Ngay cả đêm giao thừa xảy ra chuyện tồi tệ như vậy, nàng cũng chỉ dám khóc lóc gào lên với y vài câu. Nàng thậm chí chẳng dám nổi giận với y, sự kháng cự của nàng luôn diễn ra trong âm thầm.
Thế nhưng Hoàng đế lại như chẳng hề nhận ra. Y bình tĩnh nâng chén sứ, rót chè trôi nước tương sữa anh đào vào chén nhỏ của Nguyên Mộ. Tuy chỉ là một chén nhỏ, song đây lại là thức uống nàng vô cùng yêu thích. Nguyên Mộ cầm chiếc thìa cán dài, rốt cuộc vẫn uống xuống. Dưới gầm trời này chưa từng có ai được Hoàng đế hầu hạ như thế, càng miễn bàn đến việc nàng còn chẳng chút cảm kích. Nhưng y không nói một lời, đợi Nguyên Mộ dùng xong liền cầm khăn lau khóe môi cho nàng.
Dùng bữa xong, thái y chờ thăm khám bên ngoài mới bước vào. Vẫn là đại đệ t.ử của Trương viện phán. Người thanh niên mặc áo xanh giữ lễ biết nghi, cách một lớp trướng rủ cẩn thận bắt mạch cho Nguyên Mộ.
"Nương nương không có gì đáng ngại," hắn ôn tồn nói, "chỉ là mấy ngày này cần chú ý ăn uống, kiêng thức ăn cay nóng và đồ mặn."
Hoàng đế đều gật đầu chấp thuận rồi lui người ra ngoài.
Nguyên Mộ thu tay về, nằm ngửa trên giường bát bước, hàng mi dài nhẹ nhàng khép lại. Chắc hẳn trong lúc nàng hôn mê đã có người tắm gội cho nàng rồi. Nguyên Mộ mệt mỏi rã rời nên cũng không nghĩ đến chuyện đi tắm nữa. Cẳng chân nàng buông thõng, ôm gối mềm trong lòng, cơ thể hơi co lại như một đứa trẻ. Nàng như đang chờ Hoàng đế rời đi, chờ nội điện trở nên trống trải và tĩnh lặng.
Nhưng người đàn ông trầm lặng ngoài trướng mành một hồi rồi đôi tay thon dài ấy vẫn vén mành ra. Y mặc hắc y, chất vải tơ lụa lạnh lẽo như mặt nước, khi chạm vào làn da tuyết lộ ra ngoài của Nguyên Mộ khiến nàng liên tưởng đến con rắn độc ẩn nấp trong bóng tối. Nàng muốn thu cẳng chân lại, nhưng đầu gối đã bị chân Hoàng đế tách ra, không tài nào khép lại được.
Đáy mắt Nguyên Mộ dâng lên hơi nước. Bệnh tình nàng chưa khỏi hẳn, chính là lúc cảm xúc mong manh dạt dào nhất. Nàng gập gối định né tránh nhưng cổ chân mảnh khảnh đã bị Hoàng đế khống chế, giãy giụa thế nào cũng không thoát. Y vóc người cao lớn, thể hình hai người chênh lệch quá nhiều, chuyện trên giường xưa nay Nguyên Mộ chưa từng có đường phản kháng. Dù là nụ hôn ôn nhu hay sự đoạt lấy cường thế, nàng vĩnh viễn chỉ có thể thụ động gánh chịu.
Nguyên Mộ không kìm được, tiếng khóc nức nở tức thì bật ra. Giọng nàng khàn khàn: "Đừng chạm vào ta..."
Rõ ràng là lời từ chối, nhưng vì vướng tiếng khóc nên lại tỏ ra đáng thương, bất lực đến thế. Trên thực tế, Hoàng đế chưa làm điều gì quá phận. Nếp áo trên tay y chẳng hề xộc xệch lấy một phân, hình rồng ẩn thêu chỉ bạc lặng lẽ ngự trên vai.
Giọng Hoàng đế rất trầm: "Chúng ta nói chuyện đi, A Lạc..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thế nhưng lời nói lại lộ ra vẻ âm u lạnh lẽo. Dục vọng chiếm hữu và đoạt lấy được bộc lộ theo một cách khác, khiến đáy lòng Nguyên Mộ chẳng thể sinh ra chút cảm giác an toàn nào. Mỗi lần Hoàng đế sắp rời kinh đều có dáng vẻ như thế này. Y là thiên chi kiêu t.ử không thể nghi ngờ, vừa giáng sinh đã được lập làm Trữ quân, tôn quý đến mức thiên hạ không ai sánh bằng. Y thanh quý cao nhã, đạm mạc mà ôn hòa, nhưng ở vài thời điểm, y thực sự rất bệnh trướng. Nguyên Mộ thà đối mặt với sự biến thái còn hơn phải đối diện với y những lúc như thế này.
Nàng giơ tay che môi, giọng nói run rẩy. Gò má nàng ửng hồng mất tự nhiên, hầu như không thể chống đỡ nổi mà thốt lên: "Súc miệng."
Trên người Nguyên Mộ thấm đẫm mồ hôi. Nàng vốn yêu sạch sẽ, giống như vầng trăng treo trên cao kia, vĩnh viễn phải giữ dáng vẻ không nhiễm bụi trần. Hoàng đế thực chất có thể kéo nàng xuống, nhưng xuất phát từ một lý do chính y cũng không rõ, y chưa từng làm như vậy.
Khi được Hoàng đế bế đến bể tắm, đầu óc Nguyên Mộ rối tung như một hũ hồ. Nàng bảo y súc miệng, bế nàng tới bể tắm làm gì?
Sau khi tắm gội trở về, trên người Nguyên Mộ càng thêm kiệt lực. Môi Hoàng đế hơi ướt, giọng y đè xuống rất thấp: "A Lạc, chúng ta nói chuyện, được không?" Y dường như cảm thấy làm như vậy thì nàng sẽ vui vẻ hơn. "Chuyện ngày hôm qua," Hoàng đế thấp giọng giải thích, "không phải như nàng nghĩ đâu."
Giọng y rất nhẹ nhàng giải thích, trong lời nói lộ ra chút áy náy, có lẽ còn mang theo vài phần trân trọng cùng yêu thương. Người có thể được Hoàng đế đối xử ôn nhu như thế đếm trên đầu ngón tay cũng ra, nhưng dù cho có nghe rõ ngọn ngành thì vẻ mặt Nguyên Mộ cũng chẳng khá hơn chút nào. Đôi mắt nàng khép lại, chân mày khẽ nhíu, thần sắc là sự mệt mỏi cùng chán ghét không thể giấu giếm. Y không nên làm như vậy, vốn dĩ nàng đã mệt, giờ lại càng mệt mỏi hơn, một chữ cũng không muốn nghe nữa.
Hoàng đế cũng nhận ra sự mệt mỏi của Nguyên Mộ. Y ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên trán và gò má nàng, thì thầm: "Ta phải làm gì thì nàng mới có thể vui vẻ hơn một chút?"
Ngài đưa ta ra khỏi cung đi.
Ngón tay Nguyên Mộ siết c.h.ặ.t rồi lại vô lực thả lỏng. Nàng đã nhẩm trong lòng vô số lần nhưng rốt cuộc vẫn không dám nói ra câu này. Nàng chỉ thấp giọng đáp: "Đừng để ta nhìn thấy ngài, ta sẽ rất vui."
Lavie
Khi nói lời này, ánh mắt nàng lạnh nhạt chẳng khác nào Hoàng đế. Nguyên Mộ không ngẩng đầu, nàng không nhìn xem Hoàng đế có nét mặt gì, mà điều đó cũng chẳng còn quan trọng nữa. Giống như lời y từng nói, nàng dù có c.h.ế.t cũng phải theo y vào đế lăng. Vậy thì tâm tư của nàng rốt cuộc còn có ý nghĩa gì đây?
Thế nhưng Hoàng đế lại như chẳng hề nhận ra. Y bình tĩnh nâng chén sứ, rót chè trôi nước tương sữa anh đào vào chén nhỏ của Nguyên Mộ. Tuy chỉ là một chén nhỏ, song đây lại là thức uống nàng vô cùng yêu thích. Nguyên Mộ cầm chiếc thìa cán dài, rốt cuộc vẫn uống xuống. Dưới gầm trời này chưa từng có ai được Hoàng đế hầu hạ như thế, càng miễn bàn đến việc nàng còn chẳng chút cảm kích. Nhưng y không nói một lời, đợi Nguyên Mộ dùng xong liền cầm khăn lau khóe môi cho nàng.
Dùng bữa xong, thái y chờ thăm khám bên ngoài mới bước vào. Vẫn là đại đệ t.ử của Trương viện phán. Người thanh niên mặc áo xanh giữ lễ biết nghi, cách một lớp trướng rủ cẩn thận bắt mạch cho Nguyên Mộ.
"Nương nương không có gì đáng ngại," hắn ôn tồn nói, "chỉ là mấy ngày này cần chú ý ăn uống, kiêng thức ăn cay nóng và đồ mặn."
Hoàng đế đều gật đầu chấp thuận rồi lui người ra ngoài.
Nguyên Mộ thu tay về, nằm ngửa trên giường bát bước, hàng mi dài nhẹ nhàng khép lại. Chắc hẳn trong lúc nàng hôn mê đã có người tắm gội cho nàng rồi. Nguyên Mộ mệt mỏi rã rời nên cũng không nghĩ đến chuyện đi tắm nữa. Cẳng chân nàng buông thõng, ôm gối mềm trong lòng, cơ thể hơi co lại như một đứa trẻ. Nàng như đang chờ Hoàng đế rời đi, chờ nội điện trở nên trống trải và tĩnh lặng.
Nhưng người đàn ông trầm lặng ngoài trướng mành một hồi rồi đôi tay thon dài ấy vẫn vén mành ra. Y mặc hắc y, chất vải tơ lụa lạnh lẽo như mặt nước, khi chạm vào làn da tuyết lộ ra ngoài của Nguyên Mộ khiến nàng liên tưởng đến con rắn độc ẩn nấp trong bóng tối. Nàng muốn thu cẳng chân lại, nhưng đầu gối đã bị chân Hoàng đế tách ra, không tài nào khép lại được.
Đáy mắt Nguyên Mộ dâng lên hơi nước. Bệnh tình nàng chưa khỏi hẳn, chính là lúc cảm xúc mong manh dạt dào nhất. Nàng gập gối định né tránh nhưng cổ chân mảnh khảnh đã bị Hoàng đế khống chế, giãy giụa thế nào cũng không thoát. Y vóc người cao lớn, thể hình hai người chênh lệch quá nhiều, chuyện trên giường xưa nay Nguyên Mộ chưa từng có đường phản kháng. Dù là nụ hôn ôn nhu hay sự đoạt lấy cường thế, nàng vĩnh viễn chỉ có thể thụ động gánh chịu.
Nguyên Mộ không kìm được, tiếng khóc nức nở tức thì bật ra. Giọng nàng khàn khàn: "Đừng chạm vào ta..."
Rõ ràng là lời từ chối, nhưng vì vướng tiếng khóc nên lại tỏ ra đáng thương, bất lực đến thế. Trên thực tế, Hoàng đế chưa làm điều gì quá phận. Nếp áo trên tay y chẳng hề xộc xệch lấy một phân, hình rồng ẩn thêu chỉ bạc lặng lẽ ngự trên vai.
Giọng Hoàng đế rất trầm: "Chúng ta nói chuyện đi, A Lạc..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Thế nhưng lời nói lại lộ ra vẻ âm u lạnh lẽo. Dục vọng chiếm hữu và đoạt lấy được bộc lộ theo một cách khác, khiến đáy lòng Nguyên Mộ chẳng thể sinh ra chút cảm giác an toàn nào. Mỗi lần Hoàng đế sắp rời kinh đều có dáng vẻ như thế này. Y là thiên chi kiêu t.ử không thể nghi ngờ, vừa giáng sinh đã được lập làm Trữ quân, tôn quý đến mức thiên hạ không ai sánh bằng. Y thanh quý cao nhã, đạm mạc mà ôn hòa, nhưng ở vài thời điểm, y thực sự rất bệnh trướng. Nguyên Mộ thà đối mặt với sự biến thái còn hơn phải đối diện với y những lúc như thế này.
Nàng giơ tay che môi, giọng nói run rẩy. Gò má nàng ửng hồng mất tự nhiên, hầu như không thể chống đỡ nổi mà thốt lên: "Súc miệng."
Trên người Nguyên Mộ thấm đẫm mồ hôi. Nàng vốn yêu sạch sẽ, giống như vầng trăng treo trên cao kia, vĩnh viễn phải giữ dáng vẻ không nhiễm bụi trần. Hoàng đế thực chất có thể kéo nàng xuống, nhưng xuất phát từ một lý do chính y cũng không rõ, y chưa từng làm như vậy.
Khi được Hoàng đế bế đến bể tắm, đầu óc Nguyên Mộ rối tung như một hũ hồ. Nàng bảo y súc miệng, bế nàng tới bể tắm làm gì?
Sau khi tắm gội trở về, trên người Nguyên Mộ càng thêm kiệt lực. Môi Hoàng đế hơi ướt, giọng y đè xuống rất thấp: "A Lạc, chúng ta nói chuyện, được không?" Y dường như cảm thấy làm như vậy thì nàng sẽ vui vẻ hơn. "Chuyện ngày hôm qua," Hoàng đế thấp giọng giải thích, "không phải như nàng nghĩ đâu."
Giọng y rất nhẹ nhàng giải thích, trong lời nói lộ ra chút áy náy, có lẽ còn mang theo vài phần trân trọng cùng yêu thương. Người có thể được Hoàng đế đối xử ôn nhu như thế đếm trên đầu ngón tay cũng ra, nhưng dù cho có nghe rõ ngọn ngành thì vẻ mặt Nguyên Mộ cũng chẳng khá hơn chút nào. Đôi mắt nàng khép lại, chân mày khẽ nhíu, thần sắc là sự mệt mỏi cùng chán ghét không thể giấu giếm. Y không nên làm như vậy, vốn dĩ nàng đã mệt, giờ lại càng mệt mỏi hơn, một chữ cũng không muốn nghe nữa.
Hoàng đế cũng nhận ra sự mệt mỏi của Nguyên Mộ. Y ôm nàng vào lòng, nhẹ nhàng hôn lên trán và gò má nàng, thì thầm: "Ta phải làm gì thì nàng mới có thể vui vẻ hơn một chút?"
Ngài đưa ta ra khỏi cung đi.
Ngón tay Nguyên Mộ siết c.h.ặ.t rồi lại vô lực thả lỏng. Nàng đã nhẩm trong lòng vô số lần nhưng rốt cuộc vẫn không dám nói ra câu này. Nàng chỉ thấp giọng đáp: "Đừng để ta nhìn thấy ngài, ta sẽ rất vui."
Lavie
Khi nói lời này, ánh mắt nàng lạnh nhạt chẳng khác nào Hoàng đế. Nguyên Mộ không ngẩng đầu, nàng không nhìn xem Hoàng đế có nét mặt gì, mà điều đó cũng chẳng còn quan trọng nữa. Giống như lời y từng nói, nàng dù có c.h.ế.t cũng phải theo y vào đế lăng. Vậy thì tâm tư của nàng rốt cuộc còn có ý nghĩa gì đây?