Căn phòng không bật đèn, bốn bề chìm trong bóng tối đen đặc.
Nhìn qua có vẻ tĩnh mịch, nhưng những âm thanh ám muội của môi lưỡi day nghiến lại đứt quãng tràn ra.
Hòa lẫn với tiếng nức nở của cô gái.
Sau khi nhận thức được Tần Việt đang làm gì với mình, toàn thân Chu Lạc Tích cứng đờ, đầu óc trong nháy mắt trở nên trống rỗng.
Theo bản năng, cô quay đầu muốn né tránh, nhưng anh lại đuổi theo hôn tới. Đôi môi mỏng lạnh lẽo rơi xuống bên cổ cô, hai tay cô đang cố gắng giãy giụa đẩy ra lại bị anh dùng sức khóa chặt.
Chu Lạc Tích mở to hai mắt, tất cả tiếng kinh hô và nức nở đều bị chặn lại trong cổ họng. Đôi mắt vốn trong veo sáng ngời nhanh chóng phủ lên một tầng hơi nước, cả người hoảng loạn lại bất lực.
Dù là nụ hôn chuồn chuồn đạp nước thì cũng là thứ mà Chu Lạc Tích chưa từng trải qua.
Chứ đừng nói chi là loại này bây giờ, sự cướp đoạt mãnh liệt như thể muốn nuốt chửng lấy cô.
Cằm bị kìm kẹp, đầu lưỡi anh cạy mở hàm răng cô, mạnh mẽ tiến vào, càn quét qua những thớ thịt mềm mại non nớt trong khoang miệng, tùy ý chiếm cứ từng tấc hơi thở của cô.
Cảm giác đau đớn và tê dại xa lạ mà rõ nét ập đến.
"Không..." Chu Lạc Tích quay đầu nức nở: "Anh Tần Việt, đừng mà..."
Đáp lại cô là nụ hôn m*t mát càng thêm hung ác.
Môi anh gắt gao đuổi theo cô, từ khóe môi cô vừa né tránh, hôn một đường trượt xuống chiếc cằm đang run rẩy, rồi lại áp lên cần cổ trắng ngần.
Hơi thở nóng rực của anh cố ý dừng lại và phả vào d** tai nhạy cảm nhất của cô, một trận run rẩy xa lạ, tê dại nhanh chóng bị k*ch th*ch rồi lan ra tứ chi xương cốt.
Đó là cảm giác Chu Lạc Tích chưa từng cảm nhận bao giờ.
Hàng mi dài dày rậm không ngừng run rẩy.
Hơi thở dần trở nên dồn dập, cô có thể cảm thấy trái tim mình đang đập điên cuồng mất kiểm soát, như sắp sửa tông cửa xông ra khỏi lồng ngực, gò má cũng nóng bừng dữ dội.
Màu mắt Tần Việt u tối, dưới đáy mắt cuộn trào d*c v*ng trầm luân khó lòng kìm hãm. Anh mang tính trừng phạt mà cắn nhẹ môi dưới của cô, đầu lưỡi lại móc lấy đầu lưỡi mềm mại của cô mà trêu đùa.
Sợi tơ bạc ướt át phản chiếu ánh sáng mờ ảo trong bóng tối u ám.
Từ khi cô sinh ra, anh đã canh giữ bên cạnh cô, nâng niu như châu như ngọc hơn hai mươi năm. Cô không thông suốt, anh liền kiên nhẫn chờ, mọi việc đều đặt cô lên hàng đầu.
Nhưng cái chờ được lại là việc cô "vừa gặp đã yêu" người khác.
Khi cái miệng nhỏ hồng hào căng mọng, lúc vui hay giận đều xinh đẹp này của cô nói ra câu "anh và người phụ nữ khác đứng cạnh nhau rất xứng đôi", thì anh đã muốn làm như thế này rồi.
Hôn lấy cô, ngậm lấy cô, dùng đầu lưỡi cạy mở tiến vào, cướp đoạt tất cả không khí và hơi thở nơi môi răng cô, rồi lại đưa hơi thở của anh vào trong miệng cô.
Để cô nhiễm lên hơi thở của anh, để cô hoàn toàn thuộc về anh. Để cái miệng này của cô từ nay về sau không dám nhắc lại chuyện muốn theo đuổi người đàn ông khác, hay nhất kiến chung tình với người đàn ông khác nữa.
Nhận ra sự run rẩy của cô, đôi mắt vốn nên linh động kia lúc này lại ngập tràn ánh nước, cuối cùng Tần Việt vẫn hơi lùi ra.
Chỉ là cánh môi vẫn dán lên môi cô, chóp mũi chạm nhau, hơi thở giao hòa, như đang an ủi.
Chu Lạc Tích tìm đúng thời cơ rút tay ra, tát mạnh một cái. Cô dùng hết sức lực toàn thân đẩy anh ra, hai chân đạp loạn lùi về phía góc giường.
Tần Việt bị đánh đến mức mặt lệch sang trái.
Đây là lần đầu tiên trong đời anh bị đánh, cũng là lần đầu tiên cô động thủ đánh anh.
Tần Việt bỗng nhiên cười một tiếng. Âm thanh ấy vang lên trong phòng ngủ tối tăm, nghe có phần quỷ dị. Trong tiếng cười của anh còn lẫn một tiếng thở dài thật dài, như thể cuối cùng cũng đã được toại nguyện.
Cuối cùng cô cũng không còn coi anh là người anh trai cần phải kính trọng nữa, mà là một người đàn ông đầy nguy hiểm.
Chu Lạc Tích bị hôn đến mức không thở nổi, co rúm thành một cục ở góc giường, vừa điều chỉnh hô hấp, vừa ôm chiếc gối chặn trước người. Giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở nhìn người đàn ông đang từng bước ép sát về phía mình: "Dừng lại đi mà..."
Cô sợ hãi rụt hai chân về phía sau.
Nhưng mà lui không thể lui.
"Không dừng được đâu."
Tần Việt quỳ một chân trên giường, bàn tay to nắm lấy cổ chân trắng nõn thon thả của cô, dễ dàng kéo người đến trước mặt.
"Lạc Tích, từ khi anh ba tuổi cũng là ngày đầu tiên em chào đời, chúng ta đã quen biết nhau rồi."
Tần Việt cúi người, đầu ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng miết qua đôi môi bị anh ăn đến sưng đỏ kia: "Em chỉ có thể là của anh thôi."
Giọng anh trầm thấp mà dứt khoát. Chu Lạc Tích thoáng sững sờ, rồi ngay sau đó là vẻ không dám tin: "Anh điên rồi…"
"Ừm." Tần Việt cười nhạt.
Anh đã sớm điên rồi. Từ khi cô chính miệng nói với anh bốn chữ "vừa gặp đã yêu" kia.
Đầu óc Chu Lạc Tích sắp nổ tung rồi, cô không thể tin nổi, nghĩ không thông, không có chút manh mối nào, chỉ biết mình vừa bị Tần Việt đè lên giường cưỡng hôn.
Môi cô đau nhói tê dại, cổ tay cũng bị anh siết đau điếng, thậm chí bị anh bắt nạt đến mức rơi nước mắt.
Rõ ràng anh là người không nỡ nhìn cô khóc nhất.
Chu Lạc Tích hít sâu một hơi, không muốn tiếp tục ở lại nhà Tần Việt nữa.
Khi cô cuối cùng cũng tự mình cảm nhận được người đàn ông trước mặt không chỉ là người anh thanh mai trúc mã, mà còn là một người đàn ông có ý đồ xấu xa với mình, từ tận đáy lòng Chu Lạc Tích đã dựng lên một bức tường cao ngất.
Cô sợ hãi, cô bàng hoàng.
Cô thậm chí... rất buồn.
Người anh trai luôn chiều chuộng cô răm rắp ấy, từ nay về sau đã biến mất rồi.
"Buông ra, em muốn về nhà."
Đường môi Chu Lạc Tích căng chặt, cô tưởng giọng mình rất lạnh lùng, nhưng thực ra từng chữ đều đang run rẩy.
Cô sợ anh tiếp tục nhốt cô trên giường, cô sợ anh sẽ làm những chuyện quá đáng hơn.
Tần Việt lặng im nhìn cô, đôi mắt thâm trầm tĩnh lặng như núi.
Hoặc là trơ mắt nhìn cô ở bên người đàn ông khác. Hoặc là cứ như bây giờ.
Cô sợ anh, hận anh, làm như chưa từng quen biết anh cũng được.
Những việc đó không sao cả, nếu đã như vậy thì bọn họ sẽ bắt đầu lại từ đầu, làm quen lại lần nữa.
Anh là Tần Việt.
Tần Việt thích cô.
***
Chiếc Maybach từ từ hòa vào dòng xe cộ tấp nập trong thành phố.
Tần Việt một tay cầm vô lăng, ghế phó lái trống không. Anh ngước mắt, nhìn ra phía sau qua kính chiếu hậu.
Nhưng Chu Lạc Tích đã sớm có chuẩn bị, cố ý trốn vào góc khuất mà kính chiếu hậu không nhìn thấy.
Trong xe một mảnh tĩnh mịch. Đây là tình huống chưa từng có trước đây, có lần nào cô lên xe anh mà không bật nhạc, hoặc ngồi ở ghế phụ líu lo nói chuyện không ngừng với anh đâu.
Xe chạy vào khu biệt thự, dừng lại bên ngoài cổng vườn nhà họ Chu.
Chu Lạc Tích không lên tiếng, giơ tay định mở cửa xuống xe, nhưng xe đã khóa chốt trung tâm, cần người lái xe mở khóa.
Chu Lạc Tích mím chặt môi.
Tần Việt tháo dây an toàn, đẩy cửa xuống xe, mở cửa ghế sau từ bên ngoài.
Chu Lạc Tích khom lưng định xuống xe, nhưng thân hình cao lớn của Tần Việt lại chắn ngay cửa xe. Cô lập tức rụt lại như con thỏ nhỏ gặp nguy hiểm, đôi mắt cảnh giác nhìn anh.
Người đàn ông đứng ngược sáng, khí thế bức người rất nặng nề, nhưng dù là dáng người hay diện mạo, anh rõ ràng vẫn là người anh trai trong ký ức của cô.
Chu Lạc Tích âm thầm siết chặt lòng bàn tay, mắt cay xè.
"Tích Tích..." Tần Việt khàn giọng mở lời.
"Anh đừng nói nữa, em không muốn nghe!" Chu Lạc Tích cao giọng cắt ngang, đầu óc cô bây giờ quay cuồng choáng váng, cần một mình để tiêu hóa mọi chuyện.
Tần Việt nhìn cô thật sâu một cái, rồi lùi sang một bên.
Chu Lạc Tích lập tức xuống xe, không hề lưu luyến, lướt nhanh qua người anh, chạy vào trong vườn rồi chạy một mạch vào nhà.
Ba mẹ ở lầu ba, chị gái không về nhà ở.
Chu Lạc Tích chạy nhanh lên lầu, lao vào phòng mình, khóa trái cửa, rồi 'bịch' một tiếng ngã nhào xuống giường.
Nằm im giả chết một lúc, Chu Lạc Tích bực bội vò đầu bứt tóc. Chợt cô ngửi thấy trên người mình vương một mùi hương thanh lạnh, lẫn chút men rượu nhàn nhạt.
Là khi anh cúi xuống, dùng lồng ngực nóng rực ép chặt lấy cô, mùi hương ấy đã theo đó mà ám lại.
Chu Lạc Tích lập tức nhớ tới nụ hôn của anh, đôi môi của anh, những va chạm vấn vít, sự cọ xát của da thịt, cảm giác run rẩy, cùng tiếng th* d*c nặng nề kề sát bên tai.
Đầu óc cô liền ầm vang, như thể sắp nổ tung thêm một lần nữa.
"Không được!" Chu Lạc Tích bật dậy, chân trần giẫm lên sàn nhà lạnh lẽo chạy vào phòng tắm.
Trong làn hơi nước mịt mù, Chu Lạc Tích ngâm mình trong bồn tắm, hai tay ôm lấy đầu gối, cằm tựa lên đó, ánh mắt vô định dõi theo mặt nước khẽ gợn sóng.
Tắm xong, cô thay một bộ váy ngủ mới, hương hoa thoang thoảng lan tỏa trên người.
Thế nhưng khi sấy tóc, Chu Lạc Tích nhìn thấy đôi môi của mình trong gương, vừa đỏ vừa sưng, toát lên một vẻ ám muội không thể diễn tả bằng lời.
Thảo nào suốt dọc đường cô đều cảm thấy môi tê rần, vậy mà lại bị anh hôn tàn nhẫn đến thế.
Hít sâu một hơi, Chu Lạc Tích tắt máy sấy, trở về phòng, rồi tắt bụp hết đèn, chui vào chăn ép bản thân đi ngủ.
Có lẽ ngủ một giấc dậy sẽ quên hết mọi chuyện xảy ra đêm nay thôi.
***
Đêm khuya đặc quánh như mực.
Thỉnh thoảng có vài tiếng gió thổi lá cây xào xạc vọng lại.
Nhìn thấy ô cửa sổ kia cuối cùng cũng tắt đèn, người đàn ông đứng lặng im như một bức tượng điêu khắc trầm mặc bên ngoài sân chậm rãi thu hồi tầm mắt.
Tiếng bật lửa vang lên "tách" một tiếng giòn tan, ngọn lửa đỏ tươi vụt lên, soi sáng nửa gương mặt anh.
Hối hận không?
Tần Việt nhàn nhạt nhướng mắt, nhìn đôi môi mỏng của mình trong kính chiếu hậu, nơi bị cô cắn rướm máu giờ đã khô lại.
Anh cười nhạt một tiếng, d*c v*ng u tối nơi đáy mắt không thèm che giấu nữa. Đã nếm qua hương vị của cô rồi, anh chỉ tiếc nuối là không xé bỏ cái lớp vỏ bọc "anh em" này sớm hơn một chút.
***
Liên tiếp mấy ngày liền, Chu Lạc Tích ở nhà ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, giống như mèo trốn đông vậy, nhất quyết không ra khỏi cửa.
Ngay cả khi chị Liên Bình đặc biệt mật báo cho cô, nói Hứa Đình đã đến Căn cứ Móng Vuốt, Chu Lạc Tích cũng chẳng có phản ứng gì.
Tâm trạng ỉu xìu, không vực dậy nổi tinh thần, chẳng muốn ra ngoài.
Nguyên nhân không có gì khác, cô sợ ra ngoài sẽ đụng mặt Tần Việt.
Trong đầu cô vẫn là một mớ hỗn độn, không gỡ ra được manh mối. Huống chi đôi môi bị hôn rách mãi đến ngày thứ ba mới hết sưng, cô còn đang ghi thù đây này, không muốn nhìn thấy anh.
Tối hôm đó, Chu Lạc Tích tiếp tục nằm ườn trên giường xem phim.
Lúc này, WeChat trên điện thoại hiện lên một tin nhắn mới.
Linh Linh: [Hành lý thu dọn xong chưa?]
Nhìn thấy câu này, phản ứng đầu tiên của Chu Lạc Tích là hành lý gì? Phản ứng thứ hai là, Ô Linh chắc chắn gửi nhầm người rồi.
Chu Lạc Tích trả lời một dấu: [?]
Linh Linh: [Biết ngay là cậu sẽ quên mà. Tháng trước chúng ta cùng đặt chuyến du thuyền xuyên quốc gia sáu ngày năm đêm, thời gian lên tàu là sáng mai.]
Linh Linh: [Giờ đã nhớ ra chưa đại tiểu thư của tớ ơi?]
Chu Lạc Tích ngẩn người hai giây, rồi bật dậy khỏi giường.
Đây đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh, trời đông giá rét được tặng than sưởi ấm mà!
Đầu óc cô đang rất loạn, ở nhà lại bí bách, vừa hay ra ngoài giải sầu. Dùng chuyện ăn uống vui chơi hưởng lạc để gột rửa cái bộ não mà cứ hễ nhắm mắt lại là hiện lên cảnh tượng trên giường ở nhà của anh Tần Việt kia!
Ô Linh đúng là bạn thân tốt!
Cô yêu cô ấy cả đời!
Chu Lạc Tích: [Thiên sứ, chuyến đi này cậu không cần mang theo một xu nào cả, chị đây bao trọn gói!]
Linh Linh: [?]
Linh Linh: [Tâm trạng tốt thế á? Sao, có tin vui rồi à? Theo đuổi được Hứa Đình rồi hả? Các cậu đến bước nào rồi? Nắm tay chưa? Hôn chưa?]
"Bộp" một cái, điện thoại rơi trúng đầu gối Chu Lạc Tích, đau đến mức cô nhe răng trợn mắt.
Hôn chưa?
Hôn chưa?
Hôn chưa?
Hình ảnh không thể kiểm soát trong đầu lại lần nữa hiện lên.
Chu Lạc Tích hít sâu một hơi, âm thầm thu hồi lại câu nói bao trọn gói bên trên.
Linh Linh: [?]
Linh Linh: [Tóm lại là rốt cuộc đã hôn chưa?]
Chu Lạc Tích tắt đài luôn.
…
Khi Tần Việt biết chuyện này thì Chu Lạc Tích đã cùng Ô Linh bước lên du thuyền rồi.