Từng câu từng chữ trong bài hát đều đong đầy những tình cảm thầm kín, ngây ngô thời học sinh.
Dưới sự chứng kiến của hàng vạn ánh mắt đang đổ dồn về phía mình, Bùi Tự trên sân khấu đứng trước micro cất tiếng:
"Đúng vậy." Khóe môi anh cong lên thành một nụ cười nhạt đầy hoài niệm: "Bài hát này, quả thực là viết cho mối tình đầu thuở tôi còn đi học."
Dưới khán đài lập tức trở nên náo động, tiếng hò reo vang lên như sấm, đến cả người dẫn chương trình cũng suýt chút nữa phấn khích đến mức phải hét lên.
"Vậy sau đó thì sao ạ? Anh có tỏ tình với người ta không?"
Không biết có phải do ảo giác của tôi hay không, mà ngay sau khi người dẫn chương trình hỏi câu này, Bùi Tự trên sân khấu dường như đã lơ đãng nhìn về phía tôi một cái.
"Tôi từng tỏ tình rồi, vào đúng ngày tốt nghiệp." Nhưng sau khi ngừng một lát, anh lại nở một nụ cười vô cùng bất lực: "Thế nhưng vì ẩn ý quá, nên hình như cô ấy hoàn toàn không nhận ra."
"Ồ? Vậy lúc đó anh đã nói thế nào?"
"Tôi nói là… "
Ngay giây tiếp theo, tôi vô tình ngước mắt lên, và vừa vặn chạm phải ánh nhìn trực diện của Bùi Tự trên sân khấu.
Vẫn hệt như năm nào, anh nở một nụ cười thật dịu dàng:
"Bạn học à, tóc cậu rối rồi kìa."
4
"Hay, hay lắm! Suýt chút nữa là đối phương nghe ra rồi, không hổ danh là anh đó Bùi Tự!"
"Cười c.h.ế.t mất, Bùi Tự chắc chắn là thuộc cung đất rồi, giống y xì đúc thằng bạn trai cũ của tôi!"
"Không phải chứ, anh tỏ tình kiểu này thì quá là đ.á.n.h đố người ta rồi, bảo sao lại ế bằng chính thực lực của mình!"
Không chỉ có khán giả tại hiện trường, mà ngay cả các bình luận trên sóng livestream trực tiếp cũng cười ầm cả lên. Chỉ riêng tôi ngồi dưới khán đài là tim đập điên cuồng, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, đến nỗi việc hít thở cũng trở nên khó khăn.
Thậm chí sau đó người dẫn chương trình hỏi thêm câu gì, tai tôi cũng ù đi không nghe rõ nữa.
Cho đến khi buổi gặp mặt kết thúc hoàn toàn, người hâm mộ lần lượt ra về, cả hội trường rộng lớn chỉ còn lại một mình tôi ngồi thẫn thờ.
Vừa vặn lúc này có một cô nhân viên bước đến trước mặt tôi, và cất giọng dè dặt:
"Xin hỏi... có phải là bạn học Lê Sơ không thích che ô không ạ?"
Đến lúc này tôi mới đột ngột hoàn hồn lại, sau đó không kìm được mà bật cười nghẹn ngào:
"Tôi chỉ là... tình cờ quên mang ô một lần thôi mà."
Kể từ đó, ký ức năm xưa lại ùa về.
Đó là vào một buổi chiều tối cận kề kỳ thi đại học, bên ngoài trời đổ mưa bay lất phất.
Tiết học cuối cùng hôm đó hiếm khi giáo viên không dạy quá giờ, thế nên khi tiếng chuông vừa reo lên, một nhóm đông học sinh đã vội vàng ùa chạy về phía nhà ăn.
Vì để quên ô, lại vội đi tranh giành món sườn xào chua ngọt yêu thích, nên trong lúc cấp bách, tôi cởi phăng chiếc áo khoác trùm lên đầu rồi lao v.út vào màn mưa.
Lúc đó phòng học của ban Tự nhiên ở tầng một, còn phòng học của ban Xã hội thì ở tận tầng ba. Chẳng hiểu bằng cách nào mà Bùi Tự ở trên lầu, chỉ cần liếc mắt một cái đã nhận ra tôi giữa đám đông đen kịt ấy... thậm chí lại còn mang cả chi tiết đó viết vào trong bài hát nữa chứ.
Tôi theo chân cô nhân viên công tác này cùng đi vào khu vực hậu trường. Trên đường đi, cô ấy thân thiện giới thiệu về bản thân, nói mình là trợ lý thân cận của Bùi Tự.
