Nghe vậy, tôi càng thêm chột dạ, bèn mở phần bình luận dưới bài đăng Weibo kia của Bùi Tự ra xem thử. Y như rằng, ngay trên top bình luận đã có người đặt câu hỏi:
【Không ổn rồi, anh thành thật khai báo đi, có phải anh đang yêu đương rồi không!】
【Vậy ai là người thích uống soda nho đây?】
【Được được được, buổi fan meeting tháng trước nghe cậu nhắc đến tình đầu, tôi còn tưởng tiểu t.ử cậu là thuần ái, chẳng ngờ bây giờ đã lại thích một người khác thích uống soda nho mất rồi.】
Trong vô vàn bình luận đó, Bùi Tự chỉ chọn trả lời duy nhất bình luận nói anh thuần ái:
Bùi Tự V: 【Liệu có khả năng nào, cả hai chỉ là cùng một người không?】
Ngay khi dòng bình luận này vừa được tung ra, ngay lập tức đã nằm chễm chệ trên vị trí cao trên bảng xu hướng với hashtag: #Bùi_Tự_thuần_ái.
Tối hôm đó, Bùi Tự phá lệ gọi điện thoại cho tôi. Để tránh gây chú ý, tôi lén lút né tránh cô y tá Tiểu Hứa, vội vàng chạy ra trốn vào một góc ngoài hành lang bệnh viện để nghe máy.
Vừa mới bắt máy, đã nghe thấy giọng anh hồi hộp hỏi: "Lê Sơ, hôm nay cậu có lướt Weibo không?"
"Đâu, đâu có lướt." Giọng điệu của tôi mất tự nhiên thấy rõ.
"Ồ..." Giọng điệu của người ở đầu dây bên kia cũng gượng gạo hệt như vậy.
Cứ thế, đôi bên rơi vào khoảng lặng mất hai giây. Đột nhiên, từ phía đầu dây bên kia truyền đến tiếng cằn nhằn mắng mỏ của quản lý Bùi Tự:
"Bùi Tự, ông đây kiếp trước đúng là mắc nợ cậu mà! Trước kia sao tôi lại không biết cậu là cái đồ não yêu đương thế này cơ chứ! Cấm cậu không được phản hồi thêm bất kỳ bình luận nào nữa! Cậu sắp có concert lưu diễn rồi đấy, cho dù có muốn tạo scandal thì cũng phải đợi concert kết thúc xong xuôi hẵng tính!"
"Chậc." Tôi nghe thấy Bùi Tự lầm bầm lầu bầu nho nhỏ: "Không đăng Weibo cũng mắng tôi, đăng rồi cũng lại mắng tôi..."
"Cậu còn thấy mình có lý đúng không hả?" Anh Châu tức giận muốn trào m.á.u họng, tuy vậy lại hết cách với cây rụng tiền của công ty này: "Đăng ảnh cũng chẳng thèm làm mờ đi một chút, cũng may là cậu không làm người đại diện cho thương hiệu đối thủ cạnh tranh nào, đợt này coi như là PR miễn phí cho người ta rồi..."
Những lời phía sau tôi đã nghe không còn rõ nữa. Trước khi ngắt điện thoại, Bùi Tự giả bộ thờ ơ dặn dò: "Khụ, Lê Sơ này, nếu rảnh rỗi, cậu vẫn nên lướt Weibo một chút đi nhé..."
"... Ồ, được." Tôi cúp máy với hai gò má nóng bừng đỏ ửng.
Khi quay đầu lại, y tá Tiểu Hứa đã đứng ngay sau lưng tôi từ bao giờ, ánh mắt cô ấy lộ rõ vẻ hồ nghi: "Cô có bạn trai rồi à?"
Tôi bị dọa cho giật thót tim: "Sao, sao cô lại nói vậy?"
Chỉ thấy y tá Tiểu Hứa nheo mắt lại, cô ấy bày ra bộ dạng như thể đã nhìn thấu tất cả: "Bởi vì dáng vẻ của cô lúc này, hệt như cái đứa bạn thân não yêu đương khuyên chia tay một trăm lần nhưng vẫn lén lút quay lại của tôi vậy!"
"..."
11
Vào ngày trước khi diễn ra concert, sau khi mẹ tới bệnh viện thăm tôi, bà ấy đột nhiên nhắc đến một chuyện:
"Đúng rồi, lần trước khi qua căn nhà cũ, người thuê nhà có nói với mẹ là họ nhận được phong thư do người lạ gửi đến. Mẹ đã hỏi thử ban quản lý tòa nhà, hình như mấy năm trước cũng từng nhận được, có điều người thuê nhà cũ không hề kể cho mẹ nghe. Mẹ xem qua một chút, số điện thoại người nhận ghi trên đó hình như là số điện thoại cũ trước đây của con, có phải là bạn học cũ gửi cho con không?"
Nghe xong lời này, mặt tôi cũng hiện lên vẻ đầy nghi hoặc.
Hồi cấp ba tôi chỉ là một người tàng hình trong lớp, hầu như chẳng có mấy người bạn chơi thân, thành ra tự nhiên sẽ chẳng có ai rảnh rỗi nghĩ đến việc gửi thư cho tôi sau khi tốt nghiệp.
Tuy nhiên, xuất phát từ lòng hiếu kỳ, vào ngày hôm sau trước khi khởi hành đi xem concert, tôi vẫn bớt chút thời gian trở về đó xem thử.
Căn nhà cũ đã được bán đi, chỉ là giấy tờ vẫn đang trong quá trình làm thủ tục.
Sau khi tôi giải thích tình hình với những người thuê đang ở trong nhà, đối phương tỏ vẻ thấu hiểu, chưa đầy hai ngày đã tìm được nhà mới và dọn đi.
Sau ngần ấy năm đằng đẵng, tôi một lần nữa quay trở lại nơi mình đã lớn lên này.
Đồ nội thất vốn có trong nhà đã sớm được dọn ra ngoài, chỉ còn chừa lại một chiếc bàn học cũ kĩ chẳng đáng giá. Nhìn kĩ lại, đó chính là chiếc bàn học mà tôi đã dùng từ thuở bé cho tới khi lớn. Có lẽ vì quá sờn cũ nên chẳng ai thèm lấy, thành ra nó đành phải cô đơn trơ trọi một mình.
Tôi bước đến trước bàn, v**t v* hai chữ "Cố lên" mà tự tay mình nắn nót khắc trên mặt bàn, cảm xúc chợt thoáng qua chút bâng khuâng.
Dường như mới đêm nào đó không lâu trước kia, tôi vẫn còn ngồi trước chiếc bàn học này ôn thi đại học.
Gió đêm từ ngoài cửa sổ thổi vào mang theo một tia lành lạnh, bên tai là tiếng rè rè phát ra từ chiếc đèn bàn kiểu cũ, trước mắt là một tương lai tưởng chừng như chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới.
【Không ổn rồi, anh thành thật khai báo đi, có phải anh đang yêu đương rồi không!】
【Vậy ai là người thích uống soda nho đây?】
【Được được được, buổi fan meeting tháng trước nghe cậu nhắc đến tình đầu, tôi còn tưởng tiểu t.ử cậu là thuần ái, chẳng ngờ bây giờ đã lại thích một người khác thích uống soda nho mất rồi.】
Trong vô vàn bình luận đó, Bùi Tự chỉ chọn trả lời duy nhất bình luận nói anh thuần ái:
Bùi Tự V: 【Liệu có khả năng nào, cả hai chỉ là cùng một người không?】
Ngay khi dòng bình luận này vừa được tung ra, ngay lập tức đã nằm chễm chệ trên vị trí cao trên bảng xu hướng với hashtag: #Bùi_Tự_thuần_ái.
Tối hôm đó, Bùi Tự phá lệ gọi điện thoại cho tôi. Để tránh gây chú ý, tôi lén lút né tránh cô y tá Tiểu Hứa, vội vàng chạy ra trốn vào một góc ngoài hành lang bệnh viện để nghe máy.
Vừa mới bắt máy, đã nghe thấy giọng anh hồi hộp hỏi: "Lê Sơ, hôm nay cậu có lướt Weibo không?"
"Đâu, đâu có lướt." Giọng điệu của tôi mất tự nhiên thấy rõ.
"Ồ..." Giọng điệu của người ở đầu dây bên kia cũng gượng gạo hệt như vậy.
Cứ thế, đôi bên rơi vào khoảng lặng mất hai giây. Đột nhiên, từ phía đầu dây bên kia truyền đến tiếng cằn nhằn mắng mỏ của quản lý Bùi Tự:
"Bùi Tự, ông đây kiếp trước đúng là mắc nợ cậu mà! Trước kia sao tôi lại không biết cậu là cái đồ não yêu đương thế này cơ chứ! Cấm cậu không được phản hồi thêm bất kỳ bình luận nào nữa! Cậu sắp có concert lưu diễn rồi đấy, cho dù có muốn tạo scandal thì cũng phải đợi concert kết thúc xong xuôi hẵng tính!"
