Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu
Chương 57: Đang tiến hành 17 – Rõ! Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!
Phát hiện không phải chuông báo thức của mình, mà mới chỉ bảy giờ, Nghê Hạ ném điện thoại sang một bên rồi lại rúc vào chăn, tiện tay đẩy Du Quyết một cái.
“Báo thức của anh.”
Du Quyết không nói gì, im lặng ngồi dậy.
Động tác của anh rất nhẹ, lúc xuống giường gần như không làm đệm rung.
Đồ dùng vệ sinh cá nhân và quần áo đều ở phòng khác, nên sau khi xuống giường, anh lặng lẽ đi ra ngoài, trông như tâm trạng buồn bực từ tối qua vẫn chưa hoàn toàn khá hơn.
Lúc Du Quyết thức dậy, anh cũng không bật đèn, cả căn phòng vẫn chìm trong bóng tối.
Nghê Hạ nằm thêm một lúc nhưng không ngủ lại được. Cô cũng chẳng định dậy, chỉ kéo rèm cản sáng sang một bên, để lại lớp rèm voan mỏng cho ánh nắng ban mai mờ nhạt len vào.
Biết cô vẫn đang ngủ, Du Quyết cũng không gây tiếng động gì ngoài phòng khách.
Hơn bốn mươi phút sau, anh nhẹ nhàng mở cửa phòng.
Ban đầu chỉ định xem Nghê Hạ đã dậy chưa, thấy rèm cửa đã mở, anh bèn nói: “Vợ à, anh đi nhé?”
Nghe tiếng gọi ấy, Nghê Hạ chỉ gật đầu, vẫn quay lưng về phía anh.
Không thấy cô đáp lại, Du Quyết bước đến bên giường, quỳ một gối xuống.
“Có cần anh đặt bữa sáng cho em không?”
Nghê Hạ nhắm mắt lắc đầu.
“Thế lát nữa đừng uống cà phê lúc bụng đói.”
Nghê Hạ mỉm cười gật đầu, vẫn không mở mắt.
Không hiểu cô đang làm gì, Du Quyết xoa nhẹ tóc cô rồi cúi xuống hôn khẽ lên trán.
“Anh đi đây.”
“Ừm.”
Vừa kéo cửa ra, Du Quyết chợt nhớ ra điều gì, lại quay đầu nói: “Anh gửi em thông tin liên lạc của nhà thiết kế đám cưới kia nhé?”
“Ừm.”
Đến khi cửa phòng khép lại lần nữa, Nghê Hạ mới chậm rãi mở mắt.
Đêm qua cô ngủ không ngon, nửa mê nửa tỉnh, cô dường như mơ thấy mình và Du Quyết lại gần gũi nhau.
Trong mơ, mọi thứ đều mơ hồ, âm thanh mông lung, nhưng cảm xúc lại vô cùng chân thực.
Cô giống như mất đi ý thức, mặc cho Du Quyết n*n b*p.
Cho đến khi áo ngủ khoác hờ trên người, ý thức và cơ thể hoàn toàn mất khống chế.
Chuyện sau đó, cô không nhớ rõ.
Đến khi tỉnh hẳn sau tiếng chuông báo thức, cô cũng không nhớ gì.
Mãi đến khi Du Quyết rời đi, ý thức dần tỉnh táo, những ký ức trong giấc mơ mới lần lượt hiện về.
Lúc ấy cô cũng chắc chắn rằng, đó chỉ là một giấc mơ mà thôi.
—
Buổi sáng không có việc gì, Nghê Hạ nằm ngủ nướng thêm hơn nửa tiếng mới ra khỏi phòng.
Hôm nay trời nắng đẹp, sau khi đặt bữa sáng, cô ngồi lên chiếc ghế bập bênh mới kê cạnh cửa sổ, cầm cốc nước ấm rồi mới mở điện thoại.
Tin nhắn đầu tiên trên WeChat là thông tin liên lạc của Nghiêm Gia Mỹ mà Du Quyết vừa gửi.
Không ngờ mới sáng sớm, Nghiêm Gia Mỹ đã chấp nhận lời mời kết bạn ngay lập tức.
[Nghiêm Gia Mỹ ] : Hello.
[Nghê Hạ] : Chị khóa trên!
[Nghiêm Gia Mỹ ] : Ha ha ha, em khóa dưới!
Mấy năm trước, khi Nghê Hạ còn học năm hai, trường tổ chức chương trình chào tân sinh viên. Nghê Hạ phụ trách điều phối sân khấu, còn Nghiêm Gia Mỹ phụ trách thiết kế sân khấu. Hai người làm việc cùng nhau hơn nửa tháng. Sau khi chương trình kết thúc, Nghiêm Gia Mỹ đi thực tập.
Suốt thời đại học, quãng thời gian hơn nửa tháng ấy là toàn bộ điểm giao nhau giữa hai người. Đến lúc Nghê Hạ tốt nghiệp, cô gần như đã quên mất người chị này.
Không ngờ vòng đi vòng lại, hai người lại gặp nhau theo cách như vậy.
Nghiêm Gia Mỹ cũng thấy thật trùng hợp, không khỏi cảm thán.
[Nghiêm Gia Mỹ ] : Trùng hợp thật đấy. Không ngờ lại gặp chồng em trên máy bay.
[Nghiêm Gia Mỹ ] : Trong ấn tượng của chị, em vẫn là cô bé năm nào. Không ngờ giờ sắp kết hôn rồi.
[Nghê Hạ] : Đúng vậy. Sau chương trình chào tân sinh viên năm ấy là mình không gặp lại nhau nữa.
Dù sao cũng không quá thân thiết, hai người ôn lại vài chuyện cũ rồi nhanh chóng quay về chủ đề chính.
[Nghiêm Gia Mỹ ] : Em có muốn xem mấy dự án chị từng làm không? Chị mặt dày tự ứng cử luôn đây, ha ha.
[Nghê Hạ] : Được chứ ạ!
[Nghê Hạ] : Nhưng giờ em chỉ xem trước thôi, chắc còn lâu mới tổ chức đám cưới.
[Nghiêm Gia Mỹ ] : Ừ, chị biết mà. Chồng em nói sắp tới em sẽ rất bận.
[Nghiêm Gia Mỹ ] : Mà chồng em buồn cười lắm. Biết chị học cùng trường với em là hỏi ngay hồi đại học em như thế nào.
[Nghiêm Gia Mỹ ] : Chị bảo chị hơn em hai khóa, lúc quen thì chị sắp tốt nghiệp rồi, chỉ cùng tổ chức chương trình chào tân sinh viên thôi. Cậu ấy chỉ “ồ” một tiếng.
[Nghiêm Gia Mỹ ] : Một lúc sau lại hỏi tiếp hồi đó em ra sao. Cười chết mất, không giống người sắp cưới chút nào, giống mới bắt đầu yêu thì đúng hơn, ha ha ha.
Sao anh lại đi hỏi những chuyện như thế chứ.
Nghê Hạ nhìn màn hình điện thoại, cười một lúc rồi mới gõ trả lời.
[Nghê Hạ] : Anh ấy là vậy đó, hơi lắm lời.
Đúng lúc ấy, Nghiêm Gia Mỹ phải ra ngoài nên gửi cho cô một tập tài liệu nén.
Nghê Hạ vừa tải xuống, còn chưa kịp mở thì đã nhận được tin nhắn của Du Quyết.
[Chồng] ❤️❤️: Vợ, giúp anh chuyển quần áo trong máy giặt sang máy sấy nhé.
[Nghê Hạ] : Được.
Cô đứng dậy đi đến chỗ máy giặt, nghĩ một lát rồi hỏi
[Nghê Hạ] : Chuyển sang rồi thì bật chế độ sấy luôn à?
[Chồng] ❤️❤️: [ mỉm cười]
[Nghê Hạ] : Ha ha ha.
Vừa cài xong máy sấy, Du Quyết lại giao thêm nhiệm vụ mới.
[Chồng] ❤️❤️: Trong phòng ngủ còn áo sơ mi và quần cần mang đi giặt khô. Lát nữa nhân viên tiệm giặt sẽ đến lấy, em mở cửa giúp anh nhé.
[Nghê Hạ] : Anh đúng là coi cô cả nhà họ Nghê thành người giúp việc rồi.
[Chồng] ❤️❤️: [Chuyển khoản 52.000 tệ.]
[Nghê Hạ] : Đã rõ! Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!
–
Ở nhà đợi hơn hai mươi phút, đúng lúc nhân viên tiệm giặt khô đến lấy quần áo thì bữa sáng cũng được giao tới.
Ăn sáng xong, Nghê Hạ thay quần áo rồi xách một túi lớn chanh dây đến bệnh viện.
Sức khỏe của Lại Tú Viện ngày một khá hơn, nhưng cơ bản đã không còn khả năng tự sinh hoạt.
May mà người hộ lý rất tận tâm, mỗi ngày đều đẩy bà ra ngoài hít thở không khí trong lành vài lần.
Khi Nghê Hạ đến, họ đang ngồi phơi nắng trong khuôn viên khu điều trị nội trú.
“Bà ơi.”
Sau khi chào Lại Tú Viện, Nghê Hạ đi đến, đưa túi chanh dây cho người hộ lý: “Dì, lát nữa dì mang cái này về phòng bệnh nhé.”
Người hộ lý nhìn loại quả này một lúc mà không nhận ra, bèn hỏi: “Ăn thế nào vậy cháu?”
“Dì cắt đôi ra, lấy phần ruột pha với nước để uống là được. Vỏ thì cứ để lại, đặt trên bàn sẽ có mùi thơm, đỡ để phòng bệnh toàn mùi thuốc sát trùng.”
Người hộ lý gật đầu, treo túi lên tay cầm xe lăn.
Đúng lúc ấy, một bóng người mặc áo blouse trắng từ xa đi tới.
Ban đầu Nghê Hạ không nhận ra là ai, chỉ thấy dáng đi có chút quen mắt.
Đến khi người đó lại gần, cô mới phát hiện là Du Văn Lâm.
Hai bố con đúng là giống nhau như đúc, ngay cả dáng đi cũng chẳng khác gì.
Trong khoảnh khắc ấy, Nghê Hạ như nhìn thấy hình ảnh Du Quyết khi về già.
Hôm nay Du Văn Lâm vẫn đang đi làm, tranh thủ giữa giờ ghé qua thăm mẹ, không ngờ lại gặp Nghê Hạ.
“Nghê…” Ông dừng lại, rồi đổi cách gọi theo vợ mình: “Hạ Hạ, hôm nay được nghỉ à?”
“Vâng, sáng nay con không bận nên qua thăm bà.”
Nghê Hạ cũng ngập ngừng một chút rồi khẽ gọi: “Bố.”
Tiếng “bố” ấy rõ ràng khiến Du Văn Lâm hơi sững sờ. Ông liên tục “ừ, ừ” hai tiếng, hai tay sờ trong túi áo blouse rồi nói: “Con ăn cơm chưa? Bố đưa thẻ căn tin cho con, xuống đó ăn chút gì đi.”
Nghê Hạ: “Con ăn rồi mới đến ạ.”
“Ồ, được.”
Du Văn Lâm gật đầu rồi lại hỏi: “Thế con có muốn uống gì không? Bố đi mua cho con.”
Hơn một tiếng sau, Nghê Hạ vẫn chưa uống hết cốc trà sữa siêu to mà Du Văn Lâm mua cho.
Về đến xe, cô chụp ảnh gửi cho Du Quyết.
[Chồng] ❤️❤️: Em uống trà sữa bằng xô à?
[Nghê Hạ] : Bố mua.
[Chồng] ❤️❤️: Bố em về Giang Thành rồi à?
Chậc.
Lúc cần thông minh thì người này lại chẳng nhanh trí chút nào.
[Nghê Hạ] : Bố anh.
Một lúc sau.
[Chồng] ❤️❤️: À.
[Chồng] ❤️❤️: Thế bố chúng ta vẫn ở Bắc Cảng à?
Nghê Hạ bật cười ngay trong xe.
Đúng là hỏi toàn câu thừa.
—
Bệnh viện cách phòng thu âm khá xa, Nghê Hạ còn chẳng kịp ăn trưa đã phải vội vàng chạy sang đó.
Gần đây rõ ràng trọng tâm công việc của Lôi Uyển đã chuyển hẳn sang dự án này, theo sát tiến độ từng chút một. Bản thân Nghê Hạ cũng muốn hoàn thành dự án càng sớm càng tốt nên không dám chậm trễ.
Cô làm trong phòng thu âm suốt bảy, tám tiếng đồng hồ, lúc bước ra thì trời lại tối.
Dù ban ngày nắng rất đẹp nhưng nhiệt độ chẳng tăng bao nhiêu. Đến tối gió càng lớn, Nghê Hạ vừa ra khỏi studio đã lạnh đến run người, phải chạy vội về phía bãi đỗ xe.
Vừa khởi động xe, còn chưa kịp bật điều hòa thì Cốc Vũ Thanh gọi điện.
“Cậu xong việc chưa?”
“Tớ vừa xong, đang chuẩn bị về nhà.”
Nghê Hạ hỏi: “Có chuyện gì thế?”
“Là Mạnh Hạc Ngâm ấy.”
Cốc Vũ Thanh hạ thấp giọng: “Anh ta vẫn còn ở Giang Thành, mấy hôm nay cứ tìm tớ nói chuyện. Tối nay hẹn bọn mình ăn cơm, cậu có muốn đến nghe xem anh ta định nói gì không?”
Nghê Hạ im lặng một lát rồi hỏi: “Có phải cậu đến rồi đúng không?”
“Ha ha.”
Cốc Vũ Thanh cười gượng: “Tớ vừa đứng trước cửa phòng riêng.”
“…”
Nghê Hạ hít sâu một hơi, nhìn ra ngoài cửa kính xe: “Vậy thì cứ nghe xem anh ta nói gì.”
Nửa tiếng sau, khi Nghê Hạ đến nhà hàng, Mạnh Hạc Ngâm đã nói chuyện với Cốc Vũ Thanh được một lúc.
Vừa thấy Nghê Hạ bước vào, anh ta lập tức đứng dậy chào hỏi đầy hào hứng: “Đạo diễn Nghê! Cuối cùng cũng đợi được cô!”
Vết bầm quanh mắt anh ta đã mờ đi khá nhiều, nhưng kết hợp với bộ đồ hàng hiệu từ đầu đến chân vẫn tạo cảm giác hơi buồn cười.
Nghê Hạ chỉ khẽ gật đầu, ngồi xuống cạnh Cốc Vũ Thanh.
“Nói đến đâu rồi?”
“Nào, để tôi nói với cô.”
Mạnh Hạc Ngâm bưng cốc nước ngô ngồi xuống cạnh Nghê Hạ: “Tôi thấy chúng ta hợp tác thì đúng là mạnh – mạnh kết hợp, chắc chắn làm ra tác phẩm ăn khách.”
“Cô nghĩ xem, để tôi tham gia thì công ty nhà tôi có thể đầu tư vốn, chẳng phải vấn đề tài chính sẽ được giải quyết ngay sao?”
“Rồi nếu cần đội ngũ kỹ xảo, studio thiết kế thiết bị gì đó, tuy công ty chúng tôi chưa từng làm phim khoa học viễn tưởng, nhưng quan hệ thì có đầy. Chắc chắn sẽ xây dựng đội ngũ và kết nối nhanh hơn nhiều so với việc hai người tự làm.”
“Sau này nếu muốn phát triển sản phẩm ăn theo, công ty chúng tôi cũng có thể xin giấy phép nhanh hơn, tiết kiệm được bao nhiêu công sức.”
“Quan trọng nhất là nhà tôi có hệ thống phát hành phủ hơn chín mươi phần trăm các cụm rạp trên toàn quốc. Suất chiếu, khung giờ đẹp… đều không phải lo. Dù có phải quỳ xin thì tôi cũng xin bằng được.”
Những điều anh ta nói quả thật rất hấp dẫn. Nhưng Nghê Hạ và Cốc Vũ Thanh giờ đây đã không còn là những cô gái trẻ chỉ nghe vài lời hứa hẹn là tin ngay nữa.
“Đúng vậy.” Cốc Vũ Thanh vẫn bình thản, nhướng mày: “Anh có nhiều nguồn lực tốt như thế, muốn làm phim gì chẳng được bố anh ủng hộ. Sao cứ nhất quyết muốn chen vào dự án nhỏ của bọn tôi?”
“Ôi dào, bố tôi lớn tuổi rồi, tư duy cũng cũ kỹ, làm sao hiểu nổi phim khoa học viễn tưởng.”
Anh ta xua tay: “Kiểu người giàu thế hệ trước như ông ấy, làm phim cũng toàn mang phong cách của giới nhà giàu cũ. Tôi không thích.”
Cốc Vũ Thanh liếc nhìn bộ đồ hàng hiệu từ đầu đến chân của Mạnh Hạc Ngâm rồi lẩm bẩm: “Nhưng nghe nói bố anh xuất thân từ gia đình công nhân mà, cũng đâu được tính là giới nhà giàu lâu đời.”
Mạnh Hạc Ngâm đáp ngay: “Ông ấy vừa già vừa giàu, sao lại không tính là nhà giàu lâu đời?”
Cốc Vũ Thanh: “…”
Nghê Hạ kéo nhẹ tay áo cô ấy, cười nói: “Thế ông nội tớ cũng được tính là nhà giàu lâu đời nhỉ?”
Cốc Vũ Thanh lườm cô một cái rồi quay sang Mạnh Hạc Ngâm: “Chúng tôi cũng có điều kiện, không biết anh Mạnh có chấp nhận được không.”
Nghe có vẻ còn cơ hội, Mạnh Hạc Ngâm lập tức nói: “Cô cứ nói đi, mời nói!”
“Chúng tôi không thể để anh đứng tên đồng đạo diễn.”
Cốc Vũ Thanh nhìn Nghê Hạ một cái rồi nói tiếp: “Đạo diễn chỉ có thể là một mình Nghê Hạ.”
“Hả?”
Mạnh Hạc Ngâm lập tức từ chối: “Thế thì không được. Tôi cũng bỏ tiền bỏ công, chắc chắn phải có tên.”
Nói xong, anh ta khoanh tay, quay mặt sang chỗ khác, tỏ vẻ tuyệt đối không nhượng bộ.
Một lúc sau, thấy Nghê Hạ và Cốc Vũ Thanh vẫn không thay đổi ý định, anh ta lén nhìn hai người rồi nói: “Với lại hai cô nghĩ xem, để tôi đứng tên cũng có lợi mà. Đến lúc đó cứ lấy danh nghĩa con trai đạo diễn Mạnh Hải để quảng bá, chẳng phải cũng là một điểm thu hút sao?”
Nghe vậy, Nghê Hạ chợt nghĩ đến điều gì đó, mắt lập tức mở to.
Cô nhìn sang Cốc Vũ Thanh, thấy đối phương cũng vừa nhận ra.
“Đúng rồi!” Nghê Hạ đột nhiên cao giọng: “Nếu anh không nhắc thì tôi còn không nghĩ tới chuyện này.”
“Đấy! Tôi nói có sai đâu!”
Mạnh Hạc Ngâm lại kích động đứng bật dậy.
“Không sai.”
Nghê Hạ xách túi đứng lên: “Bất kể anh là đạo diễn thứ hai hay thứ ba, đến lúc đó mọi sự chú ý đều sẽ dồn vào thân phận con trai đạo diễn Mạnh Hải. Còn ai quan tâm đến tôi nữa?”
