Đếm Ngược Tân Hôn - Kiều Diêu

Chương 20: Đếm ngược 20: Ngày mai em sẽ lấy anh rồi ~

Người bạn đó cô cũng quen.

Không họ “Nghê”, mà họ “Phương”.

Lời đã lên đến miệng, nhưng nhìn Nghê Hạ đang run cầm cập vì lạnh, cuối cùng Du Quyết chỉ khẽ hất cằm về phía cô.

“Cô mau về nhà đi.”

“Đương nhiên là tôi phải về nhà rồi.”

Nghê Hạ khịt mũi, nhướng mày nhìn thẳng vào Du Quyết: “Còn anh thì sao? Chỉ là đến xem tôi đã về đến nhà chưa thôi à?”

Nói xong, cô lại kéo chặt áo khoác quanh người, lắc đầu: “Không sao đâu. Tôi chỉ ngồi hứng gió lạnh cả tối, hắt hơi hơn chục cái, hơi cảm, hơi sốt, lại còn sổ mũi chút thôi. Anh yên tâm.”

“…”

Du Quyết tiện tay ném điện thoại lên bảng điều khiển trung tâm rồi vào số. Anh chỉ để lại cho cô một góc nghiêng lạnh nhạt: “Tôi có gì mà phải không yên tâm, đi đây.”

“Này!”

Nghê Hạ vừa gọi được một tiếng thì một cơn gió lạnh thổi tới. Cô vội ngoảnh đầu sang một bên, hắt hơi liên tiếp mấy cái.

Thật ra đâu phải cô cứ hứng gió là cảm, chỉ là viêm mũi dị ứng lâu năm, cứ gặp không khí lạnh là hắt hơi như súng liên thanh.

Cô luống cuống lấy khăn giấy lau mũi. Đến khi ngẩng đầu lên lần nữa thì chiếc SUV màu đen vẫn chưa tắt máy.

“Cô về trước đi.”

Ném lại một câu như vậy, Du Quyết nghênh ngang lái xe đi.

Đương nhiên Nghê Hạ không chịu về trước.

Cô đứng giữa gió lạnh, không cam lòng nhìn đèn hậu xe anh dần khuất trong màn đêm.

Đúng là cái tính đáng ghét.

Cô đây tuy không phải đại mỹ nhân khuynh quốc khuynh thành, nhưng cũng đâu đến mức khiến anh chạy nhanh như…

Ơ?

Nghê Hạ chợt nheo mắt nhìn về phía trước.

Xe của Du Quyết không đi xa, mà dừng lại ở ngã tư phía trước.

Sống ở đây lâu như vậy, Nghê Hạ quá quen khu vực này.

Đó là một hiệu thuốc mở cửa hai mươi bốn giờ.

Không bao lâu sau, quả nhiên cô nhìn thấy Du Quyết xuống xe, đội gió lạnh bước vào hiệu thuốc.

Thì ra câu “Cô về trước đi” là có ý này.

Vừa lẩm nhẩm câu nói ấy trong đầu, Nghê Hạ vừa tăng tốc bước vào khu chung cư.

Du Quyết mua thuốc xong sang đây chắc chỉ mất hơn mười phút, nhưng cô đâu thể ngốc nghếch đứng chờ dưới cổng, ít nhất cũng phải dụ được anh vào nhà chứ.

Trong nhà cửa sổ đóng kín, hệ thống thông gió luôn hoạt động nên ấm hơn ngoài trời rất nhiều.

Vừa vào cửa, Nghê Hạ lập tức cởi chiếc áo khoác còn vương hơi lạnh, thay sang một chiếc áo len dệt kim cực kỳ xinh đẹp nhưng mặc chẳng thoải mái chút nào.

Cô còn đứng trước gương ngắm nghía, xem dáng vẻ bây giờ đã đủ đáng thương để khiến người khác mềm lòng chưa.

Kết quả đợi gần nửa tiếng mà chẳng có chút động tĩnh nào.

Cô thậm chí còn chạy đi kiểm tra xem chuông cửa có hỏng không, chuông vẫn hoạt động bình thường, cô lại mở cửa ngó ra sảnh.

Trống trơn, đến cái bóng ma cũng chẳng có.

Cho dù có vét sạch cả hiệu thuốc thì giờ cũng phải tới rồi chứ?

Nghê Hạ hoàn toàn hết hy vọng, cô cởi luôn chiếc áo len chỉ được cái đẹp mà chẳng có tác dụng giữ ấm, rồi “phịch” một tiếng ngã vật xuống sofa.

[Nghê Hạ]: Tức chết mất!

[Cốc Vũ Thanh]: Chuyện gì thế???

[Nghê Hạ]: Suýt nữa thì tớ tưởng Du Quyết yêu tớ rồi.

[Cốc Vũ Thanh]: Làm tớ hết hồn.

[Cốc Vũ Thanh]: Rốt cuộc lại xảy ra chuyện gì?

[Nghê Hạ]: Để tớ kể cậu nghe chuyện hôm nay, cậu phân tích thử xem.

[Cốc Vũ Thanh]: Thôi đi, tớ phân tích sai một lần rồi, không dám sai lần thứ hai nữa.

Miệng thì từ chối, nhưng Cốc Vũ Thanh vẫn nghe say sưa hai đoạn tin nhắn thoại, mỗi đoạn dài gần một phút mà Nghê Hạ gửi tới.

[Nghê Hạ]: Cậu bảo xem tớ có thể không hiểu lầm được không?

[Nghê Hạ]: “Có người bạn sống ở đây.” Bao nhiêu năm rồi tớ mới nghe lại cái lý do trẻ con như thế.

Tin nhắn vừa gửi đi, Nghê Hạ bực bội trừng mắt lên trần nhà.

Không biết dạo này bị làm sao.

Căn hộ tầng trên vốn bỏ trống rất lâu, mấy hôm nay bỗng dưng lại có người ở.

Nhà này cách âm vốn không tệ, nhưng không chịu nổi việc hàng xóm liên tục kéo bàn ghế, di chuyển đồ đạc.

Một lúc sau, Cốc Vũ Thanh mới trả lời.

[Cốc Vũ Thanh]: Cũng khó nói lắm. Biết đâu thật sự anh ta có bạn sống cùng khu với cậu thì sao.

[Cốc Vũ Thanh]: Với lại, nếu lo cậu xảy ra chuyện thì sao anh ta không gọi điện luôn?

Nghê Hạ im lặng rất lâu.

[Nghê Hạ]: Ừ nhỉ.

[Cốc Vũ Thanh]: Nhưng không quan trọng. Quan hệ thuần túy vì tiền vẫn đáng tin hơn.

[Nghê Hạ]: Đáng tin chỗ nào? Đến giờ anh ấy vẫn không chịu đồng ý [rơi lệ]

Hai người cứ chuyện được chuyện mất như vậy, không biết đã bao lâu trôi qua thì chuông cửa đột nhiên vang lên.

Nghê Hạ quay đầu nhìn, khó hiểu bước tới cửa, trên màn hình chuông cửa hiện lên hình ảnh một người đàn ông mặc đồng phục giao đồ ăn.

“Xin chào, đồ của chị đến rồi.”

Mở cửa nhận hàng, là một túi thuốc cảm cùng thuốc viêm mũi dị ứng.

Xách túi thuốc lên, ý cười lại hiện lên trong mắt Nghê Hạ.

[Nghê Hạ]: Hình như tớ không nghĩ nhiều đâu. Anh ta thật sự đi mua thuốc cho tớ!

[Nghê Hạ]: Chỉ là ngại lên nhà nên gọi ship giao tới?

[Nghê Hạ]: Chết rồi. Có khi đây không còn là quan hệ thuần túy vì tiền nữa.

[Cốc Vũ Thanh]: …

[Cốc Vũ Thanh]: Là tớ đặt đấy.

[Nghê Hạ]: ?

[Cốc Vũ Thanh]: Nãy nghe giọng cậu nghẹt mũi mà. Viêm mũi dị ứng tái phát rồi đúng không?

[Nghê Hạ]: …

[Cốc Vũ Thanh]: Ngủ sớm đi.

[Nghê Hạ]: Ừ.

Bốn mươi phút trước.

Du Quyết đỗ xe bên ngoài, đội cơn mưa phùn lất phất đi vào tòa nhà.

Anh từng đến đây vài lần nên biết cách khu chung cư vài trăm mét có một hiệu thuốc mở cửa hai mươi bốn giờ.

Mua thuốc xong quay lại, đứng trước thang máy, Du Quyết giơ tay lên nhưng cuối cùng lại không bấm nút.

Có thể tưởng tượng được, lát nữa nếu anh xuất hiện trước cửa nhà Nghê Hạ, câu đầu tiên đón chào anh chắc chắn vẫn sẽ là “Ông xã.”

Du Quyết bất giác cau mày.

Lúc đầu anh không nói thật với Phương Gia Lâm là vì không muốn nhắc đến người đó trước mặt Phương Gia Lâm.

Vốn dĩ đó chỉ là một trò cười hoang đường thời niên thiếu, vậy mà Phương Gia Lâm lại nhớ mãi suốt bao nhiêu năm.

Hồi ấy, ngày nào anh ta cũng “Nghê Hạ thế này”, “Nghê Hạ thế kia”, nghe đến mức tai Du Quyết sắp mọc kén.

Nhưng hết cách, anh là người bạn duy nhất mà Phương Gia Lâm có thể trút bầu tâm sự. Dù có mất kiên nhẫn đến đâu cũng chỉ có thể ngồi nghe.

Làm thùng rác cảm xúc thì không sao, nhưng anh không thể trơ mắt nhìn Phương Gia Lâm đến cả việc học cũng chẳng còn tâm trí.

Đã nhận chiếc PS4 bố mẹ Phương Gia Lâm tặng, Du Quyết không thể mặc kệ Phương Gia Lâm ngày nào cũng hồn vía lên mây.

Khi ấy chỉ còn vài tháng nữa là đến kỳ thi đại học, tối nào Du Quyết cũng ấn Phương Gia Lâm ngồi lì trước bàn học làm đề.

Bản thân anh tiếp thu kiến thức rất dễ, nhưng nhồi kiến thức vào cái đầu chỉ toàn yêu đương thì cực kỳ khó.

Suốt ngày đều là anh nói chuyện trên trời, Phương Gia Lâm đáp chuyện dưới đất.

Mấy tháng đó, không đêm nào Du Quyết ngủ quá sáu tiếng. Anh ép Phương Gia Lâm xem ghi chép bài giảng do mình cẩn thận làm, thay vì đọc lịch sử trò chuyện với Nghê Hạ.

May mà nền tảng học lực của Phương Gia Lâm vốn không tệ. Cuối cùng cũng miễn cưỡng đủ điểm vào đại học trọng điểm.

Sau kỳ thi đại học, Du Quyết ngủ liền một ngày một đêm. Đến cả trong mơ, anh cũng thấy mình đóng gói Nghê Hạ rồi ném thẳng ra khỏi thế giới của Phương Gia Lâm.

Phương Gia Lâm thất tình, đâu chỉ hành hạ một mình anh ta. Mà còn là sự tra tấn cả thể xác lẫn tinh thần đối với Du Quyết.

Khó khăn lắm mới chờ được thời gian và khoảng cách mài mòn cái gai trong lòng Phương Gia Lâm. Du Quyết cứ nghĩ từ nay tai mình sẽ được yên ổn. Không ngờ Nghê Hạ lại xuất hiện lần nữa.

Đến thì cứ đến, vì nể mặt Từ Thiệu Tâm nhờ vả, anh chỉ cần xử lý tốt vụ kiện của cô là được.

Ai ngờ cô lại cứ nhất quyết bám lấy anh đòi kết hôn. Ngày nào cũng ăn nói linh tinh, mở miệng ra là gọi “ông xã”.

Đã thế lại đúng lúc Phương Gia Lâm vừa về nước.

Lại đúng lúc hai người còn ở trên dưới cùng một tòa nhà.

Du Quyết cúi đầu nhìn túi thuốc trong tay.

Anh đã bỏ lỡ thời điểm thích hợp nhất để nói sự thật với Phương Gia Lâm. Không thể tiếp tục để Nghê Hạ muốn làm gì thì làm nữa.

Đúng lúc anh xoay người định rời đi thì cửa thang máy bỗng mở ra.

Du Quyết khựng bước.

Mải suy nghĩ, anh không để ý thang máy đang đi xuống.

Phương Gia Lâm ngạc nhiên nhìn Du Quyết: “Cậu vẫn chưa về à?”

Không khí lặng đi trong chốc lát, Du Quyết đưa túi thuốc trong tay sang.

“Lúc về hình như nghe cậu ho mấy tiếng.”

Sáng hôm sau, lúc Nghê Hạ tỉnh dậy mới phát hiện tối qua không chỉ là viêm mũi dị ứng tái phát mà cô thật sự bị cảm.

May mà tối qua đã uống thuốc Cốc Vũ Thanh mua giúp, nên sáng dậy chỉ còn hơi nghẹt mũi.

Vừa pha thuốc cảm, cô vừa xem điện thoại. Trong nhóm chat gia đình “Gia đình yêu thương nhau”, Nghê Kiến Quốc lại đăng ảnh mấy con cá xấu xí ông vừa câu được.

Ông cụ lớn tuổi, không thích nhắn tin qua WeChat, thường chỉ đăng vài tấm ảnh rồi im lặng.

Nghê Hạ đành trái lương tâm khen mấy con cá vài câu, Nghê Kiến Quốc cũng chẳng trả lời.

Ngược lại, Phùng Thiên Tuệ nghe thấy giọng cô hơi khác trong tin nhắn thoại nên nhắn vào nhóm: “Bảo bối, con bị cảm à?”

“Chỉ hơi hơi thôi ạ. Tối qua con ngồi ngoài gió lâu quá.”

“Trời lạnh thế, lần sau đừng ra hồ nữa.”

Nhớ ông nội cũng đang ở trong nhóm, Nghê Hạ liền trả lời: “Người ta lần đầu chủ động hẹn con mà, con cũng ngại kén chọn địa điểm.”

[Mommy]: Dù thế nào thì sức khỏe của con vẫn là quan trọng nhất.

[Nghê Hạ]: Con biết rồi.

Uống thuốc xong, Nghê Hạ vẫn thấy đầu óc lâng lâng, cô lại ngủ thêm một giấc.

Mãi gần mười một giờ mới bị tiếng động ngoài phòng khách đánh thức.

Từ khi Phùng Thiên Tuệ về nước, Nghê Hạ cũng chẳng lạ gì việc bà đột nhiên ghé nhà.

Khoác áo rồi bước ra khỏi phòng ngủ, quả nhiên, cô thấy Phùng Thiên Tuệ đang tất bật ngoài phòng khách.

“Mẹ, sao mẹ lại tới?”

“Con ốm rồi, mẹ không tới thăm con thì ai tới?”

Phùng Thiên Tuệ vừa cất đồ mang theo vào tủ lạnh cạnh tủ bát vừa quay đầu hỏi: “Đỡ hơn chưa? Hay vào ngủ thêm một lát?”

“Con không ngủ nữa, khỏe hơn nhiều rồi.”

Nghê Hạ nói xong lại cầm gói thuốc đi pha nước.

Phùng Thiên Tuệ thì đảo mắt nhìn quanh phòng khách.

Thật sự nhìn không nổi nữa, bà định bắt tay dọn dẹp một chút.

“Ấy! Mẹ đừng động vào!”

Nghê Hạ vội vàng ngăn lại: “Không thì lát nữa con lại chẳng tìm thấy đồ đâu.”

