Lê Vụ cực kỳ “hiền lành”, mỉm cười nhìn về phía Tạ Tân Niên.
Từ phản ứng của cô, anh đã sớm nhận ra sát khí, cánh tay anh bị cô véo ra một vệt đỏ chót.
Có thể thấy rõ cô đang nghiến răng nghiến lợi, dùng hết sức bình sinh để “trừng phạt” anh.
Tạ Tân Niên khẽ cười, bất ngờ kéo cô vào lòng, ném cho cô một ánh nhìn đầy ẩn ý.Tạ Đình Yến dù có hỗn thế nào cũng không đánh phụ nữ, vào thời khắc then chốt đã thu lực lại.
Giọng anh trầm thấp, đầy ám muội: “Vụ Vụ ngại ngùng rồi, mọi người mà còn hỏi nữa là cô ấy tìm lỗ chui xuống đất mất.”Lời còn chưa dứt, nắm đấm đã giáng thẳng vào thịt, kèm theo một tiếng hừ lạnh.
“Chuyện này, cứ để thuận tự nhiên là được, đúng không?” Khi cúi xuống nhìn cô, đôi mắt phượng ấy tràn đầy ý cười, anh hỏi lại.Bà ta vẫn khao khát đứa chắt đích tôn của nhà họ Tạ phải do con trai mình sinh ra.
Động tác của anh quá bất ngờ, Lê Vụ chưa kịp phản ứng thì người đã dán chặt vào lồng ngực rắn chắc của anh.”Giờ mới nhớ ra.
Lưng tựa vào người anh, cô cảm nhận rõ nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông này.Lông mi Lê Vụ chớp chớp, hơi thở ngưng trệ trong giây lát, những ngón tay ẩn dưới lớp áo khẽ co lại.
Trong phút chốc, vành tai cô ửng đỏ, gò má nóng ran, cô có chút gượng gạo đáp lời.Tạ Tân Niên cúi đầu phủi vụn tuyết trên người, lười biếng nhếch môi: “Vụ Vụ muốn chơi, đương nhiên em sẵn lòng chiều cô ấy.
“Ừm, cứ thuận tự nhiên là được.””
Bác gái, người thường xuyên đối đầu với cô, lúc này nụ cười trông có vẻ thật lòng hơn vài phần, nhìn cũng không còn đáng ghét như trước nữa.Lúc này Lê Vụ cũng không muốn làm lớn chuyện, nhà họ Tạ ghét nhất là anh em tương tàn, chuyện ầm ĩ lên, lúc đó lão gia tử tức giận thì nhẹ cũng phải ăn gia pháp.
“Đúng vậy, Tân Niên và Vụ Vụ tuổi còn nhỏ, không cần vội. Người trẻ mà, cứ nên tận hưởng cuộc sống thêm vài năm đã.””Hai người mà còn đánh nữa là đến tai ông nội đấy, chẳng hay ho gì đâu.
Thật ra trong lòng Tống Minh Uyển mong họ đừng sinh con thì hơn.”
Bà ta vẫn khao khát đứa chắt đích tôn của nhà họ Tạ phải do con trai mình sinh ra.”
Chỉ là đứa nhỏ chẳng biết sốt ruột gì cả, bà ta thầm tính toán xem phải chọn cho Đình Yến một thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đối nào đó.Sau khi quản gia đi rồi, không xa chỗ họ vẫn luôn có một bóng người đang tĩnh lặng quan sát.
Sau này nhất định sẽ trở thành cánh tay đắc lực cho anh ta.Ham chơi nổi lên, cô nắm thêm mấy quả nữa, giống hệt như những lần họ đánh trận tuyết trước kia.
“Tất cả đều xem ý muốn của bọn nhỏ.”Ấn tượng sâu sắc nhất về chính là kẻ tranh cường hiếu thắng, đầy tham vọng.
Tạ lão gia tử và vợ chồng nhị phòng thì không có yêu cầu gì, dù sao chuyện sinh con đẻ cái vẫn là tùy vào ý nguyện của đôi vợ chồng trẻ.Ông không khỏi cảm thán, thời gian trôi đi thật nhanh.
Câu chuyện cứ quanh đi quẩn lại ở đó, cuối cùng Lê Vụ lấy cớ ăn no muốn đi dạo, lúc này mới thoát khỏi vòng vây của các bậc trưởng bối.Động tác của anh quá bất ngờ, Lê Vụ chưa kịp phản ứng thì người đã dán chặt vào lồng ngực rắn chắc của anh.
Tạ Tân Niên đi cùng cô.Mắt thấy nắm đấm của Tạ Đình Yến lao về phía cô, anh nhanh tay lẹ mắt kéo cô vào lòng, lấy tấm lưng mình che chắn cho cô.
Vừa bước ra khỏi sân, Lê Vụ liền buông đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau ra, nhấc chân giẫm lên chân anh một cái, kiêu ngạo hất cằm lên như một con thiên nga, hừ nhẹ một tiếng.Tạ Tân Niên vừa đi giật lùi né tránh, vừa dán mắt vào nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt cô, khóe môi không tự chủ mà cong lên.
“Ai muốn sinh con với anh, muốn sinh thì tự mà đi mà sinh.”Ánh mắt Tạ Tân Niên cũng khinh khỉnh nhìn sang, lông mày khẽ nhướng: “Anh cả có thời gian quản chuyện tình cảm của chúng tôi, chi bằng hãy quan tâm đến cuộc sống riêng của mình đi.
Đối với chuyện sinh con, có lẽ do xem quá nhiều giới thiệu trên mạng, cô biết sinh con không chỉ để lại những vết rạn đáng sợ mà còn làm cơ thể phát tướng, nhan sắc xuống cấp, nghĩ thôi đã thấy khiếp sợ.”Em hai và em dâu có nhã hứng quá nhỉ.
Cái hội những người đã sinh con kia, miệng lưỡi thật là kín tiếng quá đi.Tạ Nam Diên tính tình lạnh lùng, bình thường không nói gì thì nét mặt không biểu cảm, trông rất nghiêm khắc.
Lê Vụ cực kỳ bài xích.”Xin lỗi, tôi chỉ sợ em bị thương.
May mà cô và Tạ Tân Niên chỉ duy trì mối quan hệ vợ chồng trên danh nghĩa, không có nghĩa vụ phải sinh con.”A Vụ, hai người mà ly hôn thì không bằng cân nhắc đến tôi xem sao, những thứ nó có thể cho em, tôi cũng cho được…
Tạ Tân Niên không né tránh, mặc cô giẫm lên, lòng bàn tay anh vẫn còn lưu lại hơi ấm của cô.Trên đường, Lê Vụ hơi trầm tư, tầm mắt nhìn qua cửa kính xe ra ngoài ánh đèn neon lấp lánh.
Thấy cô đang làm loạn, anh thuần thục khoác chiếc áo khoác đang cầm trên tay lên người cô.”
Chân dài bước tới, một “bức tường thịt” chắn ngay trước mặt Lê Vụ, khoảng cách giữa hai người gần sát nút.Vì Lê Vụ sao?
Cô hơi ngẩn người, ngẩng đầu nhìn anh: “Làm gì thế?””Tạ Tân Niên, Tạ Đình Yến, hai người dừng tay lại!
Tạ Tân Niên cúi mắt, thò tay vào túi áo khoác cô đang khoác để lục lọi: “Tìm đồ.”Hôm nay, quả là khác thường.
Hai người dán sát vào nhau, hơi thở nóng hổi của đối phương phả lên má người kia, đốt cháy chút hơi ấm trong mùa đông sương giá.Tạ Tân Niên vẻ mặt lạnh lùng, trông như chẳng thèm đếm xỉa tới anh ta.
Lông mi Lê Vụ chớp chớp, hơi thở ngưng trệ trong giây lát, những ngón tay ẩn dưới lớp áo khẽ co lại.”
Khi cô lên tiếng lần nữa, giọng điệu có chút không tự nhiên: “Anh, anh anh, lúc mới cầm áo sao không tìm đi.”Vừa ngông cuồng, vừa khinh bạc:
Tạ Tân Niên cúi nhìn cô, thu hết biểu cảm nhỏ xíu của cô vào đáy mắt, động tác chậm lại, ánh mắt lướt qua từng đường nét trên mặt cô, giọng điệu kéo dài đầy chậm rãi.” Anh ta lặp lại câu này, dường như lờ mờ đoán ra điều gì đó.
“Giờ mới nhớ ra.”Tạ Tân Niên và Lê Vụ cũng chẳng hoảng, mặc cho anh ta nghĩ gì, dù sao chuyện đã rồi, nếu anh ta có đi mách lẻo với người lớn thì sao chứ?
Khoảng cách ngày càng gần, tư thế này trong mắt người ngoài chẳng khác nào đang hôn nhau say đắm, ám muội tột cùng.”
Chỉ có Lê Vụ đang thầm mắng trong lòng, Tạ Tân Niên sở hữu cái vẻ ngoài này, đôi mắt hơi nhướng lên, nhìn chó thôi cũng thấy thâm tình.” Lê Vụ ngồi xổm xuống, trong mắt lóe lên tia tinh ranh, nhặt một nắm tuyết dưới đất nặn thành quả cầu rồi ném thẳng vào người anh.
Thảo nào hồi đi học đã hay trêu hoa ghẹo nguyệt, lại còn thường xuyên lấy cô ra làm bia đỡ đạn, thật là đáng ghét.”Từ nhỏ hai người đã không hợp nhau, có thể có tình cảm thật mới là lạ.
Càng nghĩ càng tức, cô giáng cho anh một đấm vào ngực, không phải kiểu làm nũng của tiểu thư mà là một cú đấm dứt khoát, nghe rõ tiếng ‘bộp’ một cái.”
Tạ Tân Niên đau đến mức kêu lên một tiếng, nhưng chân mày không hề nhíu lại.Nghe tiếng quay đầu lại, nhìn thấy người đến, nụ cười của cô nhạt đi vài phần.
Anh trêu chọc bằng giọng điệu cà lơ phất phơ: “Lê Vụ, em đang muốn mưu sát chồng mình đấy à?””
Nghe vậy, cô cười khẩy, khẽ nhướng mày, hất cằm đầy cao ngạo: “Ừ hử, cũng không phải là không thể.”Người em này của anh ta từ trước đến nay đều biết tiến biết lùi, hồi nhỏ nếu không phải anh ta làm chuyện gì quá đáng khiến anh nổi điên, thì anh sẽ không dễ dàng động thủ.
Trong chớp mắt, Tạ Tân Niên như làm ảo thuật, lấy từ trong túi ra một chiếc mũ lông xù, hai bên còn có hai quả bông rủ xuống, anh bung ra rồi chụp lên đầu Lê Vụ.”
Anh chụp luôn cả xuống mắt cô.Câu này nghe vào tai người ngoài cứ ngỡ vợ chồng họ mặn nồng không nghi ngờ gì.
Lê Vụ tức đến mức phát điên: “Tạ Tân Niên!”Lê Vụ thu hồi tầm mắt, nhìn lại anh, phản ứng lại hai giây rồi lắc đầu.
Không khó để nhận ra sự nghiến răng nghiến lợi trong đó, ý định muốn “thanh toán” một người là không thể giấu giếm.Anh lãnh trọn một cú đấm.
Sau khi gạt mũ lên để lấy lại tầm nhìn, cô phát hiện thủ phạm đã có dự tính trước, lui lại vài bước, cô lập tức đuổi theo.Trong chớp mắt, Tạ Tân Niên như làm ảo thuật, lấy từ trong túi ra một chiếc mũ lông xù, hai bên còn có hai quả bông rủ xuống, anh bung ra rồi chụp lên đầu Lê Vụ.
Người đàn ông đi giật lùi, đôi mắt buông lơi, giọng điệu lười biếng cười cợt: “Anh là có lòng tốt tặng mũ cho em đấy, em đây gọi là lấy oán báo ân.”Tạ Đình Yến nói câu khẳng định.
“Em cảm ơn anh nhé, chỉ là cách cảm ơn của em hơi độc đáo một chút thôi.” Lê Vụ ngồi xổm xuống, trong mắt lóe lên tia tinh ranh, nhặt một nắm tuyết dưới đất nặn thành quả cầu rồi ném thẳng vào người anh.”
“Nhận lễ tạ ơn của em đi.””
Ham chơi nổi lên, cô nắm thêm mấy quả nữa, giống hệt như những lần họ đánh trận tuyết trước kia.Đôi mắt phượng đen láy thoáng qua một tia thăm dò, cơn đau truyền đến từ gò má k*ch th*ch giác quan, sau khi xoay người anh ta mới khẽ hít một hơi lạnh, đưa tay lau vết máu ở khóe miệng.
Tạ Tân Niên vừa đi giật lùi né tránh, vừa dán mắt vào nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt cô, khóe môi không tự chủ mà cong lên.Có bao giờ anh chịu xuống nước với cô nhanh chóng thế này đâu, thường ngày chẳng phải đều phải cãi lại vài câu mới chịu sao?
Hai bóng người đuổi bắt trong vườn, để lại những dấu chân nông sâu khác nhau trên nền tuyết trắng.Không khó để nhận ra sự nghiến răng nghiến lợi trong đó, ý định muốn “thanh toán” một người là không thể giấu giếm.
Người quản gia đi ngang qua không kìm được dừng lại xem, cảnh tượng này hầu như mùa đông năm nào cũng xuất hiện.Sau này nhất định sẽ trở thành cánh tay đắc lực cho anh ta.
Cũng tại vị trí đó, trước mắt ông hiện lên những hình ảnh mờ ảo, vài đứa trẻ chạy nhảy, rồi lại chồng lấp lên hai bóng người trên tuyết, chớp mắt một cái đã hơn mười năm trôi qua.Từ bé đến lớn hai anh em không ít lần cãi vã, đều là Tạ Nam Diên đứng giữa hòa giải, làm trọng tài, phân xử.
Ông không khỏi cảm thán, thời gian trôi đi thật nhanh.Có vẻ từ nhỏ đến lớn đều là vậy, cứ cái gì Tạ Tân Niên có thì Tạ Đình Yến đều muốn tranh giành.
Đứng lại một lúc, ông xoay người rời đi.”Tạ Đình Yến, đôi khi cũng nên tích chút đức cho cái miệng đi, không thì ra ngoài dễ bị người ta trùm bao tải đánh cho một trận đấy.
Sau khi quản gia đi rồi, không xa chỗ họ vẫn luôn có một bóng người đang tĩnh lặng quan sát.Chẳng lẽ thực sự đã nảy sinh tình cảm rồi?
Tạ Đình Yến lười biếng dựa vào cây cột, nhìn hai người đang đùa nghịch.Cái giọng điệu khinh bạc ấy thực sự khiến người ta ghê tởm, Lê Vụ đảo mắt một cái, cảm thấy anh ta bị đánh là đáng đời.
Tay cầm chiếc bật lửa phù điêu, nhấn lên nhấn xuống, đốm lửa lóe lên rồi lại vụt tắt.”
Ánh mắt có chút âm trầm, nhìn hai người như một kẻ đứng ngoài cuộc, giữa đôi mày lộ rõ vẻ hung ác.”Nghe nói bác cả đang thúc giục lắm.
Một lúc sau, anh ta đứng thẳng người, chậm rãi bước về phía họ, giọng điệu tùy ý.Chưa chắc người ta đã tin.
“Em hai và em dâu có nhã hứng quá nhỉ.””
Lê Vụ ném mấy quả cầu tuyết trúng Tạ Tân Niên, đắc ý nhếch môi, nơi đuôi mắt vẫn còn vương lại nụ cười chưa tan.”Vẫn còn giận à?
Nghe tiếng quay đầu lại, nhìn thấy người đến, nụ cười của cô nhạt đi vài phần.”
Thực ra Lê Vụ không có thiện cảm gì với người anh cả này.Tạ Đình Yến chậm rãi chỉnh lại khuy măng sét, phớt lờ Tạ Tân Niên, dùng giọng điệu đùa cợt nói với Lê Vụ.
Ấn tượng sâu sắc nhất về chính là kẻ tranh cường hiếu thắng, đầy tham vọng.”Cậu mất bình tĩnh.
Tạ Tân Niên cúi đầu phủi vụn tuyết trên người, lười biếng nhếch môi: “Vụ Vụ muốn chơi, đương nhiên em sẵn lòng chiều cô ấy.”Trong phút chốc, vành tai cô ửng đỏ, gò má nóng ran, cô có chút gượng gạo đáp lời.
Câu này nghe vào tai người ngoài cứ ngỡ vợ chồng họ mặn nồng không nghi ngờ gì.Tạ lão gia tử và vợ chồng nhị phòng thì không có yêu cầu gì, dù sao chuyện sinh con đẻ cái vẫn là tùy vào ý nguyện của đôi vợ chồng trẻ.
Tạ Đình Yến lại không nghĩ vậy, ánh mắt đặt trên hai người, cười khẩy một tiếng, thái độ ngạo mạn, giọng điệu khẳng định.Lừa quỷ à.
“Trước mặt người lớn thì diễn kịch cho đủ bộ thôi, trước mặt tôi thì đừng diễn nữa.”Thật ra trong lòng Tống Minh Uyển mong họ đừng sinh con thì hơn.
“Từ nhỏ hai người đã không hợp nhau, có thể có tình cảm thật mới là lạ. Chẳng qua cũng chỉ là những quân cờ trong cuộc hôn nhân thương mại mà thôi.”Cũng tại vị trí đó, trước mắt ông hiện lên những hình ảnh mờ ảo, vài đứa trẻ chạy nhảy, rồi lại chồng lấp lên hai bóng người trên tuyết, chớp mắt một cái đã hơn mười năm trôi qua.
Tạ Đình Yến nói câu khẳng định.Lê Vụ cực kỳ bài xích.
Mọi người đều lớn lên cùng nhau, anh ta nhìn ra được Lê Vụ không thích Tân Niên.Thằng nhóc này ra tay nặng thật.
Muốn nói chỉ dựa vào cuộc liên hôn hai tháng ngắn ngủi mà tình cảm đã sâu đậm đến thế này.”Đúng vậy, Tân Niên và Vụ Vụ tuổi còn nhỏ, không cần vội.
Lừa quỷ à.Cô không muốn Tạ Tân Niên vì thế mà bị phạt, vội vàng tiến lên nắm lấy cánh tay anh can ngăn.
Dù sao thì anh ta cũng không tin.Chỉ là đứa nhỏ chẳng biết sốt ruột gì cả, bà ta thầm tính toán xem phải chọn cho Đình Yến một thiên kim tiểu thư môn đăng hộ đối nào đó.
Tạ Tân Niên và Lê Vụ cũng chẳng hoảng, mặc cho anh ta nghĩ gì, dù sao chuyện đã rồi, nếu anh ta có đi mách lẻo với người lớn thì sao chứ?Thực ra Lê Vụ không có thiện cảm gì với người anh cả này.
Chưa chắc người ta đã tin.Tạ Tân Niên đi cùng cô.
Hơn nữa, cái tính hiếu thắng của Tạ Đình Yến cũng chẳng rảnh rỗi đến mức mang chuyện này đi mách lẻo.”
