Độc Chiếm Thanh Mai - Viễn Sơn Tử

Chương 18

Chu Lạc Tích vẫn còn nhớ, lần đầu tiên Tần Việt nổi cáu với cô là vì cô cùng Ô Linh cúp học ra ngoài chơi. Lúc Tần Việt tìm thấy, cô lại vì chơi nhảy bạt nhún mà trật mắt cá chân, đi đứng khập khiễng.

Đó là lần đầu tiên Chu Lạc Tích thấy Tần Việt biến sắc. Khoảnh khắc nhìn thấy cô, nỗi lo lắng trong mắt anh vừa tan đi, gương mặt đã lập tức tối sầm lại.

Anh sải bước đi tới, chẳng nói chẳng rằng liền đưa thẳng cô đến bệnh viện kiểm tra. Dù biết mắt cá chân chỉ bị bong gân nhẹ, sắc mặt anh vẫn cực kỳ khó coi.

Tần Việt lạnh lùng buông lời: "Còn dám có lần sau, em cứ thử xem."

Chu Lạc Tích lúc đó thực sự bị dọa sợ.

Trên chuyến xe từ bệnh viện về nhà, cô ngoan ngoãn thu mình lại như một con chim cút suốt dọc đường, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Về đến nhà, Chu Lạc Tích cứ nấn ná mãi không chịu xuống xe, bởi vì suốt dọc đường Tần Việt không thèm nói với cô một câu nào.

Cánh môi nhỏ nhắn của cô ban đầu mím chặt lại, sau đó mở to đôi mắt đầy ấm ức nhìn về phía Tần Việt.

Tần Việt không nhìn cô, cô liền cố chấp nhìn chằm chằm vào anh.

Mãi cho đến khi Tần Việt rốt cuộc cũng liếc sang, Chu Lạc Tích lập tức bắt đầu oán trách. Hai bàn tay nhỏ bé nắm chặt thành nắm đấm, cô tủi thân nói: "Em cũng đâu có cố ý, em đau muốn chết rồi mà anh còn mắng em!"

Chu Lạc Tích đã quen thói ngang bướng từ bé, làm sao chịu nổi cảnh Tần Việt lạnh lùng với mình như vậy. Cô thậm chí còn cảm thấy tủi thân hơn cả lúc mắt cá chân bị bong gân.

Tần Việt trầm mặc một lát. Nhìn đôi mắt ngập nước đáng thương của cô, cuối cùng anh vẫn mở rộng vòng tay.

Chu Lạc Tích lập tức nhào vào ngực anh, ôm chặt lấy cổ anh, dán sát vào bên tai anh rủ rỉ nũng nịu: "Em sai rồi anh trai, anh đừng lơ em nữa mà."

Cô như vậy thì ai mà có thể nhẫn tâm tiếp tục trách mắng cơ chứ.

Tần Việt thở dài: "Tích Tích, anh đã nói rồi, không có lần sau."

Lần này giọng điệu đã dịu đi rất nhiều so với lúc ở bệnh viện, Chu Lạc Tích chỉ lo gật đầu cái rụp, chẳng còn chút sợ hãi nào.

Cũng vì vậy mà Chu Lạc Tích càng thêm vững tin rằng Tần Việt sẽ luôn dung túng cô. Cho dù thỉnh thoảng cô có quậy phá hơi quá đà, chỉ cần làm nũng một chút thì mọi chuyện đều sẽ êm xuôi.

Nhưng sự thật lại không phải như vậy.

Từ sau khi nhận ra mỗi lần Tần Việt nhắc đến Hứa Đình trước mặt cô đều mang theo giọng điệu lạnh lẽo, tàn nhẫn, cô liền bắt đầu nơm nớp lo sợ ba người bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ chạm mặt nhau.

Giống như hiện tại.

Chu Lạc Tích âm thầm cắn răng, chỉ hận không thể tàng hình để hôm nay chưa từng bước chân đến nơi này.

Tần Việt đứng đó, ánh mắt thoạt nhìn bình tĩnh, nhưng luồng áp bách không giận mà vẫn uy nghiêm kia lại khiến người ta khó lòng phớt lờ.

Cô đành phải đặt cún con trong ngực xuống trước, liếc nhìn Hứa Đình, cười gượng một tiếng rồi nói: "Thật trùng hợp, Tần Việt… anh trai em cũng đến đây!"

Hai tiếng "anh trai" cất lên rõ ràng là có ý nhấn mạnh.

Hứa Đình: "..."

Chu Lạc Tích dè dặt xê dịch đến trước mặt Tần Việt: "Sao anh biết em ở đây? Sao anh lại đến ạ?"

Tần Việt nhìn cô, giọng điệu bình thản: "Anh làm phiền hai người rồi sao?"

Chu Lạc Tích ngẩng phắt đầu lườm anh: "Anh đừng có nói bậy."

Tần Việt nhìn chằm chằm cô một lát, tầm mắt lướt qua cô, rơi vào trên người Hứa Đình đang đứng cách đó không xa.

Thấy Tần Việt không để ý đến mình, Chu Lạc Tích nghiến răng hạ thấp giọng: "Tần Việt!"

"Căng thẳng cái gì." Sắc mặt Tần Việt vẫn tĩnh lặng, nhưng trong lời nói lại mang theo tia lạnh lẽo không giấu giếm, "'Nói bậy' là ý gì? Chuyện chúng ta từng hôn nhau, hay là…"

"A, anh im đi!" Chu Lạc Tích nắm chặt lấy cánh tay anh, hung hăng véo một cái.

Nhìn khuôn mặt kiêu ngạo, ngang tàng của anh, tim cô đập thình thịch như đánh trống, hoàn toàn không đoán được rốt cuộc người đàn ông này muốn làm cái gì.

Giữa lúc hai người đang nói chuyện, Hứa Đình đã bước tới trước mặt họ. Chàng thanh niên giữ vẻ điềm đạm, không kiêu căng cũng chẳng khép nép, cất giọng trầm ấm: "Tần tổng."

Tần Việt liếc nhìn anh ta, nhạt nhẽo "Ừ" một tiếng rồi không nói thêm lời nào, vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh và xa cách như mọi khi.

Sự chú ý của anh trước giờ chưa từng đặt ở những gã đàn ông khác, mà là ở Chu Lạc Tích đang đứng trước mặt, người con gái có thể tùy tiện chạy đến bên cạnh một gã đàn ông khác.

Tần Việt nhìn Hứa Đình, cánh tay vùng khỏi tay Chu Lạc Tích, đổi khách làm chủ, gắt gao nắm chặt lấy tay cô.

Ánh mắt Hứa Đình lướt qua mười ngón tay đang đan vào nhau của bọn họ.

Ý nghĩ vốn dĩ chỉ là suy đoán, trong khoảnh khắc này đã hoàn toàn được kiểm chứng.

Hai người đàn ông không thốt thêm lời nào, nhưng đều từ trong ánh mắt của đối phương đọc ra được một sự thật.

Bọn họ đối với Chu Lạc Tích đều ôm những tâm tư khác biệt.

Chu Lạc Tích đứng hơi nghiêng người so với Hứa Đình. Cô muốn rút tay ra, nhưng cô thừa biết, trừ phi Tần Việt tự nguyện buông tay, nếu không cô có dùng sức thế nào cũng chỉ phí công vô ích.

Hứa Đình dường như không nhận ra sóng ngầm đang cuộn trào giữa bọn họ. Anh ấy nhìn cún con dưới đất, nói với Chu Lạc Tích: "Chị Bình bảo, chú cún này hôm qua vừa nhặt về, vẫn chưa đặt tên, muốn đợi cô đến để đặt."

Chu Lạc Tích quay đầu nhìn chú cún nhỏ, hơi trầm tư một lát rồi đáp: "Vậy gọi là Dương Dương đi. Màu lông của nó giống như mặt trời, ánh mắt cũng sáng lấp lánh, trông rất lanh lợi!"

Hứa Đình nhìn Chu Lạc Tích, trong đôi mắt của cô cũng tỏa ra thứ ánh sáng khiến người ta không nhịn được muốn đến gần.

Tần Việt thâm trầm nhìn chằm chằm vào hai người bọn họ.

Chị Bình lại là ai? Cún con gã ta bế lại để cô đặt tên? Giữa bọn họ rốt cuộc còn có bao nhiêu chuyện mà anh chưa từng hay biết?

Chu Lạc Tích còn muốn v**t v* Dương Dương thêm chút nữa, nhưng cổ tay đã bị Tần Việt siết chặt, nhích một tấc cũng không xong.

"Xe của em…"

Vừa ra đến cửa trạm, Chu Lạc Tích vẫn muốn vớt vát thử tự lái xe về. Nhưng lời còn chưa dứt, tấm vách ngăn giữa hai hàng ghế xe của Tần Việt đã từ từ được kéo lên.

