Cái ngày nhận được tờ kết quả chẩn đoán u.n.g t.h.ư, tôi đã xin nghỉ phép rồi trở về căn phòng trọ của mình.
Suốt cả buổi chiều hôm đó, tôi chỉ ngồi im lìm trước bậu cửa sổ không nói một lời nào, và lặng lẽ ngước nhìn mặt trời lặn.
Mãi cho đến khi cả căn phòng hoàn toàn chìm vào bóng tối, trong lòng tôi bỗng trào dâng một tia không cam tâm. Chính vì vậy, tôi quyết định cầm điện thoại lên, tiêu tốn hơn nửa số tiền tiết kiệm tích cóp suốt hai năm đi làm để mua lại tấm vé chợ đen kia.
Ban đầu tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng, có thể gặp lại anh một lần trước khi nhắm mắt xuôi tay là tốt rồi, coi như để vẽ nên một dấu chấm hết trọn vẹn cho mối tình đơn phương suốt bao năm qua...
Thu lại ánh nhìn, tôi rũ mắt rồi c.ắ.n c.h.ặ.t môi. Thế nhưng, tại sao chứ? Tại sao ông trời cứ phải đẩy chúng tôi gặp lại nhau vào cái thời điểm tồi tệ nhất này?
Chiếc xe từ từ dừng bánh trước cổng khu dân cư nơi tôi ở.
Bùi Tự làm điệu bộ muốn xuống xe tiễn tôi: "Trễ quá rồi, con gái đi một mình không an toàn đâu, để tôi đưa cậu vào trong."
Tôi giật nảy mình, vội vàng giữ c.h.ặ.t lấy bàn tay đang tháo dây an toàn của anh: "Không cần đâu!"
Anh nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu.
"Đừng, đừng để bị hiểu lầm..." Thật ra ý tôi là sợ anh bị người qua đường nhận ra.
Kết quả là Bùi Tự trong đầu không biết nghĩ đi đâu, đột nhiên sa sầm mặt lại.
"Tôi chỉ tiễn cậu về nhà thôi, vậy mà cậu cũng sợ cậu ta hiểu lầm sao?"
"Hả?" Tôi ngơ ngác hỏi lại: "Ai cơ?"
"Bạn trai cậu." Bùi Tự cụp mắt xuống, giọng điệu bỗng nhiên trở nên ỉu xìu thấy rõ: "Hôm mùng mười chín tháng trước, cậu đăng bài trên vòng bạn bè, tôi nhìn thấy rồi."
Tôi cố gắng nhớ lại vài bài đăng hiếm hoi trên mạng xã hội của mình vào tháng trước, và rất nhanh ch.óng tôi cũng đã nhớ ra, ngày mười chín tháng trước là sinh nhật nhân vật anime tôi thích. Hôm đó, tôi có mua bánh kem chụp ảnh rồi đăng lên, lúc soạn dòng trạng thái hình như đã quen mồm gọi một tiếng "chồng ơi"...
Từ từ đã!
Đột nhiên, tôi nhớ ra vào đúng ngày mười chín tháng trước, Bùi Tự cũng leo thẳng lên hot search vì nửa đêm bỗng dưng mở livestream hát bài "Nhật ký Thủy tinh".
Dù sau đó buổi phát sóng trực tiếp bị ngắt quãng do lỗi mạng, đồng thời công ty quản lý cũng giải thích là do trong tiệc mừng công Bùi Tự không cẩn thận uống hơi quá chén, thế nhưng các tài khoản marketing vẫn điên cuồng tung tin đồn rằng anh đang thất tình.
"Thế nên... lần lên hot search tháng trước của anh là vì chuyện này à?"
Tôi nhìn Bùi Tự đang hệt như một chú cún con ủ rũ buồn bã trước mắt, chẳng hiểu sao lại đột nhiên muốn cười.
"Đúng là tôi có nói mình có chồng thật."
Lời còn chưa dứt, Bùi Tự đã mạnh bạo ngẩng đầu nhìn tôi, hốc mắt anh thậm chí còn hơi ửng đỏ.
Tôi cố tình kéo dài giọng: "Nhưng... đó là anh chồng người giấy cơ mà."
"Cái gì?" Bùi Tự vẫn chưa hoàn toàn phản ứng kịp, anh dùng ánh mắt ngốc nghếch nhìn tôi chằm chằm.
"Tôi nói, tôi không có bạn trai, ông chồng gọi trên vòng bạn bè chỉ là nhân vật ở thế giới 2D thôi."
Ngừng một chút, cuối cùng tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng: "Thế nên là, tối nay về anh có hát 'Nhật ký Thủy tinh' nữa không đấy?"
Thật tốt biết bao. Hóa ra người không cam lòng, chẳng phải chỉ có mỗi mình tôi.
6
Cuối cùng Bùi Tự vẫn kiên quyết đưa tôi tới tận dưới chân tòa nhà.
Suốt đoạn đường đi bộ vỏn vẹn mấy phút đồng hồ, cả người tôi căng thẳng như thể đang đi ăn trộm, mỗi giây trôi qua đều nơm nớp lo sợ anh bị người qua đường nhận ra.
Ngược lại, người trong cuộc là Bùi Tự thì sắc mặt lại tự nhiên y hệt như đang đi dạo ở nhà mình vậy. Anh tận mắt nhìn tôi bước vào trong thang máy rồi mới lưu luyến nói lời chào tạm biệt.
"Lần sau gặp nhé, bạn học cũ." Anh cười híp mắt nói.
"Ừm." Tôi gật đầu với anh, cố nặn ra một nụ cười nhẹ nhàng đáp lại: "Lần sau gặp lại."
Cửa thang máy chậm rãi khép lại.
Cho tới khoảnh khắc nó hoàn toàn đóng kín, tôi rốt cuộc chẳng thể chịu đựng thêm được nữa, vội ôm miệng gập người xuống, khó chịu nhíu c.h.ặ.t đôi mày.
"Ting ——"
Thang máy dừng ở tầng 23.
Khi cánh cửa vừa mở ra, tôi lập tức lao như bay vào nhà vệ sinh. Hơn nữa, do cả ngày chưa ăn uống gì nhiều, tôi nôn đến mức dịch vị trào ngược, thành ra bị sặc mà ho sù sụ liên hồi.
Một lúc lâu sau, cho tới khi trong khoang mũi tràn ngập toàn là mùi m.á.u tanh nồng, tôi mới ngẩng đầu lên, nhìn bóng hình với khuôn mặt trắng bệch của chính mình trong gương.
Thật khó coi quá đi.
Tôi thầm nghĩ.
Tuy nhiên, may mà... Bùi Tự không nhìn thấy cảnh tượng này.
"Ting tong…" Tiếng chuông điện thoại chớt reo lên báo có tin nhắn tới.
Bác sĩ Khương: 【Cô Lê, xin hỏi cô đã cân nhắc kỹ việc có tiếp nhận hóa trị hay chưa?】
Tôi liếc nhìn một cái rồi tắt màn hình.
Sau khi rửa mặt bằng nước lạnh xong, tôi bước ra bậu cửa sổ ngoài ban công định hóng gió một lát cho tỉnh táo.
Đột nhiên, tôi nheo mắt lại, nhìn xuống bóng dáng tuy mờ ảo nhưng cũng rất thân thuộc dưới lầu.
Là Bùi Tự, anh vẫn chưa rời đi. Không những thế, dáng vẻ của anh có vẻ còn hơi bất bình thường nữa chứ.
Anh như một chú cún con đang vui vẻ, chạy nhảy tung tăng dưới sân, lượn qua lượn lại, thỉnh thoảng còn đ.ấ.m đá liên hoàn vào không khí. Dường như chợt nghĩ ra điều gì đó, anh bỗng ngẩng đầu nhìn lên trên tầng cao.
Cách một khoảng không hơn hai mươi tầng lầu, rõ ràng biết rằng anh chẳng thể thấy tôi, thế nhưng tôi vẫn cảm nhận được niềm hạnh phúc tuôn trào từ ngôn ngữ cơ thể của anh.
"Ting tong ——" Là tin nhắn từ số liên lạc được ghim ưu tiên sau ngần ấy năm gửi tới.
Bùi Tự: 【Buổi hòa nhạc tháng sau, tôi có thể mời cậu tới xem không?】
Gửi xong dòng tin nhắn này, anh nhanh như chớp quăng điện thoại sang chiếc ghế dài bên cạnh, chẳng dám nhìn thêm. Tôi ngạc nhiên nhìn cảnh tượng ấy, mất nửa buổi sau mới nén không nổi mà "phụt" cười thành tiếng.
Tôi cúi đầu gõ phím.
"Ting tong ——"
Người dưới lầu lập tức vồ lấy điện thoại, ngay sau khi đọc được tin nhắn hồi đáp của tôi, anh vui sướng đến mức nhảy cẫng lên.
Lê Sơ: 【Được chứ.】
Ngọn gió đêm giữa mùa hạ nhẹ mơn man qua gò má, văng vẳng bên tai là tiếng ve sầu kêu râm ran từ t.h.ả.m cỏ xanh trong khu dân cư. Tôi đứng trên lầu, dõi mắt nhìn hình bóng Bùi Tự khuất dần phía xa xa, mãi tới khi bóng dáng ấy hoàn toàn biến mất tôi mới chịu thu lại ánh nhìn.