Ánh mắt Tạ Tân Niên cũng khinh khỉnh nhìn sang, lông mày khẽ nhướng: “Anh cả có thời gian quản chuyện tình cảm của chúng tôi, chi bằng hãy quan tâm đến cuộc sống riêng của mình đi.”Tạ Đình Yến bị đánh mà không hề giận, cứ như tự tìm ngược, anh ta tung nắm đấm đánh trả, hai người cứ thế qua lại giao chiến.
“Nghe nói bác cả đang thúc giục lắm.”Hai bóng người đuổi bắt trong vườn, để lại những dấu chân nông sâu khác nhau trên nền tuyết trắng.
Tạ Đình Yến chậm rãi chỉnh lại khuy măng sét, phớt lờ Tạ Tân Niên, dùng giọng điệu đùa cợt nói với Lê Vụ.”
Vừa ngông cuồng, vừa khinh bạc:”
“A Vụ, hai người mà ly hôn thì không bằng cân nhắc đến tôi xem sao, những thứ nó có thể cho em, tôi cũng cho được…”Chỉ có Lê Vụ đang thầm mắng trong lòng, Tạ Tân Niên sở hữu cái vẻ ngoài này, đôi mắt hơi nhướng lên, nhìn chó thôi cũng thấy thâm tình.
Lời còn chưa dứt, nắm đấm đã giáng thẳng vào thịt, kèm theo một tiếng hừ lạnh.Anh đánh nhau, cô có ý định can ngăn, cuối cùng còn bị quay sang mắng, Lê Vụ cũng nổi cáu.
Nhanh như cắt, Tạ Tân Niên trầm mặt túm lấy cổ áo Tạ Đình Yến, giáng một cú đấm thẳng vào mặt anh ta.”
Trong chớp mắt, ngay cả Lê Vụ cũng chưa nhìn rõ chuyện gì xảy ra, Tạ Đình Yến đã đứng không vững lùi lại mấy bước, má trái nhanh chóng sưng đỏ lên.Giọng anh trầm thấp, đầy ám muội: “Vụ Vụ ngại ngùng rồi, mọi người mà còn hỏi nữa là cô ấy tìm lỗ chui xuống đất mất.
Giọng Tạ Tân Niên như băng giá cọ xát qua cổ họng, lạnh đến đáng sợ: “Tạ Đình Yến, chú ý thân phận của anh đi.”Càng nghĩ càng tức, cô giáng cho anh một đấm vào ngực, không phải kiểu làm nũng của tiểu thư mà là một cú đấm dứt khoát, nghe rõ tiếng ‘bộp’ một cái.
“Lời như vậy mà còn có lần sau, thì không phải chỉ bị ăn vài quả đấm thế này đâu.”Tạ Tân Niên cúi nhìn cô, thu hết biểu cảm nhỏ xíu của cô vào đáy mắt, động tác chậm lại, ánh mắt lướt qua từng đường nét trên mặt cô, giọng điệu kéo dài đầy chậm rãi.
Rõ ràng là bị đánh, nhưng Tạ Đình Yến lại cười.Chỉ là Tạ Tân Niên từ nhiều năm trước đã tập luyện tán thủ, chơi các môn thể thao mạo hiểm, động tác đánh nhau vô cùng dứt khoát.
“Tôi biết, em dâu mà, cho nên tôi mới nói nếu sau này hai người chia tay, tôi sẽ tranh thủ cơ hội trước.””Ai muốn sinh con với anh, muốn sinh thì tự mà đi mà sinh.
Cái giọng điệu khinh bạc ấy thực sự khiến người ta ghê tởm, Lê Vụ đảo mắt một cái, cảm thấy anh ta bị đánh là đáng đời.Tạ Tân Niên túm lấy cổ áo anh ta, giáng thêm một cú đấm vào má phải, ánh mắt như lưỡi dao lạnh lẽo, trong đôi đồng tử đen láy cháy rực ngọn lửa giận dữ cuồn cuộn.
“Tạ Đình Yến, đôi khi cũng nên tích chút đức cho cái miệng đi, không thì ra ngoài dễ bị người ta trùm bao tải đánh cho một trận đấy.”Nhanh như cắt, Tạ Tân Niên trầm mặt túm lấy cổ áo Tạ Đình Yến, giáng một cú đấm thẳng vào mặt anh ta.
Tạ Tân Niên túm lấy cổ áo anh ta, giáng thêm một cú đấm vào má phải, ánh mắt như lưỡi dao lạnh lẽo, trong đôi đồng tử đen láy cháy rực ngọn lửa giận dữ cuồn cuộn.”Ừm, cứ thuận tự nhiên là được.
“Cô ấy không phải là người để anh mơ tưởng tới.”Đối với chuyện sinh con, có lẽ do xem quá nhiều giới thiệu trên mạng, cô biết sinh con không chỉ để lại những vết rạn đáng sợ mà còn làm cơ thể phát tướng, nhan sắc xuống cấp, nghĩ thôi đã thấy khiếp sợ.
Đuôi mắt người đàn ông đỏ ngầu, như chạm phải chốt an toàn nào đó, toàn thân tỏa ra hơi thở kinh người.Đứng lại một lúc, ông xoay người rời đi.
Tạ Đình Yến bị đánh mà không hề giận, cứ như tự tìm ngược, anh ta tung nắm đấm đánh trả, hai người cứ thế qua lại giao chiến.Sau khi gạt mũ lên để lấy lại tầm nhìn, cô phát hiện thủ phạm đã có dự tính trước, lui lại vài bước, cô lập tức đuổi theo.
Chỉ là Tạ Tân Niên từ nhiều năm trước đã tập luyện tán thủ, chơi các môn thể thao mạo hiểm, động tác đánh nhau vô cùng dứt khoát.Sau khúc nhạc đệm này, Lê Vụ và Tạ Tân Niên không ở lại nhà cũ quá lâu mà chuẩn bị ra về.
Đối phương ra đòn đều bị anh dễ dàng né tránh, trên người không vương chút bụi, ngược lại Tạ Đình Yến thì rơi vào thế yếu, mặt mũi bầm dập.”
“Tạ Tân Niên, cậu mất bình tĩnh rồi.”Vừa bước ra khỏi sân, Lê Vụ liền buông đôi bàn tay đang đan chặt vào nhau ra, nhấc chân giẫm lên chân anh một cái, kiêu ngạo hất cằm lên như một con thiên nga, hừ nhẹ một tiếng.
Ánh mắt Tạ Tân Niên không chút nhiệt độ, khí thế quá mức lạnh lùng: “Với loại người như anh, không xứng.”Cô hơi ngẩn người, ngẩng đầu nhìn anh: “Làm gì thế?
Lê Vụ nên được bao quanh bởi tất cả những gì tốt đẹp nhất trên thế giới này, những từ ngữ khinh bạc kia không bao giờ nên vấy bẩn tai cô.Tất nhiên lần nào Tạ Đình Yến cũng chẳng chiếm được ưu thế, phần lớn đều vì kỹ năng không bằng người mà thua, thỉnh thoảng thắng được một lần là lại vênh váo trước mặt họ.
Cô xứng đáng với mọi điều tốt đẹp.Anh ta cũng không giận, vẫn cười, biểu cảm đầy ẩn ý, đứng tại chỗ nhìn chằm chằm vào cục diện này vài giây rồi xoay người rời đi.
Lúc này Lê Vụ cũng không muốn làm lớn chuyện, nhà họ Tạ ghét nhất là anh em tương tàn, chuyện ầm ĩ lên, lúc đó lão gia tử tức giận thì nhẹ cũng phải ăn gia pháp.”
Cô không muốn Tạ Tân Niên vì thế mà bị phạt, vội vàng tiến lên nắm lấy cánh tay anh can ngăn.”Vụ Vụ, em đừng chấp nó, A Yến này tính tình từ nhỏ đã phóng túng, quen thói ngạo mạn, coi thường người khác, để chị về dạy bảo lại nó.
“Hai người mà còn đánh nữa là đến tai ông nội đấy, chẳng hay ho gì đâu.”Thảo nào hồi đi học đã hay trêu hoa ghẹo nguyệt, lại còn thường xuyên lấy cô ra làm bia đỡ đạn, thật là đáng ghét.
“Tạ Tân Niên, Tạ Đình Yến, hai người dừng tay lại!””
Lê Vụ đứng kẹt ở giữa, sợ bị thương, Tạ Tân Niên rảnh một cánh tay kéo cô ra, đề phòng cô bị thương. Mắt thấy nắm đấm của Tạ Đình Yến lao về phía cô, anh nhanh tay lẹ mắt kéo cô vào lòng, lấy tấm lưng mình che chắn cho cô.”Trước mặt người lớn thì diễn kịch cho đủ bộ thôi, trước mặt tôi thì đừng diễn nữa.
Tạ Đình Yến dù có hỗn thế nào cũng không đánh phụ nữ, vào thời khắc then chốt đã thu lực lại.”
Anh lãnh trọn một cú đấm.Cho đến khi người đi khuất, sắc mặt Tạ Nam Diên mới dịu lại đôi chút, nhìn về phía Lê Vụ.
Tạ Tân Niên không màng tới mình, ngược lại có chút căng thẳng cúi đầu kiểm tra tình trạng của Lê Vụ.Sau đó mặt lạnh tanh, khí thế lạnh lẽo: “Em có biết vừa nãy rất nguy hiểm không?
Xác nhận cô không sao, anh mới thở phào nhẹ nhõm.Trong chớp mắt, ngay cả Lê Vụ cũng chưa nhìn rõ chuyện gì xảy ra, Tạ Đình Yến đã đứng không vững lùi lại mấy bước, má trái nhanh chóng sưng đỏ lên.
Sau đó mặt lạnh tanh, khí thế lạnh lẽo: “Em có biết vừa nãy rất nguy hiểm không?””
Anh đánh nhau, cô có ý định can ngăn, cuối cùng còn bị quay sang mắng, Lê Vụ cũng nổi cáu.Chân dài bước tới, một “bức tường thịt” chắn ngay trước mặt Lê Vụ, khoảng cách giữa hai người gần sát nút.
“Em không biết, em chỉ biết đến lúc đó các người làm ầm lên trước mặt ông nội thì đừng hòng được ăn ngon.””
“Em đúng là thừa hơi mới can thiệp, đáng lẽ nên để hai người cùng vào từ đường quỳ ba ngày ba đêm cho xong.”May mà cô và Tạ Tân Niên chỉ duy trì mối quan hệ vợ chồng trên danh nghĩa, không có nghĩa vụ phải sinh con.
Cục tức trong lòng Lê Vụ cứ phồng lên như quả bóng.”
Tạ Tân Niên ngẩn người hai giây, nhận ra mình vừa hơi kích động nên đã quát cô.Một lúc sau, anh ta đứng thẳng người, chậm rãi bước về phía họ, giọng điệu tùy ý.
Hít sâu hai hơi, bình tĩnh lại.Lê Vụ đứng kẹt ở giữa, sợ bị thương, Tạ Tân Niên rảnh một cánh tay kéo cô ra, đề phòng cô bị thương.
“Xin lỗi, anh chỉ là sợ em bị thương.”Nghe vậy, cô cười khẩy, khẽ nhướng mày, hất cằm đầy cao ngạo: “Ừ hử, cũng không phải là không thể.
Lời làm hòa đến nhanh quá, Lê Vụ cũng ngẩn người hai giây, chuyện này không giống phong cách của Tạ Tân Niên chút nào.Vừa nãy trên lầu thoáng thấy hai người động thủ, Tạ Nam Diên vội vàng đi xuống, nhìn cảnh tượng này đôi mắt hơi lạnh, giọng nói trong trẻo đè nén cơn giận.
Cô cũng ngập ngừng đáp lại: “Em, em là người rộng lượng, tha lỗi cho anh đấy?”Tạ Tân Niên khẽ cười, bất ngờ kéo cô vào lòng, ném cho cô một ánh nhìn đầy ẩn ý.
Có bao giờ anh chịu xuống nước với cô nhanh chóng thế này đâu, thường ngày chẳng phải đều phải cãi lại vài câu mới chịu sao?Cô cũng ngập ngừng đáp lại: “Tôi, tôi là người rộng lượng, tha lỗi cho anh đấy?
“Hai anh em các người lớn chừng này rồi mà còn thế, còn con nữa, hồi nhỏ Tân Niên có cái gì con cũng tranh, giờ vẫn vậy, Tạ Đình Yến con có thấy mình ấu trĩ không?””
Vừa nãy trên lầu thoáng thấy hai người động thủ, Tạ Nam Diên vội vàng đi xuống, nhìn cảnh tượng này đôi mắt hơi lạnh, giọng nói trong trẻo đè nén cơn giận.Lời làm hòa đến nhanh quá, Lê Vụ cũng ngẩn người hai giây, chuyện này không giống phong cách của Tạ Tân Niên chút nào.
Tạ Nam Diên tính tình lạnh lùng, bình thường không nói gì thì nét mặt không biểu cảm, trông rất nghiêm khắc. Cô ấy chỉ hơn họ vài tuổi nhưng hai anh em nhà này từ nhỏ đã kính trọng cô ấy.Muốn nói chỉ dựa vào cuộc liên hôn hai tháng ngắn ngủi mà tình cảm đã sâu đậm đến thế này.
Từ bé đến lớn hai anh em không ít lần cãi vã, đều là Tạ Nam Diên đứng giữa hòa giải, làm trọng tài, phân xử.”Tôi cảm ơn anh nhé, chỉ là cách cảm ơn của tôi hơi độc đáo một chút thôi.
Vì tuổi tác sàn sàn nhau nhưng vai vế lại lớn hơn, Tạ Nam Diên từ nhỏ đã “áp chế” được hai anh em, bất kể cãi nhau dữ dội thế nào cũng đều bị cô ấy chặn đứng.”Tôi biết, em dâu mà, cho nên tôi mới nói nếu sau này hai người chia tay, tôi sẽ tranh thủ cơ hội trước.
Tạ Đình Yến cười khẩy một tiếng, sờ sờ gò má sưng đỏ, rõ ràng thái độ lần này của Tạ Tân Niên ngoài dự tính của anh ta.”Tôi đúng là thừa hơi mới can thiệp, đáng lẽ nên để hai người cùng vào từ đường quỳ ba ngày ba đêm cho xong.
“Cậu mất bình tĩnh.” Anh ta lặp lại câu này, dường như lờ mờ đoán ra điều gì đó.Tạ Tân Niên không màng tới mình, ngược lại có chút căng thẳng cúi đầu kiểm tra tình trạng của Lê Vụ.
Tạ Tân Niên vẻ mặt lạnh lùng, trông như chẳng thèm đếm xỉa tới anh ta.Cô xứng đáng với mọi điều tốt đẹp.
Anh ta cũng không giận, vẫn cười, biểu cảm đầy ẩn ý, đứng tại chỗ nhìn chằm chằm vào cục diện này vài giây rồi xoay người rời đi.” Tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, Tạ Tân Niên liếc cô một cái hỏi.
Đôi mắt phượng đen láy thoáng qua một tia thăm dò, cơn đau truyền đến từ gò má k*ch th*ch giác quan, sau khi xoay người anh ta mới khẽ hít một hơi lạnh, đưa tay lau vết máu ở khóe miệng.Thấy cô đang làm loạn, anh thuần thục khoác chiếc áo khoác đang cầm trên tay lên người cô.
Thằng nhóc này ra tay nặng thật.Ánh mắt Tạ Tân Niên không chút nhiệt độ, khí thế quá mức lạnh lùng: “Với loại người như anh, không xứng.
Người em này của anh ta từ trước đến nay đều biết tiến biết lùi, hồi nhỏ nếu không phải anh ta làm chuyện gì quá đáng khiến anh nổi điên, thì anh sẽ không dễ dàng động thủ.”Chuyện này, cứ để thuận tự nhiên là được, đúng không?
Hôm nay, quả là khác thường.”
Vì Lê Vụ sao?Rõ ràng là bị đánh, nhưng Tạ Đình Yến lại cười.
Chẳng lẽ thực sự đã nảy sinh tình cảm rồi?”
Thú vị.”Tạ Tân Niên, cậu mất bình tĩnh rồi.
Cho đến khi người đi khuất, sắc mặt Tạ Nam Diên mới dịu lại đôi chút, nhìn về phía Lê Vụ.Ánh mắt có chút âm trầm, nhìn hai người như một kẻ đứng ngoài cuộc, giữa đôi mày lộ rõ vẻ hung ác.
“Vụ Vụ, em đừng chấp nó, A Yến này tính tình từ nhỏ đã phóng túng, quen thói ngạo mạn, coi thường người khác, để chị về dạy bảo lại nó.””
Lê Vụ lắc đầu: “Anh ta cũng đâu có chiếm được lợi lộc gì, còn bị ăn mấy quả đấm chắc nịch nữa mà.”Đuôi mắt người đàn ông đỏ ngầu, như chạm phải chốt an toàn nào đó, toàn thân tỏa ra hơi thở kinh người.
Mặt bầm dập thế kia, nhìn thế nào thì kẻ chịu thiệt vẫn là Tạ Đình Yến.Lê Vụ tức đến mức phát điên: “Tạ Tân Niên!
Có vẻ từ nhỏ đến lớn đều là vậy, cứ cái gì Tạ Tân Niên có thì Tạ Đình Yến đều muốn tranh giành.Người quản gia đi ngang qua không kìm được dừng lại xem, cảnh tượng này hầu như mùa đông năm nào cũng xuất hiện.
Mà bất cứ nơi nào có Lê Vụ, Tạ Tân Niên đều phải chen chân vào, đôi khi ba người họ cứ như một vòng lặp hoàn hảo, xoay vòng tròn trong cùng một cái vòng đó.Tay cầm chiếc bật lửa phù điêu, nhấn lên nhấn xuống, đốm lửa lóe lên rồi lại vụt tắt.
Tất nhiên lần nào Tạ Đình Yến cũng chẳng chiếm được ưu thế, phần lớn đều vì kỹ năng không bằng người mà thua, thỉnh thoảng thắng được một lần là lại vênh váo trước mặt họ.” Khi cúi xuống nhìn cô, đôi mắt phượng ấy tràn đầy ý cười, anh hỏi lại.
Sau khúc nhạc đệm này, Lê Vụ và Tạ Tân Niên không ở lại nhà cũ quá lâu mà chuẩn bị ra về.”
Trên đường, Lê Vụ hơi trầm tư, tầm mắt nhìn qua cửa kính xe ra ngoài ánh đèn neon lấp lánh.Câu chuyện cứ quanh đi quẩn lại ở đó, cuối cùng Lê Vụ lấy cớ ăn no muốn đi dạo, lúc này mới thoát khỏi vòng vây của các bậc trưởng bối.
“Vẫn còn giận à?” Tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, Tạ Tân Niên liếc cô một cái hỏi.”
Lê Vụ thu hồi tầm mắt, nhìn lại anh, phản ứng lại hai giây rồi lắc đầu.Mặt bầm dập thế kia, nhìn thế nào thì kẻ chịu thiệt vẫn là Tạ Đình Yến.
“Không nhỏ mọn đến thế.”Anh chụp luôn cả xuống mắt cô.
Cô lầm bầm một câu, rồi lại nhìn chằm chằm Tạ Tân Niên.
“Em chỉ là hơi không quen thôi, hôm nay anh lại chịu xuống nước với em nhanh như vậy.”
“Tạ Tân Niên, anh, bị ai bỏ bùa à?”