Độc Chiếm Thanh Mai - Viễn Sơn Tử

Chương 17

"Con đã có người mình thích rồi."

Câu nói này của Tần Việt không khác nào một tảng đá ném xuống mặt hồ phẳng lặng, lập tức làm dấy lên bao đợt sóng ngầm.

Lạc Linh sửng sốt mất một lúc rồi vội vàng gặng hỏi: "Con trai, cô gái con thích là con gái nhà ai vậy?"

Tần Trình xen vào: "Chúng ta có biết mặt con bé không con?"

Thẩm Huệ Tâm và Chu Huy cũng nhìn sang, ánh mắt ánh lên vẻ tò mò cùng dò xét.

Trái tim Chu Lạc Tích trong nháy mắt như nghẹn lại nơi cổ họng. Khi mọi người đổ dồn ánh nhìn về phía Tần Việt, tầm mắt họ khó tránh khỏi việc quét ngang qua cô. Lúc này, Chu Lạc Tích tuyệt đối không được phép biểu hiện quá bất thường, thậm chí một tia phản ứng khác lạ cũng không được để lộ.

Thế là, cô cũng hùa theo khẽ quay đầu, chớp chớp đôi mắt to tròn trong veo đầy vẻ tò mò, cố gắng tỏ ra bản thân cũng giống hệt như mọi người, vừa mới biết đến tin tức động trời này.

Tần Việt đưa mắt nhìn cô. Cô gái nhỏ cười lên trông thật xinh đẹp, vừa rạng rỡ lại vừa thuần khiết. Vẻ vô hại ấy khiến người ta không kìm được mà muốn dâng hiến tất cả những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này đến trước mặt cô, chỉ để đổi lấy một nụ cười.

Thế nhưng thực tế, ở dưới gầm bàn. Những ngón tay cô đang bấm chặt vào lòng bàn tay anh.

Tần Việt dường như chẳng hề thấy đau, cứ mặc cho cô cấu véo xả giận. Đến khi cô dừng lại, anh mới lật tay đan chặt lấy tay cô, mười ngón tay gắt gao quấn quýt.

Ánh mắt Tần Việt chỉ lướt qua khuôn mặt Chu Lạc Tích trong tích tắc rồi nhanh chóng chuyển sang các bậc trưởng bối, giọng điệu vẫn thản nhiên, ung dung: "Nếu có bước tiến triển mới, con sẽ báo lại với mọi người sau."

Ngụ ý là hiện tại vẫn chưa theo đuổi được. Lạc Linh nghe xong, khóe mày khẽ nhướng lên, rõ ràng trong lòng đã nảy sinh nghi ngờ.

Chuyện này là thật hay giả đây? Sao đến cả Lạc Tích, người thân cận với anh nhất, mà cũng không hay biết gì? Lạc Linh không nhịn được bèn quay sang hỏi: "Tích Tích, con thật sự không biết sao?"

Lạc Linh đối xử với cô rất tốt, gần như xem cô chẳng khác nào con gái ruột. Chu Lạc Tích chưa từng nói dối trước mặt bà, đây là lần đầu tiên.

Chu Lạc Tích lắc đầu: "Con không biết ạ."

Nói xong, cô lập tức tự bào chữa trong lòng: gần mực thì đen, tất cả là do Tần Việt dạy hư cô.

Lời của Tần Việt đến đó là dừng, mặc cho các bậc phụ huynh có vòng vo dò hỏi thế nào, anh cũng nhất quyết không hé răng nửa lời.

Chu Lạc Tích muốn rút tay về nhưng Tần Việt lại không chịu buông. Cô luống cuống, không ngừng vùng vẫy nhưng lại không dám cử động quá mạnh, chỉ sợ bị người lớn phát hiện.

"Buông ra..." Chu Lạc Tích nghiến răng thì thầm, khóe mắt hung hăng lườm anh một cái.

Tần Việt vẫn thản nhiên mỉm cười, thậm chí còn ngang ngược kéo tay cô đặt lên đùi mình.

