Đêm Kinh Thị Thích Hợp Kết Hôn

Chương 30

Lên đến đỉnh núi thì đã là 12 giờ rưỡi, khoảng thời gian này đúng lúc là giờ cơm, du khách thắp hương xong đều hướng về phía nhà ăn của chùa để dùng bữa.​* Công lao quá lớn làm rung chuyển, khiếp sợ đến cả bậc quân chủ

Tuy buổi sáng đã ăn điểm tâm, nhưng trải qua một trận vận động leo núi này cũng đã tiêu hao gần hết, mấy người quyết định thắp hương xong cũng đi nếm thử cơm chay trong chùa.​Rêu xanh bò lan qua từng kẽ hở của bậc đá, ướt đẫm nhưng lại hiện lên sức sống giữa ngày đông, không khí phảng phất hương lá thông cùng mùi gỗ mục lâu năm vô cùng thanh khiết.

Rêu xanh bò lan qua từng kẽ hở của bậc đá, ướt đẫm nhưng lại hiện lên sức sống giữa ngày đông, không khí phảng phất hương lá thông cùng mùi gỗ mục lâu năm vô cùng thanh khiết.​”

Giữa trưa mặt trời treo lơ lửng trên đỉnh đầu, ánh nắng chiếu xuống mang sắc vàng nhạt, cực kỳ ấm áp. Tượng sư tử đá trên mái đền sừng sững như một vị thần Phật, canh giữ ngôi chùa này, nơi chóp mũi ngập tràn mùi hương khói nồng nàn nhưng không hề gay mũi.​Sau bữa ăn, họ đi dạo theo con đường nhỏ sau núi để tiêu thức ăn.

Làn khói nghi ngút bay thẳng lên không trung, mấy người đi vào bên trong, mỗi người mua một bó hương.​Lê Vụ đứng trong gian phòng, nhìn căn phòng đậm màu sắc cổ kính, trang trí màu đỏ vô cùng hỷ khí, giống như khung cảnh chuẩn bị xuất giá của tân nương trong phim cổ trang.

Cả nhóm cùng quỳ trên tấm nệm thảm màu vàng kim trong chính điện, lúc này thần thái ai nấy đều vô cùng nghiêm túc, đó là sự kính sợ đối với thần Phật.​Lê Vụ nhìn dáng vẻ căng thẳng của họ liền bật cười: “Không sao đâu, chắc là do cái thân thể này của tớ làm kiêu quá thôi, lâu rồi không vận động, hôm nay leo núi chắc cơ thể chưa kịp hồi phục, nghỉ ngơi một chút là khỏi ấy mà.

Mọi người đều nhắm chặt hai mắt, dáng vẻ thành kính, pho tượng Phật trong điện như đang mỉm cười nhìn ngắm chúng sinh.​”

Ánh nắng bên ngoài điện phản chiếu vào trong, bóng sáng loang lổ chiếu lên người họ, vàng rực rỡ. Vị đại sư mặc áo cà sa đứng bên cạnh, nét mặt từ hòa nhìn mấy người mỉm cười, một tay dựng đứng trước ngực, nỉ non niệm một câu “A Di Đà Phật”.​Đạo Hòa đại sư vuốt chòm râu dưới cằm, mỉm cười rất đỗi ôn hòa: “Các vị thí chủ đã đến đây rồi, có muốn gieo một quẻ xin thăm không?

Người xưa có câu Phật quang sẽ giáng xuống những người có tấm lòng chân thành, xem ra vài vị thí chủ đây có duyên với ngôi chùa này, tình cảm giữa các vị cũng thật là hiếm có.​Tượng sư tử đá trên mái đền sừng sững như một vị thần Phật, canh giữ ngôi chùa này, nơi chóp mũi ngập tràn mùi hương khói nồng nàn nhưng không hề gay mũi.

Lê Vụ tay cầm nén hương, thầm khấn nguyện trong lòng, chỉ cầu mong gia đình an khang, người thân bạn bè vui vẻ vô ưu, ngày tháng cứ tiếp tục hạnh phúc như hiện tại là đủ rồi.​Đạo Hòa đại sư cúi người nhặt hai thẻ xăm lên, Lê Vụ nhìn rõ nội dung trên thẻ xăm lập tức cong mắt cười, kéo kéo tay áo Tạ Tân Niên, kích động nói: “Là quẻ Thượng Thượng, đại cát!

Khoảnh khắc mở mắt ra, cô nhận ra bên cạnh có một ánh mắt rõ ràng đang nhìn mình. Cô nghiêng đầu đối diện với đôi mắt đong đầy ý cười kia, ngẩn ngơ mất hai giây.​Tại sao, tim lại đau thế này.

Siết chặt nén hương trong tay, cô mím môi: “Tạ Tân Niên, anh cứ nhìn em chằm chằm thế làm gì, trên mặt em dính tro à?”​Một dĩa cải thảo xào, một bát canh đậu phụ, một chén cơm trắng, ít muối ít dầu, nhưng ăn vào lại cảm thấy vô cùng ngon miệng, cải thảo thanh ngọt, cơm thơm dẻo xốp.

Tạ Tân Niên mỉm cười lắc đầu: “Đâu có, chỉ là cảm thán bà xã anh sao mà đẹp thế thôi.”​Trên đường ra khỏi thành lại gặp một đội ngũ giơ cờ trắng, kéo quan tài đen, chuyện hỷ chuyện tang đụng nhau, đội ngũ đưa tang chủ động dừng lại nhường đường cho chuyện hỷ đi trước.

Mấy người bên cạnh: “…”​Quẻ xăm của Chu Giai Ngư qua lời giải xăm của Đạo Hòa đại sư: “Thí chủ tâm tính tự do, hai chữ duyên phận hãy còn quá sớm.

“A Niên, cậu thay đổi rồi.”​”

“Không, Tạ cẩu, cậu thức tỉnh rồi.”​Rèm kiệu bị gió thổi vén lên, Lê Nguyệt nhìn ra bên ngoài không hiểu sao nhìn thấy chiếc quan tài đen kia, lồng ngực lại thấy ngột ngạt không thở nổi, giơ tay ra hiệu cho kiệu dừng lại, nhẹ nhàng cất tiếng hỏi.

Sắc mặt mấy người có chút vi diệu, không ai là không có ý trêu chọc.​Siết chặt nén hương trong tay, cô mím môi: “Tạ Tân Niên, anh cứ nhìn em chằm chằm thế làm gì, trên mặt em dính tro à?

Nếu như hồi đại học Tạ Tân Niên cũng mặt dày mày dạn, vô liêm xỉ làm “l**m cẩu” của Lê Vụ thế này, biết đâu đã sớm cảm hóa được cô rồi.​” Đạo Hòa đại sư nhìn nội dung trên quẻ xăm, nhíu mày nhắc nhở: “Thí chủ tấm lòng lương thiện, cần thời thời khắc khắc đề phòng tiểu nhân, nếu xử lý không khéo e thành nghiệt duyên.

Khéo thật, quen biết bao nhiêu lâu giờ mới nhìn rõ bộ mặt thật của anh, bây giờ họ dám bảo đảm, Lê Vụ bảo Tạ Tân Niên đi đằng đông anh tuyệt đối không đi đằng tây, bảo anh đánh chó anh tuyệt đối không đuổi gà.​”

“Ước điều gì thế?” Tạ Tân Niên nhận lấy cái lườm của cô, cười khẽ một tiếng.​Lên núi rồi dường như thời gian cũng chậm lại, cành cây rừng đông đan xen vào nhau như một tấm lưới màu xám, thỉnh thoảng còn gặp được một con sóc ôm quả thông chuyền lên cành cây.

Lê Vụ đứng dậy: “Không nói cho anh biết, nói ra là không linh nghiệm nữa đâu.”​Cũng giống như lúc này, ba cô gái nhỏ nô đùa phía trước, ba người phía sau thong thả bước theo, trò chuyện đứt quãng, điều duy nhất không đổi là ánh mắt của người ở giữa vẫn chỉ khóa chặt trên một bóng hình, vĩnh viễn không thay đổi.

Nói xong cô cắm hương vào lư hương, tàn hương vô tình rơi xuống làm cô giật mình, rớt lên lưng bàn tay. Cô khẽ hít một hơi khí lạnh, rồi phủi sạch đi.​Trình Gia Nguyệt gật đầu: “Con hiểu rồi, chắc chắn là duyên phận của con vẫn chưa tới thôi.

Ngẩng đầu nhìn pho tượng Phật hiền từ, trong lòng không hiểu sao lại trào dâng một cảm giác khó tả, nhói đau nhè nhẹ, như thể có thứ gì đó đang dẫn dắt cảm xúc của cô, một nỗi buồn không rõ lý do vây hãm lấy cô.​Nói rồi nàng định hạ kiệu, nhưng lại bị thị vệ đánh mạnh vào cổ ngất đi, đưa trở lại vào kiệu: “Công chúa, người đừng trách thuộc hạ, thánh lệnh khó cãi.

Lê Vụ không khỏi chau mày, Tạ Tân Niên nhận ra sự bất thường của cô liền đỡ lấy người, căng thẳng hỏi: “Sao thế?”​Đạo Hòa đại sư lắc đầu: “Đó là thiên cơ, lão nạp không tiện nói nhiều, thí chủ chỉ cần nhớ kỹ phải cẩn thận đề phòng, tuyệt đối đừng thả lỏng cảnh giác quá mức tin tưởng người khác.

“Không sao.” Lê Vụ thu hồi ánh mắt, lúc này mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.​Lời này vừa thốt ra, Trình Gia Hủ còn căng thẳng hơn cả bản thân em gái: “Dám hỏi đại sư có phép giải quẻ không, em gái con có bị tổn thương không?

“Sao vậy?” Chu Giai Ngư và Trình Gia Nguyệt nhanh chân bước lên kiểm tra.​Lê Vụ nhặt hai chiếc lá khô, từ từ mở rộng hai tay cảm nhận làn gió núi ập vào mặt: “Thanh mát quá, gió thật là tự do.

Lê Vụ nhìn dáng vẻ căng thẳng của họ liền bật cười: “Không sao đâu, chắc là do cái thân thể này của tớ làm kiêu quá thôi, lâu rồi không vận động, hôm nay leo núi chắc cơ thể chưa kịp hồi phục, nghỉ ngơi một chút là khỏi ấy mà.”​Trình Gia Hủ cạn lời nhìn anh em tốt: “Làm như cậu không độc thân không bằng.

Tạ Tân Niên có chút không yên tâm: “Trong chùa có phòng khách dành cho du khách nghỉ ngơi, chút nữa dùng bữa xong nghỉ một chút rồi hẵng xuống núi.”​”

Mấy người không có ý kiến gì, dù sao cũng mới lên núi, không gấp gáp xuống núi sớm như vậy, phong cảnh trên núi cực tốt, dạo quanh một chút cũng hay.​Người trên giường níu lấy chăn ngồi dậy, giữa lông mày là niềm vui không giấu nổi, mang theo sự e ấp đặc trưng của thiếu nữ.

Đạo Hòa đại sư vuốt chòm râu dưới cằm, mỉm cười rất đỗi ôn hòa: “Các vị thí chủ đã đến đây rồi, có muốn gieo một quẻ xin thăm không?”​Lê Nguyệt muốn bước xuống kiệu, nhường cho đội ngũ tang sự đi trước: “Đã như vậy, vì nước hi sinh chính là trung dũng chi sĩ của Đại An ta, bản công chúa nên nhường đường.

Vừa nghe đến chuyện xóc xăm, Trì Ngạn liền hăng hái: “Đại sư là xăm gì thế, xăm nhân duyên ạ?”​”

Anh ta kéo Trình Gia Hủ qua, hào hứng nói: “A Hủ cậu mau qua gieo một quẻ đi, biết đâu hoa đào của cậu lại ở chính chỗ này đấy.”​Nếu như hồi đại học Tạ Tân Niên cũng mặt dày mày dạn, vô liêm xỉ làm “l**m cẩu” của Lê Vụ thế này, biết đâu đã sớm cảm hóa được cô rồi.

Trình Gia Hủ cạn lời nhìn anh em tốt: “Làm như cậu không độc thân không bằng.”​Anh ta kéo Trình Gia Hủ qua, hào hứng nói: “A Hủ cậu mau qua gieo một quẻ đi, biết đâu hoa đào của cậu lại ở chính chỗ này đấy.

“Tớ đúng là độc thân mà.” Nói một cách vô cùng đương nhiên: “Tớ đây là nghĩ cho anh em đấy chứ, cậu xem tớ tốt với cậu chưa kìa.”​Lê Vụ tay cầm nén hương, thầm khấn nguyện trong lòng, chỉ cầu mong gia đình an khang, người thân bạn bè vui vẻ vô ưu, ngày tháng cứ tiếp tục hạnh phúc như hiện tại là đủ rồi.

“Tốt gớm, tớ thấy cậu chỉ mong sau này tớ tìm được một con hổ cái để bị quản cho chặt chẽ thì có.” Trình Gia Hủ không kìm được mắng cười một câu, làm mấy người trêu chọc cười theo.​Bóng cây ngoài cửa sổ lay động, thỉnh thoảng có chú chim đậu trên cành rồi lại vỗ cánh bay lên không trung, yên tĩnh đến mức như thể thời gian đã ngưng đọng lại.

Chó chê mèo lắm lông, đều là chó độc thân cả, cuối cùng hai người họ đều hỏi về nhân duyên.​” Trong mắt bà giấu kín sự xót xa, áy náy, cùng một chút bất lực không thể làm gì được.

Theo chỉ dẫn trên quẻ xăm, cả hai đều là: Thuận theo tự nhiên.​”Không sao.

Chu Giai Ngư và Trình Gia Nguyệt cũng tò mò hoa đào của mình rốt cuộc ở đâu, cũng hỏi về nhân duyên.​Đạo Hòa đại sư sảng khoái cười lớn, tay cầm hai thẻ xăm nhẹ nhàng mài giũa: “Mọi thứ đều là duyên phận trời định, mong hai vị thí chủ trân trọng.

Quẻ xăm của Chu Giai Ngư qua lời giải xăm của Đạo Hòa đại sư: “Thí chủ tâm tính tự do, hai chữ duyên phận hãy còn quá sớm.”​Tạ Tân Niên mỉm cười lắc đầu: “Đâu có, chỉ là cảm thán bà xã anh sao mà đẹp thế thôi.

“Còn con thì sao ạ?” Trình Gia Nguyệt đưa quẻ xăm trong tay cho đại sư, có chút mong chờ chờ đợi lời giải xăm.​” Cô cũng vậy.

“Thí chủ chớ gấp, để ta từ từ nói.” Đạo Hòa đại sư nhìn nội dung trên quẻ xăm, nhíu mày nhắc nhở: “Thí chủ tấm lòng lương thiện, cần thời thời khắc khắc đề phòng tiểu nhân, nếu xử lý không khéo e thành nghiệt duyên.”​Cửu công chúa lại là do Đương kim Thánh thượng và Hoàng hậu sinh ra, là vị công chúa được sủng ái nhất trong triều, mối hôn sự này lại được đính ước từ thưở nhỏ, thực sự là lương duyên, giai ngẫu thiên thành*, người trong thiên hạ ai nấy đều chúc phúc.

Lời này vừa thốt ra, Trình Gia Hủ còn căng thẳng hơn cả bản thân em gái: “Dám hỏi đại sư có phép giải quẻ không, em gái con có bị tổn thương không?”​Hai người tay cầm ống xăm, tâm không tạp niệm xóc ống xăm, gần như cùng lúc, hai thẻ xăm rơi xuống đất, phát ra tiếng va chạm lanh lảnh.

Đạo Hòa đại sư lắc đầu: “Đó là thiên cơ, lão nạp không tiện nói nhiều, thí chủ chỉ cần nhớ kỹ phải cẩn thận đề phòng, tuyệt đối đừng thả lỏng cảnh giác quá mức tin tưởng người khác.”​”Sao vậy?

Trình Gia Nguyệt gật đầu: “Con hiểu rồi, chắc chắn là duyên phận của con vẫn chưa tới thôi.”​”

Trình Gia Hủ trong lòng đã thầm tính toán, sau chuyện này nhất định phải chú ý nhiều hơn đến tình hình xung quanh em gái, nếu có kẻ tâm mưu bất chính tiếp cận nhất định sẽ b*p ch*t ngay từ trong trứng nước, không để hắn có cơ hội làm hại em gái mình.​Sau khi rời khỏi chùa, mấy người được một vị hòa thượng dẫn xuống dùng cơm chay.

Vợ chồng Lê Vụ và Tạ Tân Niên dĩ nhiên không cần cầu nhân duyên, đã đến đây rồi thì cũng gieo một quẻ hỏi về vận thế.​Nói xong cô cắm hương vào lư hương, tàn hương vô tình rơi xuống làm cô giật mình, rớt lên lưng bàn tay.

Hai người tay cầm ống xăm, tâm không tạp niệm xóc ống xăm, gần như cùng lúc, hai thẻ xăm rơi xuống đất, phát ra tiếng va chạm lanh lảnh.​”

“Là quẻ Thượng Thượng!”​”

“Wok hai người đồng bộ kinh vậy, đều là quẻ Thượng Thượng kìa.”​”

Đạo Hòa đại sư cúi người nhặt hai thẻ xăm lên, Lê Vụ nhìn rõ nội dung trên thẻ xăm lập tức cong mắt cười, kéo kéo tay áo Tạ Tân Niên, kích động nói: “Là quẻ Thượng Thượng, đại cát!”​”A Niên, cậu thay đổi rồi.

Cô đang cười, còn anh thì ngắm nhìn cô cười, trong lòng trong mắt chỉ có mình cô, ánh mắt dịu dàng đến cực điểm: “Ừm, đại cát.”​Câu này nghe như nghĩa trên mặt chữ, lại như ẩn chứa thâm ý khác, chỉ là lúc này họ không nghe ra được thâm ý trong đó.

Đạo Hòa đại sư sảng khoái cười lớn, tay cầm hai thẻ xăm nhẹ nhàng mài giũa: “Mọi thứ đều là duyên phận trời định, mong hai vị thí chủ trân trọng.”​”Ừm, ta biết rồi, đừng để Hoài An ca ca phải chờ lâu.

Câu này nghe như nghĩa trên mặt chữ, lại như ẩn chứa thâm ý khác, chỉ là lúc này họ không nghe ra được thâm ý trong đó.​Thánh thượng lấy đó h**p bức, nếu Cửu công chúa không gả sang Bang quốc hòa thân, liền bắt nàng cùng Tạ tiểu tướng quân thành một đôi uyên ương khốn khổ, đây là muốn lấy mạng công chúa mà…

Sau khi rời khỏi chùa, mấy người được một vị hòa thượng dẫn xuống dùng cơm chay.​”Là quẻ Thượng Thượng!

Một dĩa cải thảo xào, một bát canh đậu phụ, một chén cơm trắng, ít muối ít dầu, nhưng ăn vào lại cảm thấy vô cùng ngon miệng, cải thảo thanh ngọt, cơm thơm dẻo xốp.​”Ước điều gì thế?

