Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu

Chương 58: Đang tiến hành 18 – “Anh đâu có gấp đến thế.”

Du Quyết đã ốm đến mức phải nằm bẹp trên giường rồi, Nghê Hạ thật sự không nên cười.

Thế nhưng vừa nghe giọng điệu của anh, cô lại không sao nhịn được.

“Làm sao có chuyện đó được? Em nỡ lòng nào chứ?”

Thấy Du Quyết trông chẳng còn chút sức lực, Nghê Hạ dựa vào mép giường, đưa tay sờ trán anh.

“Anh bị cảm à? Đã đi bệnh viện chưa?”

Du Quyết lắc đầu.

“Có hơi sốt, chiều nay về uống thuốc rồi, đỡ nhiều rồi.”

“Thuốc uống từ chiều thì giờ cũng có thể uống thêm được rồi.”

Nói xong, Nghê Hạ định đứng dậy: “Để em đi lấy thuốc cho anh.”

“Lát nữa hẵng uống.”

Du Quyết ngồi dậy, đồng thời kéo cô ngồi trở lại: “Em ngồi với anh một lát.”

“Ơ, em còn chưa thay quần áo.”

“Không sao.”

Anh vẫn kéo cô ngồi xuống mép giường: “Mai thay ga giường là được.”

Nghê Hạ: “…”

Cô quyết định không chấp nhặt với một người đang bệnh, bèn cởi áo khoác ngoài rồi mới ngồi xuống.

“Có phải mấy hôm nay anh mặc phong phanh quá không?”

“Ừ.”

Thấy cốc nước ấm trên đầu giường, Du Quyết cầm lên uống một ngụm rồi hỏi: “Hôm nay nói chuyện với người kia thế nào?”

“Chẳng ra sao cả.”

Nghê Hạ bĩu môi: “Lúc đầu em suýt nữa đã bị anh ta thuyết phục rồi. Ai ngờ chính anh ta lại nói, con trai đạo diễn Mạnh Hải đi quay phim cũng là một chiêu trò quảng bá. Đến lúc đó còn ai để ý đến em nữa? Hào quang đều bị anh ta cướp hết.”

“Đúng thật.”

Du Quyết phụ họa: “Những gì vốn thuộc về em thì không nên nhường cho anh ta chút nào.”

Nghĩ một lát, anh lại nói: “Nhưng nếu anh ta chấp nhận một hình thức hợp tác khác thì vẫn có thể bàn thử.”

“Em thấy chẳng có gì để bàn với anh ta.”

Nghê Hạ chống hai tay lên mép giường, khẽ đung đưa đôi chân: “Lỡ anh ta lại hại em thêm lần nữa thì em chịu không nổi đâu.”

“Điều khoản ghi rõ ràng giấy trắng mực đen, ai hại được em?”

Nghe Du Quyết nói vậy, mắt Nghê Hạ sáng lên, bất chợt mỉm cười.

“Đúng nhỉ, suýt nữa em quên mất mình có ông xã là luật sư. Sau này tiết kiệm được bao nhiêu tiền thuê luật sư luôn.”

“Dù sao cũng đều là của em.”

Du Quyết đặt cốc nước xuống rồi quay lại chuyện chính: “Nếu còn công ty khác muốn hợp tác thì em cũng nên thử nói chuyện. Đừng vì chuyện trước đây mà từ chối tất cả mọi người.”

Nghê Hạ cúi đầu im lặng một lúc mới nói: “Dù sao thì em cũng sắp có vốn rồi.”

“Có vốn và có đủ nguồn lực là hai chuyện khác nhau.”

Du Quyết khẽ vỗ sau đầu cô: “Đừng cố chấp ở chuyện này.”

“Em đâu có cố chấp…”

Nghê Hạ lẩm bẩm: “Chỉ là em hơi sợ thôi.”

“Đừng sợ, có anh giúp em kiểm tra.”

Có lẽ vì đang ốm nên giọng anh hơi trầm, nhưng ngược lại lại dịu dàng đến lạ.

Nghê Hạ cười tươi nhìn anh: “Luật sư Du muốn phát huy sở trường của mình đến vậy à?”

Cô vốn tưởng Du Quyết sẽ thuận theo lời cô mà gật đầu, nào ngờ anh lại nghiêm túc nhìn cô.

“Anh chỉ không muốn em vất vả quá.”

“À…”

Nghê Hạ nghiêng đầu nhìn anh một cái rồi cúi xuống.

Lại nhìn anh thêm một cái nữa rồi tiếp tục cúi đầu.

Du Quyết bật cười: “Em làm gì thế?”

“Em bị anh sưởi ấm rồi. Em sợ nhìn thêm vài lần nữa, lát nữa em cũng sốt mất.”

“…”

Đang bệnh nên chẳng còn sức, Du Quyết vốn không muốn cười nhiều, nhưng vẫn không nhịn được.

“Lại đây.” Anh kéo Nghê Hạ vào lòng: “Có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu một chút.” Nằm trong lòng anh một lúc, ngăn cách bởi lớp chăn, Nghê Hạ chợt nhớ ra điều gì.

“À đúng rồi, anh còn đi hỏi thăm em từ đàn chị Gia Mỹ nữa hả?”

“Cái gì gọi là ‘hỏi thăm’?”

Du Quyết rất không hài lòng với cách dùng từ của cô, quay mặt sang chỗ khác, khẽ nói: “Chỉ tiện miệng hỏi vài câu thôi.”

“Anh hỏi thẳng em là được mà.”

Nghê Hạ lấy điện thoại từ túi áo khoác, trèo hẳn lên giường, bước qua người Du Quyết rồi chui vào chăn ở phía bên kia.

Thấy cô mặc nguyên quần áo mà chui vào chăn, Du Quyết hít sâu một hơi, nhưng không nói gì.

“Đạo diễn Nghê sẽ minh họa bằng hình ảnh cho anh nhé.”

Cô mở album ảnh trong điện thoại, kéo xuống rất lâu mới tìm được ảnh thời đại học.

Album được sắp xếp theo thứ tự thời gian từ mới đến cũ, phía trên toàn là ảnh chụp mấy ngày tốt nghiệp.

Cô đưa cho Du Quyết xem ảnh mình mặc áo cử nhân, trong đó phần lớn đều có Cốc Vũ Thanh.

Cô lướt từng tấm, đến khi hiện ra ảnh chụp chung với một anh chàng cực kỳ đẹp trai.

Nhìn thấy mình trong ảnh cười vui đến vậy, Nghê Hạ ngẩn người một chút rồi nói: “Ha ha, anh có biết anh ấy không? Hồi đó anh ấy nổi lên nhờ đóng một bộ phim truyền hình, ai cũng tranh thủ chụp ảnh chung với anh ấy.”

Nói xong liền vội vàng lướt qua.

Ai ngờ tấm tiếp theo lại là ảnh chụp chung với một anh chàng tóc vàng đẹp trai khác.

“Ờm, lúc đó anh ta nổi tiếng lắm rồi, em còn phải xếp hàng mới chụp được cùng đấy, ha ha.”

Du Quyết nhướng mắt, lười chẳng buồn nói cô.

Anh chỉ lặng lẽ nhìn Nghê Hạ nhanh chóng lướt qua hơn chục tấm ảnh chụp chung với trai đẹp, rồi dừng lại ở một tấm chụp cùng một cô gái.

“Trường bọn em còn nhiều mỹ nữ hơn nữa cơ. Cô này siêu xinh luôn.” Cô nhìn bức ảnh rồi thở dài: “Chỉ tiếc là không nổi tiếng lắm.”

Cuộc sống thời đại học vừa phong phú vừa có phần tùy hứng, có những bức ảnh đến chính cô cũng không còn nhớ lúc đó chụp để làm gì.

Thế nhưng mỗi lần đi xem triển lãm, những tác phẩm nghệ thuật và tranh vẽ cô chụp lại thì vẫn còn in đậm trong ký ức.

Mỗi bức ảnh, Nghê Hạ đều có thể giảng cho Du Quyết nghe ít nhất năm phút.

Nào là cuộc đời của họa sĩ, kỹ thuật thể hiện của bức tranh, logic trong bố cục, ý nghĩa của tác phẩm, rồi còn chia sẻ cả cảm nhận của bản thân.

Nói mãi, nói mãi, cuối cùng lại khiến Du Quyết nghe đến mức ngủ thiếp đi.

Du Quyết đổ bệnh không đúng lúc, lại trúng ngay khoảng thời gian Nghê Hạ bận rộn nhất.

Mỗi ngày Lôi Uyển đều nhắn tin không ngừng nghỉ. Cứ như cô ấy có bốn mươi tám tiếng một ngày, mà còn mặc định Nghê Hạ cũng có từng ấy thời gian.

Bị giục như đòi mạng suốt hơn mười ngày, cuối cùng bản dựng hoàn chỉnh cũng được gửi đến.

Trước mặt là tờ xác nhận nghiệm thu, Lôi Uyển cầm bút lên, trầm ngâm suy nghĩ điều gì đó rất lâu mà vẫn chưa đặt bút ký.

Thấy cô ấy lại sắp mở miệng, Nghê Hạ vội nói trước: “Chị Lôi, thật sự không sửa thêm được nữa đâu. Có tăng tiền em cũng không sửa nữa.”

Lôi Uyển lắc đầu cười, dứt khoát ký tên.

Sau đó, cô ấy mời Nghê Hạ uống một ly cà phê.

Ánh nắng chiều nhàn nhạt, mỏng manh, chẳng mang theo bao nhiêu hơi ấm.

Hai người ngồi ở ban công ngoài trời, ai cũng quấn khăn quàng kín mít.

“Tiếp theo em sẽ bắt đầu quay bộ phim của mình đúng không?”

“Vâng.”

Nghê Hạ ôm ly cà phê nóng trong tay, vừa mở miệng đã thấy làn hơi trắng tỏa ra: “Mấy hôm nay Cốc Vũ Thanh đang kiểm kê lại toàn bộ tư liệu từ trước. Sau khi sắp xếp xong thì sẽ liên hệ lại với nhóm nòng cốt ngày trước, xem mọi người còn lịch trống và còn muốn hợp tác không.”

Lôi Uyển hỏi: “Thật sự tự bỏ tiền túi à? Có đủ không?”

“Đủ hay không thì còn phải xem bản lĩnh của cô giáo Cốc nhà bọn em.”

Nói đến đây, Nghê Hạ bật cười: “Bây giờ ngày nào cậu ấy cũng chỉ muốn treo cái máy tính lên cổ thôi. Đi đến đâu cũng phải lấy ra tính toán.”

“Ừ.”

Lôi Uyển gật đầu: “Dự án của hai đứa chắc phải tính toán chi li đến cực hạn mới được.”

Hai người lại trò chuyện thêm một lúc, mây che khuất mặt trời, Nghê Hạ nhìn đồng hồ thấy cũng không còn sớm, đứng dậy nói: “Chị Lôi, em đi trước nhé. Tối nay em còn có việc.”

“Được, đi đường cẩn thận.”

Nghê Hạ vừa quay người đi được hai bước thì Lôi Uyển lại gọi cô lại.

“Sao vậy chị?”

Lôi Uyển nhìn dáng người mảnh mai của cô rồi nói: “Bảo em thời gian tới ngủ nhiều hơn thì chắc chắn là không thực tế rồi. Nhưng nhớ mỗi ngày phải ăn nhiều hơn một chút nhé.”

“Em biết rồi. Dạo này em ăn khỏe lắm.”

Chiếc khăn quàng che kín đến tận cằm, chỉ để lộ đôi mắt cong cong vì cười của Nghê Hạ: “Đến lúc phim khai máy em sẽ mời chị.”

Lôi Uyển gật đầu: “Được, cố lên. Sau này chị còn chờ được thơm lây danh tiếng của em đấy.”

Giờ tan tầm ở khu công nghệ vốn đã đông nghịt xe cộ, lại đúng vào tối thứ sáu nên các làn đường càng ùn tắc đến mức gần như không nhúc nhích.

May mà hôm nay Du Quyết phải tăng ca, Nghê Hạ cũng chẳng vội, cứ chậm rãi lái xe đến trung tâm thương mại.

Nhẫn cưới tượng trưng cho tình trạng hôn nhân, phải đeo hằng ngày nên phần lớn đều có kiểu dáng đơn giản, nhìn qua thì cái nào cũng na ná nhau.

Thế nhưng Nghê Hạ vẫn phân vân giữa kiểu nạm kín kim cương và kiểu trơn suốt hơn một tiếng đồng hồ. Cuối cùng, nghĩ nhiều hơn đến sở thích của Du Quyết, cô chọn một cặp nhẫn trơn trông có vẻ hết sức bình thường, nhưng mặt trong lại được nạm một viên kim cương nhỏ.

Nhân viên bán hàng liên tục khen cô có mắt thẩm mỹ. Trong lòng lại âm thầm cảm thán, kiểu nhẫn có giá đã bao gồm cả tiền kim cương nhưng lại giấu viên đá vào bên trong thế này mà cũng thật sự có người chịu mua.

Rút kinh nghiệm lần trước, lần này Nghê Hạ không chờ Du Quyết nữa. Về đến nhà, cô đi thẳng vào phòng ngủ tắm rửa.

Sắp đến Tết Nguyên đán, cũng là thời điểm lạnh nhất trong năm.

Nghê Hạ mang theo hơi lạnh buốt của những ngày rét đậm trở về nhà. Dòng nước nóng nhanh chóng cuốn trôi cái lạnh ấy, đồng thời cũng gột sạch sự mệt mỏi tích tụ suốt thời gian qua.

Khi bước ra khỏi phòng tắm, mái tóc cô mềm mại, bồng bềnh, bộ đồ ngủ mỏng nhẹ gần như không có chút trọng lượng nào. Cả căn phòng ngủ ngập tràn hương thơm dịu nhẹ của sữa tắm.

Vừa xoa đều lớp kem dưỡng thể còn sót lại trên tay, Nghê Hạ vừa bước ra khỏi phòng ngủ.

Đang định rót một cốc nước thì khóe mắt chợt nhìn thấy chiếc áo khoác của Du Quyết ở khu vực tiền sảnh.

Anh về rồi?

Cô đảo mắt nhìn khắp phòng khách, không thấy bóng dáng Du Quyết đâu, chỉ thấy hộp nhẫn vẫn nằm yên trên bàn trà.

Dù biết khả năng rất lớn là anh đã nhìn thấy, cô vẫn bước tới giấu chiếc hộp xuống dưới chiếc gối tựa trên ghế sofa.

Đúng lúc ấy, cửa phòng ngủ phụ đột nhiên mở ra.

Du Quyết mặc áo phông và quần đùi bước ra ngoài. Mái tóc vẫn còn chưa khô hẳn, mang theo hơi nước ẩm.

Bốn mắt nhìn nhau, chẳng hiểu vì sao Nghê Hạ lại không thốt nên lời, chỉ đứng nhìn anh.

“Nhìn gì thế?”

Khóe môi Du Quyết cong lên, rõ ràng là biết mà vẫn cố hỏi.

Nghê Hạ đưa mắt đánh giá anh từ trên xuống dưới, hỏi: “Anh về từ lúc nào vậy?”

“Mới về được một lúc.”

“À…”

Cô luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại chẳng nói ra được là không đúng ở đâu.

Chậm rãi lấy hộp nhẫn ra, Nghê Hạ đang cân nhắc xem nên mở lời thế nào thì bỗng chú ý đến bàn tay Du Quyết đang đút trong túi quần.

Cô nhíu mày: “Anh lấy tay đó ra.”

Du Quyết cười: “Làm gì?”

“Lấy ra đi!”

Trong mắt đầy ý cười, Du Quyết ngoan ngoãn làm theo, rút tay ra, bàn tay sạch sẽ, chẳng có gì cả.

“Anh đâu có gấp đến thế.”

“…”

Được rồi.

Dù sao Nghê Hạ cũng biết chắc anh đã nhìn thấy rồi, chẳng có gì phải giấu nữa.

Cô mở hộp nhẫn, trên lớp nhung đen có hai chiếc nhẫn, một lớn một nhỏ.

Giống như đang trưng bày một tác phẩm nghệ thuật, Nghê Hạ nâng chiếc hộp lên, đưa qua đưa lại trước mặt Du Quyết.

“Đẹp không?”

“Đẹp.”

Du Quyết lấy chiếc nhẫn nhỏ ra, nắm lấy bàn tay phải của Nghê Hạ rồi nhẹ nhàng đeo vào ngón áp út của cô.

Anh còn muốn ngắm thêm vài giây thì Nghê Hạ đã sốt ruột nắm ngược lấy tay anh, nhanh chóng đeo chiếc nhẫn còn lại vào cho anh.

Nghê Hạ khẽ thở phào.

Ban đầu cô còn lo kích cỡ không vừa, nhưng xem ra lại hoàn toàn vừa vặn.

Không quá chật, cũng không quá rộng, vừa không dễ tuột, lại vẫn có thể xoay nhẹ.

Cô nắm lấy đầu ngón tay anh, lật qua lật lại ngắm nghía.

Quả thật rất đẹp.

Những ngón tay thon dài trắng trẻo, các khớp xương cân đối rõ nét, toát lên vẻ nho nhã nhưng vẫn ẩn chứa một sức hút khó diễn tả.

Mà ý nghĩa của chiếc nhẫn trơn kia lại như khóa chặt sức hút ấy, tuyên bố rằng nó chỉ thuộc về duy nhất một người.

Nghê Hạ say mê ngắm nhìn bàn tay và chiếc nhẫn của Du Quyết, còn Du Quyết thì cúi đầu ngắm cô.

Mái tóc vừa gội xong bồng bềnh mềm mại, hơi rối một chút, hệt như hương thơm thoang thoảng trên tóc cô, cứ tự do lan tỏa khắp không gian.

Yết hầu anh lăn lộn, Du Quyết khẽ nắm lấy tay Nghê Hạ.

“Em vừa tắm xong à?”

Nghê Hạ nghĩ thầm, chẳng phải quá rõ rồi sao?

Nhưng khi ngẩng đầu lên, cô bắt gặp ánh mắt nóng bỏng của anh.

Không khí trong phòng như trở nên ấm hơn, khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại chút không khí loãng.

Cô khẽ đáp: “Ừm.”

Du Quyết buông tay ra, vòng tay ôm lấy eo cô, giọng trầm thấp.

“Anh cũng vừa tắm.”

Ý tứ trong lời nói đã quá rõ ràng.

“Anh thật là….” Nghê Hạ giật mình, giơ tay đẩy anh: “Lúc này anh phải nói mấy lời dễ nghe chứ.”

Du Quyết túm lấy cô, bế bổng cô lên rồi bước về phía phòng ngủ.

“Đợi lát nữa anh sẽ nói cho em nghe.”

“Anh…”

Sự xấu hổ lan tràn trong không khí, dâng trào như muốn phá tan lồng ngực cô.

Nghê Hạ còn chưa kịp hiểu ra, cô luống cuống đẩy anh, hai chân vung vẩy loạn xạ giữa những bước chân của Du Quyết: “Sao anh lại thế chứ!”

“Làm sao?”

Anh đạp tung cửa phòng ngủ: “Vợ chồng hợp pháp, chẳng lẽ không được à?”

Khi nói chuyện anh đã đi đến tới mép giường, Nghê Hạ còn chưa kịp lấy lại tinh thần thì đã nằm lên giường.

Quần áo bị Du Quyết ôm đến lộn xộn, cô vô thức chỉnh lại áo, lại thấy anh đứng ở mép giường, giơ tay cởi áo của mình ném lên giường, cúi người đè lên cô.

Khoảng cách một cánh tay, đủ để Nghê Hạ nhìn rõ vào mắt anh.

Rõ ràng và trắng trợn thể hiện d*c v*ng của anh.

“Anh cũng muốn nghe em nói những lời dễ nghe.”

Nghê Hạ hít thở nặng nề, cô bỗng quay mặt đi, cắn ngón tay mình để giảm bớt khẩn trương.

Nụ hôn của Du Quyết trực tiếp dừng trên cổ cô, rất mạnh mẽ, ép Nghê Hạ khẽ kêu lên một tiếng.

Cùng lúc đó, giọng nói của anh cũng truyền đến.

“Tiếp tục.”

Xấu hổ quá đi mất!

Nghê Hạ cắn chặt ngón tay, không chịu phát ra tiếng.

Mãi đến khi Du Quyết vùi đầu vào, bàn tay lướt trên cánh tay cô, giữ lấy cổ tay cô rồi kéo l*n đ*nh đầu.

Nghê Hạ nhẹ nhàng quay đầu, không chút khoảng cách đón nhận nụ hôn của anh.

Đêm nay không có gì bị ràng buộc, hành động của anh tự do và uyển chuyển. Trong những nụ hôn ngập tràn, những chiếc cúc áo ngủ của Nghê Hạ bất giác bị cởi ra.

Nụ hôn chỉ bị gián đoạn khi Du Quyết kéo hai tay Nghê Hạ lên, cởi áo ngủ của cô ra.

Nghê Hạ còn chưa kịp phản ứng, bước tiếp theo đã dồn dập đến.

Hai tay bị ấn l*n đ*nh đầu, cảm giác nửa người trên lạnh lẽo bị lôi kéo, khiến tất cả các giác quan của cô được phóng đại lên nhiều lần.

Ngay cả việc cố gắng hít một hơi thật sâu cũng làm tăng thêm cảm giác này.

Cô gian nan nặn ra hai tiếng từ cổ họng.

“….Tắt đèn!”

Nhưng Du Quyết căn bản không nghe, thậm chí còn đầy hưng phấn nhìn cô, cũng không hề dừng lại.

Nghê Hạ đành phải tự nhắm mắt.

Mất đi thị giác, các giác quan khác của cô trở nên nhạy bén gấp bội.

Nghê Hạ cảm nhận rõ ràng chiếc nhẫn trên ngón tay Du Quyết đang du tẩu trên cơ thể mình.

Nó cưng cứng kèm theo những góc cạnh mang đến cảm giác như gai đâm, đang khám phá từng tấc cơ thể cô.

Khi Nghê Hạ rầm rì r*n r*, Du Quyết dừng lại.

Anh dùng tay trái chống bên người Nghê Hạ, duỗi tay mở ngăn kéo tủ đầu giường.

Cơ thể anh vì động tác này mà nghiêng về phía trước.

Nghê Hạ đột nhiên cảm thấy có thứ gì đó đang chọc vào người mình, cô vội rụt người lại.

Du Quyết dừng lại, cúi đầu nhìn cô một cái.

Sau đó cố ý dán sát hơn, bàn tay vươn về phía trước cũng chậm chạp hơn.

Cảm xúc trên bụng quá mức rõ ràng, quá mức cụ thể, Nghê Hạ không nhịn được đẩy anh một cái.

Du Quyết đã lấy được đồ.

Anh ngồi dậy, quỳ ngồi bên cạnh Nghê Hạ, từ trên cao nhìn xuống cô, sau đó cắn đồ trong miệng, cúi người giữ chặt tay Nghê Hạ, bắt cô cầm lấy.

Nghê Hạ không mở mắt, cũng không từ chối.

Nhưng bàn tay cô run nhẹ, không thể kiểm soát được sức mạnh của mình.

“Ưm….”

Anh kêu lên một tiếng, nhíu mày nhìn chằm chằm Nghê Hạ: “Không dịu dàng gì cả.”

Nghê Hạ mơ màng hé mắt, ánh đèn quá chói, làm mờ tầm nhìn của cô.

Đến cả Du Quyết trước mắt cũng mờ ảo, toàn thân anh bao phủ trong hơi nóng.

Cô lại quay mặt đi, nhỏ giọng nói: “Anh cũng cắn em đau mà.”

“Thế anh sẽ nhẹ một chút.”

Khi anh cúi xuống lần nữa, Nghê Hạ nghe thấy tiếng chiếc nhẫn được tháo ra, đặt lên tủ đầu giường phát ra tiếng động nhỏ.

Cô nhận ra điều gì đó, ngay khi định lên tiếng, một tiếng rên khẽ thoát ra từ cổ họng cô.

Mắt cô mở to, rồi nhanh chóng nhắm lại trong cơn đau đớn, hai tay nắm chặt ga trải giường.

Du Quyết đang thử, cô đang dần chấp nhận.

Khi không thể chịu đựng thêm nữa, cô chống hai tay lên ngực Du Quyết, cố đẩy anh ra, nhưng lại bị anh dùng cánh tay còn lại giữ chặt, rồi đưa ngón trỏ vào miệng cô.

Nghê Hạ dùng sức cắn mạnh, rồi từ từ thả ra.

Khi đã quen dần, cô lúc thì l**m nhẹ, lúc thì cắn mạnh hơn, cũng nghe thấy những âm thanh mà cô hằng mong muốn, những âm thanh tuyệt đẹp.

Như bị nhấn chìm trong những con sóng dữ dội, các giác quan của cô dâng trào rồi lại lắng xuống, khi ngón tay tuyệt đẹp ấy được thay thế, tất cả cảm giác của cô đều được khuếch đại.

Trong đêm dài này, cô như một con cá giữa biển khơi, bị sóng triều đánh dạt dào, lay động, cuối cùng xụi lơ, ướt sũng trên bờ.


truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn