Lý Thần đứng trước chiếc bàn đá lớn, dấu ấn lấp lánh như một ngọn đèn dẫn lối cho những người khao khát quyền lực. Nhưng niềm vui chưa kịp nở rộ, thì tiếng cười lạnh lẽo của Đổng Thiên đã cắt đứt không khí căng thẳng.
“Các ngươi thực sự nghĩ rằng có thể dễ dàng chiếm được nó?” Hắn ta mỉa mai, từng bước tiến lại gần, ánh mắt lạnh lẽo như băng. “Dấu ấn này không phải chỉ dành cho bất kỳ ai.”
“Ngươi đã đến đây để ngăn cản chúng ta?” Lý Thần quát, ánh mắt sáng quắc. Nỗi đau từ cái chết của cha mẹ anh bùng lên, như một ngọn lửa thiêng liêng, khiến anh không thể lùi bước.
“Đúng vậy,” Đổng Thiên đáp, giọng điệu đầy kiêu ngạo. “Ta sẽ không để bất kỳ kẻ nào chiếm đoạt sức mạnh mà ta đã chờ đợi.”
“Đừng có mơ!” Trần Lâm, với thanh kiếm trong tay, sẵn sàng lao vào. “Hãy để ta kết thúc mưu kế của ngươi!”
“Chậm đã!” Vương Thư lên tiếng, cô nhìn quanh. “Có thể đây là cái bẫy. Chúng ta phải cẩn thận.”
“Cẩn thận cái gì?” Đổng Thiên cười khẩy, “Các ngươi đã không còn đường lui. Hãy chuẩn bị cho những gì đang đến.”
Những lời của hắn như một hồi chuông cảnh báo. Lý Thần nuốt nước bọt, cảm giác căng thẳng đang lan tỏa trong không khí. Anh quay lại nhìn dấu ấn, rồi lại nhìn về phía Trần Lâm và Vương Thư, cảm nhận sự quyết tâm trong ánh mắt họ.
“Chúng ta không thể để hắn chiếm ưu thế,” Lý Thần nói, giọng kiên định. “Dấu ấn này không chỉ là sức mạnh, mà còn là hy vọng cho quê hương của chúng ta.”
“Đúng vậy,” Trần Lâm đồng tình, “Chúng ta phải chiến đấu!”
Đổng Thiên bỗng nhiên vung tay, khiến không khí xung quanh biến chuyển. Những bóng đen từ bốn phía lao tới, những kẻ đệ tử của hắn, được lệnh tấn công. Mỗi bước chân của chúng như một cú đấm vào lòng tự tin của Lý Thần.
“Đứng vững!” Vương Thư hét lên, kéo căng dây cung, những mũi tên nhanh chóng bay ra, hạ gục những kẻ tấn công đang lao tới.
“Chúng ta phải tách hắn ra!” Lý Thần chỉ vào Đổng Thiên, trong lòng cảm nhận được dòng chảy của quyết tâm. Anh lao vào, không để bản thân mình bị chùn bước.
Cuộc chiến bùng nổ. Lý Thần vung tay, đòn đánh chính xác vào những kẻ địch xung quanh. Trần Lâm như một cơn lốc, thanh kiếm lướt qua không khí, tạo thành những đường cắt sắc bén. Vương Thư, với tài nghệ bắn cung điêu luyện, như một nữ thần chiến tranh, không để cho bất kỳ kẻ nào xâm nhập.
“Ngươi không thể thắng!” Lý Thần gầm lên, nhắm thẳng vào Đổng Thiên. “Ta sẽ không để ngươi tiếp tục thao túng cuộc đời của chúng ta!”
“Ngươi nghĩ rằng chỉ với sức mạnh tay không có thể đánh bại ta sao?” Đổng Thiên cười, ánh mắt hắn sáng lên với sự tàn nhẫn. “Hãy xem ta đã chuẩn bị những gì.”Bỗng, một luồng sức mạnh từ Đổng Thiên phả ra, khiến không khí xung quanh như bị bẻ cong. Những bóