Đêm Kinh Thị Thích Hợp Kết Hôn

Chương 6

Suốt dọc đường, Lê Vụ cứ suy nghĩ mãi không thông, cuối cùng đành đổ hết mọi chuyện lên đầu những lý thuyết huyền bí không thể giải thích.

Có lẽ vì cách suy nghĩ của cô quá “độc lạ”, Tạ Tân Niên không nhịn được mà bật cười, lồng ngực anh rung lên, bờ vai cũng theo đó mà run rẩy.

“Nhìn giống vậy sao?”

“Không giống.” Lê Vụ vừa gật đầu lại vừa lắc đầu: “Nhưng hành vi của anh quả thực rất bất thường.”

Đèn xanh bật sáng, động cơ gầm nhẹ rồi khởi động.

Tạ Tân Niên tập trung lái xe, ánh mắt hướng về phía trước, nhưng giọng điệu lại mang theo vẻ nghiêm túc hiếm thấy:

“Sai thì nhận, anh biết lỗi thì sửa.”​Trên con đường nhỏ bên kia, có một chiếc xe đẩy nhỏ đang đỗ, tấm bảng đen ghi khoai lang nướng, hạt dẻ rang.

“Hửm?” Lê Vụ chớp chớp mắt, ngón tay chống cằm suy tư, vẻ mặt dần hiện rõ sự bối rối.​Năm lớp 12, lớp cô có một học sinh chuyển trường, trông sạch sẽ điển trai, học giỏi, đeo kính nhưng không phải mọt sách, văn nhã lễ phép, đánh piano rất hay.

Cô như đang mắc kẹt trong một bài toán khó không tìm ra đáp án, hồi lâu vẫn không lên tiếng.​Tạ Tân Niên hiếm hoi không ghét bỏ, vừa an ủi cô gái đang khóc thương tâm, nhưng cô gái chỉ biết khóc trong vô thức nên đã bỏ lỡ khóe môi đang không kìm được nhếch lên của chàng thiếu niên.

Sau khi nhận ra điều đó, anh nghiêng đầu liếc cô một cái, bồi thêm câu nữa: “Chẳng lẽ trước đây anh từng ngụy biện để tranh cãi với em sao?”​Đó là một hiệu sách — Thập Ức.

Lê Vụ hồi tưởng lại, hình như đúng là chưa từng.​”Hiệu sách này có ma lực gì mà khiến họ phấn khích thế không biết.

Lý là lý đó, nhưng cô cứ thấy chỗ nào đó sai sai.​” Cô lau nước mắt nước mũi lên người Tạ Tân Niên, một lát sau áo anh đã bẩn một mảng lớn.

Tuy nhiên ngẫm lại, từ khi cô và Tạ Tân Niên thỏa thuận liên hôn, quan hệ thực sự đã dịu đi nhiều. So với trước kia, bây giờ tuy thỉnh thoảng vẫn đấu khẩu đôi câu, nhưng không còn tần suất dày đặc như cũ nữa.​Chuyện “đời tám hoánh” rồi, Lê Vụ làm sao nhớ nổi: “Không biết, nhưng dù là hoa gì đi chăng nữa, đó cũng là thành quả lao động khổ cực mà tôi hái được!

Thôi bỏ đi, nghĩ không ra thì cũng lười nghĩ, Lê Vụ gạt sạch những suy nghĩ linh tinh ra khỏi đầu.​”

Giờ đây, với tư cách là đối tác, “nước sông không phạm nước giếng” cũng khá ổn, miễn là tên họ Tạ này đừng có chọc giận cô!​Thế là cô và Tạ Tân Niên lại đi bộ từ trường dọc theo đường đại học, tiện thể mua túi hạt dẻ vừa ăn vừa đi, lúc đó xe của tài xế mới lững thững xuất hiện trên đường.

Vậy nên, trong mối quan hệ hợp pháp này, cô sẽ diễn thật tròn vai Tạ Nhị thiếu phu nhân.​Tạ Tân Niên bóc từng hạt một, Lê Vụ cũng tự nhiên đón lấy từng hạt.

Trước mặt bố mẹ và các anh trai, anh cũng cần đóng vai một người chồng tốt, không để bất kỳ ai nhìn thấu mối quan hệ này.​”

Hợp tác cùng thắng, xem ra hiện tại cũng không tệ.​Vì biển số em tháo là của xe vận chuyển quân sự trống.

“Về thẳng nhà, hay muốn đi dạo chút?” Tạ Tân Niên nghiêng đầu hỏi, xe đã tiến vào khu trung tâm thành phố.​Hợp tác cùng thắng, xem ra hiện tại cũng không tệ.

Lê Vụ liếc nhìn màn hình trên xe, mới hơn tám giờ, thực ra vẫn còn sớm. Cô nhìn ra đường phố rực rỡ sắc màu ngoài cửa sổ, cân nhắc một lúc rồi đáp.​Thấy cô dừng bước, đứng yên tại chỗ, Tạ Tân Niên cũng giảm tốc độ, cúi đầu nhìn cô.

“Ừm… vậy thì dạo một vòng đi.”​Anh rất muốn hỏi Lê Vụ, lý do cô thích piano, có chút nào liên quan đến người đó không.

Đã lâu lắm rồi cô không đi dạo phố vào ban đêm.​Dù sao nơi này cũng từng chứa đựng không ít ký ức thanh xuân, quan trọng là đã đến tận đây rồi, tất nhiên phải ghé thăm.

Tạ Tân Niên chiều theo ý cô, đỗ xe ở bãi đậu gần đó, cả hai cùng xuống xe dạo bộ dọc con phố.​Mẹ cô tìm Tạ Tân Niên dạy kèm cho cô, cô có chịu thể vui sao?

Hai bên đường đèn đuốc sáng trưng, phía sau là những tòa cao ốc nối tiếp nhau, thành phố về đêm trông như một thế giới cyberpunk đầy mê hoặc.​Năm đó cô bảo cần tìm giáo viên dạy kèm Toán, mẹ Lê nói tìm cho cô một người cực kỳ đáng tin cậy.

Chợ đêm là nơi nhộn nhịp nhất. Dù thời tiết giá lạnh, nhưng cũng không thể cản được sự nhiệt tình của mọi người. Trên con phố ẩm thực, thấp thoáng bóng dáng của rất nhiều sinh viên. Họ tràn đầy sức sống, nụ cười rạng rỡ nhất, đúng là lứa tuổi tươi đẹp như hoa.​Quy tắc sống của Lê Vụ, bị chọc tức thì làm sao?

Nhìn họ, trong phút chốc Lê Vụ nhớ lại thời đại học của mình. Hồi đó, cô cũng từng cùng Trình Gia Nguyệt và Chu Giai Ngư tới con phố ăn vặt này mua đồ ăn.​Sao nó không giống với ký ức của cô chút nào vậy, cô nghi ngờ: “Chúng ta đang nói cùng một chuyện đấy chứ?

Món họ thích nhất là xiên que sốt lạnh.​”Dừng dừng dừng.

Ba người chẳng hề câu nệ, ôm một hộp xiên que, dù là quán vỉa hè cũng ăn ngon lành vô cùng.​Đèn đường hai bên nối dài, trên đường phần lớn là sinh viên, đôi khi còn thấy những cặp đôi ngọt ngào, gương mặt tràn đầy hạnh phúc.

Thấy cô dừng bước, đứng yên tại chỗ, Tạ Tân Niên cũng giảm tốc độ, cúi đầu nhìn cô.​Dù là mười tám hay hai mươi lăm, tôi đều rất hài lòng với bản thân hiện tại.

Lê Vụ đang chăm chú nhìn về một hướng, khóe môi cong lên, đôi mắt trong veo phản chiếu ánh đèn đường lấp lánh như những mảnh sao vụn. Làn da cô trắng sứ, có thể nhìn thấy rõ cả những sợi lông tơ mềm mại, tựa như một khối ngọc quý sạch sẽ, không tì vết.​Làn da cô trắng sứ, có thể nhìn thấy rõ cả những sợi lông tơ mềm mại, tựa như một khối ngọc quý sạch sẽ, không tì vết.

Đôi con ngươi phân định rõ ràng của người đàn ông nhiễm ý cười, khóe miệng anh cũng cong lên, nhìn theo tầm mắt cô.​Lúc bị đánh đến mức mông nở hoa, anh vẫn chưa hiểu nổi rốt cuộc hồi đó Lê Vụ đã chui xuống gầm xe thế nào để tháo được biển số của người ta ra.

Trên phố ẩm thực, người qua lại tấp nập, ồn ào náo nhiệt.​Thời gian lâu dần, Lê Vụ đã hình thành thói quen theo phản xạ này.

Cùng một khung cảnh ấy luôn khơi gợi lại những ký ức. Anh dường như loáng thoáng nhìn thấy cô gái của năm nào, bọc mình trong lớp áo dày cộp vào mùa đông, chỉ để mua một phần xiên que rồi ngồi xổm bên đường ăn một cách mãn nguyện.​Tạ Tân Niên nhìn như né được, nhưng thực ra vẫn bị cô đánh trúng.

Anh hỏi: “Muốn qua đằng kia dạo không?”​”

Lê Vụ thu hồi tầm mắt, lắc đầu: “Không đi đâu, đông người quá, chen chúc mệt lắm.”​Tạ Tân Niên sải bước chân dài theo kịp nhịp của cô, bàn tay to lớn nhẹ nhàng xoa lên sau gáy cô, giọng điệu nhàn nhã:

Hồi xưa có thể còn thích chen lấn, giờ thấy cảnh ấy thực sự có chút đau đầu.​”Nhìn dáng vẻ tràn đầy sức sống của họ, đột nhiên tôi mới nhận ra mình tốt nghiệp đã mấy năm rồi.

Chỉ là nhìn cảnh này mới hiểu, con người ta không thể cùng lúc sở hữu tuổi thanh xuân và sự cảm thụ về tuổi thanh xuân.​Cho đến ngày đó, tại hiệu sách, cô bắt gặp cậu ta đang ở cùng một bạn nữ khác, còn thân mật xoa đầu, ôm ấp, nhìn thế nào cũng là người yêu.

Lúc ấy chỉ thấy đó là một buổi tối bình thường, giờ nhìn lại mới thấy, tất cả đã trở thành một mảnh ký ức độc bản không thể tìm lại.​Ngon dã man!

“Nhìn dáng vẻ tràn đầy sức sống của họ, đột nhiên em mới nhận ra mình tốt nghiệp đã mấy năm rồi.”​”

Rõ ràng những ngày tháng cùng bạn bè đùa nghịch, cùng theo đuổi thần tượng, trốn tiết đi xem concert dường như mới là ngày hôm qua, sao mà chớp mắt một cái đã trôi qua nhanh thế.​”

Hai người tản bộ dọc đường đại học, Lê Vụ đút tay vào túi áo, cúi đầu nhìn những dấu chân trên tuyết. Thỉnh thoảng có người đi ngang qua suýt đụng phải cô, Tạ Tân Niên lại kéo cô vào phía trong cùng.​Cô tưởng phương pháp của mình sai, còn chạy đi hỏi Tạ Tân Niên xem con trai thích gì, mãi mới chịu hạ mình nhờ anh hiến kế.

Đèn đường hai bên nối dài, trên đường phần lớn là sinh viên, đôi khi còn thấy những cặp đôi ngọt ngào, gương mặt tràn đầy hạnh phúc.​Trên con phố ẩm thực, thấp thoáng bóng dáng của rất nhiều sinh viên.

Tạ Tân Niên thả lỏng chân mày, giọng điệu nhàn nhạt đáp lại lời cô:​”Hơn nữa chị gái kia xinh thật, nhìn vừa dịu dàng lại còn tri thức, bạn trai của cô ấy cũng đẹp trai quá.

“Ừm, là vì trước kia chúng ta cứ tưởng tốt nghiệp còn rất xa xôi, cho đến khi thực sự tốt nghiệp rồi nhìn lại mới thấy, nó trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, lúc đó mới thực sự có cảm giác về thời gian.”​Người nhỏ thế kia, chui dưới gầm xe mà không ai hay biết?

“Giống như dòng cát chảy trong lòng bàn tay, em có thể cảm nhận được nó đang trôi đi, nhưng lại không cách nào giữ chặt lấy.”​Còn Tạ Tân Niên luôn giữ khoảng cách hai ba bước, nhìn cô làm loạn.

Anh nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, đôi mắt sâu thẳm đen láy gợn sóng, như đang giấu kín vạn lời muốn nói.​”

Đúng vậy, trước đây Lê Vụ cảm thấy một tiết học dài đằng đẵng, thời gian chờ đợi mấy tháng nghỉ hè lại càng lê thê hơn. Còn bây giờ, từng tháng từng năm, thời gian như được nhấn nút tua nhanh, chưa bao giờ dừng lại đợi bất cứ ai.​Cô cong đôi mày, mỉm cười, đôi mắt đen láy trong vắt, trông còn sáng hơn cả những vì sao trên đầu, nụ cười ấy thật rạng rỡ.

Thật sự quá nhanh, nhanh đến mức cô cũng chẳng có cảm giác gì về tuổi tác của mình nữa.​Sau đó, cô lại nhớ ra một chuyện khác, cố gắng chuyển chủ đề: “Vậy năm bảy tuổi, chúng ta hẹn nhau lén ra ngoài chơi, anh thế mà lại gọi cảnh sát bắt tôi về!

Còn mấy tháng nữa đón năm mới, lại già thêm một tuổi.​Lê Vụ liếc nhìn màn hình trên xe, mới hơn tám giờ, thực ra vẫn còn sớm.

Mười tám tuổi thấy mình trẻ lắm, giờ hai mươi lăm tuổi vẫn thấy mình trẻ, nhưng tâm cảnh đã sớm đổi khác.​Thỉnh thoảng có người đi ngang qua suýt đụng phải cô, Tạ Tân Niên lại kéo cô vào phía trong cùng.

Cô ngẩng đầu, dang rộng đôi tay xoay một vòng, vừa đi lùi chậm rãi vừa nói:​”

“Nhưng mỗi độ tuổi lại có những phong cảnh riêng. Dù là mười tám hay hai mươi lăm, em đều rất hài lòng với bản thân hiện tại.”​Khi xe chạy đến tiệm sách ở góc phố, Lê Vụ liếc mắt nhìn, những ký ức đã ngủ quên lại bắt đầu ùa về tấn công cô.

Cô cong đôi mày, mỉm cười, đôi mắt đen láy trong vắt, trông còn sáng hơn cả những vì sao trên đầu, nụ cười ấy thật rạng rỡ.​Dù thời tiết giá lạnh, nhưng cũng không thể cản được sự nhiệt tình của mọi người.

Khi xoay người, cô tạo nên một cơn gió nhẹ khiến mái tóc bay bay. Dưới ánh đèn đường mờ ảo, cô trông thật tươi đẹp và phóng khoáng.​Không thể phủ nhận, dù anh thỉnh thoảng rất phiền phức, nhưng khuôn mặt này thực sự rất đỉnh.

Khóe môi Tạ Tân Niên không dễ nhận ra cong lên, ánh mắt anh cũng bị ý cười làm cho trở nên sáng rực.​Anh cứ để mặc cho cô trút bỏ cảm xúc.

Hai người song hành bước đi, một trắng một đen, một trước một sau. Lê Vụ đi lùi phía trước, thỉnh thoảng lại xoay sang trái phải, nhặt lá cây lên ngắm nghía, hoặc tiện tay nhặt cành khô vẽ lên mặt tuyết. Còn Tạ Tân Niên luôn giữ khoảng cách hai ba bước, nhìn cô làm loạn.​Tạ Tân Niên đính chính: “Đây gọi là trần thuật sự thật.

Hai cái bóng bị kéo dài ra, thỉnh thoảng lại đan xen vào nhau, tựa như tình nhân đang nép vào lòng nhau, gắn kết chẳng rời.​”

Cảnh tượng ấy lập tức tạo nên sự tương phản với sinh viên trẻ trung trên phố.​Tạ Tân Niên nghe ra giọng điệu trêu chọc của cô, bật cười, bắt chước giọng điệu lười biếng của cô mà đáp: “Ai bảo tôi sở hữu khuôn mặt như tác phẩm hoàn mỹ của Nữ Oa chứ.

Khi nhìn họ mà nhớ về kỷ niệm tuổi thiếu thời, đám thiếu niên ấy cũng đang ngưỡng mộ họ.​Xe hàng di động không cố định chỗ, các “thánh ăn” đã lập một “nhóm tình báo” để cập nhật địa điểm mới nhất mỗi ngày.

Đi ngang qua, họ không nhịn được mà ngoái nhìn thêm vài cái, rồi túm tụm lại thảo luận với bạn bè.​Rõ ràng những ngày tháng cùng bạn bè đùa nghịch, cùng theo đuổi thần tượng, trốn tiết đi xem concert dường như mới là ngày hôm qua, sao mà chớp mắt một cái đã trôi qua nhanh thế.

“Cặp đôi kia nhìn đẹp đôi thật đấy.”​Dưới ánh đèn đường mờ ảo, cô trông thật tươi đẹp và phóng khoáng.

“Hơn nữa chị gái kia xinh thật, nhìn vừa dịu dàng lại còn tri thức, bạn trai của cô ấy cũng đẹp trai quá. Trai tài gái sắc, nhìn cứ như đang đóng phim vậy.”​Sau đó Chu Giai Ngư và Trình Gia Nguyệt phân tích rằng, chỉ là vì cậu ta có những phẩm chất mà cô thích, nảy sinh sự ngưỡng mộ thôi, chứ không phải kiểu thích kia.

Giọng điệu không giấu nổi sự phấn khích, ngưỡng mộ, kèm theo cả những khát khao về tương lai.​Trên phố ẩm thực, người qua lại tấp nập, ồn ào náo nhiệt.

Dường như, khi trưởng thành thì nên trở thành dáng vẻ như họ.​Bây giờ dù đã thu liễm bớt nhưng vẫn không thể giấu nổi khí chất ngời ngời đó.

Nhìn thật chín chắn, điềm đạm, trở thành một người lớn có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình.​” Một tiếng cười nhẹ thoát ra từ cổ họng, Tạ Tân Niên cong mắt, lồng ngực rung động: “Em đang cosplay chuột hamster đấy à?

“Tạ Tân Niên, anh có biết hồi xưa anh thực sự rất đáng ghét không? Không đúng, bây giờ vẫn đáng ghét!” Lê Vụ nhớ lại chuyện cũ, lập tức quay sang “tố cáo”.​Lê Vụ thu hồi tầm mắt, lắc đầu: “Không đi đâu, đông người quá, chen chúc mệt lắm.

“Em nhớ năm mười tuổi, em có lòng tốt tặng anh một bó hoa, kết quả anh mặt đầy vẻ ghét bỏ ném đi luôn. Anh nói xem, anh có đáng ghét không chứ?” Nhắc đến chuyện này cô lại thấy tức, chuyện này cô ghim trong lòng mười mấy năm rồi.​Tạ Tân Niên nhìn phản ứng của cô, hạ thấp mi mắt che giấu ánh mắt u ám.

Nhắc đến chuyện này, biểu cảm của Tạ Tân Niên hơi “khó nói”, tựa như trong mũi anh vẫn còn ngửi thấy cái mùi xộc thẳng lên tận óc, mùi hương khiến người ta đời này không quên được.​Kết quả bị chê: “Cái cục băng đó có gì hay đâu, mắt nhìn của cậu tệ thật.

Khóe mắt anh giật giật, nhìn cô bằng vẻ cạn lời: “Vậy em có nhớ em tặng hoa gì không?”​Hai nhà thân thiết nên bắt cô và Tạ Tân Niên ngày nào cũng về cùng nhau.

Chuyện “đời tám hoánh” rồi, Lê Vụ làm sao nhớ nổi: “Không biết, nhưng dù là hoa gì đi chăng nữa, đó cũng là thành quả lao động khổ cực mà em hái được!”​Còn có người lớn mật, trực tiếp tiến lên hỏi anh: “Anh trai, có thể kết bạn Wechat không?

Tạ Tân Niên im lặng mất hai giây, rồi thản nhiên đáp: “Hoa thạch nam*.”​”

*​Khóe môi Tạ Tân Niên không dễ nhận ra cong lên, ánh mắt anh cũng bị ý cười làm cho trở nên sáng rực.Hoa này có tên khoa học là Photonia, nở cuối xuân đầu hạ, hương chắc cũng một 9 một 10 với hoa sữa nước mình 🙂​Cô khẽ nhướng mày, ngang ngược vô lý: “Tôi mặc kệ, dù sao ngoài những chuyện này ra, vẫn còn vô số chuyện khác nữa!

Cái thứ hoa đó đã ám ảnh khiến anh nôn đến hai ba lần, về nhà còn sốt mất mấy ngày.​Đợi mãi không nghe thấy tiếng Tạ Tân Niên, cô dừng bước, nghi hoặc quay người lại.

“A, vậy sao?” Lê Vụ không có ấn tượng gì, cười gượng: “Sao em không nhớ nhỉ?”​Tạ Tân Niên chiều theo ý cô, đỗ xe ở bãi đậu gần đó, cả hai cùng xuống xe dạo bộ dọc con phố.

Thứ đó hôi rình, sao cô lại đi hái chứ.​”

Sau đó, cô lại nhớ ra một chuyện khác, cố gắng chuyển chủ đề: “Vậy năm bảy tuổi, chúng ta hẹn nhau lén ra ngoài chơi, anh thế mà lại gọi cảnh sát bắt em về!”​Lý là lý đó, nhưng cô cứ thấy chỗ nào đó sai sai.

Tạ Tân Niên: “…”​Đi ngang qua, họ không nhịn được mà ngoái nhìn thêm vài cái, rồi túm tụm lại thảo luận với bạn bè.

Sao trí nhớ của một con người lại có thể hỗn loạn đến mức này cơ chứ.​Nghĩ lại những chuyện ngày đó, anh không khỏi bật cười.

Bất lực day trán: “Lần đó là em nhìn thấy biển số xe trên đường, nói trong đó có con số may mắn của em ngày hôm đó, nhân lúc anh đi mua kem, em đã tháo biển số của người ta xuống. Không hiểu sao em lại tháo được nữa.”​Tạ Tân Niên nghe tiếng, nghiêng đầu liếc cô một cái, tấp xe vào chỗ gần đó, hỏi: “Sao vậy?

Giọng điệu không khó nhận ra sự cạn lời, anh vừa kể vừa thay cô hồi tưởng.​Hai cái bóng bị kéo dài ra, thỉnh thoảng lại đan xen vào nhau, tựa như tình nhân đang nép vào lòng nhau, gắn kết chẳng rời.

“Hơn nữa lúc đó không phải cảnh sát, là quân nhân. Vì biển số em tháo là của xe vận chuyển quân sự trống. Sau đó họ giáo huấn em một trận, thấy hai đứa trẻ con ở ngoài nguy hiểm nên mới đưa về nhà.”​Cô ngẩng đầu, dang rộng đôi tay xoay một vòng, vừa đi lùi chậm rãi vừa nói:

“Hả?” Lê Vụ ngớ người: “Là vậy sao?”​”

Sao nó không giống với ký ức của cô chút nào vậy, cô nghi ngờ: “Chúng ta đang nói cùng một chuyện đấy chứ?”​Lúc này, giống như là người xưa trở lại chốn cũ, mọi ngóc ngách đều quen thuộc đến lạ.

Chẳng cùng chuyện thì là gì nữa. Sau lần hoa thạch nam đó, anh phải nằm viện hai ngày, cái mùi đó đời này đúng là không thể nào quên. 

Còn vụ tháo biển số xe, về nhà anh còn phải cõng nồi, bị đánh một trận tơi bời.​Lê Vụ cứ thế cắm đầu đi về phía trước, mặc đồ dày cộp, thỉnh thoảng có gió lướt qua mặt, đi mãi rồi cũng thấy không lạnh mấy.

Lúc bị đánh đến mức mông nở hoa, anh vẫn chưa hiểu nổi rốt cuộc hồi đó Lê Vụ đã chui xuống gầm xe thế nào để tháo được biển số của người ta ra.​Chỉ là nhìn cảnh này mới hiểu, con người ta không thể cùng lúc sở hữu tuổi thanh xuân và sự cảm thụ về tuổi thanh xuân.

Người nhỏ thế kia, chui dưới gầm xe mà không ai hay biết?​”

Nghĩ lại những chuyện ngày đó, anh không khỏi bật cười.​Lạnh lùng ít nói, thực sự rất khó tiếp cận.

Tạ Tân Niên sải bước chân dài theo kịp nhịp của cô, bàn tay to lớn nhẹ nhàng xoa lên sau gáy cô, giọng điệu nhàn nhã:​Nhìn thật chín chắn, điềm đạm, trở thành một người lớn có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình.

“Lê Tiểu Vụ, em có biết em rất thù dai, nhưng lại chỉ quên mất nguyên nhân do chính mình gây ra không?”​Anh hỏi: “Muốn qua đằng kia dạo không?

Giống như cô có thể tự tạo ra một cuộn băng ký ức giả, kiên định tin vào những gì mình nhớ, nhưng lại quên sạch sành sanh những hành vi của bản thân trước đó.​”

Lê Vụ vốn tưởng mình nắm lý, nghe xong cũng suýt chút nữa bật cười.​”

Nghe có vẻ hơi mất mặt nhỉ, phụt—​Món họ thích nhất là xiên que sốt lạnh.

Cô khẽ nhướng mày, ngang ngược vô lý: “Em mặc kệ, dù sao ngoài những chuyện này ra, vẫn còn vô số chuyện khác nữa!”​Cô tự nhiên đón lấy, nếm một miếng, vị ngọt thơm bùi dẻo của hạt dẻ lan tỏa trong miệng.

Chuyện “đối đầu” thì nhiều lắm. Hồi cấp ba để tranh giành thứ hạng với Tạ Tân Niên, chỉ vì một vụ cá cược mà anh dám cười cô chắc chắn sẽ thua.​Trên đường tốc độ xe không nhanh, chậm rãi chạy vòng quanh Kinh Đại.

Vậy là cô dốc sức học đến điên cuồng môn Toán, môn cô ghét nhất, cuối cùng đến năm lớp 11 phân ban, cô đã chuyển hẳn sang ban Tự nhiên.​Anh nghiêng đầu nhìn người bên cạnh, đôi mắt sâu thẳm đen láy gợn sóng, như đang giấu kín vạn lời muốn nói.

Năm đó cô bảo cần tìm giáo viên dạy kèm Toán, mẹ Lê nói tìm cho cô một người cực kỳ đáng tin cậy. Lê Vụ ngày hôm đó khi nhìn thấy vị giáo viên “đáng tin cậy” kia thì chỉ muốn chết ngay tại chỗ.​Hồi xưa có thể còn thích chen lấn, giờ thấy cảnh ấy thực sự có chút đau đầu.

Vì người đó chính là Tạ Tân Niên.​” Lê Vụ không có ấn tượng gì, cười gượng: “Sao tôi không nhớ nhỉ?

Mẹ cô tìm Tạ Tân Niên dạy kèm cho cô, cô có chịu thể vui sao? 

Tất nhiên là không, cô làm ầm lên đòi đổi, rồi Tạ Tân Niên lại cực kỳ đáng ghét khiêu khích cô.​Cảnh vật trước mắt dần từ mờ ảo trở nên rõ nét.

Anh bảo chắc là do sợ không học nổi nên mới không dám học với anh. Lê Vụ bị khích tướng thành công.​Phía sau còn có ba cậu thiếu niên lững thững đi theo, một người trong đó đang tung hứng quả bóng rổ.

Học thì học, rồi nhìn đống đề Toán như ngôn ngữ ngoài hành tinh kia mà héo hon ngay lập tức. 

Cô còn hạ quyết tâm, nếu kết quả không tiến bộ thì là do thầy giáo Tạ Tân Niên dạy dỗ không có hiệu quả.​”Sai thì nhận, tôi biết lỗi thì sửa.

Sự thật chứng minh, tiềm năng của con người là vô hạn, sự hiếu thắng đã thúc ép cô tiến về phía trước.​Khi xoay người, cô tạo nên một cơn gió nhẹ khiến mái tóc bay bay.

Mặc dù cuối cùng vẫn thua, nhưng cô đã nỗ lực hết mình và thành tích cũng đã cải thiện, thua một cách tâm phục khẩu phục.​Phía sau không có ai, cô nhìn quanh một vòng, cuối cùng tầm mắt dừng lại ở phía đối diện.

Hai người vừa đi vừa kể lại chuyện xưa, trò chuyện câu được câu không.​Mặc dù từ cấp ba đến giờ đã qua rất nhiều năm, nhưng lúc này mọi thứ vẫn như vừa mới hôm qua.

Lê Vụ cứ thế cắm đầu đi về phía trước, mặc đồ dày cộp, thỉnh thoảng có gió lướt qua mặt, đi mãi rồi cũng thấy không lạnh mấy.​”A, vậy sao?

Đợi mãi không nghe thấy tiếng Tạ Tân Niên, cô dừng bước, nghi hoặc quay người lại. Phía sau không có ai, cô nhìn quanh một vòng, cuối cùng tầm mắt dừng lại ở phía đối diện.​Cái thứ hoa đó đã ám ảnh khiến anh nôn đến hai ba lần, về nhà còn sốt mất mấy ngày.

Trên con đường nhỏ bên kia, có một chiếc xe đẩy nhỏ đang đỗ, tấm bảng đen ghi khoai lang nướng, hạt dẻ rang.​Anh nói xem, anh có đáng ghét không chứ?

Tạ Tân Niên đang đứng trước quầy, quét mã thanh toán.​Họ làm ăn chân thật, không cân thiếu, vị lại rất ngon, rất được sinh viên quanh đó yêu thích.

Gian hàng đó rất đắt khách, có không ít sinh viên vây quanh, họ tự giác xếp hàng, rất trật tự.​Sao trí nhớ của một con người lại có thể hỗn loạn đến mức này cơ chứ.

Tạ Tân Niên vốn dĩ đã đẹp trai, ngũ quan ưu việt, so với sinh viên thì bớt đi vài phần thiếu niên ngây ngô, nhưng lại thêm vào vài phần trưởng thành và lười nhác của người đàn ông chín chắn. Từng cử chỉ của anh như nam chính trong phim, vô cùng hút mắt.​Vì cách xa nên Lê Vụ không biết họ đang nói gì, chỉ thấy sau khi họ nói xong, Tạ Tân Niên ngước lên nhìn về phía này và đáp lại một câu.

Các nữ sinh xung quanh cứ không kìm lòng được mà nhìn anh, sau đó lại thẹn thùng cúi đầu.​”Ừm, là vì trước kia chúng ta cứ tưởng tốt nghiệp còn rất xa xôi, cho đến khi thực sự tốt nghiệp rồi nhìn lại mới thấy, nó trôi qua nhanh như một cái chớp mắt, lúc đó mới thực sự có cảm giác về thời gian.

Còn có người lớn mật, trực tiếp tiến lên hỏi anh: “Anh trai, có thể kết bạn Wechat không?”​Chu Giai Ngư và Trình Gia Nguyệt cũng chưa từng theo đuổi ai, bèn lên mạng tham khảo: nào là tặng đồ ăn vặt, mời xem phim, đi chơi đủ kiểu trò chơi đôi, tất cả đều bị từ chối!

Vì cách xa nên Lê Vụ không biết họ đang nói gì, chỉ thấy sau khi họ nói xong, Tạ Tân Niên ngước lên nhìn về phía này và đáp lại một câu.​Sau vài năm, vẻ thiếu niên đã phai nhạt, thay vào đó là sự lười biếng tùy ý.

Tạ Tân Niên nói xong, cô gái kia hơi tiếc nuối nhìn về phía Lê Vụ rồi rời đi.​Cảnh tượng ấy lập tức tạo nên sự tương phản với sinh viên trẻ trung trên phố.

Tạ Tân Niên xách túi hạt dẻ đi về phía Lê Vụ.​Tuy nhiên ngẫm lại, từ khi cô và Tạ Tân Niên thỏa thuận liên hôn, quan hệ thực sự đã dịu đi nhiều.

Sau khi cô gái kia đi rồi, bạn của cô ấy nhìn theo hướng Tạ Tân Niên đi tới, thở dài tiếc nuối: “Đẹp trai thế kia mà tiếc là đã kết hôn sớm rồi.”​”

“Vợ anh ấy đẹp thật đấy, sao mình cứ thấy hơi quen quen nhỉ?”​Tạ Tân Niên nói xong, cô gái kia hơi tiếc nuối nhìn về phía Lê Vụ rồi rời đi.

Lê Vụ đội mũ, từ góc độ của họ chỉ thấy được đường nét bên cạnh gương mặt cô, nhất thời cô gái kia không thể nhớ ra đã gặp ở đâu.​”

Cô đứng tại chỗ, nhìn Tạ Tân Niên đi ngược sáng về phía mình. Dưới bóng tối, chân mày anh càng thêm sâu sắc lập thể, bờ vai rộng, chân dài, tỉ lệ hoàn hảo.​Nhắc đến chuyện này, biểu cảm của Tạ Tân Niên hơi “khó nói”, tựa như trong mũi anh vẫn còn ngửi thấy cái mùi xộc thẳng lên tận óc, mùi hương khiến người ta đời này không quên được.

Không thể phủ nhận, dù anh thỉnh thoảng rất phiền phức, nhưng khuôn mặt này thực sự rất đỉnh.​”

Đây cũng là một trong những lý do khiến cô độc thân suốt bao năm qua.​Ba người chẳng hề câu nệ, ôm một hộp xiên que, dù là quán vỉa hè cũng ăn ngon lành vô cùng.

Có một người bạn thanh mai trúc mã, vẻ ngoài đẹp, thành tích tốt, cái gì cũng biết một chút từ giải trí cho đến sở thích cá nhân. Từ cấp ba đến nay người theo đuổi cô không ít, nhưng bên cạnh luôn có một chuẩn mực như thế này, khiến các chàng trai khác đều trở nên kém cạnh.​Giọng điệu không khó nhận ra sự cạn lời, anh vừa kể vừa thay cô hồi tưởng.

Hồi đi học Tạ Tân Niên rất biết chơi, từ đấu kiếm, cưỡi ngựa, đua xe cho đến boxing, chẳng có gì là anh không biết. Tính cách thì ngông cuồng bất kham nhưng vẫn rất lịch thiệp. Cô nhớ hồi cấp ba có rất nhiều nữ sinh hay gửi thư tình cho cô, thỉnh thoảng còn nhờ cô chuyển hộ.​Sau khi cô gái kia đi rồi, bạn của cô ấy nhìn theo hướng Tạ Tân Niên đi tới, thở dài tiếc nuối: “Đẹp trai thế kia mà tiếc là đã kết hôn sớm rồi.

Sau vài năm, vẻ thiếu niên đã phai nhạt, thay vào đó là sự lười biếng tùy ý. Bây giờ dù đã thu liễm bớt nhưng vẫn không thể giấu nổi khí chất ngời ngời đó.​Trong thoáng chốc nhìn qua cửa sổ xe, trước mắt cô thấp thoáng hiện lên những hình ảnh mờ nhạt.

Lê Vụ khẽ “chậc” một tiếng, khóe môi cong lên vẻ trêu đùa.​* Hoa này có tên khoa học là Photonia, nở cuối xuân đầu hạ, hương chắc cũng một 9 một 10 với hoa sữa nước mình 🙂

Quả nhiên sở hữu khuôn mặt này, đi đến đâu cũng trêu hoa ghẹo nguyệt.​Từ cấp ba đến nay người theo đuổi cô không ít, nhưng bên cạnh luôn có một chuẩn mực như thế này, khiến các chàng trai khác đều trở nên kém cạnh.

Sau khi anh đi tới gần, Lê Vụ cười trêu ghẹo: “Được các em gái nhỏ yêu mến ghê nhỉ, sức hút của Tạ tổng vẫn không giảm sút so với năm xưa đâu.”​Còn vụ tháo biển số xe, về nhà anh còn phải cõng nồi, bị đánh một trận tơi bời.

Tạ Tân Niên nghe ra giọng điệu trêu chọc của cô, bật cười, bắt chước giọng điệu lười biếng của cô mà đáp: “Ai bảo anh sở hữu khuôn mặt như tác phẩm hoàn mỹ của Nữ Oa chứ.”​Trùng hợp thay lịch học của hai người cũng gần giống nhau, mỗi lần cô tan học, Tạ Tân Niên cũng chuẩn bị về, thế là tiện đường.

Nghe câu này Lê Vụ không nhịn được mà đảo mắt, cười mắng: “Xí, đồ tự luyến.”​Cô ngồi bật dậy, mắt hạnh trợn tròn, một tay ôm túi hạt dẻ bóc dở, tay kia chỉ vào hiệu sách có tên “Thập Ức” (Nhặt Lại Ký Ức).

Tạ Tân Niên đính chính: “Đây gọi là trần thuật sự thật.”​”

Anh lấy một hạt dẻ trong túi ra bóc rồi đưa cho cô: “Vẫn là quán nhỏ đó.”​Đúng vậy, trước đây Lê Vụ cảm thấy một tiết học dài đằng đẵng, thời gian chờ đợi mấy tháng nghỉ hè lại càng lê thê hơn.

Món cô thích nhất.​”

Lê Vụ ngạc nhiên, rồi ngay sau đó là vui mừng: “Thật sao?”​Anh dường như loáng thoáng nhìn thấy cô gái của năm nào, bọc mình trong lớp áo dày cộp vào mùa đông, chỉ để mua một phần xiên que rồi ngồi xổm bên đường ăn một cách mãn nguyện.

Cô tự nhiên đón lấy, nếm một miếng, vị ngọt thơm bùi dẻo của hạt dẻ lan tỏa trong miệng. Đôi mắt cô sáng bừng lên, kích động nắm lấy tay áo Tạ Tân Niên, lắc lắc liên tục.​Mười tám tuổi thấy mình trẻ lắm, giờ hai mươi lăm tuổi vẫn thấy mình trẻ, nhưng tâm cảnh đã sớm đổi khác.

“Thật luôn nè, vị vẫn y như hồi đó.”​”Vợ anh ấy đẹp thật đấy, sao mình cứ thấy hơi quen quen nhỉ?

Ngon dã man!​Đã lâu lắm rồi cô không đi dạo phố vào ban đêm.

Quầy hàng lưu động gần Kinh Đại đó, mùa hè bán trái cây, mùa đông thì bán khoai lang nướng, hạt dẻ rang. Chủ quán là một cặp vợ chồng già đã nghỉ hưu, rảnh rỗi nên mang ra bày bán.​Thôi bỏ đi, nghĩ không ra thì cũng lười nghĩ, Lê Vụ gạt sạch những suy nghĩ linh tinh ra khỏi đầu.

Họ làm ăn chân thật, không cân thiếu, vị lại rất ngon, rất được sinh viên quanh đó yêu thích.​”

Xe hàng di động không cố định chỗ, các “thánh ăn” đã lập một “nhóm tình báo” để cập nhật địa điểm mới nhất mỗi ngày.​”

Tạ Tân Niên bóc từng hạt một, Lê Vụ cũng tự nhiên đón lấy từng hạt.​Lê Vụ khẽ “chậc” một tiếng, khóe môi cong lên vẻ trêu đùa.

Hồi đại học Lê Vụ muốn ở ký túc xá, nhưng nhà họ Lê nhất quyết không chịu, sợ cô chịu ấm ức ở bên ngoài. Hai nhà thân thiết nên bắt cô và Tạ Tân Niên ngày nào cũng về cùng nhau.​Quầy hàng lưu động gần Kinh Đại đó, mùa hè bán trái cây, mùa đông thì bán khoai lang nướng, hạt dẻ rang.

Trùng hợp thay lịch học của hai người cũng gần giống nhau, mỗi lần cô tan học, Tạ Tân Niên cũng chuẩn bị về, thế là tiện đường. Nhưng thái độ làm việc của tài xế nhà họ Tạ thực sự không ổn lắm.​Không hiểu sao em lại tháo được nữa.

Lê Vụ đến tận bây giờ vẫn nhớ ông ấy hay đến muộn. Thế là cô và Tạ Tân Niên lại đi bộ từ trường dọc theo đường đại học, tiện thể mua túi hạt dẻ vừa ăn vừa đi, lúc đó xe của tài xế mới lững thững xuất hiện trên đường.​Nghe có vẻ hơi mất mặt nhỉ, phụt—

Hồi đó Tạ Tân Niên thường bóc hạt dẻ cho cô, bảo là đợi tài xế chán quá. Thời gian lâu dần, Lê Vụ đã hình thành thói quen theo phản xạ này.​Giọng điệu không giấu nổi sự phấn khích, ngưỡng mộ, kèm theo cả những khát khao về tương lai.

Thỉnh thoảng cô nhét cả hai hạt vào miệng, ăn như một chú chuột hamster nhỏ.​Cô như đang mắc kẹt trong một bài toán khó không tìm ra đáp án, hồi lâu vẫn không lên tiếng.

“A.” Một tiếng cười nhẹ thoát ra từ cổ họng, Tạ Tân Niên cong mắt, lồng ngực rung động: “Em đang cosplay chuột hamster đấy à?”​Họ nhìn bóng lưng các cô mà tán gẫu.

Lê Vụ muốn cãi lại, nhưng trong miệng đang có đồ ăn, thế là cô cứ nhai nhai nhai, lại nhai nhai nhai.​Khóe mắt anh giật giật, nhìn cô bằng vẻ cạn lời: “Vậy em có nhớ em tặng hoa gì không?

Không nói được câu nào, đôi mắt hạnh tròn xoe mở to, nhìn như không nói gì nhưng thực ra đang mắng rất dữ dội.​Vậy là cô dốc sức học đến điên cuồng môn Toán, môn cô ghét nhất, cuối cùng đến năm lớp 11 phân ban, cô đã chuyển hẳn sang ban Tự nhiên.

Những tiếng lầm bầm mơ hồ thoát ra từ miệng, giống như một con mèo nhỏ đang cố ra vẻ đe dọa con người: “Em không phải chuột hamster, em là mỹ nữ, cảm ơn nhé.”​Và trong ký ức cũng là một ngày mùa đông giống như ngày hôm nay.

“Ừm, mỹ nữ tự phong.” Tạ Tân Niên vừa mở miệng đã khiến người ta chỉ muốn đấm cho một cái, và thực tế là Lê Vụ đã làm như thế thật.​”Hả?

Quy tắc sống của Lê Vụ, bị chọc tức thì làm sao?​”A.

Tiểu nữ bất tài, chỉ biết đôi chút võ mèo cào.​Đúng là cái tên hiệu sách đã nói lên tất cả.

Tạ Tân Niên nhìn như né được, nhưng thực ra vẫn bị cô đánh trúng. Anh vẫn không chịu nhường nhịn: “Anh không đánh phụ nữ, nếu không thì anh đã đánh trả rồi đấy.”​Tạ Tân Niên nhíu mày nhìn theo hướng cô chỉ.

“Được, ngài có phong độ, tiếc là bổn tiểu thư không có đạo đức võ thuật.”​Giống như cô có thể tự tạo ra một cuộn băng ký ức giả, kiên định tin vào những gì mình nhớ, nhưng lại quên sạch sành sanh những hành vi của bản thân trước đó.

Lê Vụ cười không đến mắt, tung ra một cú đấm “tuyệt kỹ họ Lê”.​Quả nhiên sở hữu khuôn mặt này, đi đến đâu cũng trêu hoa ghẹo nguyệt.

Hai người dọc theo đường đại học rồi quay ngược trở lại, cuối cùng đi bộ có chút mệt, bèn quay về lái xe đi dạo phố.​” Nhắc đến chuyện này cô lại thấy tức, chuyện này cô ghim trong lòng mười mấy năm rồi.

Trên đường tốc độ xe không nhanh, chậm rãi chạy vòng quanh Kinh Đại.​”Ừm…

Sau khi tốt nghiệp đúng là không quay lại trường mấy, dù thỉnh thoảng có đi ngang qua cũng chỉ liếc nhìn bâng quơ.​Các nữ sinh xung quanh cứ không kìm lòng được mà nhìn anh, sau đó lại thẹn thùng cúi đầu.

Lúc này, giống như là người xưa trở lại chốn cũ, mọi ngóc ngách đều quen thuộc đến lạ.​Chợ đêm là nơi nhộn nhịp nhất.

Khi xe chạy đến tiệm sách ở góc phố, Lê Vụ liếc mắt nhìn, những ký ức đã ngủ quên lại bắt đầu ùa về tấn công cô.​”

Cô ngồi bật dậy, mắt hạnh trợn tròn, một tay ôm túi hạt dẻ bóc dở, tay kia chỉ vào hiệu sách có tên “Thập Ức” (Nhặt Lại Ký Ức).​Ông chủ quán thiết lập một khu bán đồ cũ, toàn là những món đồ người ta quyên góp, thỉnh thoảng lại vớ được những món đồ xinh xắn mang theo hồi ức của người khác.

“Dừng dừng dừng.”​Gian hàng đó rất đắt khách, có không ít sinh viên vây quanh, họ tự giác xếp hàng, rất trật tự.

Mặc dù từ cấp ba đến giờ đã qua rất nhiều năm, nhưng lúc này mọi thứ vẫn như vừa mới hôm qua.​”Cặp đôi kia nhìn đẹp đôi thật đấy.

Đúng là cái tên hiệu sách đã nói lên tất cả.​Từ “yêu” quá đỗi sâu xa, còn nói “thích” thì lại quá tùy tiện.

Tạ Tân Niên nghe tiếng, nghiêng đầu liếc cô một cái, tấp xe vào chỗ gần đó, hỏi: “Sao vậy?”​Thiếu niên nhún vai: “Không biết, theo xem thử xem.

Lê Vụ chỉ tay vào hiệu sách đằng xa, khi nhắc lại chuyện cũ, cô không còn chút gợn sóng nào, chỉ cảm thán thời gian trôi quá nhanh, cảnh còn người còn, hồi ức lại hiện về: “Anh có nhớ nơi này không?”​Giờ đây, nhìn lại nơi quen thuộc này, Lê Vụ không khỏi cảm khái vạn lần, hóa ra mùa hè năm mười bảy, mười tám tuổi đã trôi qua được mấy năm rồi.

Tạ Tân Niên nhíu mày nhìn theo hướng cô chỉ.​So với trước kia, bây giờ tuy thỉnh thoảng vẫn đấu khẩu đôi câu, nhưng không còn tần suất dày đặc như cũ nữa.

Đó là một hiệu sách — Thập Ức.​Chỉ vì sự mới mẻ nhất thời, hay là vì có bộ lọc với kiểu con trai sạch sẽ như vậy, một phút giây rung động làm cô ngỡ đó là tình yêu.

Trước hiệu sách có một cây cổ thụ to lớn, cành lá xum xuê, thân cây thô kệch. Dưới gốc cây đặt bàn ghế, không ít sinh viên đang vây quanh đọc sách, thảo luận, có thể là tiểu thuyết, truyện tranh hoặc sách chuyên ngành.​Có một người bạn thanh mai trúc mã, vẻ ngoài đẹp, thành tích tốt, cái gì cũng biết một chút từ giải trí cho đến sở thích cá nhân.

Dường như nhớ ra điều gì đó, đôi mày anh càng nhíu chặt hơn, con ngươi đen láy lay động, mím môi phát ra tiếng từ cổ họng: “Ừ.”​Hồi đi học Tạ Tân Niên rất biết chơi, từ đấu kiếm, cưỡi ngựa, đua xe cho đến boxing, chẳng có gì là anh không biết.

Hồi đó Lê Vụ rất thích ghé hiệu sách này. Ông chủ quán thiết lập một khu bán đồ cũ, toàn là những món đồ người ta quyên góp, thỉnh thoảng lại vớ được những món đồ xinh xắn mang theo hồi ức của người khác.​Cô buộc tóc đuôi ngựa cao, đeo cặp sách, cùng Trình Gia Nguyệt và Chu Giai Ngư phấn khích chạy tới, gương mặt rạng rỡ hơi thở thanh xuân.

Đồng thời, hiệu sách này cũng là điểm cuối cùng kết thúc đoạn rung động thời thiếu nữ của cô ngày đó.​Họ tràn đầy sức sống, nụ cười rạng rỡ nhất, đúng là lứa tuổi tươi đẹp như hoa.

Giờ đây, nhìn lại nơi quen thuộc này, Lê Vụ không khỏi cảm khái vạn lần, hóa ra mùa hè năm mười bảy, mười tám tuổi đã trôi qua được mấy năm rồi.​Cô còn hạ quyết tâm, nếu kết quả không tiến bộ thì là do thầy giáo Tạ Tân Niên dạy dỗ không có hiệu quả.

Trong thoáng chốc nhìn qua cửa sổ xe, trước mắt cô thấp thoáng hiện lên những hình ảnh mờ nhạt.​Lê Vụ đến tận bây giờ vẫn nhớ ông ấy hay đến muộn.

Cô buộc tóc đuôi ngựa cao, đeo cặp sách, cùng Trình Gia Nguyệt và Chu Giai Ngư phấn khích chạy tới, gương mặt rạng rỡ hơi thở thanh xuân. Phía sau còn có ba cậu thiếu niên lững thững đi theo, một người trong đó đang tung hứng quả bóng rổ.​”

Họ nhìn bóng lưng các cô mà tán gẫu.​Lê Vụ hồi tưởng lại, hình như đúng là chưa từng.

“Hiệu sách này có ma lực gì mà khiến họ phấn khích thế không biết.”​Dưới gốc cây đặt bàn ghế, không ít sinh viên đang vây quanh đọc sách, thảo luận, có thể là tiểu thuyết, truyện tranh hoặc sách chuyên ngành.

“Chẳng lẽ mấy cuốn sách này hiệu sách khác không có sao?”​Món cô thích nhất.

Thiếu niên nhún vai: “Không biết, theo xem thử xem.”​Hai bên đường đèn đuốc sáng trưng, phía sau là những tòa cao ốc nối tiếp nhau, thành phố về đêm trông như một thế giới cyberpunk đầy mê hoặc.

Đám thiếu niên đang độ tuổi tràn đầy sức sống, mùa hè, ánh nắng, hiệu sách, bạn bè hội tụ, phóng khoáng, rạng rỡ, tự tin.​”

Và trong ký ức cũng là một ngày mùa đông giống như ngày hôm nay.​Khi tầm mắt tập trung vào hiệu sách kia, hồi ức trở về thực tại, Lê Vụ cong mắt lắc đầu cười, đột nhiên muốn xuống dạo chơi.

Hôm đó tài xế vẫn đến rất muộn, Lê Vụ và Tạ Tân Niên đi dọc con đường đến hiệu sách này, vừa định bước vào dạo thử thì Lê Vụ vô tình nhìn thấy đối tượng “cảm nắng” lúc bấy giờ và một bạn nữ khác, quan hệ trông có vẻ khá sâu sắc.​Sau khi nhận ra điều đó, anh nghiêng đầu liếc cô một cái, bồi thêm câu nữa: “Chẳng lẽ trước đây tôi từng ngụy biện để tranh cãi với em sao?

Năm lớp 12, lớp cô có một học sinh chuyển trường, trông sạch sẽ điển trai, học giỏi, đeo kính nhưng không phải mọt sách, văn nhã lễ phép, đánh piano rất hay. Đối nhân xử thế luôn ôn hòa lễ độ, nụ cười như gió xuân khiến người ta cảm thấy dịu dàng như nước, mới chuyển đến đã trở thành nhân vật đình đám trong trường.​Anh vẫn không chịu nhường nhịn: “Tôi không đánh phụ nữ, nếu không thì tôi đã đánh trả rồi đấy.

Lúc đó Lê Vụ rất có cảm tình với kiểu con trai như vậy, tuyên bố muốn theo đuổi cậu ta, tràn đầy nhiệt huyết thực hiện kế hoạch.​”Hửm?

Chu Giai Ngư và Trình Gia Nguyệt cũng chưa từng theo đuổi ai, bèn lên mạng tham khảo: nào là tặng đồ ăn vặt, mời xem phim, đi chơi đủ kiểu trò chơi đôi, tất cả đều bị từ chối!​Cô nhìn ra đường phố rực rỡ sắc màu ngoài cửa sổ, cân nhắc một lúc rồi đáp.

Lạnh lùng ít nói, thực sự rất khó tiếp cận.​Còn mấy tháng nữa đón năm mới, lại già thêm một tuổi.

Cô tưởng phương pháp của mình sai, còn chạy đi hỏi Tạ Tân Niên xem con trai thích gì, mãi mới chịu hạ mình nhờ anh hiến kế.​Anh không dám hỏi, sợ câu trả lời là điều anh không muốn nghe, nên anh đã trốn tránh.

Kết quả bị chê: “Cái cục băng đó có gì hay đâu, mắt nhìn của cậu tệ thật.”​Nhìn họ, trong phút chốc Lê Vụ nhớ lại thời đại học của mình.

Lê Vụ cũng nhịn, dù sao đang nhờ vả người ta.​Tạ Tân Niên: “…

Hồi đó cô như biến thành một người khác, trước mặt cậu bạn chuyển trường kia lập tức biến thành thục nữ, đến giọng nói cũng thay đổi khiến Trình Gia Hủ bọn họ đứng nhìn mà ngẩn người.​”Giống như dòng cát chảy trong lòng bàn tay, em có thể cảm nhận được nó đang trôi đi, nhưng lại không cách nào giữ chặt lấy.

Nếu không phải lớn lên cùng nhau từ bé, chắc chắn họ đã tin sái cổ rồi.​Tính cách thì ngông cuồng bất kham nhưng vẫn rất lịch thiệp.

Nhưng dù Lê Vụ có “tấn công trực diện” thế nào, cậu bạn đó vẫn không hề lay chuyển.​Anh biết cô yêu piano, đó là thứ hòa vào xương máu của cô.

Nào là không có thời gian, phải ôn tập, tan học có việc, vô số lý do từ chối.​Nào là không có thời gian, phải ôn tập, tan học có việc, vô số lý do từ chối.

Cho đến ngày đó, tại hiệu sách, cô bắt gặp cậu ta đang ở cùng một bạn nữ khác, còn thân mật xoa đầu, ôm ấp, nhìn thế nào cũng là người yêu.​Thật sự quá nhanh, nhanh đến mức cô cũng chẳng có cảm giác gì về tuổi tác của mình nữa.

Lúc đó Lê Vụ không nhịn nổi nữa, túm lấy Tạ Tân Niên bên cạnh mà khóc bù lu bù loa: “Đối tượng cảm nắng đầu tiên của tớ, còn chưa kịp triển khai nghiêm túc mà đã thất bại rồi.”​Tạ Tân Niên thả lỏng chân mày, giọng điệu nhàn nhạt đáp lại lời cô:

“Hu hu hu.” Cô lau nước mắt nước mũi lên người Tạ Tân Niên, một lát sau áo anh đã bẩn một mảng lớn.​Đám thiếu niên đang độ tuổi tràn đầy sức sống, mùa hè, ánh nắng, hiệu sách, bạn bè hội tụ, phóng khoáng, rạng rỡ, tự tin.

Tạ Tân Niên hiếm hoi không ghét bỏ, vừa an ủi cô gái đang khóc thương tâm, nhưng cô gái chỉ biết khóc trong vô thức nên đã bỏ lỡ khóe môi đang không kìm được nhếch lên của chàng thiếu niên.​”

Anh cứ để mặc cho cô trút bỏ cảm xúc.​Lê Vụ ngạc nhiên, rồi ngay sau đó là vui mừng: “Thật sao?

Hồi đó Lê Vụ cứ tưởng mình chắc đau lòng lắm, một trận khóc trút giận xong, cuối cùng ngủ thiếp đi trên xe, vẫn là Tạ Tân Niên cõng cô về nhà.​Không nói được câu nào, đôi mắt hạnh tròn xoe mở to, nhìn như không nói gì nhưng thực ra đang mắng rất dữ dội.

Ngày hôm sau ngủ một giấc dậy, cô lại “hồi máu” như cũ.​Lê Vụ muốn cãi lại, nhưng trong miệng đang có đồ ăn, thế là cô cứ nhai nhai nhai, lại nhai nhai nhai.

Đối với chàng trai kia hình như cũng chẳng thích nhiều đến thế.​Nghe câu này Lê Vụ không nhịn được mà đảo mắt, cười mắng: “Xí, đồ tự luyến.

Sau đó Chu Giai Ngư và Trình Gia Nguyệt phân tích rằng, chỉ là vì cậu ta có những phẩm chất mà cô thích, nảy sinh sự ngưỡng mộ thôi, chứ không phải kiểu thích kia. Lê Vụ cũng hoàn toàn giải tỏa.​Anh bảo chắc là do sợ không học nổi nên mới không dám học với anh.

Chỉ vì sự mới mẻ nhất thời, hay là vì có bộ lọc với kiểu con trai sạch sẽ như vậy, một phút giây rung động làm cô ngỡ đó là tình yêu.​Hai người dọc theo đường đại học rồi quay ngược trở lại, cuối cùng đi bộ có chút mệt, bèn quay về lái xe đi dạo phố.

Nhìn thấy thần tượng mình thích, vài ngày sau còn đổi được, thì sao gọi là thích hay yêu được.​Lê Vụ cũng nhịn, dù sao đang nhờ vả người ta.

Từ “yêu” quá đỗi sâu xa, còn nói “thích” thì lại quá tùy tiện.​”Nhiều năm như vậy rồi, em sẽ không còn nhớ cái ‘cục băng’ kia đấy chứ?

Cảnh vật trước mắt dần từ mờ ảo trở nên rõ nét. Khi tầm mắt tập trung vào hiệu sách kia, hồi ức trở về thực tại, Lê Vụ cong mắt lắc đầu cười, đột nhiên muốn xuống dạo chơi.​”Thật luôn nè, vị vẫn y như hồi đó.

“Tạ Tân Niên, cùng vào dạo không?”​”

Dù sao nơi này cũng từng chứa đựng không ít ký ức thanh xuân, quan trọng là đã đến tận đây rồi, tất nhiên phải ghé thăm.​” Tạ Tân Niên vừa mở miệng đã khiến người ta chỉ muốn đấm cho một cái, và thực tế là Lê Vụ đã làm như thế thật.

Tạ Tân Niên nhìn phản ứng của cô, hạ thấp mi mắt che giấu ánh mắt u ám.​Hai người tản bộ dọc đường đại học, Lê Vụ đút tay vào túi áo, cúi đầu nhìn những dấu chân trên tuyết.

Anh biết cô yêu piano, đó là thứ hòa vào xương máu của cô.​Sau lần hoa thạch nam đó, anh phải nằm viện hai ngày, cái mùi đó đời này đúng là không thể nào quên.

Anh rất muốn hỏi Lê Vụ, lý do cô thích piano, có chút nào liên quan đến người đó không.​Cùng một khung cảnh ấy luôn khơi gợi lại những ký ức.

Anh không dám hỏi, sợ câu trả lời là điều anh không muốn nghe, nên anh đã trốn tránh.​Hồi đại học Lê Vụ muốn ở ký túc xá, nhưng nhà họ Lê nhất quyết không chịu, sợ cô chịu ấm ức ở bên ngoài.

Hồi lâu sau khi ngước mắt lên, cảm xúc trong đáy mắt đã được che giấu, anh tùy tiện đặt tay lên vô lăng, đột nhiên cười nhẹ, giọng điệu trêu chọc đầy ẩn ý.​Mặc dù cuối cùng vẫn thua, nhưng cô đã nỗ lực hết mình và thành tích cũng đã cải thiện, thua một cách tâm phục khẩu phục.

“Nhiều năm như vậy rồi, em sẽ không còn nhớ cái ‘cục băng’ kia đấy chứ?”​”

“Phụt, cái gì mà cục băng, người ta có tên, là Vu Hoài.”

Hồi đó Vu Hoài ít nói, không tự học thì cũng yên lặng ở một mình, đơn độc, ai cũng thấy cậu ta lạnh lùng cao ngạo, đúng là có không ít người lén gọi là cục băng.

Bàn tay đặt trên vô lăng hơi khựng lại.

Nhiều năm rồi mà vẫn còn nhớ rõ cái tên…