Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu

Chương 63: Đang tiến hành 23 – Cuộc đời của em, dù không có anh, vẫn sẽ rực rỡ như thế.

Ngày chính thức mở phiên tòa, Nghê Hạ và Du Quyết xuất phát đến tòa án sớm hơn một tiếng.

Lại Mẫn đã đứng chờ ở cổng từ trước. Đến nơi, Nghê Hạ phát hiện Từ Thiệu Tâm cũng có mặt.

“Dì Từ!”

Từ xa cô đã cười chào hỏi, đến gần mới hỏi: “Hôm nay dì cũng có phiên tòa ạ?”

“Không, dì đến giải quyết chút việc thôi.”

Từ Thiệu Tâm mỉm cười nói: “Đừng căng thẳng quá nhé. Du Quyết đã nói hết quy trình xét xử cho cháu rồi chứ?”

Nghê Hạ gật đầu: “Anh ấy nói rồi ạ, cháu thuộc gần như nằm lòng luôn rồi.”

“Cũng không cần đến mức đó.”

Từ Thiệu Tâm bật cười, nói: “Đến lúc đó, thẩm phán có thể sẽ hỏi cháu một số vấn đề liên quan đến sự việc, cháu cứ trả lời đúng sự thật là được. Phần pháp lý cứ để Du Quyết lo. Suốt quá trình thằng bé sẽ dẫn dắt cháu, nên đừng lo.”

Mặc dù thời tiết đã ấm lên, nhưng gió sớm vẫn còn se lạnh.

Từ Thiệu Tâm kéo chặt chiếc áo măng tô, dặn dò Du Quyết vài câu rồi chuẩn bị đi làm việc.

Trước khi đi, bà chợt nhớ ra điều gì đó, khoanh tay đánh giá hai người từ trên xuống dưới.

“Bao giờ thì dì mới được uống rượu mừng của hai đứa đây?”

Ngay trước cánh cổng tòa án trang nghiêm, vẻ mặt của Du Quyết bỗng dịu đi đôi chút.

“Khi nào rảnh bọn cháu sẽ tổ chức.”

Ban đầu, vì hôm nay là ngày mở phiên tòa, lại ở nơi nghiêm túc như tòa án nên Nghê Hạ vẫn luôn giữ dáng vẻ hết sức nghiêm chỉnh, ngay cả quần áo cũng chọn bộ vô cùng chỉn chu.

Nhưng nghe Từ Thiệu Tâm chủ động nhắc đến chuyện này, cô cũng chẳng còn ngại ngùng nữa. Cô ôm lấy cánh tay Du Quyết, nũng nịu với bà: “Dì Từ, đến lúc đó dì duyệt thêm cho anh ấy ít ngày nghỉ cưới nhé. Bọn cháu muốn sang châu Âu chơi.”

“Thế thì không được.”

Từ Thiệu Tâm bĩu môi: “Lỡ đi chơi về rồi cậu ấy chẳng còn tâm trí làm việc thì sao?”

“Không đâu ạ.”

Biết bà chỉ đùa, Nghê Hạ cười tít mắt: “Cháu tiêu tiền nhanh lắm. Anh ấy mà không chăm chỉ làm việc thì bọn cháu lấy gì ăn.”

Từ Thiệu Tâm bật cười thành tiếng.

Đôi khi duyên phận đúng là kỳ diệu, cũng vào khoảng thời gian này năm ngoái, cả nhóm của bà đi nghỉ dưỡng để gắn kết nội bộ. Khi nói đến chuyện tình cảm cá nhân, Du Quyết còn khẳng định hiện tại mình hoàn toàn chưa nghĩ đến chuyện đó.

Vậy mà mới có bao lâu, Du Quyết đã kết hôn rồi.

Hơn nữa, lúc giao vụ án này cho Du Quyết, khi biết người ủy thác là Nghê Hạ, anh không hề nhắc đến mối quan hệ giữa hai người lấy một lời, khiến bà hoàn toàn không biết họ vốn quen nhau.

Sau này, chính nhờ Nghê Kiến Quốc báo tin hai người kết hôn, bà mới biết họ còn là bạn học cấp ba.

Từ Thiệu Tâm không rõ giữa họ đã xảy ra chuyện gì, để từ mối quan hệ gần như người xa lạ lại có thể nhanh chóng tiến đến hôn nhân.

Nhưng với sự hiểu biết của bà về Du Quyết, anh kết hôn tuyệt đối không phải chuyện đùa.

Còn vì sao lại nhanh đến vậy, có lẽ là vì mang theo sự quyết đoán của một người dám dốc hết đường lui.

Đúng là tuổi trẻ.

Từ Thiệu Tâm phất tay chào rồi đi lên tầng trên.

Nghê Hạ nhìn theo bóng bà rời đi. Khi thu hồi ánh mắt, cô vô tình bắt gặp ánh mắt của Lại Mẫn. Thấy cô ấy lúng túng quay mặt đi, còn chớp chớp mắt, Nghê Hạ lập tức nói: “Luật sư Lại Mẫn, lúc bọn tôi tổ chức đám cưới, cô nhớ đến chung vui nhé.”

Lại Mẫn: “…”

Vẫn không tránh được.

Đi làm mới vài năm mà tiền mừng cưới đã gửi ra chẳng biết bao nhiêu lần, ngay cả kỳ nghỉ của mình cũng thường xuyên bị chiếm mất.

Lại Mẫn gật đầu: “Ừm… nếu có thời gian nhất định tôi sẽ đến.”

Ba người cùng ngồi trên băng ghế dài ngoài phòng xử án chờ đến giờ mở phiên tòa.

Tòa án Giang Thành đã có tuổi đời khá lâu. Trong hành lang yên tĩnh phảng phất mùi bụi và giấy tờ cũ, càng khiến Nghê Hạ thêm căng thẳng.

Cô đưa mắt nhìn quanh, những người khác hoặc cúi đầu xem tài liệu, hoặc nhỏ giọng trao đổi, ai nấy đều rất bình tĩnh.

Thậm chí còn có một nam luật sư tao nhã chỉnh lại cổ tay áo, trông vô cùng phong độ.

Thế là Nghê Hạ cũng quay sang chỉnh lại quần áo cho Du Quyết.

Lúc này anh mặc áo sơ mi trắng, khoác áo choàng luật sư màu đen. Phần áo phía trước mở rộng, để lộ hoàn toàn chiếc khăn quàng cổ màu đỏ sẫm trước ngực, sự tương phản màu sắc vô cùng nổi bật.

So với bộ vest thường ngày, bộ trang phục này càng toát lên vẻ trang nghiêm và nghiêm túc.

Nhưng cũng rất đẹp.

Đang chỉnh chỉnh, Nghê Hạ bỗng bật cười, khiến vẻ điềm tĩnh vốn có của Du Quyết bị phá vỡ.

“Em cười gì thế?”

“Nếu một ngày nào đó anh không làm luật sư nữa thì có thể đi làm người mẫu đấy.”

Cô vỗ nhẹ lên chiếc khăn quàng trước ngực anh: “Anh mặc gì cũng đẹp.”

“Thế thì không được, người mẫu mặc ít vải lắm.”

Du Quyết thuận miệng đáp, anh hoàn toàn không để ý rằng Lại Mẫn đứng bên cạnh nghe được cuộc đối thoại của hai người, lặng lẽ dịch ra xa thêm một chút.

Không bao lâu sau, cửa thang máy mở ra, một nam một nữ bước ra ngoài.

Người đàn ông cũng mặc áo choàng luật sư, còn người phụ nữ kia, Nghê Hạ chỉ nhìn một cái đã nhận ra ngay là Phỉ Phỉ của Trung Duyệt Hối Đầu.

Cô kéo nhẹ tay áo Du Quyết, hạ giọng: “Người của Trung Duyệt Hối Đầu đến rồi!”

Du Quyết nhìn theo hướng cô chỉ.

Rõ ràng Phỉ Phỉ cũng nhìn thấy Nghê Hạ, vì thế không đi tiếp nữa mà ngồi xuống băng ghế ở đầu bên kia gần thang máy.

Du Quyết nhìn chằm chằm về phía họ, tiện tay lấy bình nước trong túi của Nghê Hạ, uống hai ngụm rồi hất cằm ra hiệu với Lại Mẫn.

Lại Mẫn cầm túi, im lặng sang ngồi ở băng ghế bên cạnh.

Du Quyết nhìn cô ấy hai giây.

“Sao cô lại ngồi bên đó?”

Lại Mẫn : “Chẳng phải anh bảo tôi ngồi xa một chút sao?”

Du Quyết: “…”

Làm việc với nhau lâu như vậy rồi mà vẫn chẳng có chút ăn ý nào.

Anh đặt bình nước xuống, hạ giọng nói: “Ý tôi là bảo cô qua nghe xem bọn họ đang nói gì.”

“Ồ.”

Nghê Hạ trơ mắt nhìn Lại Mẫn cầm điện thoại đi về phía bên kia, giả vờ nghe điện thoại để tiện nghe lén cuộc nói chuyện.

“Còn có thể làm vậy nữa sao?”

Đang ở ngay trong tòa án, Du Quyết thản nhiên nói: “Có phạm pháp đâu.”

Nghê Hạ vốn tưởng chỉ là tiện nghe ngóng vài câu, không ngờ Lại Mẫn đứng bên kia suốt gần hai mươi phút vẫn chưa quay lại.

Sự căng thẳng lại lần nữa lan ra, Nghê Hạ nhìn chằm chằm Phỉ Phỉ và luật sư của phía họ, đến cả chớp mắt cũng chẳng dám.

Đến khi Lại Mẫn bước nhanh trở về, còn chưa kịp ngồi xuống, Nghê Hạ đã hỏi trước cả Du Quyết:

“Thế nào rồi? Họ nói gì vậy? Có phải có tình huống mới không?”

“Ờm…”

Lại Mẫn đáp: “Họ đang bàn chuyện trong công ty. Có một quản lý họ Lưu bí mật yêu đương với cấp dưới trong văn phòng, sau đó ngoại tình bị chính người cấp dưới phát hiện. Nửa đêm, người cấp dưới lén lấy điện thoại của anh ta rồi gửi toàn bộ đoạn chat gạ tình vào nhóm chat chung của công ty. Kết quả một nữ quản lý ở phòng ban khác nhảy ra bảo mình mới là bạn gái chính thức. Chị ta tức quá liền tung luôn đoạn chat ngày thường anh quản lý kia gọi chị ta là ‘mẹ’. Ba người cãi nhau trong nhóm đến tận sáu giờ sáng, mãi đến khi quản trị viên ngủ dậy giải tán nhóm mới chịu yên.”

Du Quyết: “…”

Nghê Hạ: “…”

Du Quyết thở dài một hơi, đứng dậy. “Đi thôi, đến lượt kiểm tra an ninh rồi.”

Bên kia, Phỉ Phỉ và luật sư của Trung Duyệt Hối Đầu cũng đi về phía phòng xử án. Ánh mắt hai bên chạm nhau, Nghê Hạ theo phản xạ siết chặt nắm tay. Nhưng Phỉ Phỉ vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình thản, đi ngang qua cô như thể hai người chưa từng quen biết.

Nghê Hạ biết việc Trung Duyệt Hối Đầu vi phạm hợp đồng không liên quan đến Phỉ Phỉ. Cô ấy chỉ là nhân viên làm công ăn lương, hôm nay đại diện công ty ra tòa, thắng thua của vụ kiện cũng chẳng ảnh hưởng gì nhiều đến bản thân.

Nhưng nhớ đến khoảng thời gian trước, Phỉ Phỉ cứ cố tình tránh mặt, để cô chờ hết cả buổi chiều, Nghê Hạ lại thấy giận sôi máu.

Sau khi ngồi vào chỗ, đối diện ánh mắt của Nghê Hạ, Phỉ Phỉ chỉ khoanh tay rồi quay mặt đi.

Đến giai đoạn điều tra tại phiên tòa, luật sư hai bên liên tục đưa ra chứng cứ, tranh luận qua lại. Nghê Hạ gần như không nói gì, chỉ liên tục nghiêng đầu sang trái rồi sang phải, ánh mắt chuyển qua chuyển lại giữa Du Quyết và luật sư đối phương như đang đổi góc máy quay. Tai cô cố gắng giải mã những thuật ngữ pháp lý nghe chẳng hiểu nổi, thỉnh thoảng lại tranh thủ quan sát biểu cảm của thẩm phán. Bộ não hoạt động hết công suất, rồi lại liên tục treo máy vì những thuật ngữ quá chuyên môn.

Đến phần tranh luận, hai luật sư xoay quanh cách tính tiền bồi thường vi phạm hợp đồng, cò kè mặc cả từng chút một vô cùng quyết liệt. Nghê Hạ sốt ruột đến mức lòng bàn tay đẫm mồ hôi.

Mặc dù nguồn vốn của cô đã sắp được giải ngân, nhưng vẫn phải tính toán vô cùng chặt chẽ mới đủ chi phí quay phim. Tiền bồi thường nhiều thêm một đồng, biết đâu chất lượng cuối cùng của bộ phim lại được nâng lên thêm một phần.

Trong khi đó, Phỉ Phỉ ngồi ở hàng ghế bị đơn từ đầu đến cuối vẫn giữ vẻ thản nhiên, trong mắt chỉ còn sự mệt mỏi của một người phải đi công tác.

Phiên tòa kéo dài gần ba tiếng.

Kết thúc phiên xử, thẩm phán tuyên bố sẽ chọn ngày khác để ra phán quyết.

Bước ra khỏi phòng xử án, Nghê Hạ cảm thấy mình như sắp kiệt sức.

Ngược lại, Du Quyết vẫn vô cùng tỉnh táo, tinh thần phấn chấn. Sắc mặt luật sư phía Trung Duyệt Hối Đầu thì không được đẹp lắm. Sau khi nhìn thấy Du Quyết, ông ta do dự một chút rồi chủ động gọi anh sang một bên nói chuyện.

Trong hành lang chỉ còn lại Nghê Hạ, Lại Mẫn và Phỉ Phỉ.

Ban đầu không ai lên tiếng.

Phỉ Phỉ dựa vào tường, cúi đầu cạy móng tay. Một lúc sau cô ta ngẩng lên nhìn Nghê Hạ rồi bất ngờ nói: “Thật ra không cần phải làm căng đến mức này. Công ty bọn tôi chỉ gặp chút vấn đề thôi. Cô lại chỉ là một đạo diễn mới, bộ phim đầu tay đã kiện nhà đầu tư ra tòa. Chuyện này mà truyền ra trong giới, người khác chỉ thấy cô lắm chuyện, khó hợp tác.”

Nghe vậy, với tư cách là luật sư, Lại Mẫn không thể nhịn được. Cô ấy phải bảo vệ sự tôn nghiêm của pháp luật.

Nhưng còn chưa kịp lên tiếng phản bác đầy chính nghĩa, Nghê Hạ đã mở miệng trước.

“Công ty các cô gặp vấn đề gì?”

Cô hỏi: “Chuẩn bị phá sản rồi à?”

Lại Mẫn: “…”

Phỉ Phỉ vốn nghĩ mình có ý tốt, định nhắc nhở Nghê Hạ vài câu.

Không ngờ cô lại như chẳng hiểu tiếng người, nói năng châm chọc như vậy.

Phỉ Phỉ lập tức bày ra vẻ mặt “lười nói với cô”, đứng thẳng dậy, hất chiếc túi lên vai rồi bỏ đi.

Bên kia, Du Quyết cũng vừa nói chuyện xong với luật sư của Trung Duyệt Hối Đầu, sải bước đi về phía Nghê Hạ.

Chiếc áo choàng luật sư khẽ lay động theo từng bước chân, mang theo một luồng gió nhẹ trong hành lang khép kín.

“Mọi người nói chuyện gì vậy?”

Anh hỏi.

“Không có gì. Cũng giống anh thôi, giao lưu với đối thủ một chút.”

Nghê Hạ ngẩng cằm, hơi đắc ý, nói xong, cô quay sang hỏi Lại Mẫn: “Luật sư Lại, trưa nay mình cùng đi ăn nhé?”

Đúng lúc đến giờ ăn, lại đang đi công tác, Lại Mẫn hoàn toàn không có lý do từ chối.

Hơn nữa nghĩ đến chẳng bao lâu nữa có khi còn phải mừng tiền cưới, vậy thì giờ tranh thủ ăn được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Ba người cùng bước ra khỏi tòa án, ánh nắng giữa trưa vàng óng phủ khắp nơi.

Lại Mẫn cố tình đi chậm lại, giữ một khoảng cách.

Trong bãi đỗ xe rộng rãi, giọng Nghê Hạ bị gió thổi tản đi, cô ấy chỉ lờ mờ nghe thấy mấy câu như: “Chồng em đẹp trai quá”, “Đàn ông lúc nghiêm túc là đẹp trai nhất. Hôm nay chồng em đẹp trai gấp đôi luôn.”

Còn vị sếp độc miệng, tính tình chẳng mấy dễ chịu của cô ấy thì không để ý đến mấy lời đó, cũng chẳng ngăn Nghê Hạ nói tiếp. Ngược lại, khóe môi anh  còn thấp thoáng một nụ cười rất khó nhận ra.

Sau khi kết thúc phiên tòa, vụ án bước vào giai đoạn dài chờ phán quyết.

Nhờ Du Quyết mỗi tuần đều một lần gọi điện “thăm hỏi” thư ký tòa, hơn hai tháng sau, kết quả xét xử cuối cùng cũng được ban hành.

Mùa xuân năm nay ở Giang Thành không chỉ đến sớm mà còn kéo dài hơn mọi năm.

Chiều hôm Du Quyết cầm bản án về nhà, trời vẫn chưa tối hẳn. Ánh hoàng hôn vàng nhạt xuyên qua cửa sổ phòng khách, phủ lên căn phòng một lớp sáng dịu như bộ lọc mềm.

Trong nhà không có ai, yên tĩnh đến lạ.

Du Quyết nhanh chóng đảo mắt nhìn một lượt, thấy đèn cũng tắt, gần như chắc chắn Nghê Hạ không có ở nhà.

Chỉ là trên bàn trà vẫn còn một hộp sữa chua đã uống hết, vài tập tài liệu cũng chất lộn xộn trên ghế sofa.

Dạo gần đây Nghê Hạ vô cùng bận rộn. Bộ phim của cô chính thức bước vào giai đoạn khởi động lại công tác chuẩn bị. Mỗi ngày cô đều đi sớm về khuya, đến mức xe cứ hai ngày lại phải đổ đầy bình xăng một lần.

Nhưng cô biết Du Quyết không thích nhà cửa bừa bộn. Thói quen tiện tay vứt đồ lung tung của cô cũng đã dần dần sửa được từ lúc nào không hay, hiếm khi còn xảy ra tình trạng như thế này.

Điều đó đủ cho thấy hôm nay cô ra khỏi nhà rất vội.

Du Quyết tiện tay vứt rác, sắp xếp gọn gàng đống tài liệu trên ghế sofa rồi ngồi xuống, lấy điện thoại ra định gọi cho Nghê Hạ.

Vừa mở khóa màn hình thì cửa nhà bật mở.

Anh ngẩng đầu lên, thấy Nghê Hạ bước vào với dáng vẻ vô cùng nhẹ nhõm, miệng còn khe khẽ ngân nga một giai điệu.

Thay dép xong, cô mới nhìn thấy Du Quyết đang ngồi trên sofa.

“Ơ? Chồng?” Hai mắt Nghê Hạ sáng bừng: “Hôm nay anh không phải tăng ca à?”

“Có một việc còn quan trọng hơn cả tăng ca.”

“Việc gì vậy?”

Du Quyết cầm bản án lên.

Nghê Hạ chậm rãi bước lại, nheo mắt nhìn: “Đây là gì thế?”

“Bản án.”

“Á!”

Cô lập tức chạy đến, giật lấy bản án rồi sốt sắng lật xem.

Đọc được vài dòng, cô ngẩng lên nói: “Anh nói thẳng kết quả cho em đi, đọc mấy thứ này mệt quá.”

Ngay cả bản án mà cô cũng thấy ngại đọc, thật không biết trước đây cô đã cắn răng đọc hết đống sách vật lý chuyên ngành liên quan đến bằng cách nào.

“Thẩm phán về cơ bản chấp nhận yêu cầu khởi kiện của chúng ta, xác định Trung Duyệt Hối Đầu đã vi phạm hợp đồng, tuyên chấm dứt hợp đồng và buộc họ phải thanh toán tiền bồi thường vi phạm hợp đồng, một phần khoản đầu tư còn thiếu và một phần thiệt hại thực tế.”

Anh ngừng một chút rồi nói tiếp: “Tuy nhiên, số tiền được chấp nhận thấp hơn một chút so với yêu cầu khởi kiện.”

“Không sao!”

Trước khi bản án được tuyên, Du Quyết đã từng nói với Nghê Hạ rằng khả năng rất lớn sẽ có kết quả như vậy.

Bây giờ cô cũng không còn trông chờ khoản bồi thường của Trung Duyệt để cứu nguy nữa. Chỉ cần thắng kiện, bảo vệ được quyền lợi của mình, cô đã hoàn toàn hài lòng với kết quả này.

“Chẳng phải hôm nay em bảo sẽ ở nhà sao?”

Du Quyết liếc nhìn cổ áo cô, bên trong áo khoác dường như vẫn còn mặc đồ ngủ: “Đi đâu thế?”

Nhắc đến chuyện này, Nghê Hạ lập tức phấn khích không thôi.

Cô đặt bản án xuống, hít sâu mấy hơi rồi mới nói: “Anh biết hôm nay ai tìm em không?”

Thấy cô hưng phấn như vậy, Du Quyết đoán chắc lại liên quan đến tiền.

“Ông nội?”

“Này!”

Nghê Hạ trừng mắt nhìn anh: “Đừng tưởng em chỉ biết bám lấy ông nội để xin tiền nhé.”

“Ồ?”

Du Quyết nhướng mày: “Thế hôm nay em ‘vặt lông’ ai?”

Vốn còn định úp mở thêm một lúc, nhưng Nghê Hạ thật sự không nhịn nổi nữa: “Chị Lôi! Chính chị ấy chủ động tìm em với Cốc Vũ Thanh, nói rằng Lumina có khả năng sẽ đầu tư cho !”

Nghe tin này, Du Quyết có hơi bất ngờ, nhưng cũng không thấy quá khó tin.

Mấy năm gần đây, các hãng điện thoại đều tích cực đầu tư và hợp tác với ngành điện ảnh. Không ít đồng nghiệp của anh cũng từng xử lý những vụ việc liên quan.

“Bọn họ cũng có mắt nhìn đấy.”

Du Quyết nói.

“Đúng không!”

Nghê Hạ vui vẻ hồi tưởng lại những chuyện xảy ra trong thời gian qua.

Thảo nào dạo gần đây Lôi Uyển cứ thi thoảng lại tìm cô trò chuyện, hỏi tiến độ dự án thế nào.

Thì ra công ty họ đang tập trung xây dựng hình ảnh thương hiệu cao cấp, công nghệ, mà khán giả của phim khoa học viễn tưởng lại trùng khớp rất nhiều với nhóm khách hàng mục tiêu của họ, nên từ trước đến nay họ vốn đã có chiến lược này.

Giờ đây, khi họ nhắm đến , Lôi Uyển đã âm thầm góp không ít công sức.

Hôm nay, sau khi lãnh đạo giao cho cô ấy phụ trách thúc đẩy việc hợp tác này, cô ấy lập tức liên hệ với Nghê Hạ và Cốc Vũ Thanh để bàn bạc.

Đương nhiên, Lumina chủ yếu đầu tư theo hình thức quảng cáo cài cắm sản phẩm để đổi lấy những phân cảnh nổi bật cho sản phẩm trong phim, nên số vốn bỏ ra không quá lớn.

Nhưng chẳng ai chê tiền nhiều, huống hồ Lumina còn có khả năng hỗ trợ về mặt công nghệ.

Đang nói, vành mắt Nghê Hạ bỗng đỏ hoe.

“Sao tự nhiên lại khóc rồi?”

Du Quyết bật cười: “Có thêm một khoản tiền nữa, chẳng phải là chuyện tốt sao?”

“Anh không hiểu đâu, ý nghĩa khác hẳn.”

Nghê Hạ nghẹn ngào nói.

Thật ra trong khoảng thời gian này, sau rất nhiều lần sửa đổi hợp đồng và thương lượng, cô và Mạnh Hạc Ngâm cũng đã chính thức đạt được thỏa thuận hợp tác.

Mặc dù số vốn Mạnh Hạc Ngâm có thể rút từ công ty gia đình không nhiều như Nghê Hạ và Cốc Vũ Thanh kỳ vọng, nhưng cũng coi như chấp nhận được. Hơn nữa, phía sau anh ta còn có rất nhiều nguồn lực trong ngành.

“Mạnh Hạc Ngâm đầu tư vì anh ta thật sự thích IP này. Trung Duyệt bồi thường vì đó là trách nhiệm của họ.”

Nghê Hạ vừa khóc vừa nói: “Chỉ có Lumina đầu tư là vì họ công nhận em.”

“Ừ. Đạo diễn Nghê nói đúng.”

Du Quyết cũng không định ngăn nước mắt của cô nữa, cô muốn khóc thì cứ khóc thôi.

Anh gật đầu: “Qua thêm hai năm nữa, những người muốn mang tiền đến cho em còn phải xếp hàng.”

Nghe anh nói vậy, Nghê Hạ vừa khóc lại vừa bật cười.

Trước khi về nhà, cô chỉ cảm thấy vui sướng, kích động và mãn nguyện. Nhưng khi đứng trước mặt Du Quyết, kể cho anh nghe tin tốt này, mọi cảm xúc trong cô bỗng bị khuếch đại lên gấp trăm lần, hoàn toàn không thể khống chế.

Có lẽ vì anh đã từng nhìn thấy dáng vẻ chật vật nhất, tuyệt vọng nhất của cô. Cho nên lúc này, dù cô có thêm bất cứ cảm xúc kỳ lạ hay khó diễn tả nào, anh cũng đều có thể đón nhận.

Nước mắt Nghê Hạ rơi như chuỗi ngọc bị đứt dây. Trong lòng ngổn ngang muôn vàn cảm xúc, đầu óc tràn ngập đủ mọi suy nghĩ hỗn độn.

Cuối cùng, cô nhìn người đàn ông trước mặt bằng ánh mắt ngập nước nhưng vô cùng chăm chú.

“Thật ra bây giờ em cũng không còn quá cần khoản tiền của ông nội và bố mẹ cho nữa.” Cô khẽ nói: “Anh biết điều đó có nghĩa là gì không?”

Mặc dù lúc này cô đang rơi những giọt nước mắt hạnh phúc, nhưng Du Quyết không thể chỉ đơn thuần vui thay cho cô.

Chỉ những người từng rơi xuống đáy vực mới có thể bật khóc vì hạnh phúc khi một lần nữa nhìn thấy ánh sáng.

Chính cô đã tự mình trèo lên khỏi vực sâu ấy. Còn anh nhiều nhất cũng chỉ là một điểm tựa trên vách đá để cô mượn sức.

Du Quyết nhìn đôi mắt đẫm lệ của Nghê Hạ, anh hiểu cô đang nói đến cuộc hôn nhân của họ.

“Điều đó có nghĩa là, cuộc đời của em, dù không có anh, vẫn sẽ rực rỡ như thế.”

Nước mắt Nghê Hạ lại rơi xuống từng gọt lớn, tiện thể cô còn vỗ mạnh lên vai anh một cái.

“Anh nói chuyện chẳng lãng mạn gì cả!”

Cô ôm lấy cổ Du Quyết, vừa sụt sịt vừa nói: “Điều đó có nghĩa là, món quà mà ông trời muốn dành cho em, dù có phải đi một vòng thật lớn, cuối cùng vẫn sẽ đến tay em.”

[Lời của tác giả]

Ông trời nói: Ta có cảm giác như là chính con cứ nằng nặc đòi đấy chứ.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn