Đêm Kinh Thị Thích Hợp Kết Hôn

Chương 31

Người dân đứng đợi bên ngoài hoàng thành nhìn rõ chú rể của đoàn rước dâu dưới chân thành không phải là Tạ tiểu tướng quân, mà là vị Vương trẻ tuổi của Bang quốc, A Thái Đức Nhĩ. Hắn đang ngồi trên lưng ngựa, lặng lẽ đợi cô dâu của mình.​Lê Vụ nhói đau nơi lồng ngực, nhìn các tướng sĩ khiêng chiếc quan tài đen, khuôn mặt đã ướt đẫm.

Hoàng đế Đại An tuyên bố rằng, Tạ tiểu tướng quân của Đại An đã anh dũng hy sinh. Hôm nay linh cữu đen được đưa về kinh, để thể hiện sự tôn kính, cả nước cử hành quốc tang, Công chúa xuất thành tiễn biệt.​”Nói bừa!

Bang Vương dẫn đoàn đón dâu chờ sẵn ngoài thành, hướng về phía chiếc quan tài đen vái chào một lễ để tỏ lòng kính trọng.​”

Tạ tiểu tướng quân là một nhân vật đáng để kính kỵ và nể phục. Chàng hoàn toàn xứng đáng nhận sự kính trọng này, và sự kính trọng ấy cũng xuất phát từ tận đáy lòng.​Chàng biết quân muốn thần chết thì thần làm sao sống nổi, cho nên chàng nguyện dùng cái chết của mình để đổi lấy việc quân Tạ gia không bị nghi ngờ.

Bách tính bàn tán xôn xao, ai nấy đều bàng hoàng nghi hoặc, không hiểu vì sao người cưới Công chúa hôm nay lại trở thành Bang Vương chứ không phải Tạ tiểu tướng quân.​” A Thái Đức Nhĩ ánh mắt thâm tình nhìn Vương phi của mình, trong mắt là niềm vui không giấu nổi.

Đoàn kiệu rước dâu nối đuôi nhau rời đi theo hướng ngược lại với hoàng thành. Mấy vị thiếu niên cùng hai người thiếu nữ cố gắng đuổi theo ngăn cản từ phía sau đều bị chặn lại ở trong thành.​Vị ma ma kia lập tức bị nàng áp chế, há miệng mà không nói được câu nào.

Quan tài đen vào thành, trên lá cờ trắng nổi bật một chữ lớn: Tạ.​”Vậy ngươi lập tức sai người đưa ta và người của ta về Đại An!

Tạ gia tiểu tướng quân đã bỏ mạng rồi. Người đời truyền tai nhau rằng chàng bị địch quốc gài bẫy nên mới rơi vào thế hạ phong, đành liều chết giết địch, anh dũng báo quốc.​”Nghe nói là tàn quân phản loạn chưa quy thuận của địch quốc lấy người làm mồi nhử khiến tiểu tướng quân phân tâm, mới bị…

Lê Vụ lúc này mới giật mình tỉnh ngộ, hóa ra lý do Hoàng hậu lại đau đớn buồn phiền đến thế khi tiễn con gái xuất giá. Và lý do vì sao Cửu công chúa khi đi qua quân đội Tạ gia lại đột nhiên dừng lại, có lẽ là do tâm linh tương thông.​An ca, huynh về đi mà!

Tuyết rơi không ngừng, tựa như đang đưa tiễn Tạ tiểu tướng quân, lại như đang xót xa cho đôi uyên ương hữu tình nhưng chẳng thể thành quyến thuộc.​”Ta tuyệt đối không nhận!

Trái ngược với không khí vui mừng tràn ngập của đoàn tiễn dâu, đoàn đưa tang ai nấy mặt mày trầm trọng, nắm chặt nắm đấm.​”Người ta muốn gả tên là Tạ Hoài An, chứ không phải A Thái Đức Nhĩ ngươi!

Mỉa mai làm sao! Cửu công chúa vốn là vị hôn thê của Tướng quân, vậy mà ngày chàng xả thân thu gom hài cốt về kinh, lại chính là lúc Công chúa phải đi hòa thân.​”

Vài ngày trước khi thắng trận trở về, Tướng quân nhận được một bức thư. Trong thư nói Cửu công chúa hẹn gặp chàng ở doanh trại, kẻ đó còn gửi tới vật tín vật đính ước thân thiết của Công chúa. Rõ ràng là cố tình lấy Công chúa làm mồi nhử để dụ Tướng quân rơi vào bẫy.​”Vương phi ơi không được đâu!

Vị tiểu tướng quân trẻ tuổi đi ở phía trước nghiến răng ken két, quay đầu nhìn đoàn đưa dâu phía sau, cuối cùng không kìm được bèn lên tiếng: “Lôi tướng quân! Rõ ràng là Thánh thượng sợ Tướng quân công cao cái chủ, kiêng dè quân Tạ gia chúng ta nên mới cố ý tiết lộ tin tức cho quân phản loạn, dẫn đến cái chết của Tướng quân!”​”Tại sao mẫu hậu không nói với ta?

“Tên cẩu Hoàng đế đó! Tạ gia ta một lòng trung quân ái quốc, biết bao anh hùng liệt sĩ trong tộc! Nếu có hai lòng thì đã làm phản từ lâu rồi!” Hắn nhìn chiếc quan tài đen, nắm chặt tay, lòng đầy căm phẫn.​Ta không tin, ta không tin!

Người ta vẫn nói nam nhi không dễ rơi lệ, thế nhưng khi Tướng quân vì bảo vệ họ mà xả thân hy sinh, trong lòng vẫn nhớ về vị Cửu công chúa ngây thơ kia. Tướng quân của họ đã làm sai điều gì?​”

Tạ gia quân đã làm sai điều gì?​”

“Ta thấy tên cẩu Hoàng đế đó đúng là đức bất phối vị! Lôi tướng quân, quân Tạ gia chúng ta có hai mươi vạn đại quân, cớ sao không đánh thẳng vào hoàng cung báo thù cho Tướng quân?!”​Âm thanh xung quanh như bị nhạt đi, thân hình Lê Nguyệt chấn động dữ dội, bước chân loạng choạng đứng không vững.

Lời này vừa thốt ra, ánh mắt của những vị tướng quân, tướng sĩ mặc áo tang trắng đều bừng lên ý chí chiến đấu. Quan tài đen hạ thổ, họ đồng thanh hô lớn, giọng vang như chuông: “Thỉnh Lôi tướng quân dẫn dắt chúng thần báo thù cho Tướng quân!”​Nàng nhớ rõ lúc đó mình muốn xuống kiệu tiễn biệt đoàn đưa tang, nhưng lại bị ám vệ mà phụ hoàng phái đến bảo vệ đánh xỉu.

“Thỉnh Lôi tướng quân dẫn dắt chúng thần báo thù cho Tướng quân!”​Đây là quân Tạ gia mà Tạ Hoài An thà chết cũng phải bảo vệ.

Tiếng hô vang dội, đong đầy một niềm tin kiên định. Quân Tạ gia chưa bao giờ xuất hiện kẻ phản bội, vậy mà lại phải gánh chịu tội danh này, Tướng quân của họ cũng không nên nhận lấy kết cục như thế.​Đoàn kiệu rước dâu nối đuôi nhau rời đi theo hướng ngược lại với hoàng thành.

Hãy nhìn những người trong đội ngũ này xem! Phụ thân của ai, tổ phụ của ai, người nhà của ai mà chẳng có người là anh liệt? Quân Tạ gia chưa bao giờ có kẻ hèn nhát!​Lê Nguyệt lúc này mới muộn màng nhận ra, đoàn tiễn dâu đụng độ đoàn đưa tang kia, đó lại chính là Hoài An ca ca của nàng!

Nhưng quân tâm khó dò, lòng trung thành của họ khó lòng giãi bày, đã vậy còn dấy lên sự kiêng kỵ. Đã như thế, vị quân vương này sao có thể là minh chủ của họ được?​”Lui ra ngoài hết đi.

Vị tướng quân trung niên chừng bốn mươi tuổi, mặt không chút nụ cười, vết sẹo trên mặt chính là chiến công hiển hách của ông. Ông một tay cầm thanh long kiếm cắm mạnh xuống đất.​”

Ông nhìn chiếc quan tài đen với ánh mắt phức tạp, cúi đầu cười nhạt đầy mỉa mai. Bản thân ông há lại không muốn báo thù cho tiểu tướng quân sao?​Người thật là ngơ ngác quá, Vương phi hôm nay thành thân với Vương thượng của chúng ta, đây tất nhiên là Bang quốc rồi.

Trầm mặc hồi lâu, ông thở ra một hơi thở dài, giọng nói khàn khàn trầm ổn, chỉ bằng một câu đã làm chư quân yên lặng trở lại.​”

“Tiểu tướng quân từng nói, quân Tạ gia trăm năm trung dũng, tuyệt đối không được làm phản quân.”​Tạ tiểu tướng quân là một nhân vật đáng để kính kỵ và nể phục.

Đó là câu nói cuối cùng của tiểu tướng quân trước khi chết. Chàng biết quân muốn thần chết thì thần làm sao sống nổi, cho nên chàng nguyện dùng cái chết của mình để đổi lấy việc quân Tạ gia không bị nghi ngờ. Nếu không phải vậy, với bản lĩnh của tiểu tướng quân, nếu chàng muốn mở một con đường máu, sao lại không mở nổi?​”Ta muốn trở về, Hoài An ca ca còn đang đợi ta!

Lặng đi hồi lâu, vị tiểu tướng quân của quân Tạ gia nghẹn ngào, hướng lên trời cao gầm lớn: “Tướng quân, ngài hồ đồ rồi!”​” Lê Nguyệt dùng lực hất tay bà ta ra, nét mặt lạnh băng: “Rõ ràng là Bang quốc các người bắt nạt ta!

“Tạ Lăng, không được khóc! Ngươi lớn lên cùng Tướng quân, phải hiểu rõ Tướng quân làm vậy là vì cái gì!”​Dù điều này rất đê tiện, nhưng hắn không thể tự tay thả nữ nhân mình yêu đi.

Vị tiểu tướng quân ấy lau khô nước mắt, hướng về phía quan tài đen dập đầu ba cái: “Tạ Lăng biết.”​” Ánh mắt nàng ngấn lệ, tuổi đời còn nhỏ nhưng giọng nói đầy uy áp.

“Tạ Lăng biết… nhưng không nỡ rời xa Tướng quân.”​Lâu dần, hành vi của A Thái Đức Nhĩ truyền ra ngoài triều đình.

“An ca, không phải huynh nói sau khi lớn lên sẽ xem đệ cưới vợ sinh con sao? An ca, huynh về đi mà!”​Vương phi về chuyện phòng khuê nếu có gì không hiểu có thể xem…

Tạ Lăng ôm lấy chiếc quan tài đen, nước mắt tuôn rơi như đê vỡ. Lúc này, hắn không còn là Tạ Lăng tiểu tướng quân tuổi trẻ tài cao, giết địch vô số nữa, hắn chỉ là một người em trai vừa mất đi người anh của mình.​Nếu có hai lòng thì đã làm phản từ lâu rồi!

Các tướng sĩ nhìn cảnh đó mà lòng xót xa, mắt hoen lệ, sụt sịt.​Tạ gia tiểu tướng quân đã bỏ mạng rồi.

Gió lạnh gầm hú, tiếng vi vút tựa như vô số tiếng nghẹn ngào tiễn biệt chàng.​Quân Tạ gia chưa bao giờ có kẻ hèn nhát!

Quân Tạ gia trăm năm chỉ bảo vệ quân vương, không giết quân vương, tuyệt đối không trở thành kẻ chĩa kiếm vào hoàng cung. Đây là quân Tạ gia mà Tạ Hoài An thà chết cũng phải bảo vệ.​Chẳng lẽ lần thắng trận trở về này chàng đã được phong chức tước, ban phong hiệu?

Kẻ được phái đến dối trá nói rằng Cửu công chúa sai người đến giết vị hôn phu này, nói rằng Cửu công chúa coi thường Tạ gia, muốn sang Bang quốc hòa thân, nên mới loại bỏ vật cản đường là Tướng quân.​”Tạ Hoài An…

Lê Nguyệt nào có hay biết, Tạ Hoài An cho đến chết cũng chưa từng nghi ngờ nàng dẫu chỉ một phân. Tiểu Cửu của chàng sao có thể gạt chàng cơ chứ?​Hoài An ca ca chẳng phải là tướng quân sao, tại sao những người này lại gọi chàng là Vương thượng, gọi nàng là Vương phi?

Lôi Tháp quay đầu nhìn đoàn tiễn dâu đã đi xa, nhẹ giọng lẩm bẩm: “Tiểu tướng quân, đây có phải là kết cục ngài mong muốn không?”​Không ai hạn chế đi lại của nàng, chỉ là mỗi lần ra ngoài đều có người đi theo.

Cửu công chúa mang theo chân tình bước lên kiệu hoa thành thân, nếu biết được sự thật thì làm sao gánh vác nổi?​Nói rồi, bà ta bí mật lấy từ trong tay áo ra một cuốn sách, nét mặt có phần mờ ám, che miệng cười thầm: “Gả cho Vương thượng của chúng ta, Vương phi chắc chắn sẽ không phải chịu tủi thân đâu.

Đôi lứa hữu tình không thể thành quyến thuộc, quân thần nghi kỵ lẫn nhau, thật là mỉa mai làm sao!​Quan tài đen vào thành, trên lá cờ trắng nổi bật một chữ lớn: Tạ.

Vị quân vương như thế này đã không còn là vị minh chủ đáng để ông theo đuổi nữa. Sau khi đưa tiểu tướng quân về kinh nhập vào từ đường Tạ gia, ông sẽ theo lệnh tiểu tướng quân dẫn quân Tạ gia rút về phương Bắc, đời này không bao giờ trở lại kinh thành nữa.​”

Lê Vụ nhói đau nơi lồng ngực, nhìn các tướng sĩ khiêng chiếc quan tài đen, khuôn mặt đã ướt đẫm. Đến khi nhận ra, dùng đầu ngón tay chạm vào gò má ướt giọt lệ, cô mới biết mình đã khóc.​”Tại sao chúng ta lại đến Bang quốc?

Lồng ngực như có ngàn vạn mũi dao đâm thấu, đau đến mức cô sắp không thở nổi.​Hắn đè nén cơn giận, giữ lấy lý trí, chậm rãi hỏi nàng.

“Cho nên, Cửu công chúa tưởng rằng người mình gả hôm nay là người trong mộng của mình, Tạ Hoài An, mới tràn ngập niềm vui… Nhưng nàng nào biết, người trong mộng của mình lại vì sự nghi kỵ của phụ hoàng mà bị tước đi tính mạng, thậm chí còn bị lấy chính nàng ra làm mồi nhử.”​”

Lê Vụ dường như đã hiểu ra tất cả, vì sao Hoàng hậu nhìn con gái xuất giá lại đau đớn đến thế, hóa ra bà đã sớm biết người con gái mình gả hôm nay là ai.​Ông nhìn chiếc quan tài đen với ánh mắt phức tạp, cúi đầu cười nhạt đầy mỉa mai.

Cô, một người đứng ngoài nhìn vào, còn thấy tiếc nuối, thấy bất công thay cho Tạ tiểu tướng quân chưa từng gặp mặt kia.​Lập tức nghe thấy vị Vương phi mà hắn hằng đêm mong nhớ thốt ra câu nói đâm thấu tim gan: “Phải!

Lê Vụ đau đầu như búa bổ, khung cảnh thay đổi, chớp mắt đã đến hoàng cung của Bang quốc.​Lê Vụ dường như đã hiểu ra tất cả, vì sao Hoàng hậu nhìn con gái xuất giá lại đau đớn đến thế, hóa ra bà đã sớm biết người con gái mình gả hôm nay là ai.

Trong cung từ trên xuống dưới đều đắm chìm trong niềm vui đón Vương hậu.​Tạ gia ta một lòng trung quân ái quốc, biết bao anh hùng liệt sĩ trong tộc!

Nơi đại điện hoàng cung, văn võ bá quan, hoàng thân quốc thích ngồi kín không còn chỗ trống.​”

Lê Nguyệt đã tỉnh lại từ sớm khi gần đến hoàng cung Bang quốc. Nàng nhớ rõ lúc đó mình muốn xuống kiệu tiễn biệt đoàn đưa tang, nhưng lại bị ám vệ mà phụ hoàng phái đến bảo vệ đánh xỉu.​Đó là câu nói cuối cùng của tiểu tướng quân trước khi chết.

Vốn định chất vấn hắn tại sao lại làm vậy, nhưng nghe thấy tiếng hỉ bà bên ngoài dùng điệu hát vui tươi mời tân nương xuống kiệu, nàng đành tạm gác lại, để sau rồi hỏi tiếp.​Vài ngày trước khi thắng trận trở về, Tướng quân nhận được một bức thư.

Vừa nghĩ đến việc đã bốn năm không gặp Hoài An ca ca, nay gặp lại đã là ngày thành thân, không biết Hoài An ca ca so với bốn năm trước có thay đổi gì không.​Lê Nguyệt, nàng yên tâm, nếu nàng không nguyện ý, ta tuyệt đối sẽ không ép buộc nàng!

Nghĩ đến đây, khóe miệng nàng không tự chủ được mà cong lên, để tỳ nữ dắt tay bước xuống kiệu.​Quan tài đen hạ thổ, họ đồng thanh hô lớn, giọng vang như chuông: “Thỉnh Lôi tướng quân dẫn dắt chúng thần báo thù cho Tướng quân!

Nghe những âm thanh náo nhiệt xung quanh, nàng thầm nghĩ hôm nay là ngày Hoài An ca ca thắng trận trở về, phủ Tướng quân chắc chắn chật kín khách khứa, chàng cũng là vị đại tướng quân khiến ai nấy đều kính sợ.​Trong cung từ trên xuống dưới đều đắm chìm trong niềm vui đón Vương hậu.

“Đến đây, đưa tay cho ta.” Một giọng nói hơi trầm thấp vang lên, xuất hiện trong tầm mắt nàng là một đôi bàn tay rộng rãi, có lực, nhìn qua giống như bàn tay quanh năm cầm dao múa kiếm.​”

Trong môi trường ồn ào, nàng nghe giọng của hắn không được rõ lắm, mỉm cười mím môi đưa tay ra, để y dắt tay từng bước từng bước đi vào trong điện.​Lời này vừa thốt ra, ánh mắt của những vị tướng quân, tướng sĩ mặc áo tang trắng đều bừng lên ý chí chiến đấu.

Trùm khăn trùm đầu đỏ, Lê Nguyệt không nhìn rõ cảnh vật bên ngoài, nghe âm thanh hình như có rất nhiều người, vô cùng náo nhiệt. Dưới sự hướng dẫn, hai người đã bái đường thành thân mà không phát hiện ra điều gì bất thường.​”

Chỉ là sau khi lễ thành, những lời chúc mừng đồng thanh xung quanh khiến nàng cảm thấy hoài nghi.​Khăn trùm đầu phải đến lúc vào động phòng mới được vén lên.

“Chúc mừng Vương thượng, chúc mừng Vương phi!”​Nhưng Tạ tướng quân đã chết, hắn muốn ích kỷ một lần.

Vương phi? Hoài An ca ca chẳng phải là tướng quân sao, tại sao những người này lại gọi chàng là Vương thượng, gọi nàng là Vương phi?​”

Chẳng lẽ lần thắng trận trở về này chàng đã được phong chức tước, ban phong hiệu?​A Thái Đức Nhĩ ngấn lệ gật đầu đồng ý, nàng mới yên tâm, trút bỏ gánh nặng mỉm cười.

