Đồ Tể Cung Đình

Chương 16: Món Ăn Hòa Giải

Ngọc Hân đứng trong bếp, nơi khói bốc lên từ những nồi nước đang sôi. Mùi hương thơm lừng của các loại gia vị hòa quyện khiến cô cảm thấy phấn chấn. Hôm nay, cô quyết định nấu một món ăn đặc biệt để hòa giải với Thục Nhi, người bạn mà cô đã có những xung đột gần đây. Cô muốn khôi phục lại tình bạn, dù biết rằng điều này không dễ dàng.

Cô cẩn thận cho từng nguyên liệu vào nồi, nhớ lại những kỷ niệm vui vẻ giữa hai người. Ngọc Hân luôn tin rằng ẩm thực có sức mạnh kết nối con người. Trong những lúc căng thẳng, một bữa ăn ngon có thể xóa nhòa mọi hiểu lầm.

“Ngọc Hân, hôm nay cô làm gì vậy?” Lâm Tâm bước vào bếp, ánh mắt ngạc nhiên khi thấy bạn mình chăm chú nấu nướng.

“Làm món ăn để hòa giải với Thục Nhi,” Ngọc Hân đáp, nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. “Mình hy vọng món này sẽ khiến cô ấy cảm thấy thoải mái hơn.”

Lâm Tâm gật đầu. “Đó là một ý hay. Thục Nhi rất thích ăn món này. Cô ấy sẽ cảm nhận được tấm lòng của cô.”

Ngọc Hân tiếp tục chế biến, từng bước một được thực hiện tỉ mỉ. Khi nước dùng sôi sùng sục, cô thêm vào các loại rau củ tươi ngon, tạo nên sắc thái bắt mắt cho món ăn. Cô không chỉ nấu ăn mà còn gửi gắm vào đó cả tâm tư của mình.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, và khi mọi thứ đã hoàn tất, Ngọc Hân bày biện món ăn lên đĩa thật đẹp mắt. Cô cảm thấy hồi hộp, lo lắng về phản ứng của Thục Nhi. Liệu cô ấy có chấp nhận lời xin lỗi này không?

Khi Thục Nhi bước vào phòng, Ngọc Hân thấy ánh mắt cô có phần do dự. “Món này… có phải là món ăn mà mình thích không?” Thục Nhi hỏi, giọng điệu nhẹ nhàng nhưng có chút nghi ngờ.

“Đúng vậy,” Ngọc Hân đáp, lòng cô dâng trào hy vọng. “Mình đã cố gắng nấu thật ngon. Mong rằng nó sẽ giúp chúng ta trở lại như trước.”

Thục Nhi nhìn đĩa món ăn, một chút ngập ngừng hiện lên trong ánh mắt cô. Cô từ từ ngồi xuống, cầm đũa lên và thử một miếng. Vị ngọt thanh của nước dùng cùng hương thơm của gia vị khiến cô bất ngờ.

“Ngon quá,” Thục Nhi thốt lên, nụ cười bắt đầu nở trên môi. “Cô vẫn nấu ăn giỏi như xưa.”

Ngọc Hân thở phào nhẹ nhõm. “Cảm ơn. Mình thật sự muốn xin lỗi vì những gì đã xảy ra. Mình không có ý làm tổn thương cô.”

Thục Nhi gật đầu, sự hiểu biết trong ánh mắt cô khiến Ngọc Hân cảm thấy ấm lòng. “Mình cũng không muốn có khoảng cách giữa chúng ta. Chỉ là… có nhiều điều làm mình bối rối.”

Hai người tiếp tục trò chuyện, những hiểu lầm dần được gỡ bỏ. Nhưng trong không khí nhẹ nhàng ấy, Ngọc Hân không thể bỏ qua sự hiện diện của Huyền My. Cô cảm nhận được ánh mắt ghen ghét của Huyền My, người vẫn âm thầm quan sát mọi động thái trong căn phòng. Dù không nói ra, nhưng Ngọc Hân biết rằng Huyền My không dễ dàng chấp nhận sự hòa giải này.

“Ngọc Hân, cô nghĩ rằng chỉ một bữa ăn là có thể thay đổi mọi thứ sao?” Một giọng nói vang lên từ phía cửa, chính là Huyền My. Cô ta bước vào với bộ dạng kiêu ngạo, đôi mắt sáng rực đầy thách thức.Ngọc Hân cảm thấy hơi lạnh người. “Tôi không nghĩ như vậy. Tôi chỉ muốn bắt đầu lại.”

“Thật ngây thơ,” Huyền My cười khẩy. “Trong cung này, mọi thứ không đơn giản như món ăn. Cô có thể nghĩ mình đã hòa giải, nhưng thực tế thì khác.”

Ngọc Hân không muốn rơi vào trò chơi của Huyền My. “Tôi không cần phải chứng minh điều gì với cô. Tôi chỉ muốn làm bạn với Thục Nhi.”

“Bạn ư?” Huyền My lắc đầu. “Cô không biết đâu, trong chốn này, tình bạn có thể dễ dàng bị lợi dụng.”

Ngọc Hân đứng vững, không để bản thân bị dao động. “Tôi sẽ không để bất cứ ai phá hoại những gì mình đang xây dựng.”

“Xây dựng?” Huyền My nhếch mép. “Cô không biết mình đang ở đâu. Trong khi cô bận nấu ăn, tôi đã nhìn thấy những gì đang diễn ra xung quanh. Những mưu mô, những âm thầm thao túng… cô có thật sự hiểu được không?”

Thục Nhi nhìn Huyền My, rồi quay sang Ngọc Hân. “Cô ấy có thể nói đúng. Chúng ta không thể chủ quan.”

Ngọc Hân cảm thấy bất an. “Tôi hiểu. Nhưng tôi không thể sống trong sợ hãi mãi mãi. Tôi sẽ bảo vệ những gì mình có.”

“Cô có thể bảo vệ, nhưng sẽ phải trả giá cho điều đó,” Huyền My nhấn mạnh, ánh mắt cô ta như lửa. “Còn tôi, tôi sẽ không để cô chiếm lĩnh mọi thứ.”

Ngọc Hân cảm thấy bầu không khí trở nên căng thẳng. Cô biết rằng bữa ăn hòa giải này có thể không đủ để xoa dịu mọi mâu thuẫn. Huyền My sẽ không từ bỏ dễ dàng, và cuộc chiến trong cung đình vẫn còn đang chờ đợi phía trước.

“Dù sao đi nữa, tôi vẫn hy vọng chúng ta có thể tìm được cách để chung sống hòa bình,” Ngọc Hân nói, cố gắng giữ bình tĩnh.

“Thật ngốc nghếch,” Huyền My lắc đầu, rồi quay lưng đi. “Tôi sẽ chờ xem cô sẽ làm gì tiếp theo.”

Ngọc Hân nhìn theo bóng dáng của Huyền My, lòng trĩu nặng. Mọi thứ dường như chỉ mới bắt đầu, và trong sâu thẳm, cô biết rằng những thử thách lớn hơn đang chờ đợi mình. Cô không thể lùi bước, không thể để sự ghen ghét làm mờ đi ánh sáng của tình bạn và khát vọng của mình.

“Chúng ta sẽ vượt qua,” Thục Nhi lên tiếng, phá tan bầu không khí nặng nề. “Cùng nhau.”

Ngọc Hân gật đầu, lòng đầy quyết tâm. Cô sẽ không để bất cứ ai hạ gục mình. Cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu, và cô đã sẵn sàng cho những gì sắp đến.

truyenfull,truyenfull vn