Phùng Thiên Tuệ đành thu tay, nhưng nhìn chồng sách chuyên ngành chất đầy trên kệ, bà vẫn lẩm bẩm: “Giá mà con chịu bỏ từng ấy công sức nghiên cứu mấy cái tàu ngầm gì đó để nghiên cứu ô tô thì tốt biết bao.”

Nghê Hạ giả vờ như không nghe thấy.

Thấy cũng sắp đến giờ ăn, Phùng Thiên Tuệ đi vào bếp.

“Để mẹ nấu ít cháo cho con.”

Hai phút sau, Phùng Thiên Tuệ lại đi ra.

“Nhà con sắp hết gạo rồi à? Đến một hạt gạo cũng chẳng có.”

Nửa tiếng sau, hai mẹ con đã ngồi trong một quán cháo gần khu chung cư.

Quán này có từ hồi Nghê Hạ còn nhỏ, diện tích không lớn, nhưng nổi tiếng với các món cháo hầm lửa nhỏ theo phương pháp truyền thống, nguyên liệu đều là thực phẩm cao cấp và ngũ cốc quý hiếm, nên rất được giới nhà giàu quanh khu vực ưa chuộng.

Phùng Thiên Tuệ gọi cho con gái một bát cháo hải sâm bào ngư khô. Đợi Nghê Hạ ăn gần xong, bà mới chuyển sang chuyện khác.

“Hạ Hạ, dạo này con đang yêu ai phải không?”

Làm mẹ con hơn hai mươi năm, Nghê Hạ đã sớm nhìn ra mẹ mình muốn hỏi chuyện này.

Cô cụp mắt, che đi ánh nhìn thoáng dao động: “Vẫn chưa ạ, chỉ là đang tìm hiểu.”

“Là người tối qua hẹn con ra hồ Tân Châu?”

Nghê Hạ gật đầu.

Trong lòng Phùng Thiên Tuệ lập tức hiểu được đại khái.

Sau khi Nghê Hạ rời đi tối qua, bà đã hỏi Nghê Kiến Quốc.

Ông cụ không nói nhiều, chỉ bảo đó là cố vấn pháp lý của công ty, học trò của Từ Thiệu Tâm, đồng thời cũng là bạn học cấp ba của Nghê Hạ.

Phùng Thiên Tuệ chưa từng gặp Du Quyết, nhưng bà từng nghe chồng và bố chồng nhắc đến. Đó là một chàng trai trẻ có nhân phẩm tốt, năng lực làm việc xuất sắc, ngoại hình cũng nổi bật, gia thế lại rất tốt. Bố mẹ đều là bác sĩ trưởng khoa của Bệnh viện số 1 Giang Thành, đồng thời là giảng viên hướng dẫn thạc sĩ, tiến sĩ tại Học viện Y khoa Đại học Giang Thành, có danh tiếng khá lớn trong giới y học.

“Vậy bây giờ hai đứa tiến triển đến đâu rồi?” Phùng Thiên Tuệ hỏi: “Cậu ta đang theo đuổi con sao?”

Nghê Hạ: “Là con đang theo đuổi anh ấy.”

Phùng Thiên Tuệ nghẹn lời.

Nghĩ lại một chút, thế cũng được.

Chỉ cần con gái mình thích là được, yêu đương một chút vẫn còn hơn ngày nào cũng vì dự án điện ảnh kia mà sống dở chết dở.

Con gái đã là người trưởng thành, bà cũng không hỏi thêm.

Còn Nghê Hạ thì hoàn toàn không để ý, ở bàn bên cạnh có một người quen cũ đang ngồi. Nghe cuộc trò chuyện của hai mẹ con, bàn tay cầm chiếc thìa của anh ta khựng giữa không trung, mãi không hạ xuống.

Điều Nghê Hạ chú ý lúc này là, trong lúc đang nói chuyện với mẹ, điện thoại bất ngờ báo tài khoản ngân hàng nhận thêm năm trăm nghìn tệ.

Cô nhìn màn hình rồi bỗng bật cười khó hiểu.

“Có chuyện gì vậy?”

Phùng Thiên Tuệ liếc con gái, trêu chọc: “Cậu trai kia nhắn tin cho con à? Vui đến mức này cơ đấy, nhìn chẳng có chút giá nào.”

Nghê Hạ chỉ cười, không đáp.

Cô thân mật khoác lấy cánh tay Phùng Thiên Tuệ, vui vẻ cùng bà bước ra khỏi quán.

Phương Gia Lâm vẫn ngồi trong góc, ánh mắt còn đuổi theo bóng lưng Nghê Hạ. Nhưng tiêu điểm trong đôi mắt lại như ở rất xa cô, lặng lẽ tan biến giữa không gian náo nhiệt của quán cháo.

Tiễn Phùng Thiên Tuệ xong, Nghê Hạ vừa ngân nga hát vừa trở về nhà.

Cô cũng chẳng biết năm trăm nghìn tệ này là phần thưởng cho “buổi hẹn hò” tối qua hay vì ông nội thấy cô bị ốm nên xót cháu.

Hơn nữa, cô cũng chẳng hiểu tiêu chuẩn định giá của ông nội là gì, lần này sao chỉ có năm trăm nghìn?

Nhưng thôi, mặc kệ, năm trăm nghìn hay một triệu thì cũng đều là tiền.

Đột nhiên Nghê Hạ cảm thấy cho dù Du Quyết không chịu kết hôn với cô cũng chẳng sao. Chỉ cần dựa vào anh tích góp thêm vài tháng nữa, đến lúc đó, biết đâu cô đã đủ tiền để đối đầu với Giải Trí Cầm Hải.

Tiền vừa vào tài khoản, Nghê Hạ cảm thấy cảm cúm cũng khỏi luôn, mũi không còn nghẹt, đầu cũng không còn đau.

Ngay cả khi Giám đốc pháp chế của Trung Duyệt Hối Đầu gọi điện tới dọa nạt, cô cũng chẳng hề sợ.

“Hiệu quả và thái độ làm việc của các cô sau khi dự án khởi động hoàn toàn không đạt được hiệu ứng truyền thông mà phía chúng tôi mong muốn. Công ty chúng tôi có quyền hoãn thanh toán! Nếu phía các cô vẫn kiên quyết khởi kiện, chúng tôi sẽ kiện ngược lại vì vi phạm hợp đồng!”

Nghê Hạ ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng~ Tôi biết rồi.”

“…”

Đầu dây bên kia lập tức cúp máy.

Ngồi trên sofa, Nghê Hạ nghịch điện thoại một lúc rồi mới kể chuyện này cho Du Quyết.

[Nghê Hạ]: Ghê thật, Giám đốc pháp chế của Trung Duyệt gọi điện đe dọa tôi!

Không bao lâu sau, Du Quyết trả lời.

[Ông xã [Trái tim]]: Họ nói gì?

[Nghê Hạ]: Nhắn tin không kể rõ được đâu. Anh gọi WeChat cho tôi đi.

Du Quyết không biết rốt cuộc phía Trung Duyệt đã nói gì mà đến cả nhắn tin cô cũng không thuật lại nổi.

Anh tìm một phòng họp trống, rồi gọi cuộc gọi thoại WeChat.

Khoảnh khắc tiếng chuông chờ kết nối vang lên, Du Quyết khẽ nhắm mắt.

Giai điệu quen thuộc vang vọng khắp căn phòng.

Đến đoạn điệp khúc nổi tiếng nhất…

“Ngày mai em lấy anh rồi~”

“Ngày mai em lấy anh rồi~”

Du Quyết cuối cùng cũng không thể nhịn thêm được nữa.

Anh giơ tay lên, định cúp máy ngay lập tức.

Lời tác giả:

Cứ thế này nữa thì luật sư Du nhà chúng ta chắc phải lập đàn làm phép mất thôi. 

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn