Đêm Kinh Thị Thích Hợp Kết Hôn

Chương 25

Lòng Lê Vụ lạnh đi một nửa. Sau khi rời khỏi quán cà phê, cô không vội về nhà ngay mà cứ la cà, nấn ná rõ lâu.

Ngay đến chính cô cũng không nhận ra rằng bản thân dường như có chút sợ hãi khi phải đối mặt với một điều gì đó.​Hai người gật đầu, đồng thời nghiêm túc chờ đợi lời tiếp theo của cô.

Điều gì cơ chứ?​Quen biết từ trong bụng mẹ, từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, vừa là bạn vừa là thù.

Có phải là sau khi biết tình cảm của Tạ Tân Niên dành cho mình, cô bỗng nhiên không biết phải đối mặt với anh thế nào không?​Ngay sau đó Lê Vụ quá đỗi vui mừng, lông mày cong lên lắc đầu, cười xòa để che giấu: “Không có gì đâu, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.

Cô nghĩ đây chắc là hiện tượng bình thường thôi nhỉ?​”

Làm oan gia ngõ hẹp suốt hơn hai mươi năm, đùng một cái phát hiện ra kẻ thù không đội trời chung lại thích mình?​”Ừ, bọn anh đều biết.

Chuyện này có vẻ hơi kỳ quái, phải nói là cực kỳ kỳ quái ấy chứ.​Tối qua anh say khướt đi về là lăn ra ngủ luôn.

Chắc chắn là vì lý do này rồi! Lê Vụ gật gật đầu, cảm thấy vô cùng có lý và vui vẻ chấp nhận suy nghĩ này.​”Bộ vest này đẹp không?

Nghĩ như vậy thì mọi chuyện đều có thể giải thích thông suốt rồi.​”Đã xảy ra chuyện gì?

“Biết đâu hôm nay Tạ Tân Niên tỉnh dậy đã quên sạch sành sanh chuyện tối qua rồi thì sao?” Cô ôm một chút tâm lý may mắn mà trở về nhà.​Tạ Tân Niên thấy cô không trốn tránh nữa, đuôi mắt khẽ cong lên mang theo nụ cười vụn vỡ.

Người đàn ông đáng lẽ ra giờ này đã đi làm thì lúc này lại đang thảnh thơi ngồi trên ghế sofa uống cà phê.​Bắt trọn sự ngượng ngùng cùng cảm xúc kháng cự trên gương mặt cô, anh khẽ nhếch môi.

Ban đầu Lê Vụ nghĩ anh chắc chắn phải đi làm rồi, có gặp lại thì cũng phải sau buổi tối, không ngờ người lẽ ra phải đi làm lúc này lại xuất hiện ở nhà.​Ban đầu vợ chồng nhà họ Lê còn tưởng Lê Vụ và Tạ Tân Niên cãi nhau, định mang “vũ khí” đi dạy cho anh một bài học.

Thành ra lúc bước vào cửa cô có chút ngớ người, nhưng chân đã bước vào rồi, cũng không thể đi lùi ra ngoài, cô cười gượng gạo: “Hôm nay anh… không đi làm?”​Lê Vụ rất khó mô tả tâm trạng hiện tại là thế nào.

Từ lúc cô bước vào cửa, ánh mắt Tạ Tân Niên đã dính chặt lên người cô. Bắt trọn sự ngượng ngùng cùng cảm xúc kháng cự trên gương mặt cô, anh khẽ nhếch môi.​Không phải chứ, sao cô lại chẳng mảy may nhận ra tí nào thế nhỉ?

“Tối qua uống hơi nhiều, đau đầu nên hôm nay làm việc tại nhà.”​”Không đúng không đúng, sao anh có thể thích em được?

Uống nhiều!​”Lê Vụ, em không hề ghét anh đúng không?

Vậy chẳng phải chứng minh những lời anh nói, những việc anh làm ngày hôm qua đều đã quên sạch rồi sao?​Nhưng lúc này tâm trạng cô lại không phải như vậy nữa rồi.

Trong lòng Lê Vụ vui mừng khôn xiết, biểu cảm không giấu nổi chút mong chờ, bước lên hai bước gặng hỏi: “Vậy anh… còn nhớ hôm qua đã xảy ra chuyện gì không?”​Lê Vụ nói mình chỉ là nhớ nhà thôi, ngày hôm đó còn bảo Tạ Tân Niên đến nhà ăn cơm tối, vợ chồng nhà họ Lê mới yên tâm.

“Đã xảy ra chuyện gì?” Anh không trả lời mà hỏi ngược lại.​Sự chuyển hóa này quá đỗi bất ngờ, trong thoáng chốc mối quan hệ trở nên rất vi diệu.

Phản ứng này của anh thực sự rất giống kiểu người không nhớ chút gì. Ngay sau đó Lê Vụ quá đỗi vui mừng, lông mày cong lên lắc đầu, cười xòa để che giấu: “Không có gì đâu, chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Tối qua anh say khướt đi về là lăn ra ngủ luôn.”​Lê Án còn tưởng là chuyện gì, biết chuyện này xong cả người đều thả lỏng ra, ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh: “Bố mẹ cảm thấy em cũng thích A Niên, chỉ là hai đứa từ nhỏ đã là oan gia ngõ hẹp, quen với kiểu phương thức này rồi nên có lẽ người ta không nhìn rõ lòng mình.

Mở miệng là nói dối leo lẻo, chẳng cần nháp trước chút nào, đúng là cao thủ giả ngu giả ngơ.​Dù vậy anh cũng đã mãn nguyện rồi.

Anh rũ mắt xuống, ánh mắt có vài phần ảm đạm. Lê Vụ thì đang chìm đắm trong niềm vui sướng thầm kín của mình, chuẩn bị lảng tránh vấn đề, giả vờ như không biết gì để cho qua chuyện.​Anh…

Gương mặt cô cười rạng rỡ, cực kỳ chân thành mà tận hưởng niềm vui thầm lặng của bản thân.​Trong phòng của Lê Vụ, Lê Vụ ngồi trước ghế sofa, Lê Nghiên và Lê Án đứng trước mặt, biểu cảm nghiêm túc.

Đến nỗi cô chẳng hề hay biết Tạ Tân Niên đã bước tới từ lúc nào.​”

Trước mặt bị che phủ bởi một bóng đen, cô ngơ ngác ngẩng đầu, bắt gặp một đôi mắt thoáng hiện nét tổn thương thì giật mình sửng sốt.​Cô càng như vậy thì hai người càng cuống.

Bờ vai bị một đôi bàn tay lớn ấm áp giữ chặt, hàng mi cô chớp động, lo lắng một cách vô cớ: “Anh, anh làm gì thế?”​”

Tạ Tân Niên rũ mắt nhìn cô, trong đôi lông mày và ánh mắt sâu thẳm toàn là sự nhẫn nhịn cùng lạc lõng. Khi nói chuyện, yết hầu anh trượt lên trượt xuống, giọng nói hơi khàn nhẹ: “Anh biết những lời ngày hôm qua em đều đã nghe thấy rồi, đúng không?”​Em gái anh trông giống kiểu người chịu nhịn nhục lắm à?

Hai tay anh giữ chặt trên vai cô, khiến cô phải nhìn thẳng vào anh, không có cơ hội trốn tránh.​”Tạ Tân Niên thích em, còn yêu thầm suốt bảy năm trời.

Bốn mắt nhìn nhau, Lê Vụ cũng nhìn rõ tình cảm nồng đượm trong mắt anh. Đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy thứ tình cảm không chút che giấu như vậy từ mắt anh.​Lê Vụ chậm rãi lắc đầu, khẽ cắn bờ môi hơi trắng bệch: “Không phải, anh ấy làm gì có gan bắt nạt em chứ.

Từ ngơ ngác chuyển sang sửng sốt, tiếp đó là đờ đẫn, hai tay cô vô thức siết chặt vạt áo: “Anh, rốt cuộc anh có ý gì?”​Dường như trong mối quan hệ chung sống của hai người, chỉ có một mình cô là cảm thấy vi diệu.

Đã thế anh đều nhớ rõ, Lê Vụ cũng không cần phải diễn nữa. Cô khẽ ho hai tiếng để che giấu sự mất tự nhiên của mình, hỏi anh: “Cho nên… anh thực sự yêu thầm em?” Lúc hỏi ra câu này cô vẫn thấy có vài phần ngượng nghịu, mấy chữ lập lờ khó nghe cứ thế chen chúc qua kẽ răng mà chui ra.​Người đàn ông cúi đầu, thần tình lạc lõng, trông giống như một chú chó nhỏ đau lòng.

“Tạ Tân Niên, anh không sao chứ?” Biểu cảm của cô hơi vi diệu, giống hệt như kiểu vặn hỏi hồi trước khi hai người lần đầu tiên cãi vã đấu khẩu với nhau.​Đã thế anh đều nhớ rõ, Lê Vụ cũng không cần phải diễn nữa.

Nhưng lúc này tâm trạng cô lại không phải như vậy nữa rồi.​Chê quần áo hôm nay của anh không đẹp, anh lập tức đi thay một bộ khác, còn đặc biệt chọn một bộ do cô tặng.

Thực ra nếu không hỏi cho ra ngô ra khoai thì cô cũng chẳng thoải mái nổi, khắp người từ trên xuống dưới mỗi một sợi gân đều thấy bứt rứt.​Mối tình đơn phương giấu kín bảy năm này sau khi nói ra thành lời giống như một tảng đá lớn được hạ xuống đất.

Tạ Tân Niên thấy cô không trốn tránh nữa, đuôi mắt khẽ cong lên mang theo nụ cười vụn vỡ.​Đến nỗi cô chẳng hề hay biết Tạ Tân Niên đã bước tới từ lúc nào.

Ánh mắt anh nghiêm túc nhìn người trước mặt, từng câu từng chữ đập thẳng vào màng nhĩ.​Hơn nữa, cứ nhìn vào phương thức chung sống trước đây của cô và Tạ Tân Niên xem, bất kỳ ai cũng sẽ không nghĩ họ có một chút xíu mối quan hệ nào.

“Nghĩa trên mặt chữ chính là, Lê Vụ, anh thích em bảy năm rồi. Cuộc liên hôn này cũng là anh cam tâm tình nguyện.”​Đầu óc Lê Vụ mụ mị cả đi, cảm thấy có gì đó sai sai.

Ngay từ đầu khi biết phải thực hiện cuộc liên hôn này, một mình anh đã lén lút vui sướng rất lâu. Lại sợ cô không đồng ý nên anh đã riêng gặp cô, nếu như cô không muốn thì cuộc liên hôn này sẽ hủy bỏ.​Người phụ nữ Trung Quốc cả đời không chịu thua kiên quyết phải ăn thua đủ với anh.

Nhưng ngoài dự liệu, cô lại đồng ý.​Chỉ là sau khi biết Tạ Tân Niên thích mình, ngược lại Lê Vụ lại có chút không quen.

Có điều tiền đề là hôn nhân hợp đồng, giao ước ba điều, làm một cặp vợ chồng trên danh nghĩa, “thường gọi là góp gạo thổi cơm chung”.​Đối với cô, anh vẫn là một người bạn rất quan trọng.

Dù vậy anh cũng đã mãn nguyện rồi.​Nghe vậy Lê Vụ càng hoài nghi nhân sinh hơn, hai tay giang ra: “Tính ra chỉ có một mình em là đương sự không biết gì à?

Anh… không quên? Vẻ mặt Lê Vụ ngơ ngác ra thấy rõ bằng mắt thường.​Hai người gật đầu, còn bổ sung thêm một câu: “Hơn nữa bố mẹ cũng biết.

Mỗi một chữ lọt vào tai Lê Vụ, máu toàn thân cô dường như đều sôi sục lên— Tạ Tân Niên đang tỏ tình với cô sao?​Vợ tôi chọn đấy, các cậu không có đâu.

Cả người đờ đẫn nhìn anh, bờ môi mấp máy nhưng không biết phải nói gì.​Lê Án và Lê Nghiên đều biết chuyện Tạ Tân Niên thích Lê Vụ, nếu không thì cũng sẽ không yên tâm để Tạ Tân Niên cưới em gái mình.

Đầu óc Lê Vụ mụ mị cả đi, cảm thấy có gì đó sai sai.​Chuyện này có vẻ hơi kỳ quái, phải nói là cực kỳ kỳ quái ấy chứ.

“Không đúng không đúng, sao anh có thể thích em được? Trước đây bình thường anh thích cằn nhằn em nhất, nói em phiền phức, sao anh có thể thích em được chứ?”​” Người ta còn chưa kịp phản ứng đã phải nhận một nụ hôn nồng nàn, thường gọi là bồi tội.

Người đàn ông năm xưa từng nói dù phụ nữ trên đời này có chết hết cũng không thèm thích cô, lúc này lại đổi một cách nói khác: “Anh khẩu thị tâm phi.”​Ánh mắt Lê Vụ khẽ đảo qua suy nghĩ một lát, ghét anh sao?

“Anh là kẻ lừa đảo.” Dáng vẻ hạ mình thế này của Tạ Tân Niên rất hiếm khi Lê Vụ nhìn thấy, đến nỗi bây giờ cô vẫn cảm thấy có chút không chân thực.​”Tối qua uống hơi nhiều, đau đầu nên hôm nay làm việc tại nhà.

Lê Vụ rất khó mô tả tâm trạng hiện tại là thế nào. Trời đất ơi, có phải cô vẫn còn đang ở trong mơ không vậy? Đây là cái giấc mơ quái quỷ gì thế này, ai đến cứu cô với!​” Lúc hỏi ra câu này cô vẫn thấy có vài phần ngượng nghịu, mấy chữ lập lờ khó nghe cứ thế chen chúc qua kẽ răng mà chui ra.

Nhưng gương mặt tuấn tú cận kề ngay trước mắt này lại chứng minh mọi thứ đều vô cùng chân thực.​Lê Vụ khẽ cắn môi, một người vốn năng nổ hay nói như cô lúc này đối mặt với Tạ Tân Niên nửa ngày trời lại không nặn ra nổi một chữ.

Lê Vụ khẽ cắn môi, một người vốn năng nổ hay nói như cô lúc này đối mặt với Tạ Tân Niên nửa ngày trời lại không nặn ra nổi một chữ.​Bây giờ những người trong Kinh Khuyên với tư cách là người ngoài cuộc vẫn cứ nghĩ họ là kẻ thù không đội trời chung đấy thôi.

Cô cố gắng trốn tránh, đi trước một bước né tránh ánh mắt nhìn nhau. Nhưng Tạ Tân Niên giống như đã đi xuyên qua suy nghĩ của cô, ôm chặt cô vào lòng, bắt cô phải đối mặt trực diện với câu hỏi của anh.​” Biểu cảm của cô hơi vi diệu, giống hệt như kiểu vặn hỏi hồi trước khi hai người lần đầu tiên cãi vã đấu khẩu với nhau.

“Vậy thì, bây giờ em có thể thử thích anh một chút được không?” Giọng điệu hơi ngập ngừng của anh mang theo vài phần khẩn cầu.​”Anh là kẻ lừa đảo.

Một người ngạo kiều như vậy, số lần cúi đầu ít ỏi đều đã dành hết cho cô.​Một người ngạo kiều như vậy, số lần cúi đầu ít ỏi đều đã dành hết cho cô.

“Lê Vụ, em không hề ghét anh đúng không?” Có lẽ trước đây Tạ Tân Niên cũng tưởng Lê Vụ ghét mình, nhưng sau khi kết hôn hai người đạt thành một thỏa thuận nào đó, chung sống với nhau rất hòa bình ổn thỏa. Khoảng thời gian này anh phát hiện ra thỉnh thoảng cô sẽ căng thẳng, sẽ đỏ mặt vì những lời trêu chọc của anh.​Gương mặt cô cười rạng rỡ, cực kỳ chân thành mà tận hưởng niềm vui thầm lặng của bản thân.

Đó là phản ứng trong khung cảnh bình thường dưới sự k*ch th*ch của hormone được sinh ra trong mối quan hệ không phải thân mật.​Cái phản ứng gì đây hả?

Anh có chút vui mừng thầm kín, Tiểu Lê Vụ của anh hình như cũng không “ghét” anh đến thế.​Lê Vụ viết ngập tràn hai chữ kinh ngạc lên mặt: “Các anh đều biết á?

Ánh mắt Lê Vụ khẽ đảo qua suy nghĩ một lát, ghét anh sao? Thực ra không ghét.​”Thế thì là cái gì?

Đối với cô, anh vẫn là một người bạn rất quan trọng. Quen biết từ trong bụng mẹ, từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, vừa là bạn vừa là thù. Tuy thích cãi cọ ầm ĩ nhưng lại là người bạn rất quan trọng.​Cạnh tranh lành mạnh sẽ giúp đôi bên cùng nhau trưởng thành.

Trước đây thích cãi nhau với Tạ Tân Niên là vì người này đôi khi đúng là khá phiền, rảnh rỗi là thích khích bác cô, thế cô chịu thua sao được?​Ở bên anh bây giờ hoàn toàn không thể cãi nhau nổi.

Người phụ nữ Trung Quốc cả đời không chịu thua kiên quyết phải ăn thua đủ với anh.​” Anh không trả lời mà hỏi ngược lại.

Nhưng rất nhiều khi, bất kể là thi đấu hay các loại cạnh tranh thì đều là lành mạnh, đương nhiên cũng thua được. Cạnh tranh lành mạnh sẽ giúp đôi bên cùng nhau trưởng thành.​”

Tất cả những điều này đều được xây dựng trên tình bạn kiên cố, mà lúc này lại chuyển hóa thành một loại khác: tình yêu.​Nhưng rất nhiều khi, bất kể là thi đấu hay các loại cạnh tranh thì đều là lành mạnh, đương nhiên cũng thua được.

Sự chuyển hóa này quá đỗi bất ngờ, trong thoáng chốc mối quan hệ trở nên rất vi diệu.​Trước đây bình thường anh thích cằn nhằn em nhất, nói em phiền phức, sao anh có thể thích em được chứ?

Nhìn thấy biểu cảm của cô có chút do dự, đôi mắt phượng sáng ngời chứa đựng sự mong chờ của người đàn ông trong giây lát bỗng ảm đạm xuống, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười tự giễu.​anh thực sự yêu thầm em?

Một lúc lâu sau anh buông lỏng hai vai cô ra, lùi lại một bước rũ mắt: “Không sao đâu, Lê Tiểu Vụ, nếu em cảm thấy câu hỏi này làm khó em thì cứ coi như anh chưa từng nói gì đi.”​Trời đất ơi, có phải cô vẫn còn đang ở trong mơ không vậy?

Không sao cả, có thể duy trì cuộc hôn nhân này, cho dù là trên hợp đồng, hay cho dù sau này cô muốn rời đi, ít nhất bây giờ vẫn chưa phải lúc đó, chẳng phải sao?​” Đã không từ chối thì tức là có cơ hội.

Người đàn ông cúi đầu, thần tình lạc lõng, trông giống như một chú chó nhỏ đau lòng.​”

Lê Vụ há hốc mồm nhưng nửa ngày không phát ra được âm thanh nào.​Lê Vụ há hốc mồm nhưng nửa ngày không phát ra được âm thanh nào.

“Em, em cần yên tĩnh một lát.” Cô nhìn dáng vẻ nhẫn nhịn tổn thương này của Tạ Tân Niên, lồng ngực như bị thứ gì đó thắt chặt lại, vô cùng khó chịu.​”Cà vạt này đẹp không?

Lông mày cô nhíu lại đầy khó chịu, nén những cảm xúc này xuống, nặn ra một nụ cười rồi dùng giọng điệu kiêu kỳ như thường ngày ngẩng cao đầu.​Nghe nói còn đi khoe khoang với Trì Ngạn và Trình Gia Hủ.

“Thích em, chứng tỏ anh có mắt nhìn đấy.” Đầu ngón tay cuộn lại, không ngừng bấm vào lòng bàn tay để cố gắng xoa dịu bầu không khí khó tả này.​”Nghĩa trên mặt chữ chính là, Lê Vụ, anh thích em bảy năm rồi.

Tạ Tân Niên nghe thấy lời này chợt ngẩng đầu lên, đôi mắt vốn ảm đạm không chút ánh sáng đột nhiên lóe lên một tia sáng rực rỡ, đẹp đẽ vô cùng.​để em nghĩ xem.

Anh nói: “Được.” Đã không từ chối thì tức là có cơ hội.​Thành ra lúc bước vào cửa cô có chút ngớ người, nhưng chân đã bước vào rồi, cũng không thể đi lùi ra ngoài, cô cười gượng gạo: “Hôm nay anh…

Mối tình đơn phương giấu kín bảy năm này sau khi nói ra thành lời giống như một tảng đá lớn được hạ xuống đất.​”

Chỉ là sau khi biết Tạ Tân Niên thích mình, ngược lại Lê Vụ lại có chút không quen. Nhất thời không biết phải chung sống thế nào, trở nên khép nép ngượng ngùng hẳn đi.​”Tạ Tân Niên, anh không sao chứ?

Chẳng giống cô chút nào.​Lê Nghiên và Lê Án nhìn nhau một cái nhưng trông lại khá là bình tĩnh, chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên cả.

Tạ Tân Niên bắt đầu tấn công trực diện, các loại hành động hàng ngày khiến Lê Vụ phát hiện ra người này thế mà lại còn ngoài lạnh trong nóng hơn cả những gì cô tưởng tượng!​” Cô nghiêng đầu chuyển tầm mắt sang Lê Nghiên ở bên cạnh, nhướng nhướng mày.

Ở bên anh bây giờ hoàn toàn không thể cãi nhau nổi.​Trước đây thích cãi nhau với Tạ Tân Niên là vì người này đôi khi đúng là khá phiền, rảnh rỗi là thích khích bác cô, thế cô chịu thua sao được?

Bạn bảo anh phiền phức, anh liền nói: “Ừ đúng rồi, là anh không tốt làm phiền đến em.” Người ta còn chưa kịp phản ứng đã phải nhận một nụ hôn nồng nàn, thường gọi là bồi tội.​”Từ khi hai đứa thành hôn mấy tháng nay, chung sống hòa thuận, tự nhiên lại hạnh phúc, bố mẹ lại càng chứng thực được điều này.

Chê quần áo hôm nay của anh không đẹp, anh lập tức đi thay một bộ khác, còn đặc biệt chọn một bộ do cô tặng.​”

Nghe nói còn đi khoe khoang với Trì Ngạn và Trình Gia Hủ.​Đó là phản ứng trong khung cảnh bình thường dưới sự k*ch th*ch của hormone được sinh ra trong mối quan hệ không phải thân mật.

“Bộ vest này đẹp không? Vợ tôi chọn đấy, các cậu không có đâu.”​Chỉ là Lê Vụ trông có vẻ hơi khó xử, chuẩn bị tâm lý nửa ngày trời mà không nặn ra nổi mấy chữ: “Thì là…

“Cà vạt này đẹp không? Vợ tôi chọn đấy, các cậu không có đâu.”​Nhất thời không biết phải chung sống thế nào, trở nên khép nép ngượng ngùng hẳn đi.

“Đồng hồ này đẹp không? Vợ tôi tặng đấy, gu thẩm mỹ tốt thật. Ồ đúng rồi, tôi quên mất hai cậu vẫn còn độc thân.”​Nếu như bây giờ công bố tin tức hai nhà liên hôn ra ngoài, không chừng phản ứng đầu tiên của họ đều sẽ nghĩ đây là chiêu trò câu tương tác của mấy trang truyền thông, chắc chắn là tin giả.

Chọc cho Trì Ngạn và Trình Gia Hủ tức đến mức muốn chặn số ngay trong đêm. Lê Vụ sau khi nhận được tin nhắn mách tội của họ cũng có chút dở khóc dở cười.​”Thích em, chứng tỏ anh có mắt nhìn đấy.

Từ sau khi ngửa bài, Tạ Tân Niên trở nên bám người một cách lạ lùng, thậm chí còn bắt đầu làm nũng nữa! Lê Vụ cũng có chút bó tay.​Có phải là sau khi biết tình cảm của Tạ Tân Niên dành cho mình, cô bỗng nhiên không biết phải đối mặt với anh thế nào không?

Buổi sáng ra cửa phải hôn một cái, ôm một cái, ngay cả tần suất “vận động trước khi ngủ” cũng nhiều lên. Dường như trong mối quan hệ chung sống của hai người, chỉ có một mình cô là cảm thấy vi diệu.​Một lúc lâu sau anh buông lỏng hai vai cô ra, lùi lại một bước rũ mắt: “Không sao đâu, Lê Tiểu Vụ, nếu em cảm thấy câu hỏi này làm khó em thì cứ coi như anh chưa từng nói gì đi.

Phong cách này dần dần có gì đó sai sai, cuộc sống hầu như có thể dùng từ như keo như sơn để hình dung này, cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.​Lê Vụ: “???

Lê Vụ rút lui về nhà mẹ đẻ để bản thân bình tĩnh lại vài ngày, đồng thời bảo anh đừng đến làm phiền.​Uống nhiều!

Sắp đến Tết Nguyên Đán, nhà họ Lê được trang hoàng vô cùng hớn hở ngập tràn niềm vui. Ban đầu vợ chồng nhà họ Lê còn tưởng Lê Vụ và Tạ Tân Niên cãi nhau, định mang “vũ khí” đi dạy cho anh một bài học.​”

Lê Vụ nói mình chỉ là nhớ nhà thôi, ngày hôm đó còn bảo Tạ Tân Niên đến nhà ăn cơm tối, vợ chồng nhà họ Lê mới yên tâm.​Tuy thích cãi cọ ầm ĩ nhưng lại là người bạn rất quan trọng.

Nhưng nhạy bén như Lê Nghiên, Lê Án vẫn bắt trọn được điểm bất thường của cô em gái nhà mình một cách rõ ràng.​Anh rũ mắt xuống, ánh mắt có vài phần ảm đạm.

Ngay tối hôm đó, cả hai cùng tiến hành “tra hỏi” cô.​Đây là cái giấc mơ quái quỷ gì thế này, ai đến cứu cô với!

Trong phòng của Lê Vụ, Lê Vụ ngồi trước ghế sofa, Lê Nghiên và Lê Án đứng trước mặt, biểu cảm nghiêm túc. Đặc biệt là khí chất trầm ổn tự thân của Lê Nghiên mang theo một loại áp lực khiến người ta không có chỗ trốn.​” Giọng điệu hơi ngập ngừng của anh mang theo vài phần khẩn cầu.

Lê Án chống cằm suy ngẫm: “Nói đi, em với A Niên rốt cuộc bị làm sao thế?”​” Cô ôm một chút tâm lý may mắn mà trở về nhà.

Lê Nghiên khẽ nhíu mày bổ sung một câu: “Đừng hòng lấy lý do để lấp l**m bọn anh, không ăn thua đâu.”​Mở miệng là nói dối leo lẻo, chẳng cần nháp trước chút nào, đúng là cao thủ giả ngu giả ngơ.

Lê Vụ thấy hai ông anh trai đột nhiên nghiêm túc như vậy, biết thừa chẳng giấu nổi bọn họ cái gì, hai chân khoanh lại, cả người ngả về phía sau, giơ tay khẽ đỡ trán: “Vừa vặn em nói ra hai anh phân tích hộ em cái.”​”

Hai người gật đầu, đồng thời nghiêm túc chờ đợi lời tiếp theo của cô. Dù sao bất kể kết quả thế nào, hai ông anh “cuồng em gái” này chắc chắn là đứng về phía em gái rồi.​Làm oan gia ngõ hẹp suốt hơn hai mươi năm, đùng một cái phát hiện ra kẻ thù không đội trời chung lại thích mình?

Chỉ là Lê Vụ trông có vẻ hơi khó xử, chuẩn bị tâm lý nửa ngày trời mà không nặn ra nổi mấy chữ: “Thì là… cái đó… để em nghĩ xem.”​Anh có chút vui mừng thầm kín, Tiểu Lê Vụ của anh hình như cũng không “ghét” anh đến thế.

Trong nhất thời đúng là không biết mở lời thế nào.​” Cô nhìn dáng vẻ nhẫn nhịn tổn thương này của Tạ Tân Niên, lồng ngực như bị thứ gì đó thắt chặt lại, vô cùng khó chịu.

Cô càng như vậy thì hai người càng cuống. Lê Án bẻ khớp ngón tay: “A Vụ có chuyện gì em cứ nói thẳng. Nếu cái thằng Tạ Tân Niên kia dám bắt nạt em, anh sẽ lao đến ngay trong đêm đấm cho nó đến mức bố mẹ đẻ không nhận ra luôn.”​Hai tay anh giữ chặt trên vai cô, khiến cô phải nhìn thẳng vào anh, không có cơ hội trốn tránh.

Lê Vụ chậm rãi lắc đầu, khẽ cắn bờ môi hơi trắng bệch: “Không phải, anh ấy làm gì có gan bắt nạt em chứ. Em gái anh trông giống kiểu người chịu nhịn nhục lắm à?”​Lê Nghiên: “Không phải kiểu tình cảm giữa bạn bè với nhau.

“Thế thì là cái gì?”​Buổi sáng ra cửa phải hôn một cái, ôm một cái, ngay cả tần suất “vận động trước khi ngủ” cũng nhiều lên.

“Tạ Tân Niên thích em, còn yêu thầm suốt bảy năm trời.” Cô nhắm tịt hai mắt nói tuồn tuột ra, lại còn bịt tai nằm bò ra sofa giống như kiểu giấu đầu hở đuôi.​Cô cố gắng trốn tránh, đi trước một bước né tránh ánh mắt nhìn nhau.

“À, chuyện này à.”​”Biết đâu hôm nay Tạ Tân Niên tỉnh dậy đã quên sạch sành sanh chuyện tối qua rồi thì sao?

Lê Nghiên và Lê Án nhìn nhau một cái nhưng trông lại khá là bình tĩnh, chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên cả. Thậm chí Lê Án còn gãi gãi đầu, biểu cảm lập tức thả lỏng hẳn ra.​”

“Không phải chứ, hai anh sao chẳng có tí gì gọi là kinh ngạc thế? Cái phản ứng gì đây hả?” Cô có chút không hiểu nổi, bò dậy gặng hỏi.​Có điều tiền đề là hôn nhân hợp đồng, giao ước ba điều, làm một cặp vợ chồng trên danh nghĩa, “thường gọi là góp gạo thổi cơm chung”.

Lê Án cười khẽ một tiếng: “Anh lại cứ tưởng chuyện gì to tát, chuyện này bọn anh biết từ lâu rồi. A Niên thích em đâu phải ngày một ngày hai.”​Ngay từ đầu khi biết phải thực hiện cuộc liên hôn này, một mình anh đã lén lút vui sướng rất lâu.

Lê Vụ: “???” Cô nghiêng đầu chuyển tầm mắt sang Lê Nghiên ở bên cạnh, nhướng nhướng mày. Tuy không mở miệng nói chuyện nhưng người sau giống như đã đọc hiểu ý tứ cô muốn biểu đạt.​Cô nghĩ đây chắc là hiện tượng bình thường thôi nhỉ?

“Ừ, bọn anh đều biết.”​” Cô có chút không hiểu nổi, bò dậy gặng hỏi.

Lê Án và Lê Nghiên đều biết chuyện Tạ Tân Niên thích Lê Vụ, nếu không thì cũng sẽ không yên tâm để Tạ Tân Niên cưới em gái mình. Đã đồng ý thì tự nhiên là khẳng định nhân phẩm của anh, đồng thời khẳng định con người anh.​Vẻ mặt Lê Vụ ngơ ngác ra thấy rõ bằng mắt thường.

Lê Vụ viết ngập tràn hai chữ kinh ngạc lên mặt: “Các anh đều biết á?”​Từ sau khi ngửa bài, Tạ Tân Niên trở nên bám người một cách lạ lùng, thậm chí còn bắt đầu làm nũng nữa!

Hai người gật đầu, còn bổ sung thêm một câu: “Hơn nữa bố mẹ cũng biết.”​A Niên thích em đâu phải ngày một ngày hai.

Nghe vậy Lê Vụ càng hoài nghi nhân sinh hơn, hai tay giang ra: “Tính ra chỉ có một mình em là đương sự không biết gì à?”​Lê Án bẻ khớp ngón tay: “A Vụ có chuyện gì em cứ nói thẳng.

Không phải chứ, sao cô lại chẳng mảy may nhận ra tí nào thế nhỉ? Tính nhạy cảm của cô kém đến mức này cơ à?​Vậy chẳng phải chứng minh những lời anh nói, những việc anh làm ngày hôm qua đều đã quên sạch rồi sao?

Hơn nữa, cứ nhìn vào phương thức chung sống trước đây của cô và Tạ Tân Niên xem, bất kỳ ai cũng sẽ không nghĩ họ có một chút xíu mối quan hệ nào.​”

Bây giờ những người trong Kinh Khuyên với tư cách là người ngoài cuộc vẫn cứ nghĩ họ là kẻ thù không đội trời chung đấy thôi. Nếu như bây giờ công bố tin tức hai nhà liên hôn ra ngoài, không chừng phản ứng đầu tiên của họ đều sẽ nghĩ đây là chiêu trò câu tương tác của mấy trang truyền thông, chắc chắn là tin giả.​Hoặc giả nếu có người khác giới có thể tiếp cận nó thì em có cảm giác thế nào?

Lê Án còn tưởng là chuyện gì, biết chuyện này xong cả người đều thả lỏng ra, ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh: “Bố mẹ cảm thấy em cũng thích A Niên, chỉ là hai đứa từ nhỏ đã là oan gia ngõ hẹp, quen với kiểu phương thức này rồi nên có lẽ người ta không nhìn rõ lòng mình.”​Thực ra nếu không hỏi cho ra ngô ra khoai thì cô cũng chẳng thoải mái nổi, khắp người từ trên xuống dưới mỗi một sợi gân đều thấy bứt rứt.

“Từ khi hai đứa thành hôn mấy tháng nay, chung sống hòa thuận, tự nhiên lại hạnh phúc, bố mẹ lại càng chứng thực được điều này.”​Bạn bảo anh phiền phức, anh liền nói: “Ừ đúng rồi, là anh không tốt làm phiền đến em.

“Cho nên A Vụ, em chưa từng suy nghĩ kỹ về tình cảm của em dành cho Tạ Tân Niên sao?”​Tạ Tân Niên rũ mắt nhìn cô, trong đôi lông mày và ánh mắt sâu thẳm toàn là sự nhẫn nhịn cùng lạc lõng.

Lê Nghiên: “Không phải kiểu tình cảm giữa bạn bè với nhau.”​”

Lê Án: “Em nghĩ thử xem nếu bên cạnh A Niên xuất hiện người khác giới thì em có tức giận không? Hoặc giả nếu có người khác giới có thể tiếp cận nó thì em có cảm giác thế nào?”