Nhưng chuyện này, nàng rõ ràng không hề nghe thấy chút tin tức nào.​”

A Thái Đức Nhĩ năm nay hai mươi lăm tuổi. Hai năm trước, khi hắn còn là Hoàng tử đến hoàng cung Đại An, ở ngự hoa viên hắn đã nhất kiến chung tình với vị công chúa này, hắn liền xác định Lê Nguyệt chính là Vương phi của mình.​”Chúc mừng Vương thượng, chúc mừng Vương phi!

Sau khi hắn dẹp sạch chốn dơ bẩn để lên ngôi, hắn liền mang sính lễ, tràn đầy thành ý hướng Đại An quốc cầu thân Công chúa.​Cơ hồ ý niệm mạnh mẽ nhất của nàng lúc này chính là: cầu chết.

“Đưa Vương phi đi nghỉ ngơi trước, ta sẽ đến sau.” A Thái Đức Nhĩ ánh mắt thâm tình nhìn Vương phi của mình, trong mắt là niềm vui không giấu nổi.​Hắn đang ngồi trên lưng ngựa, lặng lẽ đợi cô dâu của mình.

Giọng nói này không đúng! Rõ ràng không phải của Hoài An ca ca!​Khoảnh khắc nghe tin người trong mộng qua đời, trái tim nàng cũng coi như đã chết theo.

Thân thể Lê Nguyệt cứng đờ, định vén khăn trùm đầu lên xem hắn là ai thì bị ma ma bên cạnh ngăn lại: “Vương phi, việc này không thể được đâu! Khăn trùm đầu phải đến lúc vào động phòng mới được vén lên.”​Chỉ là tất cả những kẻ bàn tán đều bị xử lý, từ đó không ai dám công khai nói nửa lời không phải về vị Cửu công chúa này nữa.

Sau đó nàng được dìu rời đi. Cho đến khi xung quanh đều yên tĩnh trở lại, nàng đột ngột vén khăn trùm đầu lên, nhìn những đồ trang trí xung quanh khác hẳn với Đại An quốc, trong lòng tràn ngập hoang mang.​”Người ta muốn gả là Tạ tiểu tướng quân, không phải là Vương của Bang quốc các người!

Nàng từng đọc trong thoại bản, đây là phong cách trang trí chỉ có ở Bang quốc, vị ma ma này cũng không phải là Chu ma ma đi theo hầu hạ từ nhỏ.​Lê Nguyệt ôm chút hy vọng mong manh cuối cùng, nắm lấy tay áo Chu ma ma, giọng nói run rẩy: “Ma ma, ngươi nói xem rốt cuộc là chuyện gì thế này?

“Ngươi là ai? Chu ma ma cùng Thu Nguyệt, Thu Vũ đâu rồi?”​”

“Đây là đâu?”​Người và Vương thượng đã hành lễ xong xuôi, giờ đã là phu thê, sao có thể gả cho tiểu tướng quân của Đại An các người nữa?

Vị ma ma kia cười hớn hở đáp: “Vương phi đừng gấp, họ đều đã được xếp đi nghỉ ngơi rồi. Người thật là ngơ ngác quá, Vương phi hôm nay thành thân với Vương thượng của chúng ta, đây tất nhiên là Bang quốc rồi.”​Tuyết rơi không ngừng, tựa như đang đưa tiễn Tạ tiểu tướng quân, lại như đang xót xa cho đôi uyên ương hữu tình nhưng chẳng thể thành quyến thuộc.

Vương thượng…​Trái ngược với không khí vui mừng tràn ngập của đoàn tiễn dâu, đoàn đưa tang ai nấy mặt mày trầm trọng, nắm chặt nắm đấm.

Lê Nguyệt chấn động toàn thân, dấy lên một điềm báo chẳng lành. Nàng liên tục lùi lại mấy bước: “Vương thượng của các người là ai?”​”Chắc chắn là kiệu hoa bị nhầm đúng không?

“Hả?” Ma ma nhìn dáng vẻ không hề hay biết của Vương phi cũng thấy kỳ lạ, nghĩ bụng chắc là Công chúa và Vương thượng chưa từng gặp mặt nên mới hỏi vậy.​Tạ tiểu tướng quân đã tạ thế rồi.

“Vương thượng của chúng ta là A Thái Đức Nhĩ, tướng mạo anh tuấn, là dũng sĩ uy vũ nhất Bang quốc ta!”​nhưng không nỡ rời xa Tướng quân.

Nói rồi, bà ta bí mật lấy từ trong tay áo ra một cuốn sách, nét mặt có phần mờ ám, che miệng cười thầm: “Gả cho Vương thượng của chúng ta, Vương phi chắc chắn sẽ không phải chịu tủi thân đâu. Vương phi về chuyện phòng khuê nếu có gì không hiểu có thể xem…”​”

Lời ma ma còn chưa dứt, Lê Nguyệt đã giật lấy cuốn sách bà ta đưa rồi đập mạnh xuống đất, quát lớn: “Cút đi! Chu ma ma cùng Thu Nguyệt, Thu Vũ đâu? Mau bảo họ lại đây!”​”Đến đây, đưa tay cho ta.

“Ta không tin ngươi!” Nói rồi, nàng lùi về phía sau, cầm lấy kéo trên bàn hướng vào cổ mình, làm vị ma ma kia sợ đến mức mặt cắt không còn một giọt máu.​Thứ cảm giác tuyệt vọng, bất lực, không còn nhìn thấy chút hy vọng vào bất cứ điều gì ấy dường như đang truyền sang cho cô.

“Vương phi ơi không được đâu! Nếu người có chuyện gì bất trắc, Vương thượng sẽ lấy cái mạng già này của lão nô mất!”​Vị ma ma kia cười hớn hở đáp: “Vương phi đừng gấp, họ đều đã được xếp đi nghỉ ngơi rồi.

Vương thượng đối với vị Cửu công chúa Đại An này vô cùng coi trọng. Biểu tiểu thư yêu mến hắn tự nguyện xin làm trắc phi mà Vương thượng còn chẳng mảy may động lòng, thậm chí còn hứa hẹn Bang quốc chỉ có duy nhất một vị Vương phi, đời này không cưới thêm ai nữa.​Những thiếu niên lang từng ý khí phong phát năm nào giờ đây đều đã mất đi khí chất thiếu niên.