"Chị cứ gọi em là Viên Viên được rồi ạ."
Viên Viên sở hữu một khuôn mặt tròn xoe, thoạt nhìn vô cùng đáng yêu và dễ mến. Cô ấy tò mò quan sát tôi, dường như cô ấy đang cố nén vô số câu hỏi trong lòng nhưng cuối cùng vẫn lịch sự nhịn xuống.
Cho đến khi đi tới trước phòng nghỉ của Bùi Tự, cô ấy lịch sự đưa tay gõ cửa trước rồi mới nói vọng vào trong: "Thầy Bùi ơi, bạn học Lê đến rồi ạ."
Nói xong, Viên Viên đang định đẩy cửa bước vào thì thấy người bên trong đã ra tay kéo cửa ra trước một bước. Chạm phải ánh mắt đối phương một cách bất thình lình, hàng mi tôi lập tức run lên bần bật.
"Lê Sơ." Anh cất tiếng gọi tên tôi.
Tôi luống cuống không biết phải làm sao, theo bản năng chỉ biết nặn ra một nụ cười gượng gạo: "Đã... đã lâu không gặp?"
"Ai thế? Ai đến vậy?" Phía sau phòng nghỉ, người quản lý của Bùi Tự là anh Châu nghe thấy tiếng động bèn tò mò ngó nghiêng đầu ra cửa nhìn.
"Không có ai cả, đưa em chìa khóa xe đi, em đi đưa bạn cũ về một lát."
"À, là bạn học cũ à."
Anh Châu không hề mảy may cảnh giác, liền tiện tay ném chìa khóa xe cho Bùi Tự.
Nhưng chỉ tầm hai giây sau, anh ấy bỗng nhiên bật dậy từ chỗ ngồi như một chiếc lò xo bị nén: "Cái gì! Bạn học cũ á?"
Anh ấy sải vài bước dài đi tới, cố gắng kiễng chân lên để nhìn xem người đang bị Bùi Tự che khuất sau lưng là ai, nhưng lại bị Bùi Tự thẳng tay ấn c.h.ặ.t vai xuống.
"Bạn học cũ gì cơ? Bạn học cũ nào? Có phải là cái người không thích che ô kia không!"
Mãi cho đến khi Bùi Tự kéo tôi đi được một quãng xa, tôi vẫn còn loáng thoáng nghe thấy tiếng khuyên can hết lời của anh Châu từ phía sau vọng lại:
"Bùi Tự, anh biết là cậu đang rất vội, nhưng cậu cứ từ từ đã nào! Nhớ đeo c.h.ặ.t khẩu trang với đội mũ vào cho anh! Xử lý khủng hoảng truyền thông chuyện yêu đương của nghệ sĩ là việc lớn đấy, cậu phải cho anh chút thời gian để chuẩn bị kịch bản chứ! Hỏi cậu câu cuối này thôi! Tối nay có về nhà ngủ không đấy?"
"Đừng bận tâm tới anh ấy." Bùi Tự vờ như giữ khuôn mặt lạnh lùng không cảm xúc, nhưng thực chất vành tai anh đã đỏ ửng lên từ lúc nào: "Đàn ông có tuổi rồi nên toàn thích lảm nhảm linh tinh thế đấy."
5
Bùi Tự tự mình lái xe đưa tôi về nhà.
Suốt chặng đường đi, tôi căng thẳng tới mức dạ dày lại cuộn lên đau nhói, vì thế đành phải cố gắng chịu đựng để đè nén cơn đau xuống, đồng thời dùng khóe mắt dè dặt quan sát Bùi Tự đang ngồi ở ghế lái bên cạnh.
Đây là lần đầu tiên sau ngần ấy năm đằng đẵng, tôi và anh mới lại ở khoảng cách gần nhau đến thế.
Năm ấy, sau khi có điểm thi đại học, tôi đã chọn đến một ngôi trường ở phương Bắc xa xôi cách hàng ngàn dặm để nhập học.
Trong khi đó, Bùi Tự lại thi đỗ vào ngôi trường đại học danh giá nhất thành phố đúng như mong ước, và ngay từ năm nhất, anh đã nổi đình nổi đám nhờ tham gia một chương trình tuyển chọn tài năng.
Bặt vô âm tín nhiều năm như vậy, thành ra chúng tôi từ lâu đã trở thành người của hai thế giới hoàn toàn khác biệt.