Xe lăn bánh.

Chu Lạc Tích thu hồi tầm mắt. Dù cảm nhận được luồng khí lạnh đang tản ra quanh người Tần Việt, cô vẫn nhịn không được lên tiếng hỏi: "Tần Việt, rốt cuộc sao anh biết em ở đây?"

Nghĩ đến điều gì đó, cô đột nhiên mở to hai mắt, cao giọng chất vấn đầy khó tin: "Anh gắn máy theo dõi sao? Hay là thứ gì khác?!"

Tần Việt nhạt nhẽo nhìn cô. Anh không mặt dày đến mức đó, nhưng biểu cảm của cô dường như lại mang đến cho anh một gợi ý không tồi.

Tần Việt đưa tay gõ nhẹ lên tấm vách ngăn. Tài xế hiểu ý, từ từ cho xe tấp vào lề rồi dừng hẳn.

Nơi này nằm ở ranh giới vùng ngoại ô, bóng cây rậm rạp, xe cộ qua lại thưa thớt. Tài xế biết ý xuống xe, đi ra xa một chút.

"Anh biết em muốn đi đến phòng làm việc."

Cô buồn bực cấm túc ở nhà không chịu ra ngoài, anh không thể ngày nào cũng mặt dày vác xác đến tận cửa tìm cô.

Ép cô quá, rốt cuộc người xót xa vẫn là anh.

Anh biết cô muốn đến phòng làm việc xem tiến độ trang trí nội thất, anh lại trùng hợp có cuộc họp ở gần đó, bèn bảo tài xế lái xe qua. Chẳng ngờ lại chậm một bước, nhìn thấy xe của cô lao ra khỏi cổng nhưng lại đi về hướng ngược lại.

Bởi vì không muốn gặp anh.

Cô có thể tự nhốt mình buồn bực chết nín trong nhà.

Nhưng bởi vì muốn gặp Hứa Đình.

Cô liền hớn hở, đích thân lái xe vượt đường xa chạy tới.

Tần Việt đột nhiên ôm xốc cô lên, tách hai đầu gối cô ra, ép cô ngồi d*ng ch*n lên đùi mình. Bàn tay rộng lớn ấn chặt lấy phần eo sau của cô, tay kia nâng cằm, ép cô phải ngẩng lên đối diện với anh.

"Đối mặt với anh thì chẳng có lấy một nét mặt vui vẻ, ở cùng cậu ta thì cười nói rạng rỡ như thế." Giọng Tần Việt khàn đi: "Tích Tích, trong mắt em không có chút nào hình bóng của anh sao?"

Chu Lạc Tích vừa mới bị tư thế này làm cho sửng sốt, lại nghe thấy lời nói của anh. Cô còn chưa kịp mở miệng, đôi môi đã trực tiếp bị anh hung hăng đoạt lấy.

"Ưm…!"

Cô vặn đầu muốn trốn, nhưng cằm lại bị anh bóp chặt.
Anh ngậm lấy đôi môi mọng của cô, đầu lưỡi đẩy vào khuấy động nhịp thở, nụ hôn kịch liệt hơn cả lần trước, dường như muốn cướp đoạt sạch sẽ không khí trong khoang miệng cô.

Ánh mắt Tần Việt tối sầm, trong đầu tràn ngập hình ảnh hai người bọn họ sóng vai đứng cạnh nhau, thảo luận về những chủ đề mà anh chưa từng được bước chân vào.

Cô đặt tên cho chú cún do người đàn ông khác bế, mỗi dịp cuối tuần sau này, bọn họ đều có khả năng sẽ vui vẻ gặp nhau ở nơi đó.

Chỉ nghĩ đến bấy nhiêu, Tần Việt liền khó lòng duy trì sự tự tôn và lý trí.

Anh xưa nay luôn tự cho mình là kẻ điềm tĩnh, thậm chí đối với phần lớn người và việc đều giữ thái độ dửng dưng, lạnh nhạt. Ngoại trừ Chu Lạc Tích.

Cô luôn có khả năng dễ dàng đánh sập mọi phòng tuyến của anh. Cho dù chỉ là một biểu cảm nhỏ xíu cũng đủ làm xáo trộn những cảm xúc tưởng chừng như tĩnh lặng như mặt hồ vắng.

Anh m*t lấy đầu lưỡi cô. Khớp xương ngón tay cố ý m*n tr*n qua vành tai mẫn cảm nhất của cô. Mỗi một cái chạm nhẹ đều khiến cơ thể cô khẽ run rẩy, toàn thân mềm nhũn.

