Đêm Kinh Thị Thích Hợp Kết Hôn

Chương 24

Lê Vụ giữ nguyên một tư thế, đứng im bất động tại chỗ, trên mặt lướt qua mấy tầng cảm xúc đan xen phức tạp.

Trong mớ cảm xúc ấy có sự hoang mang, khó hiểu, hoài nghi, và cả sự bàng hoàng không sao giải thích được.

Tạ Tân Niên thích cô?​”Anh đứng im đấy đừng động đậy nhé, em đi xem canh giải rượu cho anh nấu xong chưa.

Chuyện này sao có thể chứ, Tạ Tân Niên sao lại thích cô cho được? Anh đáng lẽ phải ghét cô mới đúng, thế nên làm sao có thể thích.​A Vụ đang lo lắng sao?

Lê Vụ như hóa đá, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt không biết phải phản ứng ra sao. Có lẽ lúc này cô nên coi như những lời anh nói lúc say rượu đều là lời vô tri không tính tiền.​”

Đúng vậy, lời của một con ma men thì sao có thể coi là thật được.​” Cái gì mà hôn nhân hợp đồng, đều là anh cam tâm tình nguyện.

Cô kìm nén lại những cảm xúc này, lắc đầu nói: “Anh say rồi.” Trông còn say không hề nhẹ nữa là đằng khác, bắt đầu nói năng lảm nhảm rồi.​Là vì lời tỏ tình đột ngột của anh, không phải là chán ghét, mà là không biết phải đối mặt ra sao ư?

Thế nhưng Tạ Tân Niên lại khựng người, đôi mắt say lờ đờ dường như có một khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi. Anh rũ mắt nhìn xuống cô, khóe miệng nhếch lên một nụ cười vừa có nét hờ hững lại vừa nghiêm túc.​”

Giọng điệu của anh nghiêm túc đến vậy, long trọng như đang đưa ra một lời hứa hẹn: “Nếu những gì anh nói là thật thì sao?”​”

“Anh say thật, nhưng Lê Vụ, em đã từng nghe câu nói ‘rượu vào lời ra’ bao giờ chưa?”​Kết luận đưa ra cuối cùng, dẫu cho có không muốn chấp nhận đến mức nào, nhưng sự thật dường như đã chứng minh, Tạ Tân Niên đã thích cô bảy năm rồi.

“Nếu như những gì anh nói chính là sự thật thì sao?” Nụ cười pha chút bỡn cợt, nhưng thần sắc lại nghiêm túc đến thế, mấy phần giả mấy phần thật thực sự khiến người ta khó lòng phân định.​Giọng điệu của anh nghiêm túc đến vậy, long trọng như đang đưa ra một lời hứa hẹn: “Nếu những gì anh nói là thật thì sao?

Đôi mắt phượng đen nhánh ấy cứ thế nhìn chằm chằm không chớp vào biểu cảm trên gương mặt cô, lướt qua từng tấc một. Khi nhìn thấy trong đó chỉ có sự bối rối và không thể tin nổi, nơi đáy mắt anh thoáng qua một tia cô độc khó lòng phát hiện, nhưng đã bị nụ cười trêu đùa kia che giấu mất.​”Vụ Vụ, phản ứng của cậu hình như cũng có gì đó sai sai, có phải là quá để tâm đến chuyện Tạ Tân Niên thích cậu rồi không, cậu không phải cũng thích cậu ấy đấy chứ?

Nếu những gì anh nói là thật, vậy Tạ Tân Niên thực sự thích mình sao?​”

Lê Vụ chưa từng nghĩ đến vấn đề này, lúc này cũng không biết phải trả lời ra sao. Bởi vì cô chưa bao giờ nghĩ rằng Tạ Tân Niên sẽ thích mình, thế nên khi nghe anh nói ra câu này, phản ứng đầu tiên của cô chính là cảm thấy hoang đường.​”Tớ cũng thấy việc này không khả thi lắm, nhưng biết đâu được đấy?

Nếu là người khác nói, cô đã có thể khẳng định chắc nịch rằng người đó đang trêu chọc mình, nhưng lúc này chính chủ lại đang đứng ngay trước mặt cô.​”

Đầu ngón tay cô âm thầm cuộn lại, đầu óc từ lâu đã rối thành một bùi nhùi, cô đẩy người anh ra: “Anh anh anh, anh say khướt rồi nên mới nói bậy nói bạ.”​Cô ấp úng vài giây rồi mở lời: “Hôm qua Tạ Tân Niên đi uống rượu với các cậu, uống không ít đúng không?

“Anh đứng im đấy đừng động đậy nhé, em đi xem canh giải rượu cho anh nấu xong chưa. Anh uống xong thì nhanh chóng đi ngủ đi, sáng hôm sau tỉnh dậy là bình thường lại liền.”​Chính cô cũng không biết bản thân rốt cuộc đang mong đợi đáp án nào, trong lòng có một chiếc cân tiểu ly, bên trái là chưa say, bên phải là say rồi, nhưng chiếc cân cứ mãi giằng co ở chính giữa không chịu hạ xuống.

Nói xong, chân như bôi mỡ, cô chạy biến khỏi phòng khách nhanh như chớp, chỉ để lại một bóng lưng hoảng loạn.​Thấy bọn họ bình tĩnh như vậy, cũng không hỏi cô muốn hỏi về vấn đề gì, Lê Vụ sinh nghi, chỉ là bây giờ cũng không rảnh để quản nhiều như vậy nữa.

Mãi đến sau khi cô đi, sự cô độc nơi đáy mắt Tạ Tân Niên mới dần hiện rõ. Anh cười khẽ một tiếng, day day huyệt thái dương đang hơi đau nhức.​Bình thường anh chẳng phải còn thường xuyên cà khịa tính cách này của cô sẽ không tìm được bạn trai đó sao, thế nên Tạ Tân Niên làm sao có thể yêu thầm cô được chứ?

Tối nay anh uống không ít, đúng là say thật, chỉ là cũng chưa đến mức hoàn toàn say đến bất tỉnh nhân sự mà thôi.​Hai người dường như đã dự đoán được cô muốn hỏi điều gì rồi, việc có thể khiến Lê Vụ lay tỉnh bọn họ từ sáng sớm tinh mơ, hẹn ra đây nói chuyện nghiêm túc thế này, nhất định là chuyện lớn.

Rõ ràng phản ứng này của cô cũng nằm trong dự đoán, cứ ngỡ anh đang nói nhăng nói cuội, say khướt rồi.​Chỉ là cô ấy vẫn cảm thấy chuyện này ly kỳ quá rồi, Tạ Tân Niên mà lại đi thích Vụ Vụ sao?

Thế nhưng anh cũng bắt trọn được sự hoảng loạn thoáng qua trong ngắn ngủi ấy, cô đang trốn tránh điều gì chứ?​Trình Gia Nguyệt lập tức vỗ tay: “Thế thì đúng rồi, Tạ Tân Niên thấy cậu không thích cậu ấy, nên cậu ấy mới âm thầm thích cậu rất nhiều năm.

Tạ Tân Niên một tay chống đầu, hơi nheo lại đôi mắt đã nhuốm vài phần say ý, lẩm bẩm: “A Vụ, liệu em có chút nào để tâm đến anh không?”​Chỉ là không ai ngờ tới, anh lại thích Lê Vụ mà thôi.

Dù chỉ là một phần mười.​Cuối cùng, câu chuyện biến thành Trình Gia Nguyệt và Chu Giai Ngư cùng Lê Vụ mắt to trừng mắt nhỏ.

Lê Vụ thực sự đi xem canh giải rượu đã xong chưa, có điều cô không tự mình bưng qua, mà là trắng đêm “bỏ trốn” luôn.​Khi nhìn thấy cô mang theo quầng thâm mắt xuất hiện ở quán cà phê, Trì Ngạn còn ngáp ngắn ngáp dài trêu chọc một câu: “Tối qua cậu đi đâu đấy, tự mang theo phấn mắt à.

Đúng vậy, là bỏ trốn. Khi Tạ Tân Niên nhận lấy bát canh giải rượu từ tay người giúp việc, cùng với lời nhắn mà Lê Vụ để lại.​”

“Tôi có việc gấp nên đi trước đây, Gia Nguyệt ở nhà một mình cô ấy sợ.” Người giúp việc thuật lại nguyên văn lời cô cho Tạ Tân Niên nghe.​”Thật thế à?

Nghe xong lời này, anh vừa buồn cười vừa bất lực, xua xua tay ra hiệu cho người giúp việc lui xuống.​”Tớ thấy Tạ Tân Niên không giống kiểu người biết nói dối đâu, có khả năng cậu ta thích cậu thật đấy.

Sau đó anh bưng bát canh giải rượu lên, hơi ngửa đầu uống cạn. Yết hầu khẽ trượt lên xuống khi nuốt, có vài giọt men theo khóe miệng tràn ra ngoài. Đặt bát xuống, anh dùng đầu ngón tay lau đi, thong thả lẩm bẩm.​” Cô thầm mong đợi câu trả lời của bọn họ, đồng thời cũng có chút căng thẳng siết chặt hai tay.

“Cô ấy một mình, mình cũng ở nhà một mình, sao A Vụ không lo lắng cho mình chút nào nhỉ?”​Đúng vậy, là bỏ trốn.

Hay là, cô đang trốn tránh điều gì?​Đặc biệt là khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Lê Vụ ngoài cửa, biểu cảm của cô ấy cũng trở nên trang trọng theo: “Vụ Vụ, Vụ Vụ cậu đừng thế này, nhìn đáng sợ chết đi được.

Khi trong đầu anh lóe lên một khả năng, đôi mắt đã khôi phục vẻ tỉnh táo bỗng nhiên thoáng hiện sự ngẩn ngơ, ngay sau đó liền cong lên một độ cong nhàn nhạt, đăm chiêu nhìn ra màn đêm ngoài cửa sổ.​Khi nhìn thấy trong đó chỉ có sự bối rối và không thể tin nổi, nơi đáy mắt anh thoáng qua một tia cô độc khó lòng phát hiện, nhưng đã bị nụ cười trêu đùa kia che giấu mất.

A Vụ đang lo lắng sao? Là vì lời tỏ tình đột ngột của anh, không phải là chán ghét, mà là không biết phải đối mặt ra sao ư?​”

Vậy có phải nói rằng, trong cuộc hôn nhân hợp đồng này, cô đối với anh trước giờ vẫn có vài phần khác biệt?​Cũng may bây giờ không phải là mười hai giờ đêm, nếu không cô ấy thực sự không dám mở cửa: “Bên ngoài lạnh lắm, vào nhà trước đã.

Anh cẩn thận suy nghĩ, nhưng lại không dám nghĩ quá sâu, anh sợ mình đa tình tự huyễn hoặc bản thân.​” Gần như là câu trả lời không cần suy nghĩ.

Thế nhưng, mối tình đơn phương kéo dài nhiều năm này cũng đến lúc phải đưa ra ánh sáng rồi.​” Con người ta chỉ khi cảm nhận được cảm giác khủng hoảng mới nhìn rõ một vài chuyện.

…​Anh rũ mắt nhìn xuống cô, khóe miệng nhếch lên một nụ cười vừa có nét hờ hững lại vừa nghiêm túc.

Lê Vụ chạy suốt đêm đến căn hộ nhỏ của Trình Gia Nguyệt. Lúc đó Trình Gia Nguyệt vẫn đang xem phim kinh dị, nửa đêm nửa hôm nghe thấy tiếng chuông cửa suýt chút nữa đã dọa cô nàng hồn bay phách lạc.​Trình Gia Hủ: “Tân Niên là người thế nào cậu còn không rõ sao?

Đặc biệt là khi nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của Lê Vụ ngoài cửa, biểu cảm của cô ấy cũng trở nên trang trọng theo: “Vụ Vụ, Vụ Vụ cậu đừng thế này, nhìn đáng sợ chết đi được.”​Có lẽ lúc này cô nên coi như những lời anh nói lúc say rượu đều là lời vô tri không tính tiền.

Cũng may bây giờ không phải là mười hai giờ đêm, nếu không cô ấy thực sự không dám mở cửa: “Bên ngoài lạnh lắm, vào nhà trước đã.”​Trì Ngạn lập tức hiểu ra Lê Vụ muốn hỏi gì, thích thú trêu chọc: “Tân Niên tối qua về không phải là tỏ tình với cậu rồi đấy chứ?

Sau khi biết được ngọn ngành câu chuyện, biểu cảm của Trình Gia Nguyệt cũng dần dần trở nên quái dị, sự kinh ngạc chẳng kém Lê Vụ là bao.​Cả hai gật đầu: “Đúng là uống không ít, tối qua uống đến độ hăng máu, còn đấu đá với Chu Cửu Tứ nữa cơ.

Cô ấy bật nảy người từ trên sofa lên, thất thanh nói: “Cậu nói là cái tên Tạ Tân Niên kia thích cậu á?”​Anh đáng lẽ phải ghét cô mới đúng, thế nên làm sao có thể thích.

Lê Vụ mỏi mệt tựa người vào sofa, uể oải đáp một tiếng: “Ừm.” Sau đó lại bồi thêm một câu: “Nhưng tối nay lúc anh ấy về có uống say, biết đâu chừng lại là nói mớ.”​Cũng không phải, mà là những năm qua, cơ bản từ khi cô sinh ra, không, nói một cách nghiêm túc hơn là bọn họ ở trong bụng mẹ đã quen biết nhau rồi, còn mơ hồ đính ước một mối hôn ước từ bé, từ nhỏ lại càng đánh nhau mà lớn, tranh giành nhau mà trưởng thành.

Trình Gia Nguyệt đặt ngón trỏ lên cằm, khẽ suy nghĩ hai giây: “Nhưng tửu lượng của Tạ Tân Niên trước giờ rất tốt, bình thường chưa từng thấy cậu ta say bao giờ, cậu chắc chắn là cậu ta say thật không?”​Sau đó anh bưng bát canh giải rượu lên, hơi ngửa đầu uống cạn.

Hình như đúng là có chuyện như vậy thật. Tạ Tân Niên nghìn ly không say, trước đây Trình Gia Hủ và Trì Ngạn cũng từng tìm cách chuốc say anh để xem giới hạn của anh ở đâu, kết quả là tự đánh gục bản thân trước, còn Tạ Tân Niên thì vẫn tỉnh bơ.​Cuối cùng phân tích cả đêm, rốt cuộc chẳng phân tích ra được ngô khoai gì.

Ánh mắt Lê Vụ có mấy phần mờ mịt: “Chắc là say rồi?” Cô nhìn anh cũng có vẻ không tỉnh táo lắm, không say mười phần thì ít nhất cũng phải sáu bảy phần.​”

Hôm nay mùi rượu trên người anh rất nồng, chắc là uống không ít đâu.​”Tôi có việc gấp nên đi trước đây, Gia Nguyệt ở nhà một mình cô ấy sợ.

Nghe ra sự không chắc chắn trong giọng điệu của cô, Trình Gia Nguyệt liền khẳng định: “Thế thì chắc chắn là chưa say hoàn toàn rồi. Hơn nữa, rượu vào gan lớn mà, nếu say thật thì rượu vào lời ra, càng đáng tin hơn đấy.”​”

Chỉ là cô ấy vẫn cảm thấy chuyện này ly kỳ quá rồi, Tạ Tân Niên mà lại đi thích Vụ Vụ sao?​” Trình Gia Hủ nói.

Đời này cô ấy thà tin heo nái có thể phối giống với bò, chứ chưa từng nghĩ Tạ Tân Niên lại thích Vụ Vụ. Hồi cấp ba chẳng phải anh còn tuyên bố dẫu cho cả thế giới này chỉ còn lại một mình cô là khác giới, anh cũng sẽ không thích Vụ Vụ đó sao?​”

Đùa à?​Lê Vụ chưa từng nghĩ đến vấn đề này, lúc này cũng không biết phải trả lời ra sao.

“Thật là không thể tin nổi, tớ phải nói với Giai Ngư mới được.”​Ngày hôm sau, cô liền hẹn Trình Gia Hủ và Trì Ngạn ra ngoài để hỏi cho ra lẽ.

Cuối cùng, câu chuyện biến thành Trình Gia Nguyệt và Chu Giai Ngư cùng Lê Vụ mắt to trừng mắt nhỏ.​Chuyện này sao có thể chứ, Tạ Tân Niên sao lại thích cô cho được?

Sự kinh ngạc của Chu Giai Ngư cũng chẳng kém Trình Gia Nguyệt là bao, chỉ là sau khi ép bản thân chấp nhận thông tin này, nhìn lại cuộc sống trước đây, cô ấy lại cảm thấy dường như mọi chuyện đều có manh mối để lần theo.​Mãi đến sau khi cô đi, sự cô độc nơi đáy mắt Tạ Tân Niên mới dần hiện rõ.

“Tớ thấy Tạ Tân Niên không giống kiểu người biết nói dối đâu, có khả năng cậu ta thích cậu thật đấy.”​Anh cẩn thận suy nghĩ, nhưng lại không dám nghĩ quá sâu, anh sợ mình đa tình tự huyễn hoặc bản thân.

“Mang cái bộ mặt ghét nhau như chó với mèo ra để đối đầu với cậu, kết quả lại yêu thầm cậu, giấu kỹ thật đấy.”​”

Tuy rằng chuyện này rất quái đản, nhưng bất kể là xét về môn đăng hộ đối, hay là thanh mai trúc mã yêu nhau lắm cắn nhau đau, hai người này trước đây thực ra cũng không ít lần bị đem ra trêu chọc, là một cặp oan gia ngõ hẹp mà ngoài đối phương ra thì chẳng ai trị nổi.​Lê Vụ chạy suốt đêm đến căn hộ nhỏ của Trình Gia Nguyệt.

Lúc đó hai người họ liền phản bác lại.​Chỉ có Lê Vụ là gần như thức trắng đêm, nghĩ mãi không thông chuyện này, ngay cả một hai tiếng đồng hồ ngủ thiếp đi hiếm hoi kia cũng nằm mơ.

Tạ Tân Niên: “Dù cho người khác giới trên đời này chỉ còn lại một mình cô ta, tôi cũng không thèm thích cô ta đâu.”​Vậy có phải nói rằng, trong cuộc hôn nhân hợp đồng này, cô đối với anh trước giờ vẫn có vài phần khác biệt?

Lê Vụ: “Dù cho trên đời này chỉ còn lại một mình anh ta là đàn ông, tôi cũng không thèm thích anh ta đâu.”​”

Chu Giai Ngư ôm gối ôm phân tích: “Các cậu bảo xem, cuộc liên hôn này không phải là Tạ Tân Niên tự nguyện đấy chứ?” Cái gì mà hôn nhân hợp đồng, đều là anh cam tâm tình nguyện.​Lê Vụ chậm rãi gật đầu.

Trước đây bọn họ cũng từng nghĩ, một người phóng khoáng yêu tự do như Tạ Tân Niên, nếu bản thân anh không bằng lòng thì nhà họ Tạ có ép thế nào cũng vô dụng. Hơn nữa lại còn là liên hôn với kẻ thù không đội trời chung, “ghét nhau như chó với mèo” của mình, quả thực là bug chồng bug.​Đúng vậy, lời của một con ma men thì sao có thể coi là thật được.

Năm đó hội bạn thân còn lén lút cá cược với nhau, đều cược rằng Tạ Tân Niên sẽ không đồng ý, thế mà anh lại đồng ý một cách phá lệ như vậy.​Lúc đó hai người họ liền phản bác lại.

Vạn nhất anh vốn dĩ đã bằng lòng thì sao?​”

Chỉ là không ai ngờ tới, anh lại thích Lê Vụ mà thôi.​Hơn nữa không dám nghĩ tới, năm đó anh cùng Lê Vụ đi theo đuổi người cô thích, còn anh ở bên cạnh chứng kiến, chẳng phải cũng giống như dùng dao cùn cứa vào tim sao.