Mu bàn tay áp sát vào bắp đùi rắn rỏi, săn chắc của người đàn ông. Dẫu cách một lớp quần áo, cô vẫn có thể cảm nhận được nguồn sức mạnh tiềm tàng nơi đó. Chu Lạc Tích chợt nhớ tới đêm hôm ấy, lúc cô bị anh đè trên giường, anh cũng quỳ một chân lên nệm, cúi người nắm chặt lấy mắt cá chân cô.

Giờ phút này nhớ lại hình ảnh đó, cơ thể cô vẫn bất giác run rẩy.

Nhưng đồng thời, một cảm giác tê dại vi diệu lại dâng lên, như thể đang lan tràn dọc theo sống lưng. Đó không phải là sợ hãi, cũng chẳng phải là chán ghét. Thứ cảm giác ấy giống như... mỗi lần nhớ tới, hai má cô lại nóng bừng, cả người như bị lửa thiêu đốt.

Mãi cho đến khi Thẩm Huệ Tâm gắp thức ăn cho con gái, Tần Việt mới chịu buông tay. Chu Lạc Tích vừa được trả tự do liền vội vàng xê dịch ghế ra một chút, tránh xa anh hết mức có thể để nâng cao cảnh giác.

Dùng bữa xong, người lớn vẫn còn đang ngồi trò chuyện. Chu Lạc Tích từ phòng vệ sinh bước ra, lúc đi dọc theo hành lang, vừa ngẩng đầu đã nhìn thấy Tần Việt đang đứng đợi ở đó.

Thân hình cao lớn của anh sừng sững như một ngọn núi, chặn đứng lối đi của cô.

Nhớ lại câu nói trên bàn ăn khiến cô sợ đến thót tim, cộng thêm việc anh bắt nạt cô, ngang ngược nắm chặt tay cô không buông ban nãy, Chu Lạc Tích lại ôm một bụng tức giận. Cô chẳng buồn để ý đến anh, dứt khoát làm lơ, định cứ thế đi lướt qua.

Tần Việt hiển nhiên là cố tình đứng đợi, sao có thể để cô dễ dàng bỏ đi như vậy. Anh vươn tay ôm ngang eo cô, trực tiếp kéo bổng người vào một phòng bao trống ngay sát bên cạnh.

"Anh lại muốn làm gì nữa?!" Chu Lạc Tích hiện tại có chút sợ hãi khi phải ở riêng với anh, cô vừa vùng vẫy vừa tìm cách bỏ chạy.

Tần Việt nhìn thấu sự phòng bị của cô, giọng trầm xuống: "Không làm gì cả."

Chu Lạc Tích im lặng một chút, ngoảnh mặt đi. Ánh đèn trong phòng bao rất sáng, đủ để Tần Việt nhìn thấy rõ rành rành sự tủi thân đang trào dâng trong đôi mắt cô.

Anh bế bổng cô lên, đặt ngồi gọn trên đùi mình giống hệt như lúc nhỏ vẫn thường dỗ dành cô. Bàn tay rộng lớn nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng cô, giọng anh cất lên trầm thấp: "Tích Tích."

Thế nhưng, hành động ấy không những không làm cô bình tĩnh lại, ngược lại còn khiến ngọn lửa giận trong lòng Chu Lạc Tích bùng lên dữ dội hơn.

"Trước đây anh căn bản đâu có đối xử với em như vậy!" Cô siết chặt nắm đấm, đập liên tiếp từng nhát lên vai anh: "Hễ em có chút xíu nào không vui, anh đều sẽ nuông chiều em. Em nói gì anh cũng nghe theo. Bây giờ thì sao chứ? Tần Việt! Anh dọa dẫm em, anh còn bắt nạt em nữa!"

Lúc nhỏ, Chu Lạc Tích từng thắc mắc hỏi ba mẹ rằng, tại sao anh Tần Việt không thể về nhà cùng con, không thể sống cùng với con. Cô không muốn phải xa anh, chỉ muốn mãi mãi, mãi mãi được ở bên cạnh anh chơi đùa.

Khi đó, Chu Lạc Tích nhớ rất rõ, sau khi Tần Việt nghe được những lời bập bẹ ấy, đôi mắt đen nhánh của anh đã đong đầy sự dịu dàng. Anh đưa tay xoa đầu cô, thủ thỉ: "Anh trai sẽ mãi mãi ở bên cạnh em, anh đảm bảo đấy."

Anh rõ ràng là anh trai của cô mà. Tại sao bây giờ lại không phải nữa...

Tần Việt kiên nhẫn đợi cô mắng đủ, đánh cũng đủ rồi mới dịu dàng nắm lấy bàn tay đã ửng đỏ của cô, bao bọc trong lòng bàn tay mình mà x** n*n.

"Cứ đánh anh đi, nhưng người anh cứng lắm, em chỉ làm đau tay mình thôi."

Chu Lạc Tích nghiến răng. Cô sắp tức chết đến nơi rồi, vậy mà anh vẫn thản nhiên như không, chẳng mảy may bận tâm! Cô tức tối định đứng phắt dậy.

Tần Việt lại siết chặt lấy eo cô, đôi mắt đen thẳm trở nên u tối, giọng nói trầm khàn vang lên: "Tích Tích, anh không có lựa chọn nào khác. Em chọn anh, hoặc là, vĩnh viễn mất đi anh."

Đồng tử Chu Lạc Tích hơi co rụt lại, hốc mắt trong nháy mắt dâng lên nỗi chua xót.

Tần Việt căn bản là đang dồn cô vào chân tường! Hoặc là chấp nhận, hoặc là triệt để mất đi anh. Từ nay về sau không bao giờ qua lại, coi như chưa từng quen biết sao? Làm sao cô có thể làm được cơ chứ!

Chu Lạc Tích thậm chí không nhận ra khóe mắt mình đã đỏ bừng, cho đến khi Tần Việt đột nhiên cúi người, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mí mắt cô.

Không phải là sự cường thế chiếm đoạt như đêm hôm đó, mà là một cái chạm môi vô cùng nâng niu, dịu dàng.

Chu Lạc Tích nhân lúc anh sơ ý nới lỏng lực tay liền vội vàng đẩy mạnh anh ra, lao nhanh đến mở cửa phòng rồi chạy vụt ra ngoài.

Tần Việt không đuổi theo. Anh đứng lặng tại chỗ, trầm mặc nhìn cánh cửa kia từ từ khép lại. Bóng lưng cao lớn, cô độc dường như hòa làm một với bầu không khí tĩnh mịch, ngưng đọng xung quanh.

***

Chu Lạc Tích lại giam mình ở nhà, buồn bực suốt hai ngày liền.

Đến Chủ nhật, cô mới nhận được cuộc gọi từ công ty nội thất. Phòng làm việc của cô đã thi công được gần hai tháng, phía công ty thông báo mời cô đến nghiệm thu sơ bộ. Chu Lạc Tích liền lấy xe lái thẳng đến hiện trường.

Vị trí phòng làm việc là do Tần Việt giúp cô chốt hạ, ngay cả công ty nội thất này cũng do một tay anh giới thiệu. Chu Lạc Tích đi một vòng xem xét tổng thể, sau đó đưa ra vài ý kiến chỉnh sửa.

Đối phương vô cùng nghiêm túc, cẩn thận ghi chép lại từng chi tiết, đồng thời cam đoan nhất định sẽ chỉnh sửa theo đúng yêu cầu của cô, vật liệu sử dụng cũng sẽ là loại cao cấp nhất.

"Tần Tổng đã đích thân dặn dò chúng tôi rồi, Chu tiểu thư cứ yên tâm ạ."

Chu Lạc Tích sững lại một nhịp: "...Ừm, vất vả cho các anh rồi."

Cuộc sống của bọn họ từ lâu đã tự nhiên đan xen, hòa quyện vào nhau bởi vô vàn những dấu vết như thế. Giờ đây, chỉ cần cô bước chân ra khỏi nhà, căn bản là không tài nào tránh né được sự hiện diện của anh.

Chu Lạc Tích lại chợt nhớ tới khoảng thời gian trước đây, khi cô giúp Tần Việt thiết kế căn hộ của anh. Không chừng cái cớ "đi công tác" kia của anh cũng chỉ là nói dối. Phải chăng anh làm vậy là vì muốn nhường lại không gian cho cô, cố tình buông tay để cô tự do phác họa lên hình dáng ngôi nhà mà bản thân cô yêu thích nhất?

Nghĩ đến đây, Chu Lạc Tích bất giác cắn chặt môi, cõi lòng lại một lần nữa trở nên rối bời.

Cảm giác này giống như việc cô đang ngậm một viên kẹo, ban đầu chỉ thấy vị ngọt ngào thỏa mãn, nhưng đột nhiên lại có người nói cho cô biết, đó thực chất là một viên kẹo có nhân. Nếu cắn vỡ lớp vỏ bọc ấy, phần nhân bên trong có thể sẽ càng ngọt ngào, thơm ngon hơn; nhưng cũng có thể... sẽ chứa đựng một loại hương vị chua xót hoàn toàn nằm ngoài dự đoán.

Sau khi rời khỏi phòng làm việc, Chu Lạc Tích ngồi vào trong xe. Cô tiện tay lướt điện thoại, tình cờ nhìn thấy tài khoản WeChat của Trạm cứu hộ Móng Vuốt vừa đăng một bài cập nhật mới.

Chợt nhớ ra bản thân cũng đã lâu không ghé qua đó, Chu Lạc Tích dứt khoát nổ máy, trực tiếp lái xe đến.

Vừa xuống xe, bước vào trạm cứu hộ, từ đằng xa cô đã nhìn thấy bóng dáng Hứa Đình. Hai mắt Chu Lạc Tích sáng rực lên. Cô lập tức rón rén bước tới, lặp lại trò đùa như lần trước: đưa tay vỗ nhẹ lên vai trái của anh ấy, còn bản thân thì nhanh chóng lùi sang nấp bên phải.

Hứa Đình khẽ khựng lại, nhưng lần này anh ấy đã trực tiếp quay đầu sang bên phải.

Chu Lạc Tích bật cười khúc khích: "Aiza, không lừa được anh nữa rồi!"

Hứa Đình chăm chú nhìn cô gái trước mặt. Đôi mắt cô cong cong như vầng trăng khuyết, ánh nhìn rạng rỡ, ngập tràn sức sống y như ngày thường.

Chu Lạc Tích chú ý thấy Hứa Đình đang bế một chú chó nhỏ mà cô chưa từng gặp qua. Chắc hẳn là chó hoang mới được trạm tiếp nhận. Lông nó màu vàng óng, mềm mại; thân hình thoạt nhìn gầy gò, nhỏ bé nhưng đôi mắt lại vô cùng lanh lợi, rất có hồn.

"Để em ôm bé một chút được không?" Cô ngỏ ý.

Hứa Đình nhẹ nhàng đưa chú chó nhỏ sang cho cô. Chu Lạc Tích thuần thục đưa tay gãi gãi đầu chú cún, ánh mắt lại chuyển sang đánh giá Hứa Đình từ trên xuống dưới: "Hình như lâu lắm rồi tụi mình không gặp nhau thì phải."

Hứa Đình khẽ rũ hàng mi. Anh ấy nhớ rất rõ, lần trước bọn họ gặp mặt là ở bệnh viện. Lúc đó cô còn nói muốn đưa anh ấy về nhà, thế nhưng sau đó, cô lại bặt vô âm tín, không hề xuất hiện thêm lần nào nữa.

Chu Lạc Tích sực nhớ ra: "À đúng rồi, lần trước anh gửi WeChat cho em cái gì thế? Em chưa kịp xem thì anh đã thu hồi mất rồi. Sau đó em nhắn tin hỏi lại, anh cũng bơ luôn, chẳng thèm để ý đến em nữa."

Ánh mắt Hứa Đình khẽ lóe lên nét bối rối: "Không có gì đâu, tôi ấn nhầm thôi."

"Ồ." Chu Lạc Tích cũng không nghĩ ngợi nhiều.

"Dạo này cô..."

"Anh chuyển sang..."

Hai người gần như cất lời cùng một lúc, rồi lại đồng thời im bặt. Chu Lạc Tích bật cười mỉm. Nét lạnh nhạt thường ngày trên hàng chân mày Hứa Đình lúc này cũng bị xua tan, vương lại một ý cười rất nhạt.

Hứa Đình lên tiếng nhường: "Cô nói trước đi."

Chu Lạc Tích: "Em muốn hỏi là, anh chuyển sang bộ phận mới công việc có thuận lợi không?"

Hứa Đình đáp: "Ừm, cũng tàm tạm."

Chu Lạc Tích gật gật đầu yên tâm: "Vậy thì tốt rồi. Một mình anh lăn lộn ở thành phố này, em hy vọng anh mọi sự đều suôn sẻ, nhớ chăm sóc tốt cho bản thân đấy. Đừng có hở một tí là lại hạ đường huyết với phát sốt lên như trước nữa."

Trong lòng Hứa Đình khẽ động, anh ấy cụp mắt xuống, khẽ đáp: "Tôi biết rồi."

Chu Lạc Tích lại tò mò: "Vậy ban nãy anh định hỏi em cái gì thế?"

Sao dạo này cô không đến Tín Hằng nữa?

Câu nói này một khi thốt ra, chẳng khác nào tự thừa nhận rằng bản thân anh ấy vẫn luôn ngóng trông sự xuất hiện của cô. Dù rằng trước đây, rõ ràng mỗi lần cô mang theo thái độ nhiệt tình, rạng rỡ xuất hiện, anh ấy đều đáp lại bằng sự lạnh nhạt, hờ hững.

Thế nhưng, mỗi khi nhớ tới đôi mắt sáng long lanh, trong veo kia, anh ấy lại không kìm nén nổi cõi lòng đang tràn ngập nhớ nhung, càng không thể ngăn cản được sự mong ngóng lớn dần.

Cô tựa như một đóa mẫu đơn kiêu sa được cưng chiều, nuôi dưỡng trong lồng kính xinh đẹp, rực rỡ và chói lóa. Một cô gái chú định sinh ra là để sống trong nhung lụa phồn hoa, luôn được vây quanh bởi sự náo nhiệt và săn đón. Còn anh ấy... chung quy cũng chỉ là một kẻ mang tính cách nhàm chán, tẻ nhạt.

Vậy mà trên người Chu Lạc Tích lại tỏa ra một thứ sức hút vô cùng diệu kỳ. Nó khiến anh ấy đôi lúc quên đi mất khoảng cách thân phận một trời một vực giữa hai người, thậm chí có những khoảnh khắc bốc đồng, anh ấy chỉ muốn bật thốt ra hết thảy những lời chôn giấu trong lòng.

Giống như ngay lúc này đây, cô đang hiện diện chân thực ngay trước mắt anh ấy. Khoảng cách giữa bọn họ, thực ra một chút cũng chẳng xa vời, có đúng không? Hơn nữa, cô còn đặc biệt đến tận đây để tìm anh ấy, có đúng không?

Hứa Đình âm thầm siết chặt nắm đấm, đôi môi mỏng khẽ mấp máy.

Thế nhưng, ngay đúng lúc này, từ phía sau bỗng truyền đến một tiếng gọi trầm thấp, lạnh lẽo đến thấu xương: "Tích Tích."

Toàn thân Chu Lạc Tích khẽ run lên bần bật. Cảm giác giống hệt như đứa trẻ làm việc xấu bị bắt quả tang, cô sững người lại, cứng đờ quay đầu nhìn sang.

Tần Việt đã xuất hiện ở đó từ bao giờ không hay. Thân hình cao lớn của anh ngược sáng, được bao bọc bởi ánh mặt trời chói chang. Thế nhưng, đôi mắt đen nhánh, sâu thẳm kia lại đang phóng thẳng về phía cô, tựa như một chiếc gông cùm gắt gao khóa chặt lấy con mồi.

"Lại đây."

Chương không tồn tại | Mê Truyện