Độc Chiếm Thanh Mai - Viễn Sơn Tử

Chương 13

Vợ chồng Chu Huy và Thẩm Huệ Tâm đi công tác khảo sát ở nước ngoài gần hai tháng, cuối cùng cũng đã về nước.

Máy bay hạ cánh xuống Hải Thị, con rể mới là Cố Châu Bạch đích thân ra tận sân bay đón ba mẹ vợ về nhà.

Vừa bước vào cửa, Thẩm Huệ Tâm đã dang tay ôm lấy hai cô con gái, kéo vào lòng cưng nựng, hết xoa mặt lại xoa đầu.

Thời gian này, hai vợ chồng đi đến thành phố nào, ngoài những lúc bận rộn việc công vụ thì đều sẽ dành thời gian đích thân đi chọn quà cho hai cô con gái rượu.

Chu Huy vui vẻ lấy ra từng món đồ một, thần thái hệt như một lão sơn dương đi săn trở về, hào hứng chia chiến lợi phẩm cho bầy dê con.

Chu Huy và Thẩm Huệ Tâm quen biết nhau từ thời đi học, nắm tay nhau bước vào hôn nhân đã nhiều năm, tình cảm vợ chồng vẫn mặn nồng như thuở ban đầu.

Thẩm Huệ Tâm là người phụ nữ miền Nam, tính cách nhìn qua có vẻ nhu mì yếu đuối, nhưng thực ra mọi việc lớn nhỏ giữa hai vợ chồng đều do bà quyết định.

Nhìn khung cảnh gia đình họ Chu chung sống ấm áp, trong lòng Cố Châu Bạch dâng lên những gợn sóng cảm xúc khó tả.

Tình cảm của người nhà họ Cố rất đạm bạc, mẹ Cố Châu Bạch mất sớm, sau khi ba cưới vợ kế thì trong nhà có thêm một người em trai cùng cha khác mẹ.

Nhà họ Chu tuy không được tính là gia tộc hưng thịnh nhất Hải Thị, nhưng sự ấm áp bình dị này lại trân quý hơn nhiều so với bất kỳ gia đình hào môn nào bên ngoài dát vàng nạm ngọc mà bên trong đã mục rỗng.

Chu Huy nói: "Mấy hôm nữa vợ chồng lão Tần cũng về rồi, hai nhà chúng ta cũng đã lâu không tụ tập, đến lúc đó cùng ăn bữa cơm đi."

Cố Châu Bạch cười tiếp lời: "Vâng, vậy để con sắp xếp ạ."

Chu Huy vui mừng vỗ vai con rể: "À đúng rồi, ba cũng mua quà cho con đấy."

Nụ cười trên mặt Cố Châu Bạch càng sâu hơn, anh ta quay sang nhìn về phía vợ mình.

Chu Mẫn Nghi lại chẳng hề đón nhận ánh mắt của anh ta, cô vẫn đang mải mê trò chuyện với mẹ và em gái.

Cố Châu Bạch: "..."

Sau bữa cơm trưa, Cố Châu Bạch cùng ba vợ đánh vài ván cờ tướng, mãi đến khi Chu Huy ngáp liên tục mấy cái, ván cờ mới miễn cưỡng kết thúc trong sự chưa thỏa mãn.

Trước khi lên lầu, Chu Huy còn dặn dò: "Tối nay đừng về nữa, ở lại đây một đêm với Mẫn Nghi đi."

Cố Châu Bạch cười đáp một tiếng vâng, anh rũ mắt tiếp tục nghiên cứu thế cờ thêm một lúc, sau đó mới ung dung lấy điện thoại ra gọi cho Tần Việt, chốt lại lịch hẹn ăn cơm của hai nhà vào mấy hôm nữa.

"Giọng cậu sao thế?"

Điện thoại nhanh chóng được kết nối, trong ống nghe truyền đến giọng nói trầm khàn của người đàn ông.

Tần Việt đáp gọn lỏn: "Không sao."

Cố Châu Bạch: "Ồ?"

Tần Việt: "Bận."

Công việc bận rộn lúc nào cũng là một cái cớ hoàn hảo.

Thấy anh tiếc chữ như vàng, Cố Châu Bạch không biết trong hồ lô này bán thuốc gì, bèn nhướng mày cười: "Bận thế à? Vậy còn bữa cơm kia?"

"Tôi chốt."

Tần Việt nói giọng dứt khoát: "Đến lúc đó tôi sẽ đi đón các chú các dì."

Cố Châu Bạch lại cười trêu: "Đâu cần người bận rộn như cậu phải chạy đi chạy lại, có chàng rể là tôi đây rồi."

Tần Việt: "Ừ, cúp đây."

Cố Châu Bạch nhìn màn hình tắt ngấm, trong lòng đầy nghi hoặc. Cứ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai.

Cố Châu Bạch, Tần Việt, Hạ Chính, Lệ Húc trong bốn người bọn họ, Lệ Húc nhỏ tuổi nhất, còn sào huyệt của Hạ Chính lại ở bên Kinh Thị nên thời gian ở bên đó cũng nhiều hơn.

Nếu nói về độ thân thiết, Cố Châu Bạch được coi là hiểu rõ Tần Việt nhất. Anh ta nhấp một ngụm trà, rà soát lại tình hình gần đây của Tín Hằng một lượt trong đầu. Tín Hằng có vài dự án lớn đang đồng thời đẩy mạnh, đúng là bận đến mức chân không chạm đất, nhưng từ đầu đến cuối không hề xảy ra rắc rối lớn nào.

Vậy thì bị làm sao mà tâm trạng lại tệ đến thế chứ nhỉ?

***

Mấy ngày sau, Tần Trình và Lạc Linh trở về Hải Thị. Vừa xuống máy bay, họ liền về nhà tổ họ Tần trước.

Ông cụ Tần tuy đã lớn tuổi nhưng lưng vẫn thẳng tắp, tinh thần minh mẫn. Trước mặt người ngoài, cụ là người có tính cách nghiêm nghị ít cười, nhưng đối với con dâu lại rất ôn hòa vui vẻ.

So với ông, người con trai Tần Trình lúc nào cũng đeo kính lại mang dáng vẻ của một người trí thức nhã nhặn hơn.

Từ đó cũng có thể thấy tính cách của Tần Việt hoàn toàn giống ông cụ, chứ không theo cha mình.

Cái gọi là “long sinh cửu phẩm”, mỗi người một vẻ. Ông cụ Tần lăn lộn trên thương trường mấy chục năm, bằng những quyết đoán dứt khoát mà từng bước mở rộng cơ nghiệp của gia tộc.

Ai ngờ con trai ruột lại chẳng mấy hứng thú với chuyện kinh doanh, cứ một mực vùi mình trong phòng thí nghiệm nghiên cứu khoa học.

Hiện giờ, hai vợ chồng ông bà lại càng thường xuyên bay khắp nơi trên thế giới, hiếm khi ở nhà. Tình cảm giữa Lạc Linh và Tần Trình rất khăng khít, chồng đi đâu bà dĩ nhiên cũng theo đó.

Bà cụ Trình biết hôm nay con trai và con dâu về, nên đặc biệt dặn người chuẩn bị một bàn lớn toàn những món họ ưa thích.

Trên bàn cơm, hai ông bà cụ hỏi đến lịch trình của hai vợ chồng ở nước ngoài.

Lạc Linh kể lại những chuyện tai nghe mắt thấy cho hai ông bà cụ, miêu tả sinh động như đang kể chuyện sách.

Tần Trình ngồi bên cạnh nghe, ánh mắt ôn hòa, thỉnh thoảng múc thêm nửa bát canh cho người vợ đang nói đến khô cả miệng.

Tần Trình hỏi: "Ba, mẹ, dạo này Tần Việt có về không ạ?"

Bà cụ Trình nói: "Tháng trước còn về được hai lần, tháng này không đi công tác thì cũng là họp hành, bận suốt, trước đây nó cũng đâu có như thế."

Bà cụ Trình trêu chọc cháu trai: "Không biết còn tưởng nó thất tình nên dùng công việc để làm tê liệt bản thân đấy."

Lạc Linh nghe vậy, vẻ mặt đăm chiêu. Buổi tối nằm trên giường, bà liền bàn với chồng về chuyện đại sự cả đời của con trai: "Bao nhiêu năm rồi sao chẳng thấy con trai anh có bạn gái nhỉ?"

"Mấy đứa bên cạnh nó kìa, Châu Bạch cũng lập gia đình rồi, đứa nhà họ Hạ thì có hôn thê ở Kinh Thị, thằng nhóc Lệ Húc kia thì càng khỏi phải nói, đôi mắt đào hoa đó thu hút mấy cô gái nhỏ nhất."

Trước đây Lạc Linh chưa từng nghĩ đến vấn đề này, lúc này ngẫm nghĩ kỹ lại, liền nhen nhóm một ý nghĩ táo bạo...

Tần Trình: "Nói cũng phải, hay là em hỏi nó xem?"

Lạc Linh: "Hỏi nó cũng chẳng nói với em đâu, tính cách con trai anh y hệt ba anh."

Ông cụ không phải tính khí xấu, chỉ là cái khí thế "không giận mà uy" cứ bày ra đó. Thực ra đối với cô con dâu là bà thì cụ vẫn khá hòa nhã.

Lạc Linh suy tư một lát rồi nói: "Em đoán chắc chỉ có Tích Tích đi hỏi thì con trai anh mới chịu nói chút lời thật lòng."

Tần Trình cười: "Cũng đúng, từ nhỏ Tần Việt đã thương em gái Tích Tích này nhất."

Lạc Linh: "Đúng lúc tối mai ăn cơm với gia đình Huệ Tâm, để em nhờ Tích Tích xem sao."

Tần Trình: "Được, giao cho em đấy."

***

Chập tối ngày hôm sau.

Gia đình Thẩm Huệ Tâm đến hội sở trước. Vừa vào bao phòng ngồi xuống, ngoài cửa liền truyền đến tiếng của Lạc Linh.

Hai người không hổ danh là bạn thân nhiều năm, ai nấy đều không hẹn mà cùng mặc chiếc váy đối phương tặng.

Nghe nói lúc chưa kết hôn, quần áo, túi xách, mỹ phẩm của hai người đều dùng chung.

Thời trẻ, một Chu Huy với phong cách thô kệch có thể rước được người đẹp miền Nam yêu kiều Thẩm Huệ Tâm về dinh cũng là nhờ công Lạc Linh trợ giúp.

"Tích Tích!"

Lạc Linh giơ tay ôm chầm lấy Chu Lạc Tích, tiếp đó nắm tay Chu Mẫn Nghi: "Nửa năm không gặp, Mẫn Nghi càng xinh đẹp hơn rồi!"

Với cô con gái lớn nhà họ Chu, đương nhiên Lạc Linh cũng vô cùng yêu quý, dù sao cũng là con đầu lòng của bạn thân, bà không ít lần trêu chọc cô bé.

Chỉ là Chu Mẫn Nghi từ nhỏ đã bộc lộ tính cách trầm ổn, già dặn trước tuổi. Cô bé đối nhân xử thế bình tĩnh chững chạc, tuổi còn nhỏ mà đã có sự thông minh nhạy bén vượt xa bạn bè đồng trang lứa.

Tần Trình nói: "Tần Việt có cuộc họp bị kéo dài thời gian, lúc này mới vừa kết thúc, đang đi tới đây."

Chu Huy cười nói: "Tần Việt cũng gọi điện cho bọn tôi rồi."

Chu Huy đối với người hậu bối Tần Việt này vẫn luôn rất tin tưởng và hài lòng, làm việc chắc chắn, lễ nghĩa chu toàn.

Bên ngoài đồn đại anh tính tình lạnh lùng, nhưng người nhà họ Chu thì chẳng thấy như vậy chút nào.

Mọi người ngồi vào chỗ, vừa thưởng thức món khai vị vừa tán gẫu chuyện nhà.

Chủ đề tự nhiên chuyển sang chuyện hôn sự của cặp vợ chồng son Chu Mẫn Nghi và Cố Châu Bạch.

Họ mới chỉ đính hôn và lĩnh giấy chứng nhận kết hôn.

Chu Mẫn Nghi cảm thấy không cần thiết phải tổ chức đám cưới rầm rộ.

Cố Châu Bạch đúng lúc tiếp lời, chỉ nói là vẫn đang trong kế hoạch.

Lạc Linh nói: "Bây giờ bọn trẻ đều thích kết hôn du lịch."

"Đúng vậy, tùy bọn nó thôi." Thẩm Huệ Tâm chuyển sang hỏi Lạc Linh: "Tuổi Tần Việt cũng không còn nhỏ nữa, cậu đã bắt đầu tìm đối tượng kết hôn cho nó chưa?"

Nghe thấy lời này, Chu Lạc Tích đang ngồi giữa hai người mẹ khẽ động hàng mi, một miếng gan ngỗng áp chảo trôi tuột xuống cổ họng.

Lạc Linh nói: "Hôm qua còn nói chuyện này với ông bà cụ nhà tớ đấy. Tuổi thì đến rồi, nhưng Tần Việt trước giờ luôn tự có chủ kiến, phải xem nó thích ai đã."

Lạc Linh thân thiết vỗ vỗ mu bàn tay Chu Lạc Tích: "Tích Tích, anh Tần Việt của con có nhắc gì với con không? Bao nhiêu năm rồi sao chẳng thấy nó có bạn gái..."

Chu Lạc Tích hơi thẳng lưng lên: "Dạ không có ạ."

Bên cạnh Tần Việt đừng nói là bạn gái, bạn là nữ giới cũng hiếm thấy. Ồ, có một người...

Tần Trình gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, bỗng nhớ ra điều gì: "Năm ngoái Chủ tịch Thiệu có nhắc với tôi về con gái ông ấy."

Cũng là trong một bữa tiệc ở hội sở này, lúc đó Tần Trình không để tâm, lúc này mới chợt nhớ ra.

Con gái Chủ tịch Thiệu...

Lạc Linh có nghe nói, chỉ là không quen biết người ta lắm.

Thẩm Huệ Tâm nói: "Thiệu tiểu thư là bạn học của Mẫn Nghi đấy."

Lạc Linh vội vàng nói: "Mẫn Nghi mau nói cho dì nghe, Thiệu tiểu thư thế nào?"

Chu Mẫn Nghi trầm ngâm một lát, khách quan nhận xét: "Thiệu Tử rất xinh đẹp, tính tình phóng khoáng. Năm ngoái dự án hợp tác của chúng con và nhà họ Thiệu xảy ra chút vấn đề, con không đi được, là Thiệu Tử 'lâm nguy không loạn' giải quyết ổn thỏa."

Lạc Linh khẽ gật đầu, thầm nghĩ tính cách này nghe có vẻ rất giống con trai mình. Giống như hai thương nhân tinh anh, hợp lại thì một ngày có thể kiếm mấy trăm triệu.

Lạc Linh quay sang lại hỏi Chu Lạc Tích: "Tích Tích, Tần Việt có từng nhắc đến cô gái nhà họ Thiệu kia trước mặt con không?"

Chu Lạc Tích lắc đầu.

Lạc Linh "à" lên một tiếng, ít nhiều có chút thất vọng.

Cái ý nghĩ nhen nhóm kia lại vô thức trồi lên.

Chu Lạc Tích thấy bà như vậy, nghĩ ngợi rồi bổ sung một cách khách quan: "Tiệc sinh nhật của Tần Việt, Thiệu Tử có đến."

Mắt Lạc Linh lập tức sáng lên, thắp lại hy vọng: "Vậy Tích Tích cảm thấy hai người bọn họ đứng cùng nhau, nhìn có xứng đôi không?"

Chu Lạc Tích: "..."

Lại là câu hỏi này, cũng lại hỏi đến trước mặt cô.

Lần trước Chu Lạc Tích không muốn trả lời, lần này vẫn không muốn trả lời.

Nhưng đối diện với ánh mắt mong chờ của Lạc Linh, Chu Lạc Tích không thể làm lơ như cách đối xử với Lệ Húc được.

Vợ chồng họ quanh năm ở bên ngoài, mong ngóng đứa con trai duy nhất bên cạnh có một người bạn đời tri kỷ để không quá cô đơn.

Chu Lạc Tích uống một ngụm nước chanh, rũ mắt, giọng nói nhẹ và chậm: "Cũng... khá xứng đôi ạ."

Cửa bao phòng đang mở toang, cuộc đối thoại bên trong truyền ra từng câu từng chữ, lọt rõ mồn một vào tai Tần Việt.

Ánh mắt người đàn ông chợt trầm xuống, khuôn mặt vốn đã nghiêm nghị dường như phủ lên một lớp sương lạnh.

Mãi đến khi tiếng xe đẩy thức ăn lăn bánh vang lên tiếng trầm đục trên thảm.

Tần Việt thở hắt ra một hơi sâu, nhấc chân bước vào phòng.

"Ba mẹ, chú Chu, dì Tâm."

Trên mặt Tần Việt nở nụ cười đúng mực, giọng nói ôn hòa lễ phép: "Ngại quá, con đến muộn, để mọi người đợi lâu rồi ạ."

Chu Huy cười nói: "Không sao, bọn chú cũng vừa mới đến."

Bàn tròn còn lại một chỗ trống, một bên là Cố Châu Bạch, một bên là ba anh.

Tần Việt ung dung ngồi xuống, trả lời câu hỏi của các bậc trưởng bối một cách thong dong, cũng trò chuyện vài câu với Cố Châu Bạch.

Chỉ là, anh không nhìn Chu Lạc Tích.

Suốt cả buổi cũng không nói chuyện với cô.

Hai người cách nhau một cái bàn tròn lớn, Chu Lạc Tích chỉ nghĩ do vị trí bất tiện nên không nhận ra có gì không ổn.

Ăn cơm xong.

Các bậc trưởng bối vẫn còn hào hứng tán gẫu, Chu Lạc Tích đổi chỗ với mẹ, vì hai bà mẹ đang bàn chuyện hai gia đình cùng nhau đi du lịch nghỉ dưỡng.

Đổi chỗ rồi, Chu Lạc Tích vẫn cách Tần Việt một khoảng nhất định.

Chu Lạc Tích dần dần phát hiện ra, Tần Việt chỉ lúc mới vào là có nói chuyện, làm đủ lễ nghĩa rồi liền im lặng.

Chỉ lúc hai ông bố uống rượu mới nâng ly cụng ly.

Cố Châu Bạch mới là người thực sự nói cười vui vẻ, Tần Việt chỉ thỉnh thoảng chen vào vài câu.

Nhưng anh không nói chuyện, cũng mãi chẳng nhìn cô lấy một cái. Chu Lạc Tích chống cằm, dần cảm thấy hơi chán.

Ngoài cửa sổ bao phòng, ánh đèn của tòa kiến trúc biểu tượng nổi tiếng nhất Hải Thị rực rỡ sắc màu.

Chu Lạc Tích cúi đầu mở khóa điện thoại, rất nhanh đã lướt thấy vòng bạn bè của Ô Linh, dường như là cô ấy đi nghỉ dưỡng với vị giáo sư Thẩm kia rồi.

Cùng là theo đuổi người ta, Ô Linh thành công thật đấy.

Không giống cô, dạo này với Hứa Đình cứ nhạt nhẽo thế nào ấy.

Hơn nữa mấy hôm nay Chu Lạc Tích cứ mải đi cùng mẹ, chẳng có thời gian đi tìm Hứa Đình.

Cứ tiếp tục thế này, tám trăm năm nữa cô cũng chẳng theo đuổi được người ta. Chu Lạc Tích cảm thấy mình cần phải làm chút bài tập rồi.

Chỉ xuất hiện trước mặt và hẹn ăn cơm rõ ràng sẽ chỉ dừng lại ở mức bạn bè.

Chu Lạc Tích bắt đầu tìm kiếm "cách theo đuổi người ta nhanh chóng", sau đó hai chủ đề liên quan hiện ra.

"Chuyện theo đuổi đàn ông này vẫn phải hỏi đàn ông."

"Chỉ có đàn ông mới hiểu rõ nhất đàn ông cần gì."

Chu Lạc Tích đọc kỹ từng chữ, cảm thấy rất có lý!

Chu Lạc Tích ngước mắt nhìn quanh một vòng, cuối cùng khóa mục tiêu lên người Tần Việt.

Anh trước giờ luôn "có hỏi tất đáp" với cô, hỏi anh là tốt nhất rồi!

Bữa tiệc gần tàn, mọi người đứng dậy chuẩn bị ra về.

"Sao thế?" Chu Mẫn Nghi quay đầu liếc thấy em gái tụt lại phía sau.

Chu Lạc Tích nói: "Chị, chị với ba mẹ về trước đi, em tìm anh Tần Việt có việc ạ."

Chu Mẫn Nghi gật đầu: "Đừng chơi khuya quá nhé, về nhà sớm đấy."

"Em biết rồi ạ!" Chu Lạc Tích ngoan ngoãn đáp lời.

Tần Trình và Lạc Linh có tài xế của nhà cũ đưa đón, không cần người con trai là Tần Việt lo lắng.

Bước xuống bậc thang, Tần Việt sải bước đi về phía xe của mình, bước chân trầm ổn, nhưng bóng dáng lẻ loi lại toát lên vẻ xa cách lạnh lùng.

Chu Lạc Tích chạy chậm vài bước đuổi theo, túm lấy cánh tay anh, ngẩng mặt lên: "Anh ơi, anh đi đâu, em đi với anh."

Tần Việt nghiêng mắt, bóng đêm phác họa sườn mặt lạnh lùng của anh: "Có việc gì à?"

"Có!" Chu Lạc Tích gật đầu chắc nịch.

"Anh về nhà." Tần Việt nói.

"Vậy em về nhà với anh nhé." Chu Lạc Tích đáp ngay lập tức.

Về nhà với anh. Nếu cô là của anh, thì đó chính là bọn họ cùng nhau về nhà.

Tần Việt không nói thêm gì nữa, cúi người lên xe, Chu Lạc Tích cũng chui vào ngay sau đó.

Tài xế khởi động xe, không gian ghế sau có chút yên tĩnh.

Tần Việt dựa vào lưng ghế, giơ tay cởi một chiếc cúc cổ áo sơ mi, mày anh hơi nhíu lại, ánh mắt lạnh nhạt.

Rõ ràng tâm trạng không tốt.

Nghĩ đến việc cả bữa tiệc anh chẳng để ý đến mình, lên xe cũng không nói chuyện với mình, Chu Lạc Tích có chút không hiểu ra sao.

Cái vị đại thiếu gia này lại sao nữa rồi?

Chu Lạc Tích nhìn chằm chằm anh vài giây, thấy anh nhắm mắt dựa vào lưng ghế, môi mấp máy muốn hỏi, nhưng cuối cùng vẫn không lên tiếng.

Trong khoang xe phảng phất mùi rượu nhàn nhạt.

Tửu lượng của ba không tệ, tối nay ba uống bao nhiêu ly Tần Việt liền uống cùng bấy nhiêu ly, không biết còn tưởng anh mới là con trai ruột của ba cô.

Chu Lạc Tích thầm nghĩ, lát nữa phải pha cho anh cốc trà giải rượu trước đã.

***

Thang máy mở cửa, vẫn là Chu Lạc Tích quen thuộc quét mặt mở cửa, cô đi thẳng về phía đảo bếp quầy bar.

Tần Việt đứng tại chỗ, ánh mắt u tối nhìn chằm chằm bóng lưng cô một cái.

Pha trà xong, Chu Lạc Tích ân cần bưng tới, dù sao lát nữa phải "khiêm tốn học hỏi", cô phải thể hiện cho tốt.

Cô gái nhỏ trời sinh đã mang theo một sự nũng nịu ngọt ngào, khi tỏ ra ngoan ngoãn, yêu cầu gì người khác cũng không thể từ chối.

Có lẽ là do quá hiểu rõ cô rồi nên Tần Việt đã đoán được, điều cô sắp cầu xin có liên quan đến ai.

Anh rõ ràng không muốn nghe, nhưng lại như tự ngược đãi bản thân, cứ phải biết cho tường tận. Tốt nhất là hãy đào khoét trái tim kia của anh cho máu chảy đầm đìa hơn nữa. Đau rồi, thì anh cũng không cần phải nhẫn nhịn nữa.

Đèn trần phòng khách chỉ bật hai ngọn, ánh sáng vàng ấm loang ra một vùng mông lung. Tần Việt dựa vào sô pha, ánh mắt rơi trên người cô: "Em nói đi."

Chu Lạc Tích l**m môi, dường như có chút ngại ngùng, giọng nói nghe rất nhẹ. Cô hỏi Tần Việt, đàn ông đều thích gì, cô nên làm thế nào mới có thể theo đuổi được Hứa Đình nhanh nhất.

Giọng nói nhẹ nhàng của cô rơi vào tai anh lại như một tiếng ong ong chói tai, cơn đau âm ỉ lan tràn kéo đến, từng chút từng chút nghiền nát tâm can anh.

"Tại sao lại đến hỏi anh?"

"Vì đàn ông hiểu đàn ông nhất mà."

"Thích cậu ta đến thế sao?"

Anh nhìn cô không chớp mắt, một đường gân xanh bên cổ giật giật căng lên.

"Thích ạ." Chu Lạc Tích dứt khoát ngồi xuống bên cạnh anh, ánh mắt tha thiết: "Anh Tần Việt, cho em chút ý kiến đi mà?"

Yên lặng trong một thoáng.

"Không." Giọng Tần Việt trầm xuống, ánh mắt u tối khóa chặt lấy cô: "Lạc Tích, em không nên đến hỏi anh."

Không nên nói với anh, em vừa gặp đã yêu Hứa Đình.

Không nên nói với anh, các người ở bên nhau thế nào.

Càng không nên đến hỏi anh, muốn anh đưa ra chủ ý, để người phụ nữ anh yêu đi theo đuổi người đàn ông khác.

Khoảnh khắc này, d*c v*ng chiếm hữu bị đè nén dưới đáy lòng như dã thú giật đứt xiềng xích, từ nơi sâu nhất trong lồng ngực điên cuồng sinh sôi.

Gáy Chu Lạc Tích bỗng nhiên bị túm lấy, thân trên cô không khống chế được mà chúi về phía trước. Giây tiếp theo, cả người cô liền bất ngờ bị nhấc bổng lên không trung.

"A..."

Tiếng hét kinh hãi vừa vang lên, cơ thể đã bị Tần Việt vác lên vai. Mặc dù đệm giường êm ái, nhưng lúc Chu Lạc Tích bị ném xuống đầu óc vẫn choáng váng, mái tóc rối tung hoảng loạn.

Cô còn chưa biết đã xảy ra chuyện gì, hơi thở quen thuộc nóng rực đã áp sát, nuốt trọn tất cả kinh hãi cùng những nghi vấn chưa kịp thốt ra ngay nơi môi cô.