Đồ Tể Cung Đình

Chương 15: Lời Hứa Bị Thử Thách

Ngọc Hân đứng trước gương, chăm chú nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình. Ánh đèn lờ mờ trong phòng không thể che giấu được nỗi lo lắng đang dâng trào trong lòng cô. Được bệ hạ tin tưởng giao phó trọng trách điều tra nội bộ khiến cô vừa mừng vừa sợ. Mỗi quyết định đều có thể dẫn đến những hệ quả không lường trước được.

Khi bước ra khỏi phòng, Ngọc Hân gặp Lâm Tâm đang đứng đợi bên ngoài. Nụ cười của Lâm Tâm luôn tỏa sáng, nhưng hôm nay lại có chút gì đó ngập ngừng.

“Ngọc Hân, bệ hạ đã giao cho cô một nhiệm vụ lớn. Cô có cảm thấy áp lực không?” Lâm Tâm hỏi, ánh mắt chất chứa sự lo lắng.

“Áp lực là điều tất yếu,” Ngọc Hân đáp, cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh. “Nhưng nếu không làm gì, chúng ta sẽ không thể bảo vệ triều đình.”

Lâm Tâm gật đầu, nhưng sự băn khoăn không hề giảm. Cô biết rằng những âm mưu trong cung không chỉ đến từ bên ngoài mà còn từ những người thân cận. “Cô có nghĩ rằng Thục Nhi sẽ ủng hộ cô trong việc này không?”

Ngọc Hân nhíu mày, cảm giác bất an trỗi dậy. Thục Nhi, cô bạn luôn nhẹ nhàng, có vẻ lấn cấn giữa lòng trung thành với bạn bè và khát vọng cá nhân của mình. “Tôi không chắc. Cô ấy có một ước mơ riêng, mà tôi không biết được.”

“Chúng ta hãy thử thuyết phục cô ấy,” Lâm Tâm nói. “Chỉ có sự đoàn kết mới giúp chúng ta vượt qua mọi thử thách.”

Ngọc Hân đồng ý, nhưng trong lòng vẫn không khỏi lo lắng. Cô biết rằng nếu Thục Nhi chọn con đường riêng, sự liên kết giữa họ có thể bị đổ vỡ.

Khi đến phòng của Thục Nhi, Ngọc Hân gõ cửa nhẹ nhàng. Một hồi lâu, tiếng bước chân vang lên, cửa mở ra. Thục Nhi đứng đó, nét mặt có phần mệt mỏi nhưng vẫn toát lên vẻ dịu dàng.

“Ngọc Hân, Lâm Tâm, có chuyện gì vậy?” Thục Nhi hỏi, ánh mắt lướt qua hai người.

“Chúng ta cần nói về nhiệm vụ điều tra,” Ngọc Hân mở lời. “Bệ hạ đã giao cho tôi trách nhiệm bảo vệ triều đình. Tôi cần sự hỗ trợ của cả hai.”

Thục Nhi khẽ cau mày, nét mặt trở nên nghiêm túc. “Đó là một nhiệm vụ rất quan trọng. Nhưng liệu chúng ta có thể tin tưởng những người xung quanh không? Tôi nghe thấy nhiều lời đồn đại.”

“Chúng ta phải thận trọng,” Lâm Tâm thêm vào. “Nhưng nếu không hành động, kẻ thù sẽ có cơ hội.”

“Đúng vậy,” Ngọc Hân đồng tình. “Chúng ta cần phải tìm ra ai là kẻ phản bội trước khi mọi thứ quá muộn.”

Thục Nhi im lặng một lát, đôi mắt cô ánh lên sự mâu thuẫn. “Tôi… tôi không biết. Nếu tham gia vào việc này, tôi có thể đánh mất những gì mình đang theo đuổi.”“Thục Nhi, ước mơ của cô không phải là mang lại công bằng cho những người phụ nữ sao?” Ngọc Hân khẩn khoản. “Nếu triều đình sụp đổ, những ước mơ đó sẽ không còn cơ hội để thành hiện thực.”

Một khoảng lặng bao trùm. Thục Nhi nhìn xuống, đôi môi khẽ mím chặt. Cô có thể cảm nhận được sự khao khát công bằng, nhưng cũng không thể phủ nhận những tham vọng riêng của bản thân.

“Được rồi,” Thục Nhi cuối cùng lên tiếng, giọng nói trầm ngâm. “Tôi sẽ hỗ trợ các cô, nhưng chúng ta cần phải cẩn thận. Tôi không muốn bị cuốn vào những mưu đồ mà mình không kiểm soát được.”

Ngọc Hân thở phào nhẹ nhõm. “Cảm ơn cô, Thục Nhi. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Khi ba người rời khỏi phòng, Ngọc Hân cảm thấy một cảm giác mới mẻ trỗi dậy. Họ không chỉ là những người bạn, mà còn là đồng minh trong một cuộc chiến cam go phía trước.

Vài ngày sau, đội điều tra được thành lập. Ngọc Hân, Lâm Tâm và Thục Nhi cùng nhau thảo luận về cách tiếp cận. Họ quyết định bắt đầu từ những người gần gũi nhất với hoàng đế, những kẻ mà họ tin rằng có thể nắm giữ thông tin quan trọng.

“Chúng ta có thể bắt đầu từ những bữa tiệc trong cung,” Lâm Tâm đề xuất. “Đó là nơi mọi người tụ tập, và có thể sẽ có những lời đồn đại.”

“Đúng vậy,” Ngọc Hân đồng tình. “Nhưng chúng ta cũng phải cẩn thận, không thể để ai nghi ngờ chúng ta.”

Thục Nhi gật đầu, ánh mắt cô trở nên sắc bén. “Chúng ta cần phải phân tích từng hành động của mọi người, từ cách họ trò chuyện đến những món ăn họ lựa chọn.”

Cuộc điều tra bắt đầu, và những mảnh ghép dần dần hiện ra. Ngọc Hân cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng cô cũng cảm thấy phấn chấn khi thấy sự hợp tác của cả nhóm. Họ cùng nhau lên kế hoạch cho những bữa tiệc, dự đoán những thông tin có thể bị rò rỉ.

Thế nhưng, trong một bữa tiệc, Ngọc Hân nhận thấy sự bất thường từ thái độ của Huyền My. Cô ta luôn có những lời nói bóng gió, và ánh mắt đầy toan tính. “Huyền My dường như đang che giấu điều gì đó,” Ngọc Hân thầm nghĩ.

Khi bữa tiệc kết thúc, Ngọc Hân quyết định theo dõi Huyền My. Cô lén lút bước theo, tim đập rộn rã trong lồng ngực. Mỗi bước chân của cô đều mang theo sự hồi hộp và lo lắng. Cô biết rằng chỉ cần một sơ suất, mọi thứ sẽ sụp đổ.

Huyền My dừng lại trước một cánh cửa, lén lút nhìn quanh trước khi bước vào. Ngọc Hân nín thở, cảm giác như mình đang đứng giữa một ván cờ quan trọng.

Cánh cửa khép lại, nhưng Ngọc Hân vẫn đứng đó, không biết phải làm gì tiếp theo. Cô cảm nhận được sự trung thành của mình đang bị đặt vào thử thách. Tình bạn và khát vọng cá nhân đang dần trở thành một ranh giới mong manh.

truyenfull,truyenfull vn