"Chậc." Tôi nghe thấy Bùi Tự lầm bầm lầu bầu nho nhỏ: "Không đăng Weibo cũng mắng tôi, đăng rồi cũng lại mắng tôi..."
"Cậu còn thấy mình có lý đúng không hả?" Anh Châu tức giận muốn trào m.á.u họng, tuy vậy lại hết cách với cây rụng tiền của công ty này: "Đăng ảnh cũng chẳng thèm làm mờ đi một chút, cũng may là cậu không làm người đại diện cho thương hiệu đối thủ cạnh tranh nào, đợt này coi như là PR miễn phí cho người ta rồi..."
Những lời phía sau tôi đã nghe không còn rõ nữa. Trước khi ngắt điện thoại, Bùi Tự giả bộ thờ ơ dặn dò: "Khụ, Lê Sơ này, nếu rảnh rỗi, cậu vẫn nên lướt Weibo một chút đi nhé..."
"... Ồ, được." Tôi cúp máy với hai gò má nóng bừng đỏ ửng.
Khi quay đầu lại, y tá Tiểu Hứa đã đứng ngay sau lưng tôi từ bao giờ, ánh mắt cô ấy lộ rõ vẻ hồ nghi: "Cô có bạn trai rồi à?"
Tôi bị dọa cho giật thót tim: "Sao, sao cô lại nói vậy?"
Chỉ thấy y tá Tiểu Hứa nheo mắt lại, cô ấy bày ra bộ dạng như thể đã nhìn thấu tất cả: "Bởi vì dáng vẻ của cô lúc này, hệt như cái đứa bạn thân não yêu đương khuyên chia tay một trăm lần nhưng vẫn lén lút quay lại của tôi vậy!"
"..."
11
Vào ngày trước khi diễn ra concert, sau khi mẹ tới bệnh viện thăm tôi, bà ấy đột nhiên nhắc đến một chuyện:
"Đúng rồi, lần trước khi qua căn nhà cũ, người thuê nhà có nói với mẹ là họ nhận được phong thư do người lạ gửi đến. Mẹ đã hỏi thử ban quản lý tòa nhà, hình như mấy năm trước cũng từng nhận được, có điều người thuê nhà cũ không hề kể cho mẹ nghe. Mẹ xem qua một chút, số điện thoại người nhận ghi trên đó hình như là số điện thoại cũ trước đây của con, có phải là bạn học cũ gửi cho con không?"
Nghe xong lời này, mặt tôi cũng hiện lên vẻ đầy nghi hoặc.
Hồi cấp ba tôi chỉ là một người tàng hình trong lớp, hầu như chẳng có mấy người bạn chơi thân, thành ra tự nhiên sẽ chẳng có ai rảnh rỗi nghĩ đến việc gửi thư cho tôi sau khi tốt nghiệp.
Tuy nhiên, xuất phát từ lòng hiếu kỳ, vào ngày hôm sau trước khi khởi hành đi xem concert, tôi vẫn bớt chút thời gian trở về đó xem thử.
Căn nhà cũ đã được bán đi, chỉ là giấy tờ vẫn đang trong quá trình làm thủ tục.
Sau khi tôi giải thích tình hình với những người thuê đang ở trong nhà, đối phương tỏ vẻ thấu hiểu, chưa đầy hai ngày đã tìm được nhà mới và dọn đi.
Sau ngần ấy năm đằng đẵng, tôi một lần nữa quay trở lại nơi mình đã lớn lên này.
Đồ nội thất vốn có trong nhà đã sớm được dọn ra ngoài, chỉ còn chừa lại một chiếc bàn học cũ kĩ chẳng đáng giá. Nhìn kĩ lại, đó chính là chiếc bàn học mà tôi đã dùng từ thuở bé cho tới khi lớn. Có lẽ vì quá sờn cũ nên chẳng ai thèm lấy, thành ra nó đành phải cô đơn trơ trọi một mình.
Tôi bước đến trước bàn, v**t v* hai chữ "Cố lên" mà tự tay mình nắn nót khắc trên mặt bàn, cảm xúc chợt thoáng qua chút bâng khuâng.
Dường như mới đêm nào đó không lâu trước kia, tôi vẫn còn ngồi trước chiếc bàn học này ôn thi đại học.
Gió đêm từ ngoài cửa sổ thổi vào mang theo một tia lành lạnh, bên tai là tiếng rè rè phát ra từ chiếc đèn bàn kiểu cũ, trước mắt là một tương lai tưởng chừng như chỉ cần vươn tay là có thể chạm tới.