Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu

Chương 62: Đang tiến hành 22 – “Đây là tình yêu của chồng tôi.”

Ánh đèn trong phòng ngủ vẫn tắt, chỉ có ánh sáng ban ngày xuyên qua lớp rèm voan mỏng hắt vào, khiến mọi thứ trong căn phòng trở nên mờ ảo.

Nghê Hạ nằm sấp trên giường, hé mở đôi mắt, nhìn Du Quyết mặc lại từng món quần áo sạch sẽ, ung dung đeo đồng hồ, nhẫn, cuối cùng mới thắt chiếc cà vạt đen trơn không hoa văn.

Cô cứ ngỡ khi mình kiệt sức ngã gục vào người anh thì mọi chuyện đã kết thúc, không ngờ, đó mới chỉ là bắt đầu.

Thậm chí trước đó, anh chỉ đang cố tình trêu cô mà thôi.

Khi hai tay bị trói ra sau lưng, Nghê Hạ mới nhận ra thế nào là hoàn toàn nằm trong tay người khác, không thể cử động.

Mặt cô vùi vào gối, thở hổn hển, cô lợi dụng việc không thể nhìn thấy mặt Du Quyết, phát ra những tiếng r*n r* từ cổ họng một cách không kiềm chế, để giải tỏa sự k*ch th*ch trong cơ thể.

Thỉnh thoảng cô lại quay đầu hôn Du Quyết.

Anh thậm chí còn không kịp c** q**n áo, vải dệt cọ xát vào da Nghê Hạ, tạo thêm cảm giác tê tê dễ chịu giữa những k*ch th*ch giác quan mãnh liệt.

Nghê Hạ hoàn toàn bị động, hoàn toàn đắm chìm trong đó, cho đến khi cô bị cuốn vào một cơn c*c kh*** ngắn ngủi nhưng mãnh liệt.

Cô nằm đó kiệt sức, không hề hay biết khi nào tay mình được cởi trói.

Sau một lúc lâu, cô lẩm bẩm một câu “anh xong chưa?”.

Giờ nhìn Du Quyết ăn mặc chỉnh tề, Nghê Hạ bỗng có cảm giác như vừa trải qua một giấc mơ.

Anh đứng quay lưng về phía cửa sổ, ánh nắng viền quanh dáng người cao ráo, thẳng tắp. Mỗi cử chỉ đều khiến cô muốn dùng máy quay ghi lại.

Khác hẳn với dáng vẻ lúc ở trong phòng tắm phủ đầy hơi nước.

“Không dậy ăn gì à?”

Thắt cà vạt xong, Du Quyết quay đầu hỏi.

“Không.”

Nghê Hạ uể oải đáp: “Em có phải đi làm đâu. Em ngủ đủ rồi từ từ ăn, ăn tám bữa cũng được.”

Du Quyết đi về phía tủ quần áo, liếc cô từ xa.

“Chẳng phải em bảo em không buồn ngủ chút nào sao?”

“Kệ em.”

Nghê Hạ lật người quay lưng về phía anh, nói thật nhanh: “Lần sau em vẫn dám.”

Du Quyết nhìn cô thật sâu, khóe môi hơi cong lên: “Vậy thì anh rất mong chờ.”

Nói xong, anh khoác thêm áo ngoài rồi đi ra cửa, vừa đi vừa vẫy tay với Nghê Hạ.

“Anh đi đây. Nhớ ăn gì đó nhé. Ga giường cứ để đấy, tối anh về anh dọn.”

Sau khi Du Quyết đi khá lâu, Nghê Hạ mới lười biếng bò dậy.

Dù anh nói cứ để mình thu dọn, nhưng cô cũng không lười đến mức đó, cô vẫn thay bộ ga giường mới.

Bỏ ga giường cũ vào máy giặt xong, Nghê Hạ đang đứng ngắm tuyết rơi ngoài cửa sổ thì nhận được tin nhắn của Cốc Vũ Thanh.

[Cốc Vũ Thanh]: Công cuộc tổng kết tài sản chính thức kết thúc! Sang năm chúng ta lại giương buồm ra khơi!

[Nghê Hạ]: Mấy giờ cậu ra sân bay?

[Cốc Vũ Thanh]: Ăn trưa xong là xuất phát.

[Nghê Hạ]: Được, hôm nay có tuyết, đi đường nhớ cẩn thận, về sớm nhé.

[Cốc Vũ Thanh]: Cậu yên tâm, dù tớ có đi xa đến đâu thì trái tim tớ mãi ở chỗ cậu [trái tim].

Đột nhiên nhắn kiểu sến súa như vậy, đủ biết Cốc Vũ Thanh vui đến mức nào.

Nghê Hạ chụp màn hình cuộc trò chuyện rồi gửi cho Du Quyết.

[Nghê Hạ]: Sau này học người ta mà nói chuyện.

[Chồng ❤️❤️]: Nói nhiều không bằng làm nhiều.

Nghê Hạ nghiêng đầu suy nghĩ, người này bị làm sao thế?

Cô không trả lời anh mà quay sang gửi cho Cốc Vũ Thanh một bao lì xì thật lớn.

Suốt thời gian qua, Cốc Vũ Thanh cùng cô bận rộn với dự án điện ảnh, gần như không có thu nhập.

Tuy điều kiện gia đình cô ấy cũng khá giả, nhưng tình trạng này khiến bố mẹ không hài lòng, nên tiền trong tay cũng không dư dả.

Cốc Vũ Thanh nhận lì xì rất dứt khoát.

[Cốc Vũ Thanh]: Cậu biết mà.

[Cốc Vũ Thanh]: Kể từ năm mười tám tuổi theo cậu, tớ chưa từng ghen tị với bất kỳ ai [hoa hồng] [hoa hồng]

Nghê Hạ nhìn dòng tin nhắn ấy rất lâu, trong lòng đầy cảm xúc. Sau đó cô sửa lại đôi chút rồi gửi cho Du Quyết.

[Nghê Hạ]: Anh biết mà.

[Nghê Hạ]: Kể từ khi lấy anh, em chưa từng ghen tị với bất kỳ ai  [hoa hồng] [hoa hồng]

[Chồng ❤️❤️]: ?

[Chồng ❤️❤️]: Anh đã bảo hôm nay em hài lòng lắm mà.

[Chồng ❤️❤️]: Lúc khen thì cứ thẳng thắn một chút, giống anh này.

Ngay sau đó, anh gửi một đoạn tin nhắn thoại.

“Vợ anh đẹp thật, giọng cũng hay nữa.”

Nghê Hạ: “…”

[Nghê Hạ]: Có những lúc em thật sự rất muốn kiện anh nhưng lại sợ luật sư bào chữa chính là anh.

Trận tuyết ấy kéo dài mãi đến đêm giao thừa mới ngừng.

Sáng hôm đó, Nghê Phong mới từ Bắc Cảng trở về. Hai bên gia đình cùng nhau ăn một bữa cơm trưa.

Dù đã trở thành thông gia, nhưng các bậc trưởng bối vẫn chưa thật sự thân thiết, nên lời qua tiếng lại đều vô cùng khách sáo, người thì khen thành tựu của bên kia, người thì ca ngợi địa vị của đối phương.

Nghê Hạ và Du Quyết nghe mà thấy ngượng ngùng, lại chẳng chen vào được câu nào. Rõ ràng ngồi ngay cạnh nhau, vậy mà chỉ có thể lén nhắn tin WeChat.

Kết quả còn bị các trưởng bối mắng cho một trận.

Buổi chiều, hai nhà ngồi trò chuyện thêm một lúc rồi ai về nhà nấy để chuẩn bị bữa cơm tất niên.

Lúc rời khỏi nhà hàng, các trưởng bối vẫn còn đứng dưới mái hiên hàn huyên. Nghê Hạ và Du Quyết đứng một bên thì thầm nói chuyện.

“Tối em vẫn về nhà chứ?”

Nghê Hạ lắc đầu, vẻ mặt không cảm xúc: “Không về.”

“Không được.”

Du Quyết khẽ móc ngón út của cô: “Tối anh sẽ đến đón em.”

“Biết rồi, biết rồi. Anh đến muộn một chút nhé, em muốn ở với ông nội thêm một lúc.”

Nói đến đây, Nghê Hạ chợt cảm thấy có người đang nhìn mình. Quay đầu lại, quả nhiên thấy Nghê Kiến Quốc đang nhìn hai người.

Nghĩ đến việc ông nội đã hết lòng, lại còn rất hào phóng ủng hộ cuộc hôn nhân của mình và Du Quyết, Nghê Hạ lập tức ôm lấy cánh tay anh, cười tươi với ông.

Nghê Kiến Quốc vốn luôn nghiêm nghị, trong buổi chiều giao thừa giá lạnh, cũng khẽ cong khóe môi, nở một nụ cười hiếm hoi.

Về đến nhà, bố mẹ Nghê Hạ cùng Nghê Kiến Quốc bàn bạc công việc. Nghe một lúc thấy buồn ngủ, cô liền về phòng mình nằm nghỉ.

Dù đã rất lâu không còn ngủ lại nhà ông nội, nhưng căn phòng của cô vẫn luôn được giữ nguyên như trước.

Mặc dù biết tối nay cô cũng sẽ không ngủ lại đây, ông nội vẫn dặn dì giúp việc thay ga giường mới cho cô.

Bộ bàn ghế gỗ đỏ mà trước đây Nghê Hạ từng vô cùng ghét bỏ vẫn được giữ nguyên, đến cả mùi hương cũng chẳng khác gì trong ký ức.

Cô đã sống ở đây đến khi tốt nghiệp cấp ba. Những tấm giấy khen dán trên tường vẫn chưa được gỡ xuống, giờ đây mép giấy đã bắt đầu bong keo.

Đang nằm được một lúc, Nghê Hạ chợt nhớ ra điều gì đó, liền bật dậy mở tủ sách.

Ngày cuối cùng ở trường trước kỳ thi đại học, cô mang theo máy ảnh đến trường, chụp rất nhiều ảnh rồi rửa ra, đóng thành một cuốn album.

Nhờ được bảo quản cẩn thận nên đến giờ, những tấm ảnh vẫn mới tinh.

Nghê Hạ tỉ mỉ lật từng trang, như đang chơi trò săn kho báu, cố tìm bóng dáng Du Quyết ở những góc khuất trong mỗi bức ảnh.

Không ngờ cô thật sự tìm được vài tấm.

Có bức cô đứng chụp ảnh cùng thầy cô ở hành lang, góc nghiêng của Du Quyết lại xuất hiện bên khung cửa sổ.

Có bức cô chụp cùng các bạn trên sân vận động, thấp thoáng bóng anh đi ngang qua với hai tay đút túi.

Kỳ diệu nhất là tấm ảnh chụp lén lúc cô ngoảnh đầu cười thật tươi. Trong nền ảnh, Du Quyết cũng đang nói chuyện với bạn học, ánh nắng vừa khéo chiếu lên nụ cười của anh.

Trong bức ảnh ấy có đến bảy, tám người, nhưng chỉ có hai người họ là đang cười.

Điều đó chứng tỏ gì?

Chứng tỏ họ đúng là một cặp trời sinh!

Đến cả ảnh tốt nghiệp của lớp, Nghê Hạ cũng lôi ra nghiên cứu.

Cô đứng ở vị trí thứ ba hàng đầu, Du Quyết đứng hàng sáu… à, hàng cuối cùng, vị trí thứ tư từ trái sang.

Một, ba, một, bốn, đây đâu phải trùng hợp, đây rõ ràng là số phận đã sắp đặt!

Nghê Hạ tự nghĩ tự cười đến vui vẻ vô cùng. Thế nhưng khi nhìn thấy ảnh chụp cùng Mạnh Tiểu Tịnh, vẻ mặt cô lại chùng xuống.

Vài hôm trước, Du Quyết từng nói với cô rằng sau khi Đỗ Văn từ chối lời nhờ vả của Mạnh Tiểu Tịnh, anh ta vẫn tiếp tục theo dõi tình hình.

Đỗ Văn có nhiều mối quan hệ ở các trường đại học lớn tại Giang Thành. Chỉ là trước khi có kết luận chính thức, phía nhà trường không tiện tiết lộ nhiều, chỉ nói đã chính thức khởi động quy trình điều tra.

Theo kinh nghiệm của Đỗ Văn, kết quả cuối cùng có lẽ cũng không khác nhiều so với suy đoán của anh ta.

Nghê Hạ không biết rốt cuộc Mạnh Tiểu Tịnh đã từng bước đi đến ngày hôm nay như thế nào.

Ngày Mạnh Tiểu Tịnh tốt nghiệp cao học, chính cô còn mang hoa đến chúc mừng. Trên tấm thiệp khi ấy cô còn viết: Thạc sĩ, tiến sĩ rồi viện sĩ! Chúc cậu từng bước thăng tiến, khoác áo vinh quang!

Đúng lúc Nghê Hạ đang mải suy nghĩ, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng gõ.

Cô cứ tưởng Phùng Thiên Tuệ gọi mình xuống tầng nên đáp: “Con xuống ngay đây!”

Nói rồi cô đặt album xuống, bước ra mở cửa.

Không ngờ người đứng ngoài lại là Nghê Kiến Quốc.

“Lên tầng ba, ông có chuyện muốn nói.”

Ơ, đây là chuẩn bị lì xì đầu năm cho mình sao?

Nghê Hạ lập tức cầm chiếc túi tote của mình, nhanh chân chạy lên phòng làm việc ở tầng ba.

Nghê Kiến Quốc ngồi sau chiếc bàn làm việc rộng lớn, rất lâu vẫn không lên tiếng.

Trong suy nghĩ của ông, con người rồi ai cũng phải lập gia đình. Những người ngoài ba mươi vẫn chưa kết hôn chẳng khác nào đang sống bừa bãi, cũng là do gia đình dạy dỗ không tốt.

Ông cũng lo sau này mình già thêm, không còn đủ sức nữa, bố mẹ Nghê Hạ sẽ lại chiều chuộng cô quá mức.

Ông biết chắc số tiền năm mươi triệu ấy rồi cũng sẽ bị Nghê Hạ đem đi làm phim.

Điều đó không sao cả, cùng lắm sau khi vấp ngã, cô sẽ trưởng thành hơn và yên ổn sống cuộc đời của mình.

Điều ông không ngờ là chuyện kết hôn của hai người lại đến nhanh như vậy. Không phải ông chưa từng nghi ngờ Nghê Hạ cưới chỉ vì số tiền đó. Nhưng biết làm sao được? Nếu không có chút động lực ấy, chẳng biết cô cháu gái này còn làm càn đến bao giờ.

Huống hồ lời cũng đã nói ra rồi, bố mẹ bên nhà trai đều là những người có địa vị. Ở tuổi này rồi, chẳng lẽ ông còn trở thành người thất hứa?

May mà khoảng thời gian gần đây, Nghê Hạ trông thật sự rất vui vẻ.

Không còn như trước, hễ gặp ông là lại khóc sướt mướt.

“Đã lập gia đình rồi…”

Cuối cùng Nghê Kiến Quốc cũng lên tiếng: “Sau này làm việc gì cũng phải nghĩ đến gia đình trước, không được tùy hứng như trước nữa.”

Nghê Hạ ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ.”

Nghê Kiến Quốc căn dặn hết điều này đến điều khác, chẳng khác gì những lời năm xưa ông từng nói với con trai mình.

Giọng điệu thì ôn hòa hơn, nhưng tư tưởng vẫn bảo thủ như cũ.

Nghê Hạ không cãi lấy một câu, cũng chẳng nghe lọt một chữ.

Đợi ông nói xong, bảo cô xuống chuẩn bị ăn cơm, cô mới hỏi câu đầu tiên trong ngày: “Ơ? Không còn chuyện gì nữa ạ?”

Nghê Kiến Quốc lại sa sầm mặt.

Hai ông cháu nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng, ông đứng dậy đi mở chiếc két sắt của mình.

Cùng lúc đó, Du Quyết đang ở trong phòng Lại Tú Viện, nhìn bố mẹ kiểm tra sức khỏe cho bà.

Sau một hồi bận rộn, Du Văn Lâm xua tay, ra hiệu rằng mình có thể tự làm những việc còn lại, còn Cố Nhạn Phàm thì đưa Du Quyết ra khỏi phòng.

“Mấy ngày nghỉ này hai người cứ nghỉ ngơi đi.”

Du Quyết nói: “Để con chăm sóc bà nội.”

“Có phải bố mẹ không hoạt động được nữa đâu.”

Cố Nhạn Phàm lắc đầu: “Chưa đến lượt con.”

Tuy bà nói vậy, nhưng Du Quyết vẫn nhận ra khoảng thời gian gần đây bố mẹ đã tiều tụy đi rất nhiều.

“Có gì mà chưa đến lượt con. Con là do bà nội nuôi lớn.”

Hai mẹ con ngồi xuống phòng khách. Lúc này Cố Nhạn Phàm mới nghiêm túc nói: “Chính vì con được bà nội nuôi lớn nên trách nhiệm nuôi dạy con vốn đã được bố mẹ chuyển sang cho bà.”

“Nếu bây giờ ngay cả trách nhiệm phụng dưỡng bà lúc tuổi già cũng chuyển tiếp cho con, chẳng phải mẹ và bố con sẽ hoàn toàn rũ bỏ trách nhiệm hay sao?”

“Bởi vậy chuyện đó không gọi là thuận theo lẽ tự nhiên.” Bà nói: “Đó là chuyển trách nhiệm sang người khác.”

Du Quyết gật đầu, không nói thêm gì.

“À đúng rồi.”

Cố Nhạn Phàm chợt nhớ ra một chuyện khác: “Con với Phương Gia Lâm…”

Bà cân nhắc từng lời nói.

Vài hôm trước, gia đình Phương Gia Lâm đến thăm Lại Tú Viện. Khi ấy bà tiện nhắc đến chuyện Du Quyết đã kết hôn.

Sau phút bất ngờ, bố mẹ Phương Gia Lâm đều gửi lời chúc mừng.

Chỉ có vẻ mặt của Phương Gia Lâm từ đầu đến cuối vẫn rất gượng gạo. Lại nghĩ đến việc Nghê Hạ và Phương Gia Lâm là bạn học cấp ba, hơn nữa mối quan hệ giữa Phương Gia Lâm và Du Quyết cũng thay đổi từ đúng cái đêm Du Quyết nói mình sắp kết hôn.

Hôm đó thậm chí hai người còn động tay với nhau.

Cố Nhạn Phàm không khỏi nảy ra một suy đoán táo bạo.

“Hai đứa cãi nhau vì Hạ Hạ phải không?”

“Không liên quan đến cô ấy.”

Du Quyết đáp: “Là chuyện giữa con và Phương Gia Lâm.”

“Dù có phải thì mẹ cũng đâu nói gì.”

Thật ra Cố Nhạn Phàm không cho rằng đó là chuyện nhỏ, nhưng bà cũng thấy mình không cần thiết phải hỏi quá sâu, nên chỉ cười nhẹ cho qua: “Nếu mẹ là một chàng trai trẻ thì mẹ cũng sẽ thích Hạ Hạ thôi, chuyện bình thường mà.”

“Cũng không phải như mẹ nghĩ.”

Du Quyết nhất thời không biết phải giải thích thế nào: “Dù sao thì cũng chỉ là một hiểu lầm.”

“Được rồi.”

Trong bếp, nồi canh vừa hầm xong, Cố Nhạn Phàm đứng dậy, vỗ nhẹ lên vai con trai: “Hiểu lầm rồi cũng sẽ có ngày được hóa giải. Nếu thật sự không thể thì thôi vậy. Các con đều đã trưởng thành rồi, sau này khi cuộc sống có những điều quan trọng hơn để bận tâm thì mọi chuyện cũng sẽ dần trôi qua.”

Thế nào là “điều quan trọng hơn trong cuộc sống”, Du Quyết chưa từng cố gắng định nghĩa.

Nhưng tối hôm đó, khi anh đến đón Nghê Hạ rồi xách túi giúp cô, anh bỗng cảm nhận được rất rõ “sức nặng” của cuộc sống.

“Lại nhận được lì xì à?”

“Đúng là thực dụng.”

Nghê Hạ nói: “Đây là tình yêu của ông nội với bố mẹ em.”

“Ồ…”

Xe dừng trước cổng nhà Nghê Kiến Quốc, Du Quyết mở cửa ghế phụ, nhưng không để Nghê Hạ lên xe ngay, anh cúi người lấy từ ghế một bao lì xì dày cộp.

Rồi ngay trước mặt cô, anh bỏ nó vào túi xách của cô.

“Đây là tình yêu của mẹ chồng em.”

Lại lấy thêm một bao nữa bỏ vào.

“Đây là tình yêu của bố chồng em.”

Rồi lại lấy thêm một bao nữa.

“Đây là tình yêu của chồng em.”

Nghê Hạ ôm ngực, làm ra vẻ như sắp ngất vì xúc động, rồi chìa tay về phía anh.

“Không được rồi, không được rồi. Em thiếu oxy mất. Chồng ơi, mau đỡ em.”

Khi dang tay ôm lấy Nghê Hạ, Du Quyết chợt nghĩ, thì ra trọng tâm của cuộc sống chính là hình hài cụ thể như thế này.

Vì Lại Tú Viện vẫn đang dưỡng bệnh, nên Tết năm nay, Du Quyết và Nghê Hạ không đi đâu xa.

Phần lớn thời gian hai người đều ở bên hai bên gia đình, thỉnh thoảng mới lái xe đi chơi quanh vùng một ngày.

Mùa xuân năm nay cũng đến đặc biệt sớm. Qua Tết Nguyên Tiêu, thời tiết đã bắt đầu ấm lên rõ rệt.

Sau khi Du Quyết quay lại làm việc, kỳ nghỉ của Nghê Hạ cũng kết thúc. Cô cùng Cốc Vũ Thanh chính thức khởi động lại quá trình chuẩn bị cho .

Bận rộn mãi, dường như cô quên mất một chuyện rất quan trọng.

Cho đến một ngày trong tháng ba, cô nhận được lô màu vẽ mình đã đặt và cãi nhau với người bán.

Nghê Hạ rất thích dùng một loại màu vẽ của nước ngoài. Trước đây cô luôn mua ở một cửa hàng quen.

Sau này cửa hàng đó đóng cửa, cô chuyển sang đặt qua một bên mua hộ. Đơn hàng đã được đặt từ trước Tết, vốn định tranh thủ kỳ nghỉ vẽ vài bức tranh.

Không ngờ mãi đến tận bây giờ hàng mới về. Đã vậy, vừa mở ra dùng thử, Nghê Hạ lập tức nhận ra chất màu và màu sắc đều không đúng.

Cô chắc chắn đây không phải hàng chính hãng. Khi cô đến chất vấn, người bán nhất quyết khẳng định đó là hàng thật, chỉ là do ảnh hưởng của khí hậu và môi trường nên chất lượng có chút thay đổi.

Lại còn lấy lý do đây là hàng mua hộ nên không hỗ trợ trả hàng, chỉ đồng ý bồi thường vài chục tệ.

Ai thiếu mấy chục tệ của các người chứ???

Nghê Hạ không chấp nhận, kết quả, nhân viên chăm sóc khách hàng liền im bặt, không trả lời thêm câu nào, khiến cô tức đến mức phải khiếu nại lên nền tảng bán hàng.

Lúc Du Quyết về đến nhà, Nghê Hạ vẫn đang gõ điện thoại lách cách, vẻ mặt đầy tức giận.

“Em làm gì thế?”

“Đang cãi nhau.”

Nghê Hạ cau mày: “Cãi được nửa chừng thì người ta bỏ chạy mất, tức chết đi được.”

“Đừng tức nữa.”

Du Quyết đặt một tờ giấy triệu tập của tòa án lên bàn trước mặt cô: “Để chồng dẫn em đi cãi nhau.”

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn