Dì Út Thế Hệ 2000 Livestream Trông Trẻ, Gây Sốt Khắp Mạng

Chương 184: Anh không tin tôi cũng được

Khi cư dân mạng đều nhận ra rằng họ lại một lần nữa bị Giang Nhược Tuyết xoay như chong chóng.

Bảng tin nhắn náo nhiệt không để đâu cho hết, mọi người vừa thấy tức lại vừa thấy buồn cười!

Vừa nãy nhìn cái vẻ mặt tràn đầy tự tin của Giang Nhược Tuyết, ai cũng tưởng hôm nay cô sẽ trổ tài nấu nướng một trận ra trò.

Kết quả vạn lần không ngờ tới, cái đồ đáng ghét này vào bếp chỉ là để úp bát mì tôm mà thôi!

Sự tương phản cực độ trước và sau này trực tiếp làm cho hiệu ứng chương trình bùng nổ đến mức không thể kiểm soát!!!

Đừng nói là cư dân mạng đang cười mắng không ngớt trên bảng tin nhắn, ngay cả phía tổ chương trình cũng y hệt như vậy.

Đạo diễn Từ Minh và các nhân viên khác nhìn thấy cảnh này, tại chỗ ôm bụng cười không ngừng, suýt chút nữa thì cười đến tắt thở!

Trương Dương thì suýt nữa ném luôn ly cà phê trên tay vào màn hình, đập thẳng vào cái bản mặt đáng ghét của Giang Nhược Tuyết!

"Cái đồ này, đúng là không lúc nào để người ta yên ổn được!"

Từ Minh lau nước mắt vì cười quá nhiều, tiếp tục nói: "Úp bát mì tôm thôi mà cũng được cô ta diễn ra đủ trò hoa mỹ!"

"Tôi chỉ muốn lần theo đường dây mạng mà qua đó, dạy dỗ cho cô ta một trận thôi."

"Đúng là quá tức người mà, cái cú quay xe này ngay cả tôi cũng không kịp trở tay!"

Dạy dỗ Giang Nhược Tuyết?

Nghe thấy lời tuyên bố "gắt" của Từ Minh.

Trương Dương ở bên cạnh tức tối liếc mắt, nghiến răng nói: "Chú Từ, dạy dỗ Giang Nhược Tuyết... chú có nỡ không?"

"Yên nào, tôi có gì mà không nỡ chứ."

"Chủ yếu là tôi không có ở đó, chứ nếu có thì dù thế nào tôi cũng phải mắng cô ấy vài câu!"

Từ Minh lườm Trương Dương, giả vờ giận dữ nói: "Đừng tưởng cô ấy trông trẻ thú vị, biết tạo hiệu ứng chương trình, có thể mang lại lưu lượng cho chương trình là tôi không nỡ dạy dỗ nhé."

"Hôm nào để tôi bắt được, anh cứ xem tôi thu xếp cô ấy thế nào!"

"..."

Nghe thấy lời Từ Minh, Trương Dương bĩu môi đầy vẻ không tin.

Thầm nghĩ chú Từ ơi chú dẹp đi, người khác cháu không rõ chứ đi theo chú bao nhiêu năm nay cháu còn lạ gì chú nữa?

Chú lại đang "khẩu thị tâm phi", đang cứng miệng ở đây chứ gì?

Cái kiểu người biết làm trò, lại có hiệu ứng chương trình như Giang Nhược Tuyết chính là bảo bối của tổ chương trình chúng ta đấy.

Đừng nói là dạy dỗ cô ấy, có khi chú bảo vệ cô ấy còn không kịp nữa là.

Quả nhiên, Trương Dương vừa nghĩ thầm trong bụng thì nghe thấy Từ Minh khẽ ho một tiếng.

Kế đó giọng điệu xoay chuyển hẳn: "Tôi nhớ chúng ta có một nhà tài trợ, hình như là làm về lẩu tự sôi gì đó."

"Tôi thấy cái đó với mì tôm cũng tương đương nhau thôi, lát nữa anh gửi cho con bé đó mấy chục thùng qua nhé, nhớ là phải đủ các loại hương vị đấy."

"Cô ấy chẳng phải thích ăn đồ ăn nhanh sao, thế thì tôi gửi cho nhiều một chút, cho cô ấy béo chết luôn!!!"

Từ Minh vỗ trán, lại nhớ ra một việc: "Ồ, đúng rồi."

"Còn cả mấy cái máy tính bảng đời mới do Pinduoduo trợ giá gửi qua nữa, cũng chọn lấy mấy chiếc tốt tốt gửi cho cô ấy."

"Con bé này, thật là biết làm trò cười cho thiên hạ!"

"Úp mì tôm mà lại phải lôi cả gạch nung lên để đè, thế còn ra thể thống gì nữa!"

"Vạn nhất làm hỏng thùng mì thì sao? Ăn hay không là chuyện nhỏ, ngộ nhỡ làm mình bị bỏng thì sao?"

"Lần tới, bảo cô ấy dùng máy tính bảng mà đè lên, sẵn tiện còn có thể quảng cáo cho nhà tài trợ luôn!"

"Tôi thấy sinh viên bây giờ ăn mì toàn dùng cái đó, biết đâu có người lại mua về để đè mì tôm thật thì sao!"

"..."

Vừa rồi lúc Giang Nhược Tuyết lôi hai viên gạch nung từ dưới thùng xốp ra, lúc đó mọi người còn chưa hiểu gạch dùng để làm gì.

Nhưng bây giờ cơ bản đều đoán được rồi, tám chín phần mười là cô định dùng để đè lên nắp sau khi úp mì xong.

Chính vì nghĩ đến điểm này nên Từ Minh mới vừa cười mắng Giang Nhược Tuyết, vừa bảo Trương Dương tiện tay gửi cho cô vài cái máy tính bảng.

Nghe qua thì thấy Từ Minh đầy vẻ chê bai Giang Nhược Tuyết, dường như thực sự rất phiền cô...

Nhưng những lời này lại khiến Trương Dương một lần nữa đảo mắt trắng dã.

Các bạn nhìn đi, nhìn đi!

Vừa nãy mình nói cái gì nào?

Chú Từ đúng là cái kiểu khẩu thị tâm phi quá mức mà!

Nếu chú thực sự phiền cô ấy như thế thì đừng thèm để ý đến cô ấy là xong, làm gì đến mức phải gửi bao nhiêu đồ sang như thế chứ!

Nếu làm như vậy đại diện cho việc chú phiền Giang Nhược Tuyết, thì Trương Dương xin phép được chia sẻ bớt nỗi phiền muộn này giúp cô ấy!

......

Trong khung hình.

Giang Nhược Tuyết lại bắt đầu đắc ý rồi.

Cái điệu bộ làm bộ làm tịch đó, cứ như thể cô đang làm ra một món mỹ vị nhân gian hiếm có vậy.

"Anh Vương, cái ánh mắt đó của anh là sao?"

"Chẳng lẽ trong mắt anh, úp mì tôm là chuyện đơn giản lắm à?!"

"Nếu anh nghĩ như vậy, thì anh hoàn toàn sai lầm rồi!"

Anh quay phim không nói gì.

Chỉ im lặng nhìn cô.

Mặc dù liên tục bị anh quay phim nhìn chằm chằm bằng ánh mắt nghi ngờ.

Nhưng về mặt khí thế, Giang Nhược Tuyết lại chẳng hề thua kém anh chút nào.

Cô nhướng mày, một lần nữa ngẩng cao cái đầu kiêu hãnh: "Mì tôm này với mì tôm kia không giống nhau đâu!"

"Mỗi một công đoạn xảy ra sai sót đều sẽ dẫn đến hương vị bị thay đổi cực lớn!"

"Anh chưa xem chương trình Hương vị Đại Hạ bao giờ à?"

"Câu nói đó nói thế nào nhỉ... Những nguyên liệu cao cấp nhất, thường chỉ cần những phương thức chế biến đơn giản nhất."

"Mì tôm cũng y như vậy thôi!"

"Nó tuy đơn giản, bình thường, nhưng càng như vậy thì lại càng không dễ làm tốt."

"Biết món Cải thảo nước trong chứ? Tuy chẳng liên quan gì đến món này cả."

"Nhưng có thể lên bàn tiệc quốc gia thì chắc chắn là phải có lý do của nó, không lẽ bảo các vị lãnh đạo là heo, chỉ thích gặm cải thảo à?"

"Tôi chỉ cần ra tay một chút thôi, đã là giới hạn cực phẩm trong phân khúc mì tôm này rồi."

"Đại tướng Douglas MacArthur từng nói, sau khi ăn mì tôm do Giang Nhược Tuyết úp, ông ấy ăn mì người khác làm ở Mỹ cảm thấy không thể nào nuốt trôi được."

"Lỗ Tấn tiên sinh cũng từng nói, nếu thùng mì tôm đầu tiên là thứ ngon nhất trên thế giới này, thì thùng thứ hai chính là thứ dở nhất, đừng hỏi tại sao, hỏi thì chính là ăn không nổi nữa."

"Anh không tin tôi cũng được, chẳng lẽ anh còn không tin Lỗ Tấn tiên sinh sao?"

......

Màn phát biểu mặt dày vô liêm sỉ này của Giang Nhược Tuyết.

Khiến anh quay phim suýt chút nữa thì trợn mắt trắng dã lên tận trời.

"Khụ khụ... Tiểu Giang này, vừa vừa phai phải thôi."

"Đây chính là cái gọi là trổ tài nấu nướng mà cô luôn mồm nói đấy à."

"Chẳng phải chỉ là úp bát mì thôi sao, hương vị thì có gì khác biệt được chứ?"

"Cô còn ở đó mà cãi cố..."

Nói thật, vừa rồi lúc nhìn thấy Giang Nhược Tuyết lôi mì tôm ra, anh quay phim đã ngây người luôn rồi.

Thế này thôi á? Chỉ thế này thôi á?

Uổng công anh còn mong chờ hôm nay cô làm món gì đó lạ lẫm, kết quả cô chỉ vào đây để úp mì tôm!

Lại còn cái vẻ lý lẽ hùng hồn này nữa, rốt cuộc là cô học từ ai thế hả!

Trong phòng phát trực tiếp cư dân mạng cũng được một trận cười bò.

Lỗ Tấn tiên sinh chắc chắn không gánh cái nồi này đâu, lời này là do Chu Thụ Nhân nói, có liên quan gì đến ông ấy?

Trong tiếng cười của mọi người, Giang Nhược Tuyết vẫn không hề đổi sắc mặt.

"Được được được, anh không tin chứ gì?"

"Nếu đã vậy, lát nữa úp xong cho anh nếm thử một miếng, lúc đó anh sẽ biết tôi có đang lừa anh hay không ngay!"

Giang Nhược Tuyết vừa dứt lời, nước trong ấm cũng vừa lúc sôi sùng sục.

......