Quần áo cọ xát dán sát vào nhau, hai má Chu Lạc Tích nóng bừng. Nửa thân trên dần dần mất đi sức lực, đôi bàn tay vốn đang kháng cự đẩy lồng ngực anh nay rũ xuống, buông thõng trên bờ vai rộng lớn.

Cảm nhận được cô không còn phản kháng, Tần Việt mở mắt ra, nhìn thấy cô gái nhỏ đang nhắm nghiền mắt. Hai gò má ửng hồng ngây ngất, đôi môi bị hôn đến mức ướt át, cả người đều đã thất thần.

Anh một lần nữa ngậm lấy môi cô, bàn tay giữ lấy gáy rồi ép cô nằm ngửa xuống dãy ghế sau.

Môi anh trước sau chưa từng rời đi. Động tác dần buông lỏng, dịu dàng m*t mát cánh môi căng mọng. Cánh môi trên lúc làm nũng thường hay chu lên, cánh môi dưới lúc phiền não lại hay cắn chặt, mỗi một tấc đều được anh nâng niu chăm sóc. Đầu lưỡi chậm rãi đẩy vào, m*n tr*n phần thịt mềm mại bên trong khoang miệng.

Anh biết tai cô mẫn cảm nhất nên ngón tay chưa từng rời đi, cứ nhẹ nhàng x** n*n, vẽ những vòng tròn vô hình. Mỗi một lần cô run rẩy đều khiến ánh mắt anh càng thêm sâu thẳm.

Khóe môi cô vương chút nước bọt tràn ra, anh cúi đầu l**m sạch sẽ, tiếp đó lại dùng sức lấn tới thăm dò.

Rất nhanh, cánh môi cô gái nhỏ hé mở, vô thức bật ra một tiếng r*n r* nghẹn ngào. Âm thanh rất khẽ nhưng lại lọt thỏm rõ ràng vào tai Tần Việt.

Đôi mắt anh sầm lại, gần như vây kín hoàn toàn răng môi cô, ngay cả một khe hở để th* d*c cũng không chừa lại.

Chu Lạc Tích không chịu nổi nụ hôn đột ngột kịch liệt này, quay mặt đi muốn bảo anh dừng lại, nhưng anh dường như bỏ ngoài tai tất cả.

Những âm thanh ướt át vang lên sau mỗi lần môi lưỡi quyện chặt đều bị phóng đại lên gấp vô số lần trong không gian tĩnh lặng của chiếc xe.

Tần Việt rốt cuộc cũng buông môi cô ra trong chốc lát, chuyển sang hôn lên vành tai nhỏ nhắn đang bị anh làm cho đỏ lựng. Đầu lưỡi khẽ l**m một cái, người trong ngực lập tức run rẩy từng lúc.

Đôi môi mỏng di chuyển dọc xuống vùng cổ trắng ngần mịn màng. Anh rất muốn để lại những dấu vết đỏ ửng khắc sâu ở nơi này, nhưng cuối cùng chỉ hít ngửi thật sâu, hơi thở nóng rực cứ thế quẩn quanh, vờn vịt nơi hõm cổ.

Chu Lạc Tích đã hoàn toàn mất trí. Hai tay vô lực buông thõng, toàn thân mềm nhũn như nước, hai má là một mảng đỏ rực như bốc cháy. Cánh môi ẩm ướt sưng tấy, đôi mắt mông lung ngập nước.

Tần Việt tĩnh lặng nhìn cô chằm chằm.

Khi anh định một lần nữa mang theo hơi thở bức người cúi xuống, Chu Lạc Tích lập tức quay mặt đi: "Ưm… không muốn nữa Tần Việt… rốt cuộc anh có nghe thấy không hả!"

Giọng nói của cô vừa khàn vừa yếu ớt, lại mang theo tiếng nức nở run rẩy.

Tần Việt ngừng lại, dùng lòng bàn tay nâng một bên má cô lên, ngón cái v**t v* cánh môi đang sưng đỏ: "Tích Tích là thích anh hôn em, đúng không?"

Chu Lạc Tích nhắm nghiền mắt, không thèm trả lời. Đầu lưỡi chống lại vòm miệng, cô mệt mỏi thều thào: "Khát quá…"

Tần Việt ôm cô ngồi dậy, đặt cô nằm ngang trên đùi, để cô ngoan ngoãn tựa vào khuỷu tay anh.

