Tiếng động sau cùng lắng xuống, nhường chỗ cho một khoảng lặng nghẹt thở. Vũ đứng dậy, ánh mắt không rời khỏi cuộn giấy da đã dính máu. Lão Tư kiểm tra lại những lá bùa, giọng khàn đặc:
– Chúng sẽ không dừng lại đâu. Cậu phải quyết định nhanh.
Linh gắng ngồi dậy, hai tay run rẩy lau dòng máu nhỏ xuống cổ. Cô cảm nhận rõ mùi tanh nồng trong không khí, mùi của sợ hãi và cái chết lởn vởn quanh mình. Cô nhìn Vũ, môi mấp máy:
– Em gái tôi… nó còn sống không?
Vũ không trả lời ngay. Anh lặng lẽ kéo lại áo cho Linh, ánh mắt chạm vào vết bầm tím nơi cổ tay cô.
– Cô phải mạnh mẽ hơn nữa, Linh. Mọi thứ mới chỉ bắt đầu.
Phía ngoài, tiếng la hét đột ngột vọng vào từ tận cùng hành lang. Một tiếng gào thất thanh, rồi im bặt. Không khí đặc quánh lại. Lão Tư liếc Vũ:
– Thành Lặng đã bắt đầu rạn nứt. Nếu không cắt đứt được dây nối giữa Bóng Lặng và người sống, sẽ còn nhiều mạng người nữa mất đi.
Vũ siết chặt cuộn giấy, ánh mắt tối sầm.
– Lão biết nơi nào có thể lần ra dấu vết của nó không? Nơi mà “Lời Nguyền Thứ Mười Ba” khởi đầu?
Lão Tư gật đầu, chậm rãi mở chiếc hộp gỗ nhỏ mang theo. Bên trong, một nắm đất đen sẫm, lẫn những sợi tóc bạc phếch và một mảnh xương nhỏ. Lão rắc đất xuống sàn, thì thầm câu chú ngắn. Đất chuyển động, xoắn lại thành hình trăng khuyết, rồi bẻ cong thành mũi tên chỉ về hướng bắc.
– Nhà cổ của dòng họ Lê. Nơi ấy, mọi thứ đã bắt đầu và cũng sẽ kết thúc ở đó.
Linh rùng mình. Cô từng nghe về căn nhà ấy – nơi bị niêm phong suốt mười ba năm, không ai dám bén mảng, vì những lời nguyền chưa dứt.
Vũ nhét cuộn giấy vào áo, ngước nhìn lão Tư:
– Lão không đi cùng sao?
Lão cười nhạt, ánh mắt lấp lánh vẻ bí hiểm:
– Vận mệnh của Thành Lặng đâu nằm ở một lão già. Đến lúc cậu phải bước ra khỏi bóng tối của mình rồi, Vũ.
Anh không đáp, chỉ cúi đầu, rồi kéo Linh đứng dậy.
– Đi thôi.
Họ rời khỏi tầng hầm, băng qua dãy hành lang đá lạnh. Ngoài kia, trời chưa sáng hẳn nhưng trăng máu vẫn treo lơ lửng, ánh sáng đỏ quạch trải dài trên từng phiến gạch, loang lổ như vết thương cũ chưa liền sẹo. Trên các bức tường, những vết máu mới loang lổ, dấu tay người kéo lê từ phòng này sang phòng khác. Vũ đếm được bốn xác người nằm gục ở lối ra: ba nam, một nữ, mặt mũi vặn vẹo, miệng há hốc như muốn gào lên điều gì đó nhưng vĩnh viễn không nói được nữa. Linh che miệng, mắt nhòe nước, nhưng vẫn bám chặt gấu áo Vũ, đôi chân run rẩy cố không khuỵu xuống.
Họ lần theo mũi tên đất chỉ, đi xuyên qua những con hẻm tối. Tiếng chó tru, tiếng cánh cửa gỗ đập vào nhau, tiếng khóc nức nở vọng ra từ những căn nhà đóng kín. Thành Lặng lúc này như một cơ thể hấp hối, từng mảng bị cắt rời bởi nỗi sợ và tuyệt vọng.
Trên đường, họ bắt gặp một nhóm người vây quanh một cái giếng cạn. Một người đàn ông, áo sơ mi rách bươm, đang gào khóc, cố kéo xác một bé gái lên khỏi lòng giếng. Đôi mắt đứa trẻ mở trừng trừng, tóc dính đầy bùn đất, hai bàn tay nhỏ xíu bám chặt một mảnh bùa rách. Một người đàn bà già gào lên, xé tóc, vừa khóc vừa nguyền rủa ai đó vô hình.
Vũ không dừng lại. Anh hiểu, sự chết chóc này mới chỉ là khởi đầu. Linh cắn môi, nước mắt trào ra nhưng vẫn bước tiếp, hai tay ôm chặt sợi dây chuyền bạc trên cổ.
Đi thêm một đoạn, họ thấy một người đàn ông đang tự đập đầu vào tường, máu văng tung tóe. Mọi người xung quanh im lặng, không ai dám lại gần. Không khí đặc quánh mùi tử khí và sợ hãi. Linh lùi lại, khuôn mặt trắng bệch.
– Tại sao lại như thế này…? Họ… họ bị gì vậy?
Vũ nhìn cô, giọng khàn khàn:
– Bóng Lặng đã vượt khỏi vòng kiểm soát. Bạch Dương đang thúc đẩy nghi lễ. Mỗi nạn nhân là một mắt xích mở rộng khe hở giữa hai thế giới.
Cô nắm chặt tay anh, mắt không rời khỏi cảnh tượng kinh hoàng ấy.
– Chúng ta có kịp không, Vũ? Nếu không… Thành Lặng sẽ ra sao?
Anh im lặng, chỉ nhích người che chắn cho cô khỏi những ánh mắt tò mò và thù địch của người đi đường. Trên những mái nhà, bóng người thấp thoáng qua lại, như thể mọi ai ai cũng đang nghi kỵ, dò xét lẫn nhau.
Dưới ánh trăng máu, căn nhà cổ hiện ra cuối con phố, nằm lọt thỏm giữa hai bức tường phủ rêu. Cổng sắt hoen gỉ, khóa vặn chặt, nhưng từng nhịp gió thổi qua lại có cảm giác như nơi này đang thở, đang chờ đợi.
Vũ dừng lại trước cổng, mắt đảo quanh.
– Cẩn thận. Nơi này không chỉ có bóng tối thông thường.
Anh đặt tay lên ổ khóa, nhắm mắt cảm nhận luồng ma lực lạnh buốt tỏa ra từ bên trong. Linh đứng sát lưng anh, cố nén hơi thở dồn dập.
– Anh biết mở nó chứ?
Vũ nhếch môi, rút trong áo ra một lá bùa, lặng lẽ đọc chú. Ổ khóa rít lên, rồi bật tung. Cánh cổng nặng nề tự mở, để lộ lối đi lát đá dẫn vào nhà. Không khí lạnh tràn ra, mang theo mùi ẩm mốc và tanh lợm như xác chết lâu ngày.
Căn nhà hai tầng, tường gạch đỏ, mái ngói đã sụp một góc. Trên bậc thềm, những vết máu cũ khô quắt lại, loang lổ thành từng vệt như bàn tay trẻ con bám vào rồi bị kéo lê đi. Linh rùng mình, lùi lại nửa bước.
– Đây… là nơi anh từng sống sao?
Vũ không đáp, chỉ lặng lẽ bước vào. Sàn gỗ kêu cọt kẹt dưới chân. Mùi ký ức đắng ngắt bủa vây lấy anh, từng hình ảnh cũ ùa về: tiếng mẹ ru khe khẽ, tiếng cha dạy chú thuật, tiếng khóc của những người thân bị kéo đi trong đêm. Anh nuốt nghẹn, ánh mắt tối lại, nhưng vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng.
Họ đi sâu vào hành lang chính. Tường hai bên dán đầy bùa trấn, nhiều tấm đã rách nát. Trên bàn thờ giữa phòng, một chiếc lư hương bạc phủ bụi dày, bên cạnh là di ảnh của cha mẹ Vũ, nét mặt nghiêm nghị pha lẫn đau đớn. Dưới chân bàn thờ, một vết máu đậm in thành hình vòng tròn, trong lòng có những ký hiệu ma pháp đã mờ.
Linh ngập ngừng chạm vào mép bàn thờ.
– Nơi này… vẫn còn âm khí rất mạnh.
Vũ gật đầu, mắt quét một lượt.
– Đây là nơi nghi lễ thất bại diễn ra. Dấu ấn của nó vẫn chưa phai.
Anh thắp một nén nhang, khói bay lên cuộn lại thành hình xoắn ốc rồi tan biến ngay giữa không trung. Linh nắm chặt dây chuyền, thì thào:
– Em cảm nhận được… có thứ gì đó vẫn quanh quẩn ở đây. Không phải vong linh bình thường.
Vũ bước chậm về phía cầu thang dẫn xuống tầng hầm. Dưới chân cầu thang, một cánh cửa sắt khóa chặt. Anh rút chiếc chìa khóa cũ từ túi, lặng lẽ mở. Cửa kêu rít, hơi lạnh dâng lên.
Bên dưới là tầng hầm rộng, trần thấp, bốn phía tường đá phủ đầy phù chú. Trên nền, một vòng tròn ma pháp bằng máu đã khô, ở giữa là chiếc hộp gỗ được khóa ba lớp.
– Đây là nơi cha mẹ tôi hy sinh. Cũng là nơi Mẹ Đỏ được giải thoát.
Linh bước theo, tay run lên.
– Anh… thực sự muốn mở hộp đó sao?
– Chúng ta không còn lựa chọn.
Anh cúi xuống, kiểm tra các ổ khóa. Làn khói nhang từ trên nhà bay xuống, quấn lấy chân hai người, rồi tan vào bóng tối. Vũ đặt hai ngón tay lên mặt hộp, tập trung cảm nhận. Một dòng khí lạnh xuyên qua da thịt, kéo theo tiếng thì thầm rờn rợn vọng lên từ lòng đất.
– Đừng… đụng vào… – Giọng Linh yếu ớt, mắt trợn trừng. – Có gì đó… đang bò lên từ bên dưới.
Vũ nén cảm giác tê buốt, mở ổ khóa thứ nhất. Một tiếng rít vang lên, không phải từ kim loại mà dường như vọng từ nơi sâu thẳm nào đó. Ổ khóa thứ hai bật mở. Cả căn phòng tối sầm lại, hơi lạnh dâng lên, tiếng cười của Mẹ Đỏ vang vọng quanh tường đá.
Ổ khóa cuối cùng. Vũ dừng lại, mắt nhắm nghiền.
– Nếu tôi không tỉnh lại… hãy rời khỏi đây ngay, Linh.
Cô run rẩy, nắm chặt lấy tay anh, ngón tay lạnh ngắt.
– Đừng nói vậy. Anh đã hứa với tôi… anh không được biến mất.
Vũ chạm nhẹ lên tay cô, rồi dứt khoát mở khóa cuối cùng. Chiếc hộp bật nắp, một luồng khí đen phóng lên, xoắn lại thành hình người đàn bà tóc dài, khuôn mặt trắng bệch, miệng cười ngoác đến tận mang tai. Đôi mắt đỏ rực nhìn thẳng vào Linh.
– Lại là ngươi… con của những kẻ phản bội… – Giọng nói vang lên trong đầu cả hai, chát chúa như dao cạo vào màng nhĩ.
Linh lùi lại, hai tay bịt tai, mắt nhắm chặt. Vũ đứng chắn trước cô, toàn thân căng cứng, đôi mắt sâu hun hút không chớp.
– Ngươi muốn gì? Tại sao không chịu siêu thoát? Tại sao lại gieo lời nguyền lên Thành Lặng?
Mẹ Đỏ cười lớn, tiếng cười kéo dài, đập vào vách đá rồi bật lại, vang lên như hàng trăm giọng nói cùng một lúc.
– Chỉ khi máu của “Con Dấu” hòa vào đất, vòng tròn mới khép lại. Ta chờ mười ba năm rồi, chỉ cần thêm một đêm nữa… tất cả sẽ kết thúc.
Linh bật khóc.– Tôi không muốn chết! Tôi không muốn bị biến thành… thứ như bà!
Vũ siết chặt tay, niệm chú. Một vầng sáng xanh nhạt tỏa ra quanh hai người, đẩy lùi làn khí đen. Mẹ Đỏ rú lên, nhưng vẫn bám sát họ, những ngón tay dài ngoẵng quấn quanh không khí như muốn bóp nghẹt cổ Linh.
– Máu… ta muốn máu! – Tiếng thì thầm vang lên sát bên tai Linh, khiến cô rùng mình, toàn thân tê liệt.
Vũ kéo cô sát vào mình, che chắn bằng chính thân thể gầy guộc.
– Ta sẽ không để ngươi lấy cô ấy. Dù có phải đánh đổi linh hồn này.
Mẹ Đỏ bật cười, đôi mắt đỏ rực nhìn xoáy vào Vũ.
– Ngươi tưởng mình không dính lời nguyền sao? Chính máu của ngươi cũng là một phần của vòng tròn này. Nếu ngươi bước qua giới hạn… sẽ không bao giờ quay lại được nữa.
Linh run lên, nước mắt chảy dài.
– Anh Vũ… đừng… em xin anh…
Tiếng bước chân vang lên trên cầu thang. Một bóng người cao lớn xuất hiện ở ngưỡng cửa tầng hầm. Bạch Dương. Gã mặc áo choàng đen, mái tóc trắng bạch kim lấp lánh ánh trăng máu. Đôi mắt lạnh băng nhìn xoáy vào Vũ, rồi chuyển sang Linh.
– Đủ rồi, Vũ. Đừng phí thời gian nữa. Giao cô ta cho ta, hoặc cả hai sẽ cùng chết ở đây.
Vũ không quay đầu lại.
– Ngươi nghĩ ta sẽ để ngươi hoàn thành nghi lễ sao, Dương?
Bạch Dương bật cười, giọng nói vang vọng khắp phòng.
– Ta không cần sự cho phép của ngươi. Chỉ cần một giọt máu là đủ.
Gã giơ tay, những ký hiệu ma pháp trên cổ tay sáng rực lên, tạo thành một luồng sóng đen quét về phía Linh. Vũ lao tới, chắn cho cô, hấp thụ toàn bộ luồng khí độc bằng Ẩn Lưu. Cơ thể anh run lên, máu rỉ ra từ khóe miệng, nhưng ánh mắt vẫn bất động.
– Ngươi… – Bạch Dương cau mày – Ẩn Lưu thực sự… ngươi giấu kỹ thật đấy.
Vũ cười nhạt, máu trào ra từ môi.
– Đó là điều duy nhất ta có thể làm để sống sót đến bây giờ.
Bạch Dương bước xuống từng bậc thang, mỗi bước đi là một luồng khí lạnh tràn ra. Mẹ Đỏ lướt vòng quanh, tiếng cười mỗi lúc một cao, hai mắt đỏ như hai hòn than cháy rực.
– Không ai thoát được đâu. Thành Lặng này, mọi kẻ sống đều là con cờ trong tay ta. Ngươi biết rõ mà, Vũ. Chính cha ngươi đã tạo ra vòng tròn này, chính dòng máu của ngươi là chìa khóa cuối cùng.
Linh gục xuống, hai tay ôm đầu, tiếng khóc nghẹn lại.
– Đừng… đừng bắt tôi… em gái tôi… tôi xin các người…
Mẹ Đỏ lướt tới, bàn tay lạnh ngắt đặt lên vai Linh. Đột ngột, không khí trong phòng đặc quánh lại, mùi máu tươi lan rộng. Từ các vết nứt trên tường, máu rỉ ra từng dòng, chảy thành vũng quanh vòng tròn ma pháp.
Vũ nén đau, kéo Linh đứng dậy.
– Tỉnh lại đi, Linh! Đừng để nó nhập vào!
Linh mở mắt, đôi đồng tử giãn ra, ánh lên sắc đỏ lạ lùng.
– Tôi… tôi nghe tiếng của mẹ… mẹ… mẹ đang gọi tôi…
Vũ tát mạnh vào má cô, mắt lóe lên tia đau đớn pha lẫn tuyệt vọng.
– Không! Đó không phải mẹ cô. Đó là nó!
Bạch Dương cười lớn, bước vào giữa phòng, cánh tay giơ cao.
– Đến lúc rồi, Mẹ Đỏ. Ta cho bà máu của Con Dấu. Đổi lại, ta muốn sức mạnh của Đêm Thứ 13.
Mẹ Đỏ lướt về phía Bạch Dương, những sợi tóc dài cuốn quanh người gã như muốn hút lấy linh hồn. Gã rút dao, cắt một đường trên cổ tay Linh, máu nhỏ xuống nền đá. Vòng tròn ma pháp bừng sáng, ký hiệu cổ xưa hiện lên rực rỡ.
Vũ lao tới, dùng Ẩn Lưu hút ngược dòng tà khí, nhưng sức mạnh của Bạch Dương lúc này đã vượt khỏi giới hạn con người. Gã đẩy anh bật ngửa, máu phun ra từ miệng. Linh ngã quỵ, đôi mắt đỏ hoe, miệng lẩm bẩm những câu thần chú không rõ nghĩa.
Mẹ Đỏ rít lên, thân hình bành trướng, mái tóc dài cuộn lại thành hàng trăm cánh tay nhỏ, vươn ra khắp phòng. Không khí đặc quánh mùi máu và oán khí.
Vũ gượng dậy, nhìn thấy bên dưới hộp gỗ còn một ngăn bí mật. Anh rút ngăn đó ra, phát hiện một mảnh vải đỏ thẫm – di vật cuối cùng của mẹ anh. Anh siết chặt nó, cảm nhận một luồng năng lượng lạ trào dâng trong cơ thể. Trong khoảnh khắc, ký ức về những ngày cuối cùng bên gia đình ùa về: mẹ anh ôm anh trong lòng, cha anh thì thầm về Ẩn Lưu và những gì cần đánh đổi để bảo vệ Thành Lặng.
Anh nhìn sang Linh, thấy trong mắt cô ánh lên tia cầu cứu.
– Linh! Hãy chống lại nó! Đừng để nó chiếm lấy linh hồn cô!
Cô khóc nấc, hai tay run lên, nhưng vẫn cố gắng chống cự lại làn sóng tà khí tràn vào đầu óc.
– Tôi… tôi không muốn… tôi sợ quá…
Vũ siết chặt mảnh vải, niệm chú. Một luồng sáng trắng bùng lên, bao phủ cả hai. Mẹ Đỏ gào thét, thân hình co rúm lại, nhưng vẫn vươn những cánh tay máu về phía Linh.
Bạch Dương nhíu mày, lao tới tấn công Vũ. Hai luồng ma pháp va chạm, tạo thành tiếng nổ lớn. Bụi đá rơi xuống, vòng tròn máu dưới chân rung chuyển. Trên trần nhà, những bóng người lơ lửng, gương mặt méo mó, mắt đỏ lừ dõi theo từng cử động.
Vũ bị đẩy lùi, máu chảy ướt áo. Anh cảm nhận rõ sự sống đang rời khỏi cơ thể, nhưng vẫn không buông tay Linh.
– Không được gục ngã… không bây giờ…
Bạch Dương bước tới, giọng nói lạnh băng:
– Chấp nhận đi, Vũ. Ngươi không thể cứu nổi ai đâu. Ngươi sinh ra để bị nguyền rủa lãng quên.
Vũ nhìn thẳng vào mắt gã, môi mím chặt.
– Nếu ta phải biến mất, thì ít nhất… ta sẽ kéo ngươi theo.
Anh siết chặt mảnh vải đỏ, niệm chú cuối cùng. Một luồng sáng dữ dội bùng lên, xé toạc vòng tròn máu. Linh thét lên, tiếng thét xé lòng. Mẹ Đỏ rú lên, thân hình tan vào màn khói đỏ, nhưng vẫn kịp bám lấy cổ Linh, kéo cô về phía vực tối.
Bạch Dương lùi lại, ánh mắt kinh ngạc.
– Ngươi… dám phá vòng tròn?
Vũ mỉm cười nhạt, máu chảy ướt cằm.
– Ta dám làm bất cứ điều gì… để không trở thành con cờ của các ngươi.
Trong khoảnh khắc, mọi thứ như vỡ òa. Không khí rung chuyển, vòng tròn máu nổ tung, cuốn theo mọi thứ vào cơn lốc đỏ thẫm. Tiếng gào khóc vang vọng khắp Thành Lặng. Trên trần nhà, những bóng người bay vụt qua, gào rú rồi tan biến vào hư vô.
Khi bụi lắng xuống, Vũ quỳ gối bên Linh, hơi thở đứt quãng. Cô nằm bất động, máu chảy từ cổ tay, khuôn mặt trắng bệch. Bạch Dương biến mất, chỉ còn lại vệt khói đen lơ lửng trong không trung. Mẹ Đỏ cũng tan biến, để lại vệt máu dài trên nền đá.
Vũ cố gắng lay Linh, giọng run rẩy:
– Linh… tỉnh lại đi… đừng bỏ tôi lại…
Cô mở mắt, đôi đồng tử trở lại màu đen.
– Em… em còn sống không?
Anh gật đầu, nước mắt lăn dài trên má – thứ cảm xúc mà anh đã quên từ lâu.
– Cô còn sống. Nhưng mọi thứ chưa kết thúc.
Tiếng chuông nhà thờ vang lên lần nữa, kéo dài, trầm đục như tiếng gọi hồn. Phía xa, Thành Lặng lại vang lên những tiếng khóc, tiếng gào của người sống lẫn người chết. Ngoài cửa, trăng máu vẫn đỏ rực, chưa chịu tàn.
Vũ ôm Linh vào lòng, cảm nhận nhịp tim yếu ớt của cô. Anh biết, đây chỉ là một trận chiến nhỏ. Lời nguyền thứ mười ba vẫn còn đó, chờ đợi đêm trăng máu cuối cùng. Phía sau lưng, căn nhà cổ khép cửa lại, bóng tối dày đặc nuốt chửng mọi vết tích.
Ngoài kia, một bóng người đứng lặng dưới gốc cây, ánh mắt sắc như dao khắc vào đêm. Lão Tư. Lão lặng lẽ nhìn về phía căn nhà, miệng lẩm nhẩm điều gì đó không ai nghe rõ.
Trong lòng đất, một tiếng cười khẽ vang lên, như tiếng kim loại cọ vào nhau, vọng lại từ phía vực sâu nhất của Thành Lặng.
Đêm vẫn chưa qua. Máu vẫn còn chảy. Và lời nguyền vẫn chưa chịu khép lại.