Sau bữa ăn, họ đi dạo theo con đường nhỏ sau núi để tiêu thức ăn. Sự thanh tĩnh giữa rừng núi dường như tách biệt hẳn với sự náo nhiệt sầm uất của thành phố, khiến con người ta cảm nhận được sự an bình, tĩnh lặng hiếm có.​”

Lên núi rồi dường như thời gian cũng chậm lại, cành cây rừng đông đan xen vào nhau như một tấm lưới màu xám, thỉnh thoảng còn gặp được một con sóc ôm quả thông chuyền lên cành cây.​”

Quầng sáng màu cam chiếu lên người nó, tôn lên lớp lông vô cùng mềm mại sạch sẽ. Phía xa xa thoáng nghe thấy tiếng chuông chùa, từng tiếng từng tiếng, chậm rãi mà ngân dài, dường như nhịp thở của chính mình cũng chậm theo.​Giữa trưa mặt trời treo lơ lửng trên đỉnh đầu, ánh nắng chiếu xuống mang sắc vàng nhạt, cực kỳ ấm áp.

Lê Vụ nhặt hai chiếc lá khô, từ từ mở rộng hai tay cảm nhận làn gió núi ập vào mặt: “Thanh mát quá, gió thật là tự do.” Cô cũng vậy.​Mấy người bên cạnh: “…

Khóe môi khẽ nhếch lên, cảm nhận khoảnh khắc đẹp đẽ này, ba chị em tốt vừa đi vừa dừng lại thảo luận về cảnh vật xung quanh, có khi là một chiếc lá kỳ lạ, có khi là chú chim bay qua trên trời, hay ngọn tháp đá xa xa kia, không gì là không thể trò chuyện.​Sau khi trùm khăn voan đỏ, nhìn con gái được dìu ra khỏi cửa, bà đứng dậy loạng choạng vài bước, nước mắt trào ra khỏi bờ mi, ma ma bên cạnh vội vàng đỡ lấy bà.

Phía sau, ba người đàn ông thong thả bước theo, thần thái thong dong, cũng là sự thư giãn hiếm có.​”Ma ma, ta thật vô dụng, ngay cả con gái của mình cũng không bảo vệ nổi.

Khung cảnh này như kéo họ về nhiều năm trước, khi ấy còn là những thiếu niên ngây ngô, khoác trên mình bộ đồng phục nhà trường gò bó nhưng vẫn không che giấu được tinh thần phấn chấn và sự sáng lạn ngập tràn khí chất thiếu niên.​Lê Vụ đứng dậy: “Không nói cho anh biết, nói ra là không linh nghiệm nữa đâu.

Cũng giống như lúc này, ba cô gái nhỏ nô đùa phía trước, ba người phía sau thong thả bước theo, trò chuyện đứt quãng, điều duy nhất không đổi là ánh mắt của người ở giữa vẫn chỉ khóa chặt trên một bóng hình, vĩnh viễn không thay đổi.​Cô nghiêng đầu đối diện với đôi mắt đong đầy ý cười kia, ngẩn ngơ mất hai giây.

Dạo một lúc, Lê Vụ thật sự cảm thấy hơi buồn ngủ, cả nhóm cũng chuẩn bị nghỉ ngơi một chút, đợi chiều rồi đi cáp treo xuống núi, thời gian hoàn toàn không gấp gáp.​Cả nhóm cùng quỳ trên tấm nệm thảm màu vàng kim trong chính điện, lúc này thần thái ai nấy đều vô cùng nghiêm túc, đó là sự kính sợ đối với thần Phật.

Lê Vụ cùng Chu Giai Ngư, Trình Gia Nguyệt ba người ở chung một phòng khách, căn nhà gỗ phong cách Tân Trung Hoa, ba chiếc giường nhỏ ghép lại với nhau, ba người nằm chung trò chuyện một hồi rồi dần chìm vào giấc mộng lúc nào không hay.​” Đội ngũ đưa quan tài đều là binh lính, e rằng người trong quan tài là người trong quân ngũ, nghĩ đến tầng này nàng siết chặt nắm tay, không khỏi có chút căng thẳng.

Còn phòng bên cạnh, vốn dĩ ba người đàn ông không có cảm giác buồn ngủ, nhưng có lẽ do mùi hương trầm trong phòng có công hiệu hỗ trợ giấc ngủ, nên cũng chìm vào giấc ngủ.​”

Bóng cây ngoài cửa sổ lay động, thỉnh thoảng có chú chim đậu trên cành rồi lại vỗ cánh bay lên không trung, yên tĩnh đến mức như thể thời gian đã ngưng đọng lại.​Cô đang cười, còn anh thì ngắm nhìn cô cười, trong lòng trong mắt chỉ có mình cô, ánh mắt dịu dàng đến cực điểm: “Ừm, đại cát.

… Giấc mơ …​”

Lê Vụ cảm thấy mình rơi vào cõi mộng, lại giống như đã trải qua một giấc mơ dài đằng đẵng, nhưng trong mơ lại quá đỗi chân thực, khiến cô không thể phân biệt được đâu là thực đâu là mộng.​Cửu công chúa đến chính điện bái biệt phụ mẫu, triều thần tiễn đưa, nàng thực hiện xong bái biệt lễ, quay người chậm rãi bước xuống bậc thang.

Trong lúc mơ hồ cô nghe thấy có người gọi mình: “Công chúa, Công chúa đừng ngủ nữa, hôm nay là ngày đại hỷ của người đấy, mau thức dậy thay y phục thôi.”​Người xưa có câu Phật quang sẽ giáng xuống những người có tấm lòng chân thành, xem ra vài vị thí chủ đây có duyên với ngôi chùa này, tình cảm giữa các vị cũng thật là hiếm có.

Là đang gọi cô sao? Lê Vụ đứng trong gian phòng, nhìn căn phòng đậm màu sắc cổ kính, trang trí màu đỏ vô cùng hỷ khí, giống như khung cảnh chuẩn bị xuất giá của tân nương trong phim cổ trang.​Cửu công chúa rưng rưng nước mắt bịn rịn chia tay, bước lên kiệu hoa, đội ngũ đưa dâu bắt đầu tấu nhạc, khúc nhạc vui tươi, chỉ là trận tuyết lớn rợp trời này lại thêm vài phần ảm đạm thê lương.

Nha hoàn kia vô cùng vui mừng, nhìn chủ tử nhà mình mỉm cười rạng rỡ thay cô cảm thấy hạnh phúc. Người trên giường níu lấy chăn ngồi dậy, giữa lông mày là niềm vui không giấu nổi, mang theo sự e ấp đặc trưng của thiếu nữ.​”

“Ừm, ta biết rồi, đừng để Hoài An ca ca phải chờ lâu.”​Cô khẽ hít một hơi khí lạnh, rồi phủi sạch đi.

Trong cung trên dưới trang hoàng hỷ khí, ai mà không biết Tạ tiểu tướng quân xông pha trận mạc vì Đại An ở biên cương đã đại thắng trở về, nay khải hoàn trở về để thành hôn cùng Cửu công chúa.​Rốt cuộc là tại sao chứ?

Tạ gia một nhà trung dũng, chỉ còn lại một mình Tạ tiểu tướng quân, 13 tuổi tòng quân, chiến công vô số, văn võ song toàn, mới tròn 20 tuổi đã chiến công hiển hách, là đệ nhất nhân đương triều, vạn người kính ngưỡng.​Khéo thật, quen biết bao nhiêu lâu giờ mới nhìn rõ bộ mặt thật của anh, bây giờ họ dám bảo đảm, Lê Vụ bảo Tạ Tân Niên đi đằng đông anh tuyệt đối không đi đằng tây, bảo anh đánh chó anh tuyệt đối không đuổi gà.

Cửu công chúa lại là do Đương kim Thánh thượng và Hoàng hậu sinh ra, là vị công chúa được sủng ái nhất trong triều, mối hôn sự này lại được đính ước từ thưở nhỏ, thực sự là lương duyên, giai ngẫu thiên thành*, người trong thiên hạ ai nấy đều chúc phúc.​Còn phòng bên cạnh, vốn dĩ ba người đàn ông không có cảm giác buồn ngủ, nhưng có lẽ do mùi hương trầm trong phòng có công hiệu hỗ trợ giấc ngủ, nên cũng chìm vào giấc ngủ.

Giai ngẫu thiên thành

​” Tạ Tân Niên nhận lấy cái lườm của cô, cười khẽ một tiếng.Trời sinh một cặp/Xứng đôi vừa lứa/Lương duyên trời định​Chu Giai Ngư và Trình Gia Nguyệt cũng tò mò hoa đào của mình rốt cuộc ở đâu, cũng hỏi về nhân duyên.

Cả phòng nha hoàn, ma ma quây quần bên cạnh Cửu công chúa, trang điểm cho nàng rạng rỡ xinh đẹp, người thiếu nữ đong đầy hạnh phúc, trong mắt lấp lánh niềm vui được gả cho người mình yêu.​Sự thanh tĩnh giữa rừng núi dường như tách biệt hẳn với sự náo nhiệt sầm uất của thành phố, khiến con người ta cảm nhận được sự an bình, tĩnh lặng hiếm có.

Khoác lên mình bộ tân nương y phục được chuẩn bị kỹ lưỡng, điểm tô son phấn, đầu đội kim sức, nụ cười rạng rỡ. Trước gương, người phụ nữ gấm vóc lụa là nắm lấy tay nàng, ánh mắt có phần đau thương.​”Thí chủ chớ gấp, để ta từ từ nói.

Lê Nguyệt cứ ngỡ mẫu hậu không lỡ xa mình khi gả đi, vành mắt ướt đẫm mỉm cười an ủi: “Mẫu hậu, hôm nay là ngày đại hỷ của nhi thần, Nguyệt Nhi không muốn mẫu hậu không vui, dù sao cũng ở trong kinh thành, phủ Tướng quân lại gần hoàng cung, nếu mẫu hậu nhớ Nguyệt Nhi, con sẽ vào cung thăm mẫu hậu.”​Khoác lên mình bộ tân nương y phục được chuẩn bị kỹ lưỡng, điểm tô son phấn, đầu đội kim sức, nụ cười rạng rỡ.

Hoàng hậu rưng rưng nước mắt, nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng bàn tay nàng, gật đầu nói: “Mẫu hậu tận mắt nhìn thấy Nguyệt Nhi của ta gả đi, đây là vui mừng đấy chứ.” Trong mắt bà giấu kín sự xót xa, áy náy, cùng một chút bất lực không thể làm gì được.​”Không, Tạ cẩu, cậu thức tỉnh rồi.

Sau khi trùm khăn voan đỏ, nhìn con gái được dìu ra khỏi cửa, bà đứng dậy loạng choạng vài bước, nước mắt trào ra khỏi bờ mi, ma ma bên cạnh vội vàng đỡ lấy bà.​” Nói một cách vô cùng đương nhiên: “Tớ đây là nghĩ cho anh em đấy chứ, cậu xem tớ tốt với cậu chưa kìa.

“Ma ma, ta thật vô dụng, ngay cả con gái của mình cũng không bảo vệ nổi.”​Trong lúc mơ hồ cô nghe thấy có người gọi mình: “Công chúa, Công chúa đừng ngủ nữa, hôm nay là ngày đại hỷ của người đấy, mau thức dậy thay y phục thôi.

Vị ma ma kia cũng đầy lòng ưu phiền, Cửu công chúa cũng là do bà nhìn lớn lên, làm sao mà không đau lòng cho được chứ: “Nương nương, người cũng là muôn vàn bất lực, biết làm sao được.”​Vợ chồng Lê Vụ và Tạ Tân Niên dĩ nhiên không cần cầu nhân duyên, đã đến đây rồi thì cũng gieo một quẻ hỏi về vận thế.

Chỉ đáng thương cho Cửu công chúa, cứ ngỡ hôm nay mình được gả cho người trong mộng, đâu biết rằng Tạ tiểu tướng quân công cao chấn chủ*, đã bị Thánh thượng sai người ám sát, lúc này di thể đang trên đường áp tải về kinh, chỉ là, ngày trở về kinh này e rằng đã là một cái xác không hồn…​ Giấc mơ …

Công cao chấn chủ

​”Wok hai người đồng bộ kinh vậy, đều là quẻ Thượng Thượng kìa.Công lao quá lớn làm rung chuyển, khiếp sợ đến cả bậc quân chủ 

Thánh thượng lấy đó h**p bức, nếu Cửu công chúa không gả sang Bang quốc hòa thân, liền bắt nàng cùng Tạ tiểu tướng quân thành một đôi uyên ương khốn khổ, đây là muốn lấy mạng công chúa mà…​Phía sau, vị thái phó trẻ tuổi đứng bên cạnh tiểu hoàng tử nét mặt ảm đạm, nụ cười nơi khóe môi có chút miễn cưỡng nhưng cũng chân thành chúc phúc.

Thần tử danh tiếng lẫy lừng, quân vương nghi kỵ, tình thân cũng khó chống lại sự vô tình.​”Tốt gớm, tớ thấy cậu chỉ mong sau này tớ tìm được một con hổ cái để bị quản cho chặt chẽ thì có.

Nhìn thấy cảnh này, Lê Vụ như một người đứng ngoài cuộc vô cùng khó hiểu, cô giống như một linh hồn lơ lửng đang quan sát cuộc đời của người khác, chỉ là cô không hiểu rõ ràng con gái được gả cho người mình yêu, tại sao vị Hoàng hậu này nhìn lại không hề vui vẻ, mà lại đau thương đến thế.​” Lê Vụ thu hồi ánh mắt, lúc này mới cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút.

Cô chậm rãi ôm lấy lồng ngực, gương mặt trong chớp mắt trở nên tái nhợt, ngồi xổm xuống đất hồi lâu mới dịu lại.​Phía sau, ba người đàn ông thong thả bước theo, thần thái thong dong, cũng là sự thư giãn hiếm có.

Tại sao, tim lại đau thế này.​”

Cửu công chúa đến chính điện bái biệt phụ mẫu, triều thần tiễn đưa, nàng thực hiện xong bái biệt lễ, quay người chậm rãi bước xuống bậc thang.​Tạ gia một nhà trung dũng, chỉ còn lại một mình Tạ tiểu tướng quân, 13 tuổi tòng quân, chiến công vô số, văn võ song toàn, mới tròn 20 tuổi đã chiến công hiển hách, là đệ nhất nhân đương triều, vạn người kính ngưỡng.

Phía sau, vị thái phó trẻ tuổi đứng bên cạnh tiểu hoàng tử nét mặt ảm đạm, nụ cười nơi khóe môi có chút miễn cưỡng nhưng cũng chân thành chúc phúc.​”

Tiểu hoàng tử cứ ngỡ hoàng tỷ gả cho người trong mộng của mình, cũng là Tạ gia ca ca mà cậu thích nhất, vui mừng vỗ tay bôm bốp, chỉ là vừa nghĩ đến hoàng tỷ sau này không ở trong cung nữa, lập tức mếu máo khóc òa lên: “Hoàng tỷ, nhớ về cung thăm Tiểu Thập nhé.”​Tuy buổi sáng đã ăn điểm tâm, nhưng trải qua một trận vận động leo núi này cũng đã tiêu hao gần hết, mấy người quyết định thắp hương xong cũng đi nếm thử cơm chay trong chùa.

Cửu công chúa rưng rưng nước mắt bịn rịn chia tay, bước lên kiệu hoa, đội ngũ đưa dâu bắt đầu tấu nhạc, khúc nhạc vui tươi, chỉ là trận tuyết lớn rợp trời này lại thêm vài phần ảm đạm thê lương.​”Bên ngoài là người nhà ai vậy?

Hôm nay là ngày đại quân khải hoàn trở về, phủ Tướng quân đã bài trí xong xuôi, chỉ chờ tướng quân vào thành, đội ngũ đưa dâu sẽ ra khỏi thành nghênh đón.​”Tớ đúng là độc thân mà.

Lê Vụ như một cô hồn trôi dạt khắp nơi, với tư cách là một người đứng ngoài cuộc nhìn đội ngũ xuất giá hỷ khí này cô lại không hề cảm nhận được một chút niềm vui nào, ngược lại lại cảm thấy lồng ngực ngột ngạt bất thường.​Thần tử danh tiếng lẫy lừng, quân vương nghi kỵ, tình thân cũng khó chống lại sự vô tình.

Rốt cuộc là tại sao chứ?​”

Trên đường ra khỏi thành lại gặp một đội ngũ giơ cờ trắng, kéo quan tài đen, chuyện hỷ chuyện tang đụng nhau, đội ngũ đưa tang chủ động dừng lại nhường đường cho chuyện hỷ đi trước.​”

Rèm kiệu bị gió thổi vén lên, Lê Nguyệt nhìn ra bên ngoài không hiểu sao nhìn thấy chiếc quan tài đen kia, lồng ngực lại thấy ngột ngạt không thở nổi, giơ tay ra hiệu cho kiệu dừng lại, nhẹ nhàng cất tiếng hỏi.​Khung cảnh này như kéo họ về nhiều năm trước, khi ấy còn là những thiếu niên ngây ngô, khoác trên mình bộ đồng phục nhà trường gò bó nhưng vẫn không che giấu được tinh thần phấn chấn và sự sáng lạn ngập tràn khí chất thiếu niên.

“Bên ngoài là người nhà ai vậy?” Đội ngũ đưa quan tài đều là binh lính, e rằng người trong quan tài là người trong quân ngũ, nghĩ đến tầng này nàng siết chặt nắm tay, không khỏi có chút căng thẳng.​Phía xa xa thoáng nghe thấy tiếng chuông chùa, từng tiếng từng tiếng, chậm rãi mà ngân dài, dường như nhịp thở của chính mình cũng chậm theo.

Người hầu hạ bên ngoài kiệu không phải là thị nữ thân cận của nàng, mà là một thị vệ, hắn khựng lại một lúc rồi nói: “Là một vị tướng sĩ lập công trong quân ngũ, thân mang quân công sau khi chết được đưa về kinh nhận ban thưởng, an táng trọng thể.”​”

Lê Nguyệt muốn bước xuống kiệu, nhường cho đội ngũ tang sự đi trước: “Đã như vậy, vì nước hi sinh chính là trung dũng chi sĩ của Đại An ta, bản công chúa nên nhường đường.”​Cô chậm rãi ôm lấy lồng ngực, gương mặt trong chớp mắt trở nên tái nhợt, ngồi xổm xuống đất hồi lâu mới dịu lại.

Nói rồi nàng định hạ kiệu, nhưng lại bị thị vệ đánh mạnh vào cổ ngất đi, đưa trở lại vào kiệu: “Công chúa, người đừng trách thuộc hạ, thánh lệnh khó cãi.”​”

“Khởi kiệu, tấu nhạc!”​”

Đội ngũ đưa dâu lại tiếp tục lên đường, tiếng nhạc tấu lên vui tươi hỷ khí, lướt qua chiếc quan tài đen kia một trước một sau, trận tuyết lớn rợp trời dường như chứa đựng nỗi đau thương không thể giãi bày.