“Người đâu! Mau đi gọi ma ma tiễn dâu và nha hoàn của Công chúa lại đây!” Bà ta vừa an ủi Lê Nguyệt vừa sai người đi mời.​Hóa ra Lê Nguyệt trước khi gả đến Bang quốc không hề biết người mình gả là hắn, mà vẫn tưởng là vị Tạ tướng quân kia.

Rất nhanh, một ma ma và hai nha hoàn đi vào. Nhìn thấy Lê Nguyệt bình an vô sự, họ mới nở nụ cười, nhanh bước tiến lên ôm lấy nàng: “Công chúa, người có sao không?”​”

Lê Nguyệt ôm chút hy vọng mong manh cuối cùng, nắm lấy tay áo Chu ma ma, giọng nói run rẩy: “Ma ma, ngươi nói xem rốt cuộc là chuyện gì thế này? Người ta gả chẳng phải là Hoài An ca ca sao?”​A Thái Đức Nhĩ năm nay hai mươi lăm tuổi.

“Tại sao chúng ta lại đến Bang quốc?” Nàng liên tục lắc đầu, không thể tin vào tất cả những điều này.​Mấy vị bằng hữu chứng kiến những biến cố ở kinh thành chỉ cảm thấy cảnh còn người mất.

Phụ hoàng mẫu hậu rõ ràng nói nàng gả cho Tạ tiểu tướng quân Tạ Hoài An, sao lại thành Vương thượng của Bang quốc?​Quân Tạ gia chưa bao giờ xuất hiện kẻ phản bội, vậy mà lại phải gánh chịu tội danh này, Tướng quân của họ cũng không nên nhận lấy kết cục như thế.

“Chắc chắn là kiệu hoa bị nhầm đúng không?”​” Trong mắt A Thái Đức Nhĩ lóe lên sự đau đớn, định tiến lên xoa mặt nàng, nhưng bị Lê Nguyệt lùi lại một bước né tránh.

“Ta muốn trở về, Hoài An ca ca còn đang đợi ta!”​Người người đều ở sau lưng bàn tán vị Cửu công chúa đến từ Đại An này không biết điều, còn có người dâng tấu xin Vương thượng lập trắc phi để làm rộng hậu cung.

Nghe thấy lời này, vị ma ma Bang quốc sợ khiếp vía, nhanh bước lên chặn đường nàng: “Vương phi, không thể được đâu! Người và Vương thượng đã hành lễ xong xuôi, giờ đã là phu thê, sao có thể gả cho tiểu tướng quân của Đại An các người nữa?”​Thân thể Lê Nguyệt cứng đờ, định vén khăn trùm đầu lên xem hắn là ai thì bị ma ma bên cạnh ngăn lại: “Vương phi, việc này không thể được đâu!

“Nói bừa!” Lê Nguyệt dùng lực hất tay bà ta ra, nét mặt lạnh băng: “Rõ ràng là Bang quốc các người bắt nạt ta!”​Hình như…

“Người ta muốn gả là Tạ tiểu tướng quân, không phải là Vương của Bang quốc các người!” Ánh mắt nàng ngấn lệ, tuổi đời còn nhỏ nhưng giọng nói đầy uy áp. Vị ma ma kia lập tức bị nàng áp chế, há miệng mà không nói được câu nào.​Chu ma ma cùng Thu Nguyệt, Thu Vũ đâu rồi?

Cho đến khi Chu ma ma nắm lấy tay nàng, Thu Nguyệt Thu Vũ sụt sùi lau nước mắt.​Vương phi?

Giọng nghẹn ngào: “Công chúa… Tạ tiểu tướng quân đã tạ thế rồi.”​Vốn định chất vấn hắn tại sao lại làm vậy, nhưng nghe thấy tiếng hỉ bà bên ngoài dùng điệu hát vui tươi mời tân nương xuống kiệu, nàng đành tạm gác lại, để sau rồi hỏi tiếp.

Tạ tướng quân đã tạ thế… Câu nói này như ma âm vĩnh cửu bên tai, xoay vần không ngớt trong màng nhĩ nàng.​”

Âm thanh xung quanh như bị nhạt đi, thân hình Lê Nguyệt chấn động dữ dội, bước chân loạng choạng đứng không vững.​Cảm giác đau đớn như dự đoán không đến.

Thu Nguyệt, Thu Vũ nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy nàng: “Công chúa, người cẩn thận!”​” Ngừng một chút, hắn rủ mắt tự giễu nhếch môi: “Dù là mang theo hận ý mà hận bản vương cả đời, Lê Nguyệt nàng cũng phải sống tốt cho ta!

“Đều là ý của Thánh thượng! Người đã sớm biết Tạ tiểu tướng quân qua đời nhưng không nói cho người biết, lại còn đồng ý hòa thân với Bang quốc, cấm túc chúng nô tỳ trong đoàn tiễn dâu khiến chúng nô tỳ không cách nào nói cho người biết…”​Chỉ trong một giấc mộng ngắn ngủi, cô như đã chứng kiến cả đời người của biết bao nhiêu con người.

“Nghe nói là tàn quân phản loạn chưa quy thuận của địch quốc lấy người làm mồi nhử khiến tiểu tướng quân phân tâm, mới bị…”​”Đừng!

Lê Nguyệt không thể chấp nhận tin tức này, gầm lên đau đớn: “Không! Ta không tin!” Nàng lắc đầu quẫn bách, không tin vào những gì mình vừa nghe thấy.​”

“Tại sao mẫu hậu không nói với ta? Tại sao phụ hoàng lại gạt ta? Ta không tin, ta không tin!”​” Một giọng nói hơi trầm thấp vang lên, xuất hiện trong tầm mắt nàng là một đôi bàn tay rộng rãi, có lực, nhìn qua giống như bàn tay quanh năm cầm dao múa kiếm.

Rõ ràng đây là phụ hoàng và mẫu hậu thương yêu nàng nhất mà, sao có thể gạt nàng?​” Nói rồi, nàng lùi về phía sau, cầm lấy kéo trên bàn hướng vào cổ mình, làm vị ma ma kia sợ đến mức mặt cắt không còn một giọt máu.

Nước mắt lăn dài trên gò má, rơi xuống đất. Khoảnh khắc nghe tin người trong mộng qua đời, trái tim nàng cũng coi như đã chết theo.​Đâu biết rằng chàng một nhà trung liệt, một lòng trung dũng.

Tình thân chẳng qua cũng chỉ là giọt nước tràn ly ép chết nàng. Nàng cúi đầu, đột nhiên bật cười, một nụ cười thê lương, thống khổ.​A Thái Đức Nhĩ trầm giọng: “Nếu nàng dám chết, ta sẽ giết sạch những người nàng mang tới!

“Có chuyện gì?” A Thái Đức Nhĩ vừa bước vào cửa đã nghe thấy tiếng ồn ào trong phòng, lo lắng Lê Nguyệt chịu tủi thân nên nhanh bước đi vào.​Trong môi trường ồn ào, nàng nghe giọng của hắn không được rõ lắm, mỉm cười mím môi đưa tay ra, để y dắt tay từng bước từng bước đi vào trong điện.

Xuất hiện trong tầm mắt là một người đàn ông mặc trang phục Bang quốc, thân hình cao lớn nhưng không hề có chi khí thô bạo. Ngũ quan thâm thúy, diện mạo anh tuấn, mặc dị phục, thắt bím tóc đặc trưng của Bang quốc.​Lời ma ma còn chưa dứt, Lê Nguyệt đã giật lấy cuốn sách bà ta đưa rồi đập mạnh xuống đất, quát lớn: “Cút đi!

Ma ma nơm nớp sợ hãi giải thích: “Tham kiến Vương thượng, Vương phi nói hôm nay người muốn gả là tiểu tướng quân Đại An, chứ không phải là người…” Nói xong lời này, bà ta cúi đầu thật thấp, không dám đối diện với hắn.​Người đã sớm biết Tạ tiểu tướng quân qua đời nhưng không nói cho người biết, lại còn đồng ý hòa thân với Bang quốc, cấm túc chúng nô tỳ trong đoàn tiễn dâu khiến chúng nô tỳ không cách nào nói cho người biết…

Quả nhiên sau khi nghe thấy lời này, sắc mặt A Thái Đức Nhĩ tức khắc trầm xuống. Hắn nhìn vị Vương phi mình vừa rước về, trong đêm động phòng hoa chúc lại nói muốn gả cho người khác. Hắn đè nén cơn giận, giữ lấy lý trí, chậm rãi hỏi nàng.​Vương thượng đối với vị Cửu công chúa Đại An này vô cùng coi trọng.

“Lời bà ta nói có thật không?”​Lê Nguyệt cảm nhận được mình đã cạn kiệt hơi tàn, nàng lấy ra miếng ngọc bội mà Tạ Hoài An tặng nàng, tỉ mỉ miết nhẹ.

Lê Nguyệt đối diện với ánh mắt của hắn, không kiêu ngạo không siểm nịnh, ánh mắt lạnh nhạt: “Phải.”​Hoàng đế Đại An đã đồng ý cuộc hòa thân này, không phải do nàng gật đầu.

“Người ta muốn gả tên là Tạ Hoài An, chứ không phải A Thái Đức Nhĩ ngươi!”​Lê Nguyệt không thể chấp nhận tin tức này, gầm lên đau đớn: “Không!

Người trong phòng nghe thấy lời này đều đổ mồ hôi hột. Đối với một người đàn ông, đêm thành thân mà tân nương lại nhớ đến người đàn ông khác, đây là một loại sỉ nhục. Không biết Vương thượng liệu có dung tha cho vị Vương phi này nữa không.​Nếu không phải vậy, với bản lĩnh của tiểu tướng quân, nếu chàng muốn mở một con đường máu, sao lại không mở nổi?

Lê Vụ như một hồn ma lảng vảng bên cạnh đứng nhìn, cũng thót tim thay cho vị Cửu công chúa này, như thể cũng cảm nhận được sự tuyệt vọng của nàng lúc này.​Lồng ngực như có ngàn vạn mũi dao đâm thấu, đau đến mức cô sắp không thở nổi.

“Lui ra ngoài hết đi.” A Thái Đức Nhĩ lạnh lùng hạ lệnh.​Cô, một người đứng ngoài nhìn vào, còn thấy tiếc nuối, thấy bất công thay cho Tạ tiểu tướng quân chưa từng gặp mặt kia.

Ngay sau đó, người hầu hạ trong phòng đều lui ra ngoài. Chu ma ma và hai tỳ nữ tiễn dâu cũng bị kéo ra ngoài cùng. Trong phòng chỉ còn lại Lê Nguyệt và A Thái Đức Nhĩ.​Nếu người có chuyện gì bất trắc, Vương thượng sẽ lấy cái mạng già này của lão nô mất!

“Nàng không muốn gả cho bản vương đến thế sao?” Trong mắt A Thái Đức Nhĩ lóe lên sự đau đớn, định tiến lên xoa mặt nàng, nhưng bị Lê Nguyệt lùi lại một bước né tránh.​Câu nói này như ma âm vĩnh cửu bên tai, xoay vần không ngớt trong màng nhĩ nàng.

Bàn tay hắn cứ thế khựng lại giữa không trung, chốc lát tự giễu cười một tiếng rồi thu tay về.​”Cho nên, Cửu công chúa tưởng rằng người mình gả hôm nay là người trong mộng của mình, Tạ Hoài An, mới tràn ngập niềm vui…

Lập tức nghe thấy vị Vương phi mà hắn hằng đêm mong nhớ thốt ra câu nói đâm thấu tim gan: “Phải! Ta và Tạ Hoài An là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã định hôn ước, ta chung tình với huynh ấy.”​Lê Nguyệt nào có hay biết, Tạ Hoài An cho đến chết cũng chưa từng nghi ngờ nàng dẫu chỉ một phân.

“Ta không biết ngươi và phụ hoàng ta đạt thành thỏa thuận gì, nhưng ta không thích ngươi, cũng không muốn làm Vương phi Bang quốc này. Xin ngươi hãy đưa ta về Đại An!”​”

Lê Nguyệt lúc này mới muộn màng nhận ra, đoàn tiễn dâu đụng độ đoàn đưa tang kia, đó lại chính là Hoài An ca ca của nàng! Sao có thể… sao nàng lại có thể…​”Đây là đâu?

A Thái Đức Nhĩ lúc này cũng hiểu ra. Hóa ra Lê Nguyệt trước khi gả đến Bang quốc không hề biết người mình gả là hắn, mà vẫn tưởng là vị Tạ tướng quân kia.​Lê Nguyệt trố mắt nhìn bàn tay bị thương của hắn, còn chưa kịp phản ứng lại: “Ngươi…

Hoàng đế Đại An đã đồng ý cuộc hòa thân này, không phải do nàng gật đầu. Nàng là người bị bịt mắt.​Lê Nguyệt đối diện với ánh mắt của hắn, không kiêu ngạo không siểm nịnh, ánh mắt lạnh nhạt: “Phải.

Nếu Tạ tướng quân còn sống, có lẽ hắn sẽ đồng ý đưa nàng về Đại An để họ hữu tình thành quyến thuộc. Nhưng Tạ tướng quân đã chết, hắn muốn ích kỷ một lần. Dù điều này rất đê tiện, nhưng hắn không thể tự tay thả nữ nhân mình yêu đi.​Nhưng chuyện này, nàng rõ ràng không hề nghe thấy chút tin tức nào.

A Thái Đức Nhĩ mím chặt môi thành một đường thẳng, nắm chặt tay, đăm đăm nhìn nàng. Trong mắt giao thoa những cảm xúc phức tạp, u uất ảm đạm, cuối cùng rủ mắt giấu đi những cảm xúc ấy, nhẹ giọng nói: “Tuyệt đối không thể.”​”Đúng, bản vương chính là vô liêm sỉ!

“Đã hành lễ xong, nàng chính là Vương phi của Bang quốc ta, là thê tử của A Thái Đức Nhĩ ta!”​Gió lạnh gầm hú, tiếng vi vút tựa như vô số tiếng nghẹn ngào tiễn biệt chàng.

“Ta tuyệt đối không nhận!” Lê Nguyệt lại từ một bên nhặt lên thanh kéo sắc bén dí vào cổ mình, gằn giọng: “Nếu ngươi dám cưỡng đoạt ta, ta sẽ tự vẫn ngay tại đây!”​Vị tiểu tướng quân trẻ tuổi đi ở phía trước nghiến răng ken két, quay đầu nhìn đoàn đưa dâu phía sau, cuối cùng không kìm được bèn lên tiếng: “Lôi tướng quân!

Trong mắt A Thái Đức Nhĩ hoảng loạn và căng thẳng: “Nàng đừng làm bừa! Lê Nguyệt, nàng yên tâm, nếu nàng không nguyện ý, ta tuyệt đối sẽ không ép buộc nàng!”​Ta và Tạ Hoài An là thanh mai trúc mã, từ nhỏ đã định hôn ước, ta chung tình với huynh ấy.

“Vậy ngươi lập tức sai người đưa ta và người của ta về Đại An!” Lê Nguyệt chỉ có thể ôm lấy chút hy vọng cuối cùng, mong vị Vương Bang quốc này có thể buông tha cho nàng.​Vị tướng quân trung niên chừng bốn mươi tuổi, mặt không chút nụ cười, vết sẹo trên mặt chính là chiến công hiển hách của ông.

A Thái Đức Nhĩ im lặng. Lê Nguyệt liền hiểu câu trả lời của hắn, nhếch môi cười, chậm rãi nhắm mắt lại, dùng lực đâm thanh kéo vào cổ.​”Có chuyện gì?

“Đừng!” A Thái Đức Nhĩ và Lê Vụ đang lơ lửng như hồn ma đồng thanh gào lên. Lê Vụ định xông lên giật lấy thanh kéo trong tay nàng, nhưng lại xuyên qua người Cửu công chúa Lê Nguyệt.​Cho nên nếu nàng không muốn nhìn thấy bản vương giết sạch bọn họ thì hãy sống cho đàng hoàng!

Cảm giác đau đớn như dự đoán không đến. A Thái Đức Nhĩ đã dùng tay đỡ lấy lưỡi kéo sắc bén ấy. Máu tươi đỏ rực nhỏ từng giọt xuống đất, binh khí “keng” một tiếng rơi vãi trên sàn.​Bách tính bàn tán xôn xao, ai nấy đều bàng hoàng nghi hoặc, không hiểu vì sao người cưới Công chúa hôm nay lại trở thành Bang Vương chứ không phải Tạ tiểu tướng quân.

Giọng nói của hắn có phần giận dữ: “Lê Nguyệt, đừng lấy tính mạng của nàng ra làm trò đùa!”​Tình thân chẳng qua cũng chỉ là giọt nước tràn ly ép chết nàng.

Lê Nguyệt trố mắt nhìn bàn tay bị thương của hắn, còn chưa kịp phản ứng lại: “Ngươi…”​kiếp sau, đổi lại là ta gặp chàng trước nhé.

A Thái Đức Nhĩ trầm giọng: “Nếu nàng dám chết, ta sẽ giết sạch những người nàng mang tới! Nàng mà chết, ta muốn họ phải chôn cùng!” Giọng nói của hắn rất bình thản, không một chút sóng bão, nhưng trong đó lại ẩn chứa thứ uy áp không thể cãi lời.​Nhưng quân tâm khó dò, lòng trung thành của họ khó lòng giãi bày, đã vậy còn dấy lên sự kiêng kỵ.

“Ngươi vô liêm sỉ!” Lê Nguyệt trừng mắt giận dữ.​”

“Đúng, bản vương chính là vô liêm sỉ! Cho nên nếu nàng không muốn nhìn thấy bản vương giết sạch bọn họ thì hãy sống cho đàng hoàng!” Ngừng một chút, hắn rủ mắt tự giễu nhếch môi: “Dù là mang theo hận ý mà hận bản vương cả đời, Lê Nguyệt nàng cũng phải sống tốt cho ta!”​” Ma ma nhìn dáng vẻ không hề hay biết của Vương phi cũng thấy kỳ lạ, nghĩ bụng chắc là Công chúa và Vương thượng chưa từng gặp mặt nên mới hỏi vậy.

Hắn biết rõ Lê Nguyệt không thể trơ mắt nhìn những người đó vì mình mà bỏ mạng, đó chính là điểm yếu của nàng. Dù phương thức này rất đê hèn, nhưng hắn không muốn buông tay.​Nghe những âm thanh náo nhiệt xung quanh, nàng thầm nghĩ hôm nay là ngày Hoài An ca ca thắng trận trở về, phủ Tướng quân chắc chắn chật kín khách khứa, chàng cũng là vị đại tướng quân khiến ai nấy đều kính sợ.

Lê Vụ nhìn Lê Nguyệt như đã chết tâm, cảm giác nàng thực sự sắp đau đến mức không thở nổi. Thứ cảm giác tuyệt vọng, bất lực, không còn nhìn thấy chút hy vọng vào bất cứ điều gì ấy dường như đang truyền sang cho cô.​Lê Vụ như một hồn ma lảng vảng bên cạnh đứng nhìn, cũng thót tim thay cho vị Cửu công chúa này, như thể cũng cảm nhận được sự tuyệt vọng của nàng lúc này.

Cơ hồ ý niệm mạnh mẽ nhất của nàng lúc này chính là: cầu chết.​Tạ Lăng ôm lấy chiếc quan tài đen, nước mắt tuôn rơi như đê vỡ.

Kể từ đó, Lê Nguyệt như mất đi sức sống, bị giam hãm trong hoàng cung Bang quốc. Không ai hạn chế đi lại của nàng, chỉ là mỗi lần ra ngoài đều có người đi theo.​Vị tiểu tướng quân ấy lau khô nước mắt, hướng về phía quan tài đen dập đầu ba cái: “Tạ Lăng biết.

Nàng cũng không muốn ra ngoài, cứ thế đóng cửa ở ẩn trong cung sâu.​Người ta vẫn nói nam nhi không dễ rơi lệ, thế nhưng khi Tướng quân vì bảo vệ họ mà xả thân hy sinh, trong lòng vẫn nhớ về vị Cửu công chúa ngây thơ kia.

Lê Vụ nhìn thấy A Thái Đức Nhĩ đúng như lời y nói, không hề cưỡng ép Cửu công chúa. Hằng ngày hắn tìm những trò mới lạ đến để dỗ nàng vui, chỉ là Cửu công chúa lần nào cũng lạnh mặt đối diện, hễ là đồ hắn gửi tới nàng đều nói không thích.​Người đời truyền tai nhau rằng chàng bị địch quốc gài bẫy nên mới rơi vào thế hạ phong, đành liều chết giết địch, anh dũng báo quốc.

Lâu dần, hành vi của A Thái Đức Nhĩ truyền ra ngoài triều đình. Người người đều ở sau lưng bàn tán vị Cửu công chúa đến từ Đại An này không biết điều, còn có người dâng tấu xin Vương thượng lập trắc phi để làm rộng hậu cung.​”

Chỉ là tất cả những kẻ bàn tán đều bị xử lý, từ đó không ai dám công khai nói nửa lời không phải về vị Cửu công chúa này nữa.​Sau khi đưa tiểu tướng quân về kinh nhập vào từ đường Tạ gia, ông sẽ theo lệnh tiểu tướng quân dẫn quân Tạ gia rút về phương Bắc, đời này không bao giờ trở lại kinh thành nữa.

Tâm bệnh khó chữa, u uất sầu não, chỉ mới nửa năm trôi qua, Cửu công chúa đã vì bệnh mà qua đời.​Vừa nghĩ đến việc đã bốn năm không gặp Hoài An ca ca, nay gặp lại đã là ngày thành thân, không biết Hoài An ca ca so với bốn năm trước có thay đổi gì không.

Lê Nguyệt cảm nhận được mình đã cạn kiệt hơi tàn, nàng lấy ra miếng ngọc bội mà Tạ Hoài An tặng nàng, tỉ mỉ miết nhẹ.​Dù phương thức này rất đê hèn, nhưng hắn không muốn buông tay.

Quân muốn thần chết, thần làm sao sống nổi.​”

Người ta nói Hoài An ca ca của nàng mãi không có viện binh tiếp ứng, cô lập không viện trợ, chàng chết trong trận đại chiến đó, người chết nhưng cờ không đổ.​Đã như thế, vị quân vương này sao có thể là minh chủ của họ được?

Mà chàng từng nói, thắng trận trở về sẽ cưới nàng, nhưng nàng vẫn không đợi được.​Mau đi gọi ma ma tiễn dâu và nha hoàn của Công chúa lại đây!

Tạ tiểu tướng quân của nàng chết vào cái ngày đáng lẽ ra phải chiến thắng trở về. Quần thần dâng tấu, quân vương nghi kỵ, vậy mà những vị đại thần đó vẫn không cảm thấy mình làm sai ở đâu, sợ công cao cái chủ nên tự tác chủ trương.​Hắn nhìn vị Vương phi mình vừa rước về, trong đêm động phòng hoa chúc lại nói muốn gả cho người khác.

Đâu biết rằng chàng một nhà trung liệt, một lòng trung dũng. Nàng hận thân phận của mình, cũng hận chốn hoàng gia vô tình này.​A Thái Đức Nhĩ đã dùng tay đỡ lấy lưỡi kéo sắc bén ấy.

Nàng cố thở một hơi cuối cùng, bắt A Thái Đức Nhĩ thề không được làm khó người của nàng, nếu họ muốn rời đi thì hãy toại nguyện cho họ.​Rất nhanh, một ma ma và hai nha hoàn đi vào.

A Thái Đức Nhĩ ngấn lệ gật đầu đồng ý, nàng mới yên tâm, trút bỏ gánh nặng mỉm cười.​Các tướng sĩ nhìn cảnh đó mà lòng xót xa, mắt hoen lệ, sụt sịt.

“Tạ Hoài An… kiếp sau, đổi lại là ta đến tìm chàng trước nhé.”​Trong thư nói Cửu công chúa hẹn gặp chàng ở doanh trại, kẻ đó còn gửi tới vật tín vật đính ước thân thiết của Công chúa.

Cửu công chúa đơn thuần, thiên chân lại thiện lương chết ở tha hương. Hoàng hậu chịu đả kích nặng nề, từ đó ở hậu cung tụng kinh niệm Phật không màng thế sự. Tiểu hoàng tử náo loạn bị Thánh thượng cấm túc một tháng.​”Vương thượng của chúng ta là A Thái Đức Nhĩ, tướng mạo anh tuấn, là dũng sĩ uy vũ nhất Bang quốc ta!

Vị Vu thái phó trẻ tuổi sau khi biết Cửu công chúa gả cho Vương Bang quốc đã từng vào cung can gián Thánh thượng rằng việc này bất công với công chúa, nhưng lại làm dấy lên long nhẫn, bị giáng chức làm thứ dân.​”Người đâu!

Mấy vị bằng hữu chứng kiến những biến cố ở kinh thành chỉ cảm thấy cảnh còn người mất.​”Nàng không muốn gả cho bản vương đến thế sao?

Huynh muội Trình gia đến thành Lạc Dương mở một gia thục làm thầy giáo, đồng thời mời Vu thái phó về tọa trấn.​Lê Vụ nhìn Lê Nguyệt như đã chết tâm, cảm giác nàng thực sự sắp đau đến mức không thở nổi.

Ái nữ Thượng thư Chu Gia Vũ cùng bằng hữu Tiểu Hầu Gia cũng rời kinh đi du ngoạn giang hồ, không muốn trở lại chốn đau thương ấy nữa.​”

Những thiếu niên lang từng ý khí phong phát năm nào giờ đây đều đã mất đi khí chất thiếu niên.​Hắn biết rõ Lê Nguyệt không thể trơ mắt nhìn những người đó vì mình mà bỏ mạng, đó chính là điểm yếu của nàng.

Lê Vụ đau đến mức ngồi sụp xuống ôm lấy chính mình. Chỉ trong một giấc mộng ngắn ngủi, cô như đã chứng kiến cả đời người của biết bao nhiêu con người.​Dưới sự hướng dẫn, hai người đã bái đường thành thân mà không phát hiện ra điều gì bất thường.

Hình như… đây vốn không nên là kết cục này…