Bởi vì lúc ấy tôi đã trưởng thành, thành ra theo yêu cầu của bố, trên sổ đỏ cũng có thêm tên tôi. Chỉ là những năm qua, kể từ sau khi bà ấy tái hôn và sinh thêm em gái, tôi đã chẳng bao giờ trở về nơi đó nữa.
"Cần bán gấp nên chẳng được giá tốt mấy, tuy nhiên cũng may là nhà thuộc khu học chánh, vì thế chẳng lo không bán được..." Đầu dây bên kia cứ thế cằn nhằn kể lể một hồi dài.
Cuối cùng bà ấy dừng lại một chút, giọng nói bỗng trở nên cứng ngắc: "Tiền bán nhà mẹ sẽ chuyển hết vào thẻ của con. Mẹ biết, trong mắt con mẹ không phải là một người mẹ đủ tư cách, cho nên mẹ cũng chẳng trông mong gì vào việc con sẽ phụng dưỡng mẹ khi về già. Nhưng Lê Sơ à, rốt cuộc thì con vẫn là khúc ruột do mẹ đẻ ra. Chẳng có người mẹ nào lại trơ mắt đứng nhìn con mình đi vào cõi c.h.ế.t cả."
Ngay khi lời bà ấy vừa dứt thì cũng vừa lúc cô ý tá bước vào thay t.h.u.ố.c, cô ấy lền bị bộ dạng của tôi lúc này dọa cho giật mình:
"Cô Lê, sao cô lại khóc rồi? Có phải trong người lại khó chịu không?"
Đến lúc này tôi mới muộn màng phát hiện ra bản thân đã sớm nghẹn ngào từ bao giờ.
Đầu dây điện thoại bên kia bỗng im lặng mất hai giây, sau đó lại truyền tới một giọng nói non nớt của trẻ con:
"Chị ơi, đừng khóc nữa..."
Cô bé mới lên ba tuổi, rõ ràng hai đứa chưa từng gặp mặt nhau lấy một lần, vậy mà em lại gọi tiếng "chị" vô cùng thân thiết.
"Mẹ cho em xem ảnh của con rồi, thành ra nó biết con là chị gái nó đấy." Ngừng lại một lát, mẹ tiếp tục cất giọng: "Nó lớn lên trông rất giống con hồi bé, và cũng mau nước mắt giống hệt như thế."
Tôi khẽ cười, quệt đi những giọt nước mắt trên mặt rồi nghiêm túc nói: "Em gái đáng yêu lắm ạ. Con cảm ơn mẹ."
10
Sau một thời gian, tôi đã dần thích nghi được với các đợt hóa trị.
Mặc dù đồ ăn nuốt xuống vẫn sẽ bị nôn ra như cũ, đến nỗi chỉ vỏn vẹn trong vòng nửa tháng tôi đã gầy rộc đi một vòng, thế nhưng đáng mừng là, tôi không cần phải lo lắng về viện phí điều trị nữa.
Hóa ra, sau lần đầu tiên mẹ tới bệnh viện thăm tôi, ngay trong ngày hôm đó bà đã hùng hổ chạy đi tìm bố tôi để ba mặt một lời. Chính vì vậy, sang ngày hôm sau, tôi nhận được tin nhắn chuyển khoản hai mươi vạn tệ.
Nghe mẹ kể lại, dì Điền đang m.a.n.g t.h.a.i con trai kia sau khi biết chuyện đã làm ầm ĩ ở nhà cả nửa ngày trời, sau cùng bị bố tôi quát cho một trận lôi đình:
"Thế thì tôi biết làm thế nào! Lê Sơ cũng là con gái tôi, chẳng lẽ cô bắt tôi phải trơ mắt đứng nhìn nó c.h.ế.t sao? Cô dù sao cũng là người đang mang thai, sau này cũng sẽ làm mẹ, cớ gì cứ phải gây khó dễ với một đứa trẻ đang mang bệnh trong người thế hả?"
Khi mẹ kể cho tôi nghe chuyện này, hiếm hoi lắm trên khuôn mặt bà ấy mới lộ ra đôi chút nhẹ nhõm: "Coi như ông ta vẫn còn chút lương tâm."
Tôi mím môi cười mỉm, nhưng sau đó cũng không nói thêm lời nào.
Kể từ dạo đó, Bùi Tự ngày nào cũng gửi tin nhắn cho tôi.
Chuyện lớn thì anh báo cáo tiến độ chuẩn bị cho concert, chuyện nhỏ thì kể lể trưa nay anh ăn gì, hoặc là sau khi ăn xong bị quản lý cấm không cho uống nước ngọt ra sao...
Sau cùng, anh nhắn một câu đùa đầy ẩn ý: 【Thực ra tôi cũng chẳng thèm khát uống loại nước đó đến thế đâu. Chỉ là tôi nhớ hồi cấp ba, cậu hình như rất thích uống soda nho của hãng này.】
Lúc nhận được tin nhắn này, tôi vừa vịn vào bồn rửa tay nôn thốc nôn tháo xong, trong miệng vẫn còn ngập ngụa mùi t.h.u.ố.c đắng ngắt. Vậy mà khi nhìn thấy câu nói ấy, cõi lòng tôi bỗng chốc rung động, tự dưng lại đ.â.m ra thèm uống soda nho vô cùng.
Thế là tôi lập tức gõ phím phản hồi.
Lê Sơ: 【Thực ra bây giờ tôi cũng vẫn thích lắm.】
Chỉ vài phút sau, nam ca sĩ hàng đầu Bùi Tự đột nhiên đăng tải một bài viết mới trên Weibo.
Bùi Tự V: 【Rất muốn biến thành soda nho ghê.】
Kèm theo đó là hình ảnh về chai soda nho của hãng mà tôi đã quá đỗi quen thuộc.
Cô y tá Tiểu Hứa phụ trách chăm sóc tôi vốn là một sinh viên đại học mới ra trường chưa lâu, đồng thời cũng là fan cứng của Bùi Tự.
Chính vì vậy, khi lướt thấy bài đăng này trên Weibo, cô ấy lập tức cau mày lại, phát hiện sự tình có vẻ không hề đơn giản.
"Xong rồi, tôi nghi idol nhà mình đang yêu đương quá, mà đối tượng lại còn là một cô nàng thích uống soda nho nữa chứ."
Vừa dứt lời, mí mắt tôi khẽ giật lên một cái.
Tôi chột dạ hỏi: "Sao cô lại nói vậy?"
"Trên Weibo của anh trai tôi trước đây chưa bao giờ đăng mấy thứ vụn vặt như thế này đâu."
Cô y tá Tiểu Hứa khẳng định chắc nịch: "Khi một chàng trai chưa từng chia sẻ những chuyện đời thường bỗng nhiên lại bắt đầu chăm đăng ảnh, điều đó chứng tỏ chắc chắn là anh ấy đã biết yêu rồi! Tôi từng u mê qua biết bao nhiêu tường thành rồi nên kinh nghiệm đầy mình, trong số bảy idol bị bóc phốt trước đây của tôi thì có tới năm người đều y hệt như thế này!"
Tôi tò mò hỏi: "Thế còn hai người còn lại thì sao?"
"Đi đạp máy khâu rồi."