“Chính xác!”
Cốc Vũ Thanh lau miệng rồi cũng đứng dậy nói: “Cảm ơn ý tốt của anh Mạnh. Chúng tôi xin phép về trước.”
Nói xong, hai người khoác tay nhau rời khỏi phòng riêng, không để lại chút cơ hội thương lượng nào.
Mạnh Hạc Ngâm ngồi ngẩn người trong phòng rất lâu, cuối cùng anh ta tự tát mình một cái.
“Cái miệng này…”
—
Sau một hồi thương lượng với Mạnh Hạc Ngâm, lúc Nghê Hạ về đến nhà cũng đã hơn mười giờ tối.
Cô mệt mỏi mở cửa, chỉ có đèn cảm ứng ở lối vào sáng lên, còn phòng khách tối om, yên tĩnh không một tiếng động.
Du Quyết vẫn chưa về sao?
Không đúng, khoảng sáu giờ chiều anh còn nhắn là đã tan làm và về nhà rồi.
Hay là ngủ mất rồi?
Nghê Hạ rón rén đi vào phòng ngủ chính, trên giường không có ai.
“Chồng ơi? Ông xã?”
Cô nhỏ giọng gọi, rồi quay ra phòng khách. Lướt mắt thấy cửa phòng ngủ phụ, cô nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn đọc sách đầu giường, dưới ánh đèn mờ ấm áp, Nghê Hạ nhìn thấy Du Quyết đang nằm trên giường, hình như đã ngủ.
Cô chậm rãi bước tới, ngồi xổm bên cạnh giường.
Nhờ ánh sáng yếu ớt ấy, cô thấy mái tóc anh rủ xuống trán, hơi thở đều đặn, nhưng gương mặt hơi tái, hai má lại ửng đỏ bất thường.
Anh ngủ rất yên, đôi mày vốn sắc sảo thường ngày lúc này cũng trở nên dịu đi, dưới ánh đèn vàng nhạt còn khiến người ta thấy anh có phần mệt mỏi và yếu ớt.
Nghê Hạ chưa từng thấy Du Quyết như vậy. Cô nhìn anh rất lâu mới nhớ ra đưa tay thử nhiệt độ trên trán anh.
Hình như anh hơi sốt.
Có lẽ vì thời gian gần đây anh quá vất vả, trước đó phải thức nhiều đêm ở bệnh viện, trở lại văn phòng luật thì lại xử lý một đống công việc tồn đọng.
Hiếm lắm mới có thời gian rảnh thì hầu như cũng đều đến bệnh viện ở bên bà nội.
Cốc nước trên đầu giường đã nguội từ lâu, Nghê Hạ mang ra ngoài đổi một cốc nước ấm rồi quay trở lại, tiếp tục ngồi bên giường.
Cô không muốn đánh thức anh, cũng không nỡ rời đi.
Đến khi ngồi xổm đến tê cả chân, Nghê Hạ mới chống tay đứng dậy, nhẹ nhàng kéo cánh tay đang để ngoài chăn của anh vào trong.
Khoảng cách giữa hai người lúc ấy rất gần, nhìn đôi môi nhợt nhạt hơn thường ngày của Du Quyết, Nghê Hạ biết mình không nên lợi dụng lúc người ta đang ngủ, nhưng cuối cùng vẫn không kìm được mà cúi xuống, nhẹ nhàng hôn lên trán anh.
Vừa ngẩng đầu lên, cô đã thấy Du Quyết mở mắt.
Bốn mắt nhìn nhau, Nghê Hạ chớp chớp mắt, vừa định đứng dậy thì đã bị anh nắm lấy cổ tay.
“Sao vậy?”
Lòng bàn tay anh nóng ran, giữ lấy tay cô không quá chặt cũng không quá lỏng. Giọng nói trầm thấp, pha chút khàn vì cơn sốt: “Định nhân lúc anh ốm mà bắt nạt anh à?”