Đế Vương Bạc Tình Truy Thê Hỏa Táng Tràng 2

Chương 32

Buổi sáng còn có triều hội, sau khi kết thúc hắn đến cơm trưa cũng chưa dùng đã trực tiếp đi tới Thanh Ninh Cung.

Rốt cuộc vẫn là đã muộn.

Hoàng đế đặt miếng điểm tâm xuống, sau đó động tác cực kỳ nhẹ nhàng hôn lên trán Nguyên Mộ, ôm nàng vào trong rèm trướng, giọng khàn khàn: “Ngủ một lúc đi, A Lạc, tỉnh dậy sẽ không còn khó chịu nữa.”

Nàng khóc đến mức mí mắt sưng húp lên, sau khi nhắm mắt lại hàng mi dài vẫn còn run rẩy. Hoàng đế nắm lấy tay Nguyên Mộ, hồi lâu cũng không dời tầm mắt khỏi gương mặt nàng. Hắn hình như luôn làm sai mất rồi, càng muốn lại gần nàng, lại càng đẩy nàng ra xa hơn. Rõ ràng muốn nàng hạnh phúc vui vẻ, nhưng lại khiến nàng thêm phần khổ sở đau thương.

Lavie

Tối đến Nguyên Mộ mới tỉnh lại, cơn sốt cao đã lui phần lớn, chỉ là trên người vẫn còn mệt mỏi rã rời. Nàng giống như vừa trải qua một giấc mộng lớn, khi mở mắt ra, một lượng lớn ký ức hỗn loạn tràn vào trong đầu.

Nguyên Mộ xoa giữa mày, đợi một lúc mới từ trong trướng ngồi dậy.

Thị nữ rất nhanh đã chú ý tới động tĩnh của nàng, bước nhanh lại gần, kinh hỉ nói: “Nương nương, ngài tỉnh rồi.”

Nguyên Mộ nhìn đồng hồ nước, mới phát giác đã là buổi tối. Giọng nàng có chút khàn: “Ta sốt cả một ngày sao?”

“Ngài sốt từ đêm qua đấy, nương nương,” Thị nữ sờ trán Nguyên Mộ, “Giờ Ngọ thái y tới xem qua, châm cứu rồi uống t.h.u.ố.c mới dần khá lên.”

Nguyên Mộ trên người vừa đau vừa mệt, nàng đến cả cánh tay cũng chẳng muốn nâng lên, chỉ muốn nằm trong trướng. Nhưng lâu rồi chưa dùng bữa, bụng đã trống rỗng.

Thị nữ rất nhạy bén nhận ra, vui mừng nói: “Nương nương, ngài có phải đói rồi không? Thức ăn đã được chuẩn bị xong rồi.”

Vừa nói, nàng vừa vội vã sai người truyền thức ăn vào. Cơm canh tinh xảo được bày trên chiếc bàn thấp, để Nguyên Mộ ở trong trướng cũng có thể dùng. Nàng thực ra không quen như vậy, vén rèm trướng ra định bước xuống giường.

Nhưng mũi chân Nguyên Mộ còn chưa chạm đất, một bóng hình quen thuộc đã bước vào.

Hoàng đế hình như vừa mới từ bên ngoài trở về, trên người hắn còn vương vệt gió lạnh thấu xương, khi bước vào nội điện, điện các vốn dĩ ấm áp cũng lạnh đi nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Giọng hắn rất nhẹ: “Nương nương của các ngươi tỉnh rồi sao?”

Bọn họ hình như luôn không đúng lúc vào những thời điểm nên trùng hợp, và lại phá lệ trùng hợp vào những lúc không nên.

Nguyên Mộ rất muốn lập tức ngã xuống giường giả vờ như mình chưa tỉnh ngủ, nhưng hoàng đế đã bước vào. Hắn mặc một thân thường phục màu đen, kim quan đai ngọc, khí trường mạnh mẽ như thể đang nghị sự ở Tuyên Chính Điện.

Thấy Nguyên Mộ như muốn từ trên giường bước xuống, hoàng đế bước nhanh lại gần, giọng nói dịu dàng: “Vội vã bước xuống như vậy làm gì? Ở trên giường dùng bữa đi.”

Lễ nghi cung đình của nàng đều là học từ hắn, lúc hỗn loạn nhất cũng không thể quên mất quy củ, sao hôm nay lại có thể làm bừa như vậy?

Nguyên Mộ nghĩ không thông, nhưng khi tay hoàng đế chạm vào cánh tay nàng, thân thể nàng theo bản năng liền né tránh hắn.

Nàng hạ giọng nói: “Đừng chạm vào ta.”

Đây không phải vì Nguyên Mộ cố ý cãi lời hoàng đế trước mặt mọi người, mà hoàn toàn là phản ứng theo bản năng của cơ thể. Nàng không muốn lại gần hắn, đến cả hơi thở quen thuộc của hắn nàng cũng vô cùng bài xích.

Trong mắt Nguyên Mộ là sự bài xích rõ rệt, nhưng ẩn sâu bên dưới lại là nỗi kinh hoàng và sợ hãi.

Vì Nguyên Mộ vẫn luôn nằm ngủ, nội điện không thắp mấy ngọn đèn nên ánh sáng có phần tối tăm. Gương mặt nàng tái nhợt, chỉ có gò má ửng hồng một chút. Dù sốt cao đã lui phần nhiều, nhưng trên người nàng vẫn mất sức, hàng mi dài tựa như chẳng còn lực để giương lên, thấp thoáng rủ xuống. Làn mi dày rậm đổ bóng xuống mí mắt, xinh đẹp kiều diễm tựa cánh bướm.

Thần sắc Hoàng đế khẽ động. Y hạ cánh tay đang giơ lên, thân hình cũng lui về sau một chút, kéo ra khoảng cách nửa thước giữa hai người. Thế nhưng cảm giác áp bách mạnh mẽ trên người Hoàng đế đối với Nguyên Mộ mà nói vẫn như hình với bóng. Đêm qua quá đỗi hỗn loạn, đau đớn vượt quá khả năng chịu đựng, dù có bị khống chế đầu gối để hôn sâu thì cũng chẳng tìm đâu ra chút vui sướng nào.

Nguyên Mộ lặng thinh bước xuống giường. Nàng để chân trần giẫm lên tấm t.h.ả.m gấm hoa rồi ngồi xuống bên bàn nhỏ. Các thị nữ nhìn nhau, tay bê bữa tối mà không biết phải làm sao. Hoàng đế rủ đôi mắt phượng, nửa khuôn mặt tuấn tú ẩn trong bóng tối. Nhưng một lúc sau y phất tay, bảo thị nữ bưng thức ăn đến trước mặt Nguyên Mộ, rồi chính mình cũng ngồi xuống đối diện nàng.

Nguyên Mộ không có khẩu vị. Tuy nàng có chút đói nhưng dùng chẳng được bao nhiêu. Dung nhan nàng tái nhợt, đốt ngón tay cũng gầy guộc xám xịt, quả thực so với đôi đũa ngà voi nàng đang cầm trên tay còn thiếu chút sức sống hơn. Nửa cẳng tay trắng nõn mảnh mai lộ ra ngoài vẫn hằn sâu vết đỏ đậm lè không tan, dù sự việc đã qua một ngày một đêm. Y phục quá rộng làm vóc dáng Nguyên Mộ thêm phần gầy yếu, tưởng chừng chỉ một trận gió nhẹ cũng đủ thổi bạt nàng đi.

Hoàng đế không nói một lời, nhẹ nhàng gắp thức ăn cho Nguyên Mộ. Toàn là món nàng thích, gắp thế nào cũng không thể sai được, nhưng y gắp đến trước mặt thì nàng lại chẳng đụng đến món nào. Nguyên Mộ thực chất không dám công khai đối kháng với Hoàng đế.