“Hả?” Lê Vụ mím môi, mân mê ngón tay của mình nghịch ngợm: “Chắc là không thể nào đâu nhỉ?”​Đặt bát xuống, anh dùng đầu ngón tay lau đi, thong thả lẩm bẩm.

Cô vẫn cảm thấy chuyện này thực sự quá đỗi hoang đường, “Không phải chứ, tớ với Tạ Tân Niên từ nhỏ đã ‘đấu đá’ nhau mà lớn lên, đây chẳng phải là kẻ thù truyền kiếp sao, anh ấy sao có thể thích tớ được, không đúng, sao anh ấy lại thích tớ được chứ?”​”Cậu ấy yêu thầm cậu, bắt đầu từ hồi cấp ba rồi.

Quả thực giống như giữa ban ngày gặp ma, nhất thời cũng khó lòng chấp nhận được.​Lê Vụ thực sự đi xem canh giải rượu đã xong chưa, có điều cô không tự mình bưng qua, mà là trắng đêm “bỏ trốn” luôn.

“Liệu có khi nào Tạ Tân Niên thích cậu, nhưng con trai thời kỳ dậy thì ấy mà, đều thích nói lời ngược lòng. Hơn nữa mối quan hệ của hai người lúc đó lại quá thân thiết, nếu đối phương đột nhiên nói thích cậu, cậu có tin không?”​Sau khi biết được ngọn ngành câu chuyện, biểu cảm của Trình Gia Nguyệt cũng dần dần trở nên quái dị, sự kinh ngạc chẳng kém Lê Vụ là bao.

Lê Vụ lắc đầu: “Không tin, tớ chỉ thấy anh ấy có bệnh thôi.”​…

Trình Gia Nguyệt lập tức vỗ tay: “Thế thì đúng rồi, Tạ Tân Niên thấy cậu không thích cậu ấy, nên cậu ấy mới âm thầm thích cậu rất nhiều năm. Cho nên khi hai nhà muốn thực hiện cuộc liên hôn này, cậu ấy mới không từ chối.”​”

“Biết đâu trong lòng đã vui như mở hội rồi ấy chứ.” Càng phân tích càng thấy có lý, Trình Gia Nguyệt chậc lưỡi một tiếng, dường như mọi chuyện đều đã kết nối lại được với nhau rồi.​Đầu ngón tay cô âm thầm cuộn lại, đầu óc từ lâu đã rối thành một bùi nhùi, cô đẩy người anh ra: “Anh anh anh, anh say khướt rồi nên mới nói bậy nói bạ.

Ban đầu tất cả những người trong cuộc đều nghĩ nhà họ Tạ và nhà họ Lê liên hôn là vì lợi ích, ngay cả bọn họ cũng nghĩ vậy, Lê Vụ và Tạ Tân Niên có thỏa thuận ngầm bọn họ lại càng biết rõ.​Nói xong, chân như bôi mỡ, cô chạy biến khỏi phòng khách nhanh như chớp, chỉ để lại một bóng lưng hoảng loạn.

Ai mà ngờ được người anh em này lại không đi theo lối mòn mà chơi trò yêu thầm chứ!​” Trông còn say không hề nhẹ nữa là đằng khác, bắt đầu nói năng lảm nhảm rồi.

Lê Vụ hơi bực bội vò vò tóc, có chút chán nản chôn đầu vào sofa: “Aaaa, tớ cứ nghĩ đến chuyện này là lại không biết phải đối mặt với Tạ Tân Niên thế nào nữa rồi.”​Thế nhưng, mối tình đơn phương kéo dài nhiều năm này cũng đến lúc phải đưa ra ánh sáng rồi.

“Vụ Vụ, phản ứng của cậu hình như cũng có gì đó sai sai, có phải là quá để tâm đến chuyện Tạ Tân Niên thích cậu rồi không, cậu không phải cũng thích cậu ấy đấy chứ?” Chu Giai Ngư nhạy bén bắt thóp được điều gì đó.​Chu Giai Ngư ôm gối ôm phân tích: “Các cậu bảo xem, cuộc liên hôn này không phải là Tạ Tân Niên tự nguyện đấy chứ?

“Làm sao có thể, tớ mới không thích anh ấy.” Gần như là câu trả lời không cần suy nghĩ.​” Người giúp việc thuật lại nguyên văn lời cô cho Tạ Tân Niên nghe.

“Tớ chỉ cảm thấy vốn dĩ đã nói rõ là hôn nhân hợp đồng rồi, nếu Tạ Tân Niên thực sự thích tớ, vậy cái hợp đồng này sẽ không thuần túy là vì lợi ích nữa, tớ nhất thời không biết đối mặt với anh ấy ra sao.”​”

Nghĩ kỹ thì hình như cũng là cái lý này thật.​” Trì Ngạn nhướng mày: “Lời này nói thế nào đây?

Cuối cùng phân tích cả đêm, rốt cuộc chẳng phân tích ra được ngô khoai gì.​Trình Gia Nguyệt đặt ngón trỏ lên cằm, khẽ suy nghĩ hai giây: “Nhưng tửu lượng của Tạ Tân Niên trước giờ rất tốt, bình thường chưa từng thấy cậu ta say bao giờ, cậu chắc chắn là cậu ta say thật không?

Tối nay cả Lê Vụ và Chu Giai Ngư đều ở lại, Trình Gia Nguyệt vốn đang xem phim kinh dị sợ hãi cuối cùng cũng có bạn đồng hành.​Mang theo một gương mặt khiến người thần cùng phẫn nộ như thế này đi chơi trò yêu thầm sao?

Ban đầu cô ấy còn tính xem xong nếu bản thân thực sự sợ hãi sẽ gọi tài xế đón về nhà, bây giờ có chị em bên cạnh thì ngược lại chẳng sợ nữa.​”

Chỉ có Lê Vụ là gần như thức trắng đêm, nghĩ mãi không thông chuyện này, ngay cả một hai tiếng đồng hồ ngủ thiếp đi hiếm hoi kia cũng nằm mơ.​Cô ấy bật nảy người từ trên sofa lên, thất thanh nói: “Cậu nói là cái tên Tạ Tân Niên kia thích cậu á?

Mẹ nó chứ, trong mơ cứ lặp đi lặp lại lời tỏ tình của Tạ Tân Niên, cô càng không muốn đối mặt thì cái thứ này lại càng như quấn lấy cô không buông.​”Tớ chỉ cảm thấy vốn dĩ đã nói rõ là hôn nhân hợp đồng rồi, nếu Tạ Tân Niên thực sự thích tớ, vậy cái hợp đồng này sẽ không thuần túy là vì lợi ích nữa, tớ nhất thời không biết đối mặt với anh ấy ra sao.

Ngày hôm sau, cô liền hẹn Trình Gia Hủ và Trì Ngạn ra ngoài để hỏi cho ra lẽ.​Rốt cuộc là đã xảy ra vấn đề ở đâu, có phải cô đã đánh mất một đoạn ký ức nào đó rồi không.

Khi nhìn thấy cô mang theo quầng thâm mắt xuất hiện ở quán cà phê, Trì Ngạn còn ngáp ngắn ngáp dài trêu chọc một câu: “Tối qua cậu đi đâu đấy, tự mang theo phấn mắt à.”​”

Lê Vụ nghiêm túc, chống khuỷu tay lên bàn, nhìn Trình Gia Hủ và Trì Ngạn trước mặt: “Tớ có chính sự muốn hỏi hai cậu.”​Nếu những gì anh nói là thật, vậy Tạ Tân Niên thực sự thích mình sao?

Hai người dường như đã dự đoán được cô muốn hỏi điều gì rồi, việc có thể khiến Lê Vụ lay tỉnh bọn họ từ sáng sớm tinh mơ, hẹn ra đây nói chuyện nghiêm túc thế này, nhất định là chuyện lớn.​Lê Vụ cũng nhìn về phía anh ta, chờ đợi những lời tiếp theo.

Còn là chuyện lớn khiến người ta đại kinh thất sắc nữa kìa.​Bởi vì cô chưa bao giờ nghĩ rằng Tạ Tân Niên sẽ thích mình, thế nên khi nghe anh nói ra câu này, phản ứng đầu tiên của cô chính là cảm thấy hoang đường.

Ví dụ như chuyện Tạ Tân Niên yêu thầm Lê Vụ chẳng hạn.​Tạ Tân Niên một tay chống đầu, hơi nheo lại đôi mắt đã nhuốm vài phần say ý, lẩm bẩm: “A Vụ, liệu em có chút nào để tâm đến anh không?

Trình Gia Hủ nhấp một ngụm cà phê, vị đắng của Americano nóng lan tỏa trong khoang miệng, miễn cưỡng xua đi vài phần buồn ngủ: “Cậu hỏi đi.”​Ai mà ngờ được người anh em này lại không đi theo lối mòn mà chơi trò yêu thầm chứ!

Thấy bọn họ bình tĩnh như vậy, cũng không hỏi cô muốn hỏi về vấn đề gì, Lê Vụ sinh nghi, chỉ là bây giờ cũng không rảnh để quản nhiều như vậy nữa.​”

Cô ấp úng vài giây rồi mở lời: “Hôm qua Tạ Tân Niên đi uống rượu với các cậu, uống không ít đúng không?”​Hôm nay mùi rượu trên người anh rất nồng, chắc là uống không ít đâu.

Cả hai gật đầu: “Đúng là uống không ít, tối qua uống đến độ hăng máu, còn đấu đá với Chu Cửu Tứ nữa cơ.”​Nếu lúc đó Tạ Tân Niên đã thích Lê Vụ rồi, vậy thì anh chàng này giấu cũng thật là sâu quá đi.

Lê Vụ mím môi: “Vậy Tạ Tân Niên có say không?” Cô thầm mong đợi câu trả lời của bọn họ, đồng thời cũng có chút căng thẳng siết chặt hai tay.​Anh cười khẽ một tiếng, day day huyệt thái dương đang hơi đau nhức.

Chính cô cũng không biết bản thân rốt cuộc đang mong đợi đáp án nào, trong lòng có một chiếc cân tiểu ly, bên trái là chưa say, bên phải là say rồi, nhưng chiếc cân cứ mãi giằng co ở chính giữa không chịu hạ xuống.​Anh uống xong thì nhanh chóng đi ngủ đi, sáng hôm sau tỉnh dậy là bình thường lại liền.

Trì Ngạn lập tức hiểu ra Lê Vụ muốn hỏi gì, thích thú trêu chọc: “Tân Niên tối qua về không phải là tỏ tình với cậu rồi đấy chứ?”​Ví dụ như chuyện Tạ Tân Niên yêu thầm Lê Vụ chẳng hạn.

Lê Vụ chậm rãi gật đầu.​Ban đầu tất cả những người trong cuộc đều nghĩ nhà họ Tạ và nhà họ Lê liên hôn là vì lợi ích, ngay cả bọn họ cũng nghĩ vậy, Lê Vụ và Tạ Tân Niên có thỏa thuận ngầm bọn họ lại càng biết rõ.

“Thật thế à?” Trì Ngạn lập tức tỉnh táo hẳn, cười khẽ một tiếng: “Quả nhiên là rượu vào gan lớn mà.”​”

“Tối qua cậu ấy uống không ít, say thì có, nhưng cũng không phải say khướt, nhiều nhất cũng chỉ tầm năm sáu phần như thế thôi, giữ được sự tỉnh táo là không thành vấn đề.” Ngừng một chút anh ta nói: “Cho nên những gì Tân Niên nói đều là thật đấy.”​Lê Vụ lắc đầu: “Không tin, tớ chỉ thấy anh ấy có bệnh thôi.

“Cậu ấy yêu thầm cậu, bắt đầu từ hồi cấp ba rồi.” Trình Gia Hủ nói.​Trình Gia Hủ khẽ suy nghĩ một lát: “Nếu tớ nhớ không nhầm thì hồi cấp ba, có một dạo A Vụ đặc biệt mê mẩn cậu học sinh mới chuyển trường đến kia, lại còn là hạng nhất toàn khối nữa chứ, sau đó còn tuyên bố là muốn theo đuổi người ta, A Niên còn giúp đỡ bày mưu tính kế, cùng Lê Vụ đi theo đuổi người ta cơ mà.

Lê Vụ ngây người, cô không ngờ lại sớm đến thế, bảy năm trước, tức là năm lớp mười một, nhưng khi đó mối quan hệ của bọn họ rõ ràng có thể nói là “như nước với lửa”, việc gì cũng phải ganh đua một phen, đấu khẩu một trận.​Hay là, cô đang trốn tránh điều gì?

Rốt cuộc là đã xảy ra vấn đề ở đâu, có phải cô đã đánh mất một đoạn ký ức nào đó rồi không.​” Nụ cười pha chút bỡn cợt, nhưng thần sắc lại nghiêm túc đến thế, mấy phần giả mấy phần thật thực sự khiến người ta khó lòng phân định.

Tạ Tân Niên thích cô?​”Thật là không thể tin nổi, tớ phải nói với Giai Ngư mới được.

Thích cô?​”

Lòng Lê Vụ đã nguội ngắt mất một nửa.​Tạ Tân Niên thích cô?

Cô vẫn cố chấp giãy giụa: “Không đúng chứ, sao anh ấy lại thích tớ được, tụi tớ rõ ràng từ nhỏ đã tranh giành nhau mà lớn, đó chẳng phải là kiểu nhìn nhau ghét bỏ chuẩn chỉnh sao?”​”Hả?

Trình Gia Hủ: “Tân Niên là người thế nào cậu còn không rõ sao?”​Tớ thấy từ rất sớm A Niên đã thích A Vụ rồi, chỉ là lúc đó cậu ấy chưa nhìn rõ lòng mình thôi.

“Bình thường nhìn thì có vẻ bất cần đời, thực chất đều là công phu bề ngoài mà thôi, đối với cái gì cũng là cái bộ dạng hờ hững coi thường đó, chỉ khi gặp phải chuyện liên quan đến cậu, ngoài miệng thì chê bai, nhưng lại âm thầm ghi nhớ trong lòng, rồi điên cuồng làm loạn cùng cậu.”​Nếu là người khác nói, cô đã có thể khẳng định chắc nịch rằng người đó đang trêu chọc mình, nhưng lúc này chính chủ lại đang đứng ngay trước mặt cô.

“Tớ thấy, bây giờ nghĩ lại, mọi chuyện thực sự đều có manh mối để lần theo mà. Tớ thấy từ rất sớm A Niên đã thích A Vụ rồi, chỉ là lúc đó cậu ấy chưa nhìn rõ lòng mình thôi.”​Lê Vụ mím môi: “Vậy Tạ Tân Niên có say không?

“Hả?” Trì Ngạn nhướng mày: “Lời này nói thế nào đây?”​”

Lê Vụ cũng nhìn về phía anh ta, chờ đợi những lời tiếp theo.​Dù chỉ là một phần mười.

Trình Gia Hủ khẽ suy nghĩ một lát: “Nếu tớ nhớ không nhầm thì hồi cấp ba, có một dạo A Vụ đặc biệt mê mẩn cậu học sinh mới chuyển trường đến kia, lại còn là hạng nhất toàn khối nữa chứ, sau đó còn tuyên bố là muốn theo đuổi người ta, A Niên còn giúp đỡ bày mưu tính kế, cùng Lê Vụ đi theo đuổi người ta cơ mà.”​Tối nay cả Lê Vụ và Chu Giai Ngư đều ở lại, Trình Gia Nguyệt vốn đang xem phim kinh dị sợ hãi cuối cùng cũng có bạn đồng hành.

“Tớ cũng thấy việc này không khả thi lắm, nhưng biết đâu được đấy?” Con người ta chỉ khi cảm nhận được cảm giác khủng hoảng mới nhìn rõ một vài chuyện.​”Tớ thấy, bây giờ nghĩ lại, mọi chuyện thực sự đều có manh mối để lần theo mà.

Khi sự rung động nảy sinh, có lẽ chính anh cũng không biết, mà cậu học sinh chuyển trường kia chính là mồi lửa.​Lê Vụ như hóa đá, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt không biết phải phản ứng ra sao.

Nếu lúc đó Tạ Tân Niên đã thích Lê Vụ rồi, vậy thì anh chàng này giấu cũng thật là sâu quá đi.​”Anh say thật, nhưng Lê Vụ, em đã từng nghe câu nói ‘rượu vào lời ra’ bao giờ chưa?

Hơn nữa không dám nghĩ tới, năm đó anh cùng Lê Vụ đi theo đuổi người cô thích, còn anh ở bên cạnh chứng kiến, chẳng phải cũng giống như dùng dao cùn cứa vào tim sao.​Lê Vụ hơi bực bội vò vò tóc, có chút chán nản chôn đầu vào sofa: “Aaaa, tớ cứ nghĩ đến chuyện này là lại không biết phải đối mặt với Tạ Tân Niên thế nào nữa rồi.

Nghĩ đến đây, Trình Gia Hủ và Trì Ngạn không khỏi có chút xót xa cho Tạ Tân Niên.​Nghe xong lời này, anh vừa buồn cười vừa bất lực, xua xua tay ra hiệu cho người giúp việc lui xuống.

Nghe tiếng thảo luận của bọn họ, trong một khoảnh khắc bên tai Lê Vụ như được lắp đặt hệ thống chặn âm thanh nào đó, không còn nghe thấy gì nữa, trong lòng vang lên một tiếng “ong”, thầm cảm thấy điềm chẳng lành.​Cô kìm nén lại những cảm xúc này, lắc đầu nói: “Anh say rồi.

Sao cô lại không nhìn ra một chút nào thế nhỉ, năm đó dây thần kinh thô của cô mạnh đến vậy sao?​”

Cũng không phải, mà là những năm qua, cơ bản từ khi cô sinh ra, không, nói một cách nghiêm túc hơn là bọn họ ở trong bụng mẹ đã quen biết nhau rồi, còn mơ hồ đính ước một mối hôn ước từ bé, từ nhỏ lại càng đánh nhau mà lớn, tranh giành nhau mà trưởng thành.​Yết hầu khẽ trượt lên xuống khi nuốt, có vài giọt men theo khóe miệng tràn ra ngoài.

Cô có nghĩ nát óc cũng không ngờ được Tạ Tân Niên lại thích mình.​Lê Vụ ngây người, cô không ngờ lại sớm đến thế, bảy năm trước, tức là năm lớp mười một, nhưng khi đó mối quan hệ của bọn họ rõ ràng có thể nói là “như nước với lửa”, việc gì cũng phải ganh đua một phen, đấu khẩu một trận.

Bình thường anh chẳng phải còn thường xuyên cà khịa tính cách này của cô sẽ không tìm được bạn trai đó sao, thế nên Tạ Tân Niên làm sao có thể yêu thầm cô được chứ?​” Trì Ngạn lập tức tỉnh táo hẳn, cười khẽ một tiếng: “Quả nhiên là rượu vào gan lớn mà.

Mang theo một gương mặt khiến người thần cùng phẫn nộ như thế này đi chơi trò yêu thầm sao?​Hơn nữa mối quan hệ của hai người lúc đó lại quá thân thiết, nếu đối phương đột nhiên nói thích cậu, cậu có tin không?

Kết luận đưa ra cuối cùng, dẫu cho có không muốn chấp nhận đến mức nào, nhưng sự thật dường như đã chứng minh, Tạ Tân Niên đã thích cô bảy năm rồi.​”Bình thường nhìn thì có vẻ bất cần đời, thực chất đều là công phu bề ngoài mà thôi, đối với cái gì cũng là cái bộ dạng hờ hững coi thường đó, chỉ khi gặp phải chuyện liên quan đến cậu, ngoài miệng thì chê bai, nhưng lại âm thầm ghi nhớ trong lòng, rồi điên cuồng làm loạn cùng cậu.

Lê Vụ mang theo sự giãy giụa cuối cùng: “Cậu nói xem hôm nay anh ấy tỉnh dậy, liệu có quên sạch sành sanh chuyện tối qua không?”

Trình Gia Hủ và Trì Ngạn nhìn nhau một cái, nhún nhún vai: “E là khó đấy.”