Anh vặn nắp một chai nước suối, tự tay đút đến kề bên môi cô.

Chu Lạc Tích nương theo tay anh uống hai ngụm. Khi đôi môi chạm vào miệng chai, cô gần như không còn cảm giác gì, ngay cả đầu lưỡi cũng tê dại.

Chu Lạc Tích âm thầm cắn răng, nhưng lại không tài nào quên được tiếng r*n r* vô thức ban nãy của chính mình, nhất thời cứng họng không thốt nên lời.

Cô không xác định được bản thân có phải là thích nụ hôn của Tần Việt hay không. Dẫu sao cũng chưa từng trải qua để mà so sánh, cô không biết liệu có phải cảm giác k*ch th*ch khi thử nghiệm một điều mới mẻ đang làm nảy sinh phản ứng tâm lý hay không.

Nhưng mỗi lần nghe Tần Việt thốt ra hai chữ "thích anh", da đầu cô lại tê rần.

Tần Việt nhìn đôi mắt đang đảo liên hồi của cô, thừa biết cái đầu nhỏ kia lại đang nghĩ ngợi lung tung.

Anh cầm lấy chai nước, ngửa đầu lên tự uống một ngụm.

Chu Lạc Tích trợn tròn mắt: "Em đã uống qua rồi mà!"

Tần Việt cụp mắt nhìn cô: "Thì sao chứ, nước bọt của em ban nãy anh cũng nuốt sạch rồi."

Chu Lạc Tích bị nghẹn lời, hai má lại một lần nữa nóng bừng.

Tần Việt nhìn chằm chằm vào đôi môi ướt át bóng loáng của cô sau khi uống nước, anh chậm rãi uống thêm một ngụm nữa rồi vặn chặt nắp chai.

Anh lại một lần nữa đè cô xuống ghế, truyền dòng nước mát lạnh từ miệng mình sang miệng cô. Vị ngọt ngào tan ra, trôi tuột giữa môi răng hai người.

Dư vị mềm nhũn của cơ thể còn chưa kịp tan đi, anh lại tiếp tục hôn. Chu Lạc Tích thở gấp, toàn thân nhũn ra như kẹo bông, bất giác đắm chìm vào trong đó.

Cho đến khi cô đột nhiên phát hiện, ở chỗ đầu gối đang có một vật thể cứng ngắc cứ liên tục cọ sát vào người mình, vô cùng cộm cấn.

"Cái gì vậy…"

Cô vô thức nhấc chân, muốn dùng đầu gối đẩy vật đó ra, lại chợt nghe thấy Tần Việt bật ra một tiếng gầm gừ nghẹn ngào bên tai.

Chu Lạc Tích khựng lại mất vài giây, rốt cuộc cũng ý thức được đó là thứ gì. Cả người cô bỗng chốc cứng đờ, trong nháy mắt chuông báo động reo vang ầm ĩ. Chút cảm giác đê mê vì được hôn ban nãy chỉ trong tích tắc đã bị dọa cho bay sạch sành sanh.

Sao có thể lớn đến vậy chứ? Đều phồng cả lên rồi!
Chu Lạc Tích chỉ vô tình liếc qua đã sợ tới mức nhắm tịt hai mắt lại.

Rõ ràng có lớp quần tây cản lại nên cô chẳng nhìn thấy cái gì cả, nhưng cô sợ nếu cứ nhìn chằm chằm thì ngay ngày mai mình sẽ bị lên lẹo ở mắt mất.

"Tần Việt! Anh đứng lên đi! Tránh xa em ra một chút!"
Cô vừa bị hôn đến mức giọng nói vẫn còn nhão nhoét, lúc này vì quá căng thẳng nên lại pha thêm chút âm rung run rẩy, vô tình khiến lời nói nghe vào lại ra một ý vị khác.

Lọt vào trong tai Tần Việt lại biến thành một sự câu dẫn chết người. Yết hầu anh trượt lên xuống kịch liệt, hiếm khi anh phải gằn giọng, khẽ quát: "Đừng nói chuyện nữa."

Chu Lạc Tích ngơ ngác: "Cái gì cơ?"

Tần Việt đau đầu như búa bổ, trán lấm tấm mồ hôi: "Cũng đừng thở nữa!"

Chu Lạc Tích: "???"

Chu Lạc Tích tức điên lên: "Anh đang nói cái quái gì vậy, em không thở chẳng phải em sẽ chết ngắc sao!"

Tần Việt: "..."