Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu

Chương 21: Đếm ngược 21 – Nhớ anh

Đợi chắc chắn Du Quyết đã nghe được đoạn điệp khúc hay nhất của bài hát, Nghê Hạ mới canh đúng một giây trước khi anh cúp máy để nhận cuộc gọi thoại.

“Hello~ ông xã ~”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

“Tôi không có tên à?”

“Ồ.” Giọng Nghê Hạ lập tức trở nên nghiêm túc. “Luật sư Du.”

Du Quyết vẫn lạnh lùng nói: “Đổi ngay nhạc chuông đó đi.”

“Cái đó anh cũng quản hả?” Nghê Hạ lại trở về giọng điệu cà lơ phất phơ: “Cũng chẳng phải chồng tôi.”

“…”

Qua điện thoại, cô nghe rõ tiếng Du Quyết hít một hơi thật sâu.

Không quản nổi Nghê Hạ, anh chỉ còn biết cố quản lý cảm xúc của chính mình.

“Nói đi, phía Trung Duyệt Hối Đầu nói gì?”

“Họ bảo nếu bên chúng ta nhất quyết khởi kiện thì họ sẽ kiện ngược lại chúng ta vì vi phạm hợp đồng.” Nghê Hạ nói. “Đáng sợ chết đi được!”

Giọng điệu chẳng hề giống người vừa bị dọa chút nào.

“Không cần để ý.” Du Quyết nói: “Đó là chiến thuật tố tụng rất điển hình. Trước tiên cứ tỏ ra cứng rắn để thăm dò giới hạn của chúng ta.”

Nghê Hạ: “Dạ dạ.”

Có những lúc Du Quyết thật sự không hiểu nổi tại sao cảm xúc của Nghê Hạ lại thay đổi nhanh đến thế. Mới lúc trước còn đòi “xử bắn” tất cả mọi người, chớp mắt đã như được ánh mặt trời sưởi ấm trong lòng, sẵn sàng tha thứ cho cả thế giới.

“Cúp đây.”

“Đợi đã!”

Nghê Hạ vội gọi anh lại: “Chiều nay anh làm gì vậy?”

Du Quyết lạnh mặt nói: “Tăng ca.”

“Hôm nay là cuối tuần mà!”

Nghê Hạ kinh ngạc nói.

“Pháp luật có quy định cuối tuần không được tăng ca à?”

“Anh là luật sư mà lại hỏi tôi hả?”

“…”

Thế là trên đời lại xuất hiện thêm một bí ẩn chưa có lời giải—

Rốt cuộc Phương Gia Lâm đã làm thế nào mà có thể trò chuyện qua lại với Nghê Hạ suốt cả một năm trời?

“Ha ha, tôi đùa thôi.”

Trò đùa chẳng ai hưởng ứng, Nghê Hạ cười gượng hai tiếng: “Vậy anh bận thì làm việc đi.”

Sau khi thống nhất chiến lược khởi kiện, mọi người lập tức bước vào giai đoạn chuẩn bị trước khi nộp đơn.

Đây là giai đoạn phải soạn thảo hàng loạt văn bản pháp lý, đồng thời sắp xếp, chuẩn hóa toàn bộ chứng cứ. Công việc đòi hỏi độ chính xác và tính chuyên môn cực cao.

Ngoài vụ này, Du Quyết còn đang theo nhiều vụ án khác, mỗi vụ lại ở một tiến độ khác nhau.

Sáng nay, anh cùng đồng nghiệp bận rộn trong phòng họp suốt buổi. Ăn trưa xong, mọi người nghỉ ngơi chốc lát rồi lại tiếp tục làm việc.

Buổi chiều công việc nhẹ nhàng hơn nên câu chuyện dần chuyển sang tán gẫu. Mấy người ngồi quanh bàn họp vừa nói vừa cười, bầu không khí khá thoải mái.

Đột nhiên có người buột miệng: “Wow, có người đẹp!”

Cả nam lẫn nữ đều đồng loạt quay đầu nhìn ra ngoài, cả phòng họp lập tức im bặt.

Giữa sự yên tĩnh bất ngờ ấy, Du Quyết cũng quay đầu. Khoảnh khắc nhìn thấy Nghê Hạ, nụ cười nơi khóe môi anh cứng lại.

Cô mặc chiếc áo trench coat màu sáng, vóc dáng mảnh mai cao ráo. Mái tóc dài uốn nhẹ buông xõa sau lưng, vài lọn tóc theo động tác giơ tay mà khẽ lay động trên vai.

Nghê Hạ đang mỉm cười vẫy tay với Du Quyết, cô nghiêng đầu, nhấc chiếc túi trong tay trái lên ngang eo ra hiệu với anh.

“Ồ~~~”

Tiếng huýt sáo, trêu chọc trong phòng họp càng lúc càng rộn ràng. Từng ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Du Quyết và Nghê Hạ: “Ai vậy?”

“Khách hàng.”

Du Quyết thu hồi ánh mắt, cúi xuống nhìn màn hình laptop trước mặt.

Nhưng câu trả lời ấy chỉ khiến mọi người trêu ghẹo dữ hơn.

“Ồ~~~ Không hổ là luật sư Du.”

“Khách hàng~ Khách hàng~ Sao tôi chẳng có khách hàng nào xinh đẹp thế này mang cà phê đến nhỉ?”

“Hay luật sư Du đi xử lý ‘công việc khác’ trước đi? Bên này bọn tôi họp tiếp cũng được.”

“Câm miệng.”

Du Quyết sa sầm mặt: “Làm việc.”

Nếu không phải hôm nay vừa nói chuyện với Du Quyết về chuyện cuối tuần, Nghê Hạ suýt tưởng hôm nay là ngày làm việc bình thường.

Trong văn phòng luật Hành Thác, số người có mặt chẳng ít hơn ngày thường là bao.

May mà ai cũng bận việc nấy, luật sư ra vào liên tục, chẳng mấy ai để ý đến Nghê Hạ đang ngồi trên ghế sofa ở khu vực nghỉ chung.

Cô chán chường quan sát xung quanh, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Du Quyết trong phòng họp.

Xem ra buổi tăng ca này còn lâu mới kết thúc.

Nghĩ một lát, Nghê Hạ giơ điện thoại bằng tay phải, tay trái xách chiếc túi, chụp một tấm selfie.

Đây là bức ảnh có nhiệm vụ kể chuyện và truyền tải cảm xúc, nên sau khi kiểm tra kỹ bố cục, màu sắc và biểu cảm, cô mới gửi cho Nghê Kiến Quốc.

Nghê Kiến Quốc: “Cháu chụp cái này làm gì?”

Để chiều theo thói quen của ông nội, Nghê Hạ cũng trả lời bằng tin nhắn thoại.

Nghê Hạ: “Hôm nay Du Quyết tăng ca, cháu mang cà phê đến cho anh ấy.”

Nghê Kiến Quốc: “Bận vậy sao.”

Nghê Hạ: “Vâng. Tiếc là máy pha cà phê ở nhà cháu hỏng rồi. Giá mà có một chiếc KEES Spirit thì tốt.”

Nghê Kiến Quốc: “Lại là cái gì nữa?”

Nghê Hạ: “Chính là máy pha cà phê giá hai trăm nghìn tệ.”

Nghê Kiến Quốc không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ dặn trợ lý chuyển tiền.

Mười phút sau, tài khoản của Nghê Hạ gọn gàng nhận thêm hai trăm nghìn tệ.

Trong bầu không khí nghiêm túc và yên tĩnh của văn phòng luật, Nghê Hạ phải cố lắm mới nhịn được không bật cười thành tiếng.

Ngẩng đầu lên lần nữa, cô bỗng thấy góc nghiêng của Du Quyết trong phòng họp còn đẹp trai hơn lúc nãy.

Nhưng Nghê Hạ cũng không định ngồi chờ anh mãi.

Đúng lúc Lại Mẫn đi ngang qua, cô nhỏ giọng gọi lại.

Lại Mẫn quay đầu: “Cô Nghê?”

“Phiền cô lát nữa chuyển giúp tôi cái này cho luật sư Du được không?”

Lại Mẫn cúi đầu nhìn món đồ Nghê Hạ đưa cho mình.

Cà phê, lại là cà phê.

Phiền chết đi được!

“Được chứ.” Cô ấy mỉm cười nhận lấy. “Không thành vấn đề.”

“Cảm ơn cô.”

“Đừng khách sáo.”

Buổi họp kết thúc vào khoảng bốn giờ chiều, mọi người vừa cười nói vừa thu dọn đồ đạc rồi lần lượt rời khỏi phòng họp.

Du Quyết là người cuối cùng đứng dậy, khi mở cửa phòng họp, anh nhìn thấy chiếc sofa bên ngoài đã trống không, chẳng còn bóng dáng ai.

Thật khó hiểu.

Anh xoay người đi thẳng về văn phòng.

Vừa ngồi xuống, cửa đã vang lên tiếng gõ.

Du Quyết ngẩng đầu nhìn, qua ô kính trong suốt phía trên cánh cửa, người đứng bên ngoài là Lại Mẫn.

“Mời vào.”

Lại Mẫn đẩy cửa bước vào, đặt chiếc túi đựng cà phê lên bàn làm việc của Du Quyết.

“Ban nãy cô Nghê nhờ tôi chuyển cái này cho anh.”

Du Quyết im lặng một lát rồi mới nói:  “Vất vả cho cô rồi.”

Vất vả gì đâu, là số khổ thôi.

Lại Mẫn xoay người rời đi.

Đợi cô ấy khép cửa lại, Du Quyết mới mở chiếc túi.

Bên trong là một lon cà phê cold brew, nên chẳng có chỗ nào để khoe hình latte art.

Nhưng lại có một mẩu giấy nhỏ.

Du Quyết dùng hai ngón tay kẹp lấy, lật mặt sau lên xem.

Chữ của Nghê Hạ rất đẹp, nhưng nội dung thì khó coi.

Làm chồng tôi đi, nửa đời sau thứ đắng duy nhất anh phải nếm chỉ có cà phê thôi. [trái tim]

Du Quyết: “…”

Nhìn chằm chằm dòng chữ trên mẩu giấy, anh bất lực đến bật cười.

Năm đó, chẳng lẽ cô cũng dùng mấy lời này để dỗ dành Phương Gia Lâm xoay như chong chóng?

Đúng lúc ấy, điện thoại trên bàn bỗng đổ chuông.

Liếc nhìn tên người gọi, ý cười trên mặt Du Quyết lập tức biến mất.

Quả nhiên con người không nên chê cười người khác sau lưng.

Nghĩ thôi cũng không được.

Anh mím môi, gấp đôi mẩu giấy bỏ lại vào túi rồi mới nhận cuộc gọi.

“Có việc gì?”

“Tối nay cậu rảnh không?” Phương Gia Lâm thở dài. “Muốn uống vài ly.”

Màn đêm buông xuống, khu CBD của Giang Thành khoác lên mình lớp áo rực rỡ ánh đèn, giữa khung cảnh xa hoa náo nhiệt của thành phố về đêm.

Nhà hàng trên sân thượng tầng hai của quán bar cũng kín chỗ. Có người thích thú ăn món khoai tây chiên đặc trưng của quán, có người đứng bên lan can chụp ảnh check-in, còn phần lớn vừa nhâm nhi rượu vừa trò chuyện trong tiếng nhạc jazz trầm lắng.

Chỉ có bàn của Du Quyết và Phương Gia Lâm là im lặng suốt một lúc lâu.

Trên bàn bày không ít món ăn, nào salad, nào bò bít tết, nào gà rán, không có món nào Du Quyết thích ăn.

Phương Gia Lâm cũng chẳng có tâm trạng ăn uống. Anh ta uống hết ly whisky này đến ly khác mà vẫn không mở miệng.

Nếu là bình thường, Du Quyết đã sớm mất kiên nhẫn hỏi rốt cuộc có chuyện gì.

Nhưng hôm nay không hiểu sao anh lại có linh cảm, phiền não của Phương Gia Lâm chắc lại liên quan đến Nghê Hạ.

Có lẽ vì ly cà phê ban chiều quá đắng, khiến cảm giác lười nghe trong lòng anh càng rõ hơn. Thế nên Du Quyết vẫn không chủ động lên tiếng.

Rất lâu sau, đúng lúc sự kiên nhẫn của anh sắp cạn sạch, Phương Gia Lâm cuối cùng cũng mở lời.

“Haiz, cô ấy có đối tượng rồi.”

Du Quyết lập tức ngước mắt: “Ai nói với cậu?”

“Tôi nghe tận tai.”

Rượu đã ngấm, hai má Phương Gia Lâm đỏ bừng: “Hôm nay lúc ăn trưa tình cờ gặp cô ấy. Cô ấy đang nói chuyện với mẹ.”

Du Quyết trầm mặc rất lâu.

Mỗi lần nhắc đến Nghê Hạ anh đều như vậy, nên Phương Gia Lâm cũng chẳng để ý.

Một lúc sau mới nghe Du Quyết nói: “Lớn thế này rồi, có người yêu cũng bình thường.”

“Ừ, đúng vậy.”

Phương Gia Lâm gật đầu: “Cũng chẳng còn liên quan gì đến tôi.”

“Đừng nghĩ nhiều. Chuyện qua rồi.”

“Tôi biết, nhưng tận tai nghe cô ấy nói tối qua còn đi hẹn hò, vẫn thấy khó chịu.”

“Tối qua?”

Du Quyết lại ngẩng đầu: “Cậu chắc chứ?”

Không phải, chi tiết này quan trọng đến vậy sao?

Phương Gia Lâm bỗng bị kéo khỏi tâm trạng u uất, ngoan ngoãn trả lời câu hỏi của luật sư Du.

“Ừ, đúng vậy. Chính cô ấy nói mà, còn nói là đi hồ Tân Châu.”

Hồ Tân Châu.

Nghĩ đến cuộc điện thoại kỳ lạ tối qua, Du Quyết lại rơi vào trầm tư.

Đêm càng về khuya, tiếng nhạc trong quán càng sôi động, gần như lấn át cả giọng nói của Phương Gia Lâm.

Ra ngoài lâu như vậy, Du Quyết vẫn chưa hề nhìn điện thoại lấy một lần.

Khi anh thật sự không còn tập trung nổi vào màn tâm sự của Phương Gia Lâm nữa, anh mở điện thoại lên.

Ngoài tin nhắn công việc, anh còn thấy Nghê Hạ đã nhắn cho mình từ hơn mười phút trước.

[Nghê Hạ]: Đang làm gì thế?

Du Quyết nhanh chóng trả lời hai chữ.

[J]: Có việc?

“Tôi cứ tưởng mình đã buông được rồi. Nhưng hôm qua gặp lại cô ấy mới biết tôi hoàn toàn không buông nổi. Rốt cuộc tôi phải làm sao đây?”

Ở phía đối diện, người anh em vẫn buồn bực trút bầu tâm sự.

Trong danh sách trò chuyện trên điện thoại, tin nhắn mới hiện lên ngắn gọn mà trực diện.

[Nghê Hạ]: Nhớ anh.

Một màn hình đầy icon trái tim rơi xuống, Du Quyết khựng lại, lập tức úp ngược điện thoại xuống bàn.

Hơn mười giờ tối, Du Quyết lái xe đưa Phương Gia Lâm về đến cổng khu chung cư.

Phương Gia Lâm vừa xuống xe, Du Quyết đã hạ cửa kính.

Trong xe vẫn phảng phất mùi rượu nồng, ngửi thôi cũng khiến người ta bực bội, nóng nảy.

Một cơn gió lạnh ùa vào xe, nhanh chóng cuốn bay mùi rượu còn vương lại. Du Quyết nghiêng đầu quan sát dòng xe cộ rồi đạp ga.

Bánh xe vừa lăn được một đoạn, anh lại bất ngờ đạp phanh.

Bên kia đường, một bóng dáng quen thuộc đang bước qua vạch kẻ dành cho người đi bộ.

Màn đêm đặc quánh như mực, cô vẫn mặc chiếc áo trench coat ban chiều, trên tay xách một túi lớn, từng bước đi dưới quầng sáng màu cam của đèn đường.

Thế nhưng chẳng biết Nghê Hạ đang nghĩ gì, cô hoàn toàn không để ý đến chiếc xe bên này.

Đúng lúc cô đi ngang đầu xe, hai chùm đèn pha bỗng chớp lên.

Nghê Hạ giơ tay che mắt, ngơ ngác quay đầu lại.

Ánh đèn vừa rồi làm cô hoa cả mắt. Dù đèn đã nhanh chóng tắt đi, nhưng tầm nhìn của cô vẫn còn mờ mịt.

Cho đến khi Du Quyết chống khuỷu tay lên thành cửa sổ xe, hơi nghiêng người để lộ nửa gương mặt.

Nghê Hạ chớp chớp mắt.

Đôi mày đang nhíu chặt dần giãn ra, đôi mắt vốn ngơ ngác bỗng sáng hơn cả ánh đèn xe ban nãy.

“Anh…”

“Đi đâu về đấy?”

Du Quyết hỏi.

Nghê Hạ nhất thời không phản ứng kịp.

Đi đâu về?

Cô vừa đi ăn tối với Cốc Vũ Thanh ở trung tâm thương mại, lúc bắt taxi về thì thấy siêu thị tiện lợi nên nổi hứng muốn uống sữa chua, tiện tay mua luôn một đống đồ uống.

Vậy rốt cuộc nên trả lời chuyện nào?

“Đi siêu thị.”

Lời vừa dứt, thấy Du Quyết chỉ im lặng nhìn mình, trong lòng Nghê Hạ mới chậm chạp gợn lên từng gợn sóng.

Cô vòng sang bên cạnh xe, hai tay giấu sau lưng, cúi người xuống trước cửa sổ xe.

“Còn anh?” Cô nhướng mày cười: “Lại đưa người bạn kia về nhà à?”

Du Quyết bỗng bật cười.

Nụ cười ấy khiến Nghê Hạ chẳng hiểu ra sao.

Ý gì đây?

Bị cô bóc mẽ nên cười trừ à?

Cười xong, Du Quyết không trả lời mà hỏi ngược lại:

“Tối nay không đi hẹn hò ở hồ Tân Châu sao?”

“Hẹn hò gì cơ?”

Nghê Hạ ngẩn người một lúc rồi mới à lên: “À, ý anh là chuyện hôm qua.”

Quả thật cô vẫn chưa giải thích với Du Quyết về cuộc điện thoại kỳ quặc hôm đó.

“Ông nội tôi cứ gọi nhắc mãi, nên đúng lúc anh gọi điện, tôi mới giả vờ có người hẹn tôi đến hồ Tân Châu xem biểu diễn ánh sáng.”

Du Quyết khẽ ngước mắt nhìn cô.

Quả nhiên, không khác mấy so với điều anh đoán.

“Sao thế?”

Thấy anh không nói gì, Nghê Hạ cười tinh quái: “Anh lo tôi bị bắt cóc à?”

Ánh mắt Du Quyết lướt qua đỉnh đầu cô, nhìn về phía bóng lưng của Phương Gia Lâm vẫn chưa khuất hẳn ở đằng xa.

Rồi anh thu ánh nhìn lại, đối diện với đôi mắt đầy vẻ đắc ý của Nghê Hạ.

“Lên xe đi.”

[Lời tác giả]

Cứ chờ đi, Du Nghê sắp có màn cực hay rồi.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn