Đêm Thứ 13

Chương 7: Vết Sẹo Dòng Máu

Chiếc hộp gỗ vừa đóng lại, không gian trong phòng dường như đặc quánh hơn. Linh ngồi sụp xuống bên cạnh, bàn tay run rẩy siết chặt mảnh giấy, như sợ chỉ cần buông ra là mọi hy vọng cũng theo đó tan biến. Vũ đứng lặng, ánh mắt không rời khỏi những ký hiệu khắc sâu trên mặt hộp. Anh khẽ chạm ngón tay lên sợi chỉ đỏ – mảnh chỉ ngắn ngủi ấy mang một sức nặng vô hình, như kéo căng mọi dây thần kinh trong anh.

Một tiếng gõ cửa khô khốc vang lên. Linh giật mình, áp lưng vào tường, hơi thở dồn dập. Vũ đưa mắt ra hiệu, rồi tiến lại, mở hé cánh cửa. Bên ngoài, bóng một ông lão lom khom, mái tóc bạc như tơ rối, đôi mắt sắc lẹm lóe lên tia nhìn kỳ lạ. Lão Tư. Không cần lời giới thiệu, không cần hỏi han, chỉ ánh mắt ấy đã phủ lên căn phòng một tầng sương mù mỏng, lạnh lẽo và bất an.

– Đến rồi thì vào đi, – Vũ cất tiếng, giọng trầm thấp.

Lão Tư không đáp, chỉ lặng lẽ bước vào, chiếc hộp gỗ nhỏ trên tay gõ nhịp lên đầu gậy. Linh nhìn ông, vừa mừng vừa sợ. Trong những câu chuyện mẹ kể thuở bé, lão Tư luôn là cái bóng lẩn khuất bên rìa mọi bi kịch của Thành Lặng, người nắm giữ quá nhiều bí mật để trở thành bạn, nhưng cũng quá già để là kẻ thù.

Lão Tư ngồi xuống chiếc ghế đối diện, nhếch mép cười, như thể mọi thứ đều nằm trong tính toán của mình.

– Hai đứa đến tìm ta, chắc đã sẵn sàng nghe chuyện không ai muốn nghe?

Vũ gật đầu. Linh thì không nói gì, chỉ nhìn chăm chăm vào chiếc hộp trên tay lão.

Lão Tư đặt hộp lên bàn, mở nắp, bên trong là một miếng da dê cũ kỹ, màu nâu sẫm, góc cạnh loang lổ vết máu khô. Ông vuốt nhẹ, ngón tay chai sạn dừng lại trên một vết rạch hình xoắn ốc.

– Các người có biết vì sao Thành Lặng lại bị nguyền rủa không? – Giọng lão khàn đặc, như kéo lên từ hố sâu thời gian. – Không phải vì một nghi lễ thất bại, không phải chỉ bởi sự yếu đuối của ai đó. Tất cả bắt đầu từ giao ước máu của những kẻ tự cho mình quyền quyết định số phận cả một dòng tộc.

Vũ không nói, ánh mắt càng thêm tối lại. Linh khẽ hỏi, giọng như tiếng gió:

– Giao ước máu… là gì?

Lão Tư nhìn thẳng vào Linh, nụ cười méo mó. Ông nhấc miếng da dê, đưa lên ánh trăng máu chiếu xiên qua cửa sổ. Những ký hiệu cổ hiện lên, đỏ như vừa nhỏ xuống từng giọt máu tươi.

– Ngày xưa, các pháp sư lớn của Thành Lặng lập nên một giao ước với Bóng Lặng. Để giữ được sự bình yên giả tạo này, họ phải hiến dâng một phần linh hồn mình, đổi lấy quyền năng trấn yểm cổng địa ngục. Nhưng máu thì không bao giờ chịu ngủ yên. Cứ mười ba năm, phải có một kẻ tình nguyện trở thành “Con Dấu” – lấy thân xác, linh hồn mình làm mồi nhử, phong ấn oán linh dữ nhất – Mẹ Đỏ.

Linh rùng mình, hai bàn tay nắm chặt đến trắng bệch. Vũ vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng trong đáy mắt, một tia đau nhói lướt qua rồi tắt lịm.

– Vậy… – Linh ngập ngừng – Nếu không có “Con Dấu”, mọi thứ sẽ kết thúc như thế nào?

Lão Tư cười khùng khục, tiếng cười vỡ vụn như xương khô.

– Không có “Con Dấu”, máu sẽ chảy tràn khỏi ranh giới, Mẹ Đỏ sẽ xé toang mọi phong ấn, cả Thành Lặng chìm vào cõi chết. Nhưng nếu có “Con Dấu”, kẻ ấy phải đánh đổi tất cả. Không ai từng sống sót qua nghi lễ này. Ký ức, hình hài, linh hồn – tất cả sẽ bị xóa khỏi thế gian, chỉ còn lại một cái bóng không tên canh giữ cổng địa ngục.

Linh lùi lại, chạm lưng vào tường, hơi thở gấp gáp. Cô nhìn Vũ, đôi mắt mở lớn, tuyệt vọng và sợ hãi.

– Không… tôi không muốn… Tôi không thể… – Giọng cô vỡ ra, bàn tay bấu chặt sợi dây chuyền bạc trên cổ.

Vũ quay sang, nhìn sâu vào mắt Linh. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lớp vỏ bọc lạnh lùng đều tan biến, chỉ còn lại một nỗi đau âm ỉ, thứ lòng trắc ẩn mà anh luôn cố giấu.

– Không ai ép cô phải làm gì cả. – Vũ nói nhỏ, giọng chắc nịch. – Chúng ta sẽ tìm cách khác. Tôi sẽ bảo vệ cô, dù phải trả giá thế nào.

Lão Tư lắc đầu, ánh mắt khinh bạc.

– Đừng ngây thơ. Sức mạnh của “Con Dấu” không phải ai muốn cũng có thể gánh. Cô gái này – ông nhìn Linh – mang trong máu dòng “Hồn Lữ”, là mồi ngon nhất cho Mẹ Đỏ. Nếu không chấp nhận số phận, cả hai chỉ có đường chết.

Linh bật khóc, tiếng nức nở nghẹn lại trong cổ họng. Cô nhớ lại những đêm dài, tiếng thì thầm của vong linh vây quanh, cảm giác lạnh buốt nơi gáy khi bước qua nghĩa địa cũ. Tất cả dường như đều dẫn tới khoảnh khắc này – khoảnh khắc mà mọi cánh cửa đều đóng lại, chỉ còn lại con đường duy nhất dẫn tới diệt vong.

Vũ không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh. Bàn tay anh khô lạnh, nhưng mang một sức mạnh vững chãi. Linh nhìn anh, trong mắt đẫm lệ nhưng cũng ánh lên tia hy vọng mong manh.

– Có cách nào… không phải là tôi? – Cô thì thào, tuyệt vọng.

Lão Tư ngả lưng vào ghế, đôi mắt nheo lại, như đang cân nhắc một ván cờ sinh tử.

– Muốn phá vỡ giao ước, chỉ có một con đường: tìm ra “Con Dấu” thật sự, đánh đổi bằng chính linh hồn kẻ mang dòng máu pháp sư cổ nhất. Nhưng kẻ ấy sẽ biến mất khỏi thế gian này – không để lại dấu vết, không ai nhớ tên, không ai được phép gọi lại hình bóng.

Vũ mím môi, ánh mắt tối sầm. Linh quay đi, không dám nhìn anh.

– Vậy… cha tôi, mẹ tôi… họ… – Linh nấc lên, bàn tay run rẩy.

– Họ từng là “Con Dấu” của những đêm thứ mười ba trước, – Lão Tư đáp, không chút thương xót. – Người ta chỉ nhớ những cái tên mờ nhạt, không ai dám nhắc lại gương mặt thật. Đó là cái giá của giao ước máu.

Trong phòng, không khí như đặc lại. Ánh trăng máu lừ lừ trườn qua nền nhà, vẽ lên tường những vệt đỏ lấm tấm như vết thương chưa kịp lành. Gió bên ngoài rít lên, mang theo tiếng hú vọng về từ cõi khác.

Linh bỗng nhiên vùng dậy, lao về phía cửa sổ. Cô đập mạnh hai bàn tay lên khung gỗ, tuyệt vọng nhìn ra ngoài. Trong bóng tối, những bóng người lờ mờ chuyển động – là bóng của những người đã khuất, hay ảo giác của một tâm trí sắp vỡ vụn?

– Không! Tôi không chấp nhận! – Linh hét lên, nước mắt lăn dài trên má. – Tôi không muốn trở thành… một bóng ma! Không muốn biến mất!

Vũ bước tới, kéo Linh vào lòng. Anh ôm cô thật chặt, như muốn che chắn mọi đau đớn, mọi sợ hãi. Lần đầu tiên, anh để mình yếu đuối – để sự im lặng của mình trở thành bờ vai cho người khác tựa vào.

– Linh, nghe tôi. Chúng ta sẽ không để cô một mình đối mặt với thứ này. Tôi ở đây. – Giọng anh nhỏ nhưng dứt khoát, vang lên giữa mọi tiếng gió gào, như một sợi dây cứu rỗi duy nhất.

Lão Tư thở dài, nhặt miếng da dê lên, lật mặt sau. Trên đó, một vết sẹo dài chạy ngang qua các ký hiệu – vết sẹo ấy không phải do dao cắt, mà là dấu tích của một nghi lễ máu từng diễn ra nơi này.

– Nếu đã quyết không gục ngã, – lão nói, – thì phải sẵn sàng đón lấy bi kịch. Bóng tối không tha thứ cho kẻ yếu lòng. Nhưng cũng chỉ có kẻ dám đánh cược mọi thứ mới đủ sức viết lại số phận Thành Lặng.

Ngoài trời, tiếng chuông nhà thờ vọng lại, từng hồi nặng nề. Đêm đã khuya, nhưng bóng tối dường như chưa có dấu hiệu buông tha. Linh ngồi xuống, ôm đầu, nỗi tuyệt vọng xâm chiếm từng thớ thịt. Vũ ngồi cạnh, lặng lẽ nhìn lên trần nhà, đôi mắt sâu thẳm như vực xoáy.

– Lão Tư, – Vũ hỏi, giọng trầm – còn Bạch Dương? Hắn đang ở đâu?

Lão Tư nhếch mép cười, ánh mắt tối lại.

– Kẻ đó cũng là một phần của giao ước. Hắn mang dòng máu pháp sư nhưng bị nguyền rủa – khao khát quyền lực, sẵn sàng hiến cả linh hồn mình cho bóng tối để phá vỡ mọi ràng buộc. Nếu để hắn chiếm được “Con Dấu”, mọi thứ sẽ chấm dứt. Không chỉ Thành Lặng, mà cả hai thế giới đều sẽ rơi vào hỗn loạn.

Linh ngẩng lên, môi run run.

– Hắn sẽ làm gì với tôi… nếu tôi là “Con Dấu”?

Lão Tư nhìn cô, ánh mắt không còn vẻ giễu cợt.

– Hắn sẽ biến cô thành vật tế sống – hiến linh hồn cô cho Mẹ Đỏ, chiếm lấy sức mạnh, rồi dùng nó mở cổng địa ngục. Khi ấy, không còn ai ngăn được hắn nữa.

Vũ siết chặt tay, móng tay c*m v** da. Một vệt máu nhỏ rỉ ra, thấm vào lòng bàn tay lạnh giá. Anh nhìn sang Linh, ánh mắt sắc như dao cắt, nhưng trong đó lại chứa một nỗi dịu dàng lặng lẽ.

– Tôi sẽ không để điều đó xảy ra. – Anh nói, từng chữ bật ra như một lời thề.

Lão Tư đứng dậy, khập khiễng đi về phía cửa. Trước khi rời đi, ông dừng lại, quay đầu nhìn hai người.

– Đêm nay, hãy ở lại đây. Đừng mở cửa, dù nghe bất kỳ tiếng động nào. Sáng mai, ta sẽ cho hai người thấy thứ mà các người cần phải đối mặt.

Cánh cửa đóng lại, để lại trong phòng một khoảng im lặng nặng nề. Linh ngồi im, nước mắt khô trên má, ánh mắt đờ đẫn nhìn về phía xa xăm. Vũ lặng lẽ kéo chiếc ghế lại gần, ngồi bên cạnh cô, không nói một lời.

Một lúc lâu sau, Linh lên tiếng, giọng nhỏ như tiếng muỗi.

– Anh… thực sự tin là có cách khác sao?

Vũ không trả lời ngay. Anh nhìn vào vết máu trên tay mình, rồi ngước lên, giọng đều đều nhưng ấm áp:

– Trong bóng tối, chỉ cần còn một đốm lửa, tôi sẽ không để nó tắt. Nếu phải đánh đổi, tôi sẽ là người gánh lấy. Cô không phải một mình.

Linh cúi đầu, bàn tay siết chặt sợi dây chuyền. Trong khoảnh khắc, cô cảm thấy nỗi sợ tan đi một phần, thay bằng sự bình yên mỏng manh. Nhưng đâu đó, tiếng thì thầm quen thuộc lại vang lên – giọng nói của Mẹ Đỏ, lạnh buốt và ngọt ngào như máu tươi.

– Con Dấu… Con Dấu… Máu của ngươi đã chọn ngươi từ lâu rồi…

Linh rùng mình, ôm đầu, nước mắt lại trào ra. Vũ nhận thấy điều bất thường, lập tức đặt tay lên trán cô, lặng lẽ truyền một luồng năng lượng dịu nhẹ, đẩy lùi những tiếng vọng ác độc kia.

– Đừng nghe. Đó không phải sự thật. – Anh thì thầm.

Linh lắc đầu, đôi môi bật ra những tiếng nức nở.

– Tôi sợ… tôi không muốn biến mất… tôi không muốn làm hại ai…

Vũ siết nhẹ vai cô, ánh mắt kiên quyết.

– Cô sẽ không biến mất. Tôi đã hứa rồi.

Bên ngoài, gió nổi lên dữ dội, cửa kính rung bần bật. Trăng máu chiếu xiên, bóng của hai người in dài trên nền nhà, hòa lẫn vào nhau như một vết sẹo đỏ thẫm.

***

Đêm trôi qua trong nặng nề. Linh không ngủ được, cứ nhắm mắt là những hình ảnh kinh hoàng lại hiện về: bóng Mẹ Đỏ lướt qua cửa sổ, bàn tay máu bám lấy cổ cô, tiếng cười vọng vào tận óc. Vũ ngồi cạnh, không ngủ, mắt nhắm hờ nhưng mọi giác quan căng như dây đàn. Anh cảm nhận rõ từng chuyển động nhỏ nhất của bóng tối, từng hơi lạnh len lỏi vào ngóc ngách căn phòng.

Gần sáng, tiếng gõ cửa lại vang lên, lần này nhẹ nhàng hơn, như một lời mời gọi. Vũ đứng dậy, ra hiệu cho Linh lùi về phía sau. Anh mở cửa, lão Tư đã đợi sẵn, ánh mắt đượm vẻ mệt mỏi.

– Đi theo ta.Không ai nói gì thêm. Họ lặng lẽ bám theo lão, băng qua những hành lang u ám của ngôi nhà cổ. Ánh sáng lờ mờ hắt xuống, vẽ lên tường những hình thù méo mó. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, lẫn vào đó là mùi máu khô ngai ngái.

Lão Tư dẫn họ xuống tầng hầm. Cánh cửa gỗ mục nát mở ra, để lộ một cầu thang xoắn sâu hun hút vào lòng đất. Lão đi trước, gậy gõ nhịp đều đều trên từng bậc đá lạnh. Vũ đi sau, một tay nắm chặt lấy Linh.

Xuống đến nơi, họ đứng trước một cánh cửa đá lớn, trên mặt khắc đầy những ký hiệu rối rắm và những vết chém ngang dọc. Lão Tư lấy trong hộp ra một con dao nhỏ, lưỡi bạc xỉn màu, rồi quay lại nhìn hai người.

– Đây là nơi cất giữ giao ước máu đầu tiên của Thành Lặng. Nếu muốn biết sự thật, phải dám nhìn thẳng vào nó.

Không đợi ai phản ứng, lão rạch một đường nhỏ lên lòng bàn tay, để máu nhỏ xuống ổ khóa đá. Một tiếng động nặng nề vang lên, cánh cửa từ từ mở ra, để lộ một gian phòng rộng, trống rỗng ngoại trừ một bệ đá giữa phòng.

Trên bệ đá, một cuộn giấy da buộc chỉ đỏ, bên cạnh là một chiếc bát đồng đen. Không khí trong phòng lạnh buốt, từng hơi thở như đóng băng ngay khi vừa rời khỏi miệng.

Lão Tư bước lại gần, đặt tay lên cuộn giấy da.

– Đây là giao ước, được viết bằng máu của những người đầu tiên. Họ đã chọn cách này để bảo vệ thành phố, nhưng cũng tự trói buộc cả dòng tộc mình vào bóng tối mãi mãi.

Vũ nhìn cuộn giấy, ánh mắt sâu lắng. Linh tiến lại, bàn tay run rẩy chạm nhẹ vào sợi chỉ đỏ. Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng, ký ức của những người đã chết ùa về trong đầu cô – tiếng gào khóc, máu chảy thành sông, những gương mặt nhòe nhoẹt trong ánh lửa.

– Để phong ấn Mẹ Đỏ, – lão Tư nói, giọng trầm hẳn – cần một nghi lễ máu. Nhưng chỉ “Con Dấu” mới đủ sức giữ cho phong ấn không vỡ. Kẻ ấy phải tự nguyện hiến linh hồn, ký tên mình lên giao ước này, chấp nhận bị xóa khỏi mọi ký ức của người sống.

Linh lùi lại, mặt trắng bệch. Vũ bước lên, nhìn thẳng vào lão Tư.

– Nếu tôi là người thực hiện nghi lễ, có cứu được cô ấy không?

Lão Tư nhìn anh, ánh mắt pha lẫn thương hại và cảnh báo.

– Cậu mang dòng máu pháp sư cổ, đủ điều kiện. Nhưng một khi đã đặt bút ký, mọi thứ của cậu – ký ức, tên tuổi, hình hài – sẽ tan biến. Cô gái này sẽ không còn nhớ cậu là ai. Thành Lặng sẽ được cứu, nhưng mọi thứ cậu từng biết, từng yêu, đều biến mất.

Vũ trầm ngâm, không trả lời. Anh nhìn sang Linh. Đôi mắt cô ngấn nước, hoảng loạn và bất lực.

– Tôi… không muốn anh phải làm vậy. – Linh thì thào, giọng vỡ vụn. – Tôi không muốn ai phải chết vì tôi nữa…

Vũ cúi đầu, khóe môi khẽ nhếch thành một nụ cười buồn.

– Đã có quá nhiều người phải chết vì những bí mật này. Nếu không kết thúc, bi kịch sẽ mãi lặp lại.

Lão Tư lật cuộn giấy, để lộ một dãy tên đã bị gạch xóa, chỉ còn lại những vết sẹo máu loang lổ.

– Mỗi thế hệ đều phải có một người gánh lấy gánh nặng này. Nhưng chưa ai từng quay trở lại. Nếu cậu chọn con đường này, hãy chắc chắn mình không hối hận.

Linh bật khóc, ngã quỵ xuống nền đá lạnh. Vũ bước lại, quỳ xuống bên cô.

– Linh, cô phải sống. Vì em gái, vì chính mình. Đừng để bóng tối thắng.

Cô ôm lấy anh, nước mắt thấm ướt vai áo. Trong khoảnh khắc, mọi sợ hãi tan biến, chỉ còn lại sự gắn kết mong manh giữa hai linh hồn lạc lối.

Bỗng, từ phía trên, tiếng động mạnh vang lên. Cả ba giật mình, Vũ lập tức đứng dậy, mắt lóe lên tia cảnh giác.

– Có kẻ đến.

Lão Tư cau mày, lấy ra một lá bùa, vẽ lên không trung một vòng tròn bảo vệ.

Tiếng bước chân vang vọng trong hành lang, nặng nề và dồn dập. Một luồng khí lạnh tràn vào, đèn lồng trên tường chập chờn rồi tắt ngóm. Trong bóng tối, tiếng cười quen thuộc vang lên – lạnh lẽo, kéo dài, như xé toang cả không gian.

– Chúng mày nghĩ trốn ở đây là thoát được sao? – Giọng Bạch Dương vang vọng, đều đều như tiếng trống tang.

Vũ kéo Linh ra sau lưng, ánh mắt sắc lạnh. Lão Tư lẩm nhẩm chú, tay siết chặt bùa hộ mệnh.

Cửa đá bị giật mạnh, từng vết nứt lan ra như mạng nhện. Từ khe cửa, một bàn tay trắng nhợt thò vào, móng tay dài quặp lại, quệt máu thành vệt dài trên đá – Mẹ Đỏ đã tìm đến.

Tiếng gió gào thét, những bóng đen lượn lờ quanh phòng. Linh run rẩy, hơi thở đứt quãng, mắt dán vào bàn tay máu đang cố chui qua khe cửa.

– Không… không… – Cô lùi lại, lưng chạm tường, cảm giác lạnh lẽo như thấm tận xương tủy.

Vũ vẽ nhanh lên không trung một ký hiệu Ẩn Lưu, luồng khí tối dày đặc bao lấy ba người, che chắn khỏi tầm nhìn của Mẹ Đỏ. Nhưng sức mạnh của bóng tối ngày càng lớn, những tiếng thì thầm vang vọng trong đầu Linh mỗi lúc một dữ dội.

– Con Dấu… Con Dấu… Máu của ngươi… chỉ cần một nhát cắt nữa thôi…

Linh bị kéo vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Trước mắt cô, hiện lên những cảnh tượng lạ lẫm mà quen thuộc: một bàn thờ phủ máu, những bóng người quỳ rạp, tiếng gào khóc của trẻ con, khuôn mặt của An – em gái cô – méo mó trong làn khói đỏ.

Vũ nhìn thấy sự thay đổi, lập tức đặt tay lên trán Linh, truyền năng lượng ngăn cản sự xâm nhập của bóng tối. Nhưng Mẹ Đỏ mạnh hơn mọi lần trước, luồng khí lạnh tràn vào, len lỏi khắp cơ thể Linh.

– Vũ… em gái tôi… cứu em tôi… – Linh thì thào, nước mắt lăn dài.

Vũ siết chặt tay cô, ánh mắt rực lên ánh lửa quyết tuyệt.

– Tôi hứa.

Cánh cửa đá rung chuyển dữ dội. Bạch Dương cười vang, tiếng cười vang vọng khắp căn hầm.

– Không ai thoát được đâu! Linh hồn các ngươi sẽ thuộc về ta!

Lão Tư rút ra một lọ máu nhỏ, đổ lên vòng tròn bảo vệ. Ánh sáng đỏ bùng lên, chặn đứng luồng khí đen đang ập vào.

– Không được để chúng phá vỡ vòng tròn! – Lão hét lên.

Vũ nhìn Linh, rồi nhìn lão Tư.

– Lão, nếu tôi ký tên lên giao ước, có cứu được cô ấy ngay lúc này không?

Lão Tư lắc đầu, mặt nhăn nhó.

– Chỉ khi nghi lễ hoàn tất, phong ấn mới đủ mạnh để đẩy lùi Mẹ Đỏ. Nhưng nếu làm ngay, cậu sẽ biến mất trước khi cứu được em gái cô ấy.

Vũ nghiến răng, ánh mắt lấp lánh tia quyết tâm. Anh quay sang Linh, nhẹ nhàng lau nước mắt cho cô.

– Hãy tin tôi, Linh. Tôi sẽ không để cô mất em gái. Tôi sẽ không để bóng tối nuốt chửng chúng ta.

Linh bấu chặt tay anh, đôi mắt tuyệt vọng nhưng vẫn ánh lên tia hy vọng cuối cùng.

– Đừng bỏ tôi lại… – Cô nức nở.

Vũ siết chặt vai cô, ánh mắt sâu thẳm.

– Chừng nào tôi còn tồn tại, tôi sẽ không buông tay.

Tiếng cười của Bạch Dương vang vọng, mỗi lúc một gần. Mẹ Đỏ rít lên, bàn tay máu đã luồn sâu vào phòng, móng tay cào xước nền đá.

Bỗng, một tiếng động lớn vang lên từ phía trên – như tiếng cửa sập bị phá tung. Lão Tư lập tức đặt thêm bùa hộ mệnh quanh phòng, ánh sáng đỏ rực bùng lên, tạm thời ngăn cản bóng tối.

– Nhanh lên, – lão gắt – chúng ta không còn nhiều thời gian.

Vũ nhìn cuộn giấy da, ánh mắt kiên định. Anh biết, sớm muộn gì cũng phải lựa chọn: hoặc hy sinh chính mình để phong ấn Mẹ Đỏ, hoặc chứng kiến mọi thứ tan biến trong biển máu.

Linh ngồi bệt dưới đất, ánh mắt dõi theo từng động tác của Vũ, trong lòng ngổn ngang sợ hãi và hy vọng. Bên ngoài, tiếng gió gào thét, những bóng đen lượn lờ như những vết sẹo chưa lành của lịch sử Thành Lặng.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, mọi số phận như treo lơ lửng trên một sợi chỉ đỏ – mỏng manh, run rẩy trước gió, sẵn sàng đứt bất cứ lúc nào.

Bên ngoài, tiếng cười của Bạch Dương hòa lẫn tiếng khóc thê lương của những linh hồn lạc lối. Trong bóng tối, Mẹ Đỏ lại thì thầm, gọi tên Linh, gọi cả những kẻ đã chết và sắp chết.

Vũ đặt tay lên cuộn giấy da, cảm nhận vết sẹo dòng máu chạy ngang qua lòng bàn tay mình. Anh nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Lão Tư lặng lẽ quan sát, ánh mắt pha lẫn lo lắng và chờ đợi.

Khoảnh khắc ấy, mọi lựa chọn đều dẫn đến bi kịch. Nhưng trong đôi mắt sâu thẳm của Vũ, một ngọn lửa lặng lẽ bùng lên – lửa của những người đã ngã xuống, của những linh hồn chưa siêu thoát, của một tình cảm không tên dành cho người con gái đang run rẩy bên cạnh.

Tiếng chuông nhà thờ lại vang lên, kéo dài, báo hiệu bình minh đã đến. Nhưng trong tầng hầm lạnh lẽo này, bóng tối vẫn bao trùm, và vết sẹo dòng máu vẫn chưa chịu khép lại.

Cánh cửa đá rung chuyển, những vết nứt lan rộng. Tiếng cười và tiếng khóc hòa lẫn, dồn dập như sóng biển. Vũ siết chặt cuộn giấy, ánh mắt hướng về phía Linh – nơi hy vọng cuối cùng còn le lói.

Ngoài kia, Bạch Dương đang đến gần. Mẹ Đỏ đang chờ đợi. Và giao ước máu lại chuẩn bị được viết tiếp, bằng chính linh hồn của những kẻ dám đối đầu bóng tối.

Bên trong căn phòng đá, thời gian như ngưng đọng. Mọi thứ chỉ còn lại tiếng thở gấp, tiếng tim đập, và một vết sẹo đỏ thẫm chưa bao giờ lành.

Bình minh chưa kịp lên, nhưng trận chiến đã bắt đầu.