũng không cần, em chịu thương chịu khó!"
Ánh mắt Tần Việt vẫn dán vào màn hình máy tính, ngay cả mí mắt cũng không thèm nhấc lên.
Thấy anh không thèm để ý đến mình, Chu Lạc Tích vòng qua chiếc bàn làm việc dài đi đến bên cạnh anh, một tay chống lên mặt bàn, tay kia nắm lấy cánh tay Tần Việt, lắc lắc.
"Em hứa với anh còn không được sao, trong giờ làm việc em nhất định sẽ ngoan ngoãn làm việc, tuyệt đối không làm phiền đồng nghiệp, ngài nói gì em làm nấy!"
Dùng đến cả từ "ngài" luôn rồi, ở đây mà tâng bốc anh.
Tần Việt cuối cùng cũng nhìn cô một cái, rồi lại nhàn nhạt thu hồi tầm mắt: "Em không ngoan được như thế đâu."
Chu Lạc Tích nghẹn lời.
Tức chết đi được! Lớn lên cùng nhau từ nhỏ chỉ có điểm này là không tốt, hễ cô có một chút âm mưu quỷ kế nào, đứng trước mặt Tần Việt đều không giấu nổi.
Được rồi, Chu Lạc Tích quả thực không thật lòng muốn đến Tín Hằng làm việc, cô chỉ muốn mượn cơ hội để tiếp xúc nhiều hơn với Hứa Đình.
Muốn ở gần anh ấy hơn một chút.
Phải ở gần thì mới dễ bề cưa cẩm người ta chứ.
Chu Lạc Tích buông cánh tay Tần Việt ra, đổi thành dùng một ngón tay chọc nhẹ vào người anh hai cái: "Vậy anh đừng sắp xếp cho Hứa Đình nhiều việc như thế nữa, lần nào em muốn hẹn anh ấy đi ăn cơm, anh ấy đều nói phải tăng ca."
"Lần nào?"
"Đúng thế."
"Hẹn mấy lần rồi?"
Cái người này sao cứ thích xát muối vào nỗi đau thất bại của cô thế nhỉ, Chu Lạc Tích trừng tròn mắt: "Anh không cần biết chi tiết!"
Chẳng lẽ cô còn phải lấy sổ tay ghi lại sao, dù sao thì một lần cũng chưa hẹn được là sự thật!
"Được thôi." Tần Việt ngả người dựa vào lưng ghế, ánh mắt rơi trên người Chu Lạc Tích, sau đó giơ tay lên, vỗ nhẹ vào đùi mình: "Em ngồi vào vị trí này của anh, thì có thể điều chỉnh công việc cho cậu ta rồi."
Chu Lạc Tích: "..."
Chu Lạc Tích nhìn xuống dưới.
Tần Việt quanh năm tập thể hình, đường nét cơ bắp ẩn dưới lớp quần tây đen săn chắc đầy sức mạnh.
Chu Lạc Tích dời mắt đi, nhỏ giọng lầm bầm: "Dám để em làm bà chủ, một ngày là em làm phá sản cái Tín Hằng của anh luôn..."
Cái danh tiếng lẫy lừng đầu tư cái gì lỗ cái đó của cô đâu phải chuyện đùa.
Xem ra con đường "tiếp cận cự ly gần" này không đi thông rồi.
Chu Lạc Tích nghĩ đến mô hình làm việc áp lực cao nổi tiếng của Tín Hằng, cô khẽ hừ một tiếng, bỏ cuộc.
"Đừng quên ăn bánh Basque đấy nhé."
Biết Tần Việt không thích đồ quá ngọt, Chu Lạc Tích đặc biệt dặn thợ làm bánh giảm bớt đường.
Mùa hè oi bức, Chu Lạc Tích diện một chiếc váy voan màu xanh bạc hà như thể mang theo bộ lọc giảm nhiệt tự nhiên.
Cô giống như một chú bướm xanh linh động, vào một ngày làm việc khô khan tẻ nhạt đã xông vào cánh cửa văn phòng của anh, nhẹ nhàng bay đến, rực rỡ và tươi mới.
"Tối nay muốn ăn gì, anh đưa em đi."
Tần Việt nhìn cô, lại liếc nhìn đồng hồ, lịch trình làm việc tiếp theo của anh cũng có thể lùi lại toàn bộ.
Ở chỗ anh, những việc liên quan đến Chu Lạc Tích luôn được ưu tiên hàng đầu.
Chu Lạc Tích xoay người: "Tối nay em không rảnh đâu, em có hẹn rồi."
Nghe ra sự vui vẻ trong giọng điệu của cô, Tần Việt khựng lại.
Im lặng hai giây, anh hỏi: "Với ai?"
Chu Lạc Tích: "Linh Linh ấy mà, tối nay bọn em đi xem hòa nhạc, vé khó săn lắm, là nhờ anh mua giúp bọn em đấy, anh quên rồi sao?"
Sắc mặt Tần Việt vẫn bình thường, anh cũng đã nhớ ra rồi.
Đó là một buổi chiều, anh đang họp được một nửa thì nhận được cuộc gọi hỏa tốc của cô nhờ anh giúp săn vé.
Việc theo đuổi thần tượng của Chu Lạc Tích chẳng hề cuồng nhiệt, sở thích và sự yêu thích của cô thậm chí luôn đến nhanh mà đi cũng nhanh.
Cô từng thích một nam diễn viên, đăng rất nhiều bài lên dòng thời gian vì anh ta, kèm theo hình ảnh vai diễn của anh ta, cô thậm chí còn gia nhập hội người hâm mộ, lặn lội đường xa đến đoàn phim thăm ban.
Sau đó nam diễn viên kia đến thành phố Hải biểu diễn thương mại, ngay trước cửa nhà mà cô cũng lười đi xem.
Chu Lạc Tích còn từng thích một nam ca sĩ đang nổi, phàm là sản phẩm anh ta đại diện cô đều mua không sót thứ gì.
Sau đó nam ca sĩ kia ra bài hát mới, cô vô tình nghe được, nhíu mày hỏi: Ai hát mà khó nghe thế?
Buổi hòa nhạc tối nay cô đi xem là của một nam ca sĩ xuất thân từ chương trình tuyển chọn ra mắt chưa bao lâu, đang có chút nhiệt độ, gần đây cũng xuất hiện không ít trên dòng thời gian của Chu Lạc Tích.
Với sự hiểu biết của Tần Việt về Chu Lạc Tích, sự nhiệt tình này của cô đa phần cũng chẳng kéo dài được bao lâu.
Giống như việc cô bỗng nhiên nói thích Hứa Đình, trong mắt Tần Việt, cũng chỉ là kiểu cả thèm chóng chán mà thôi.
Anh hoàn toàn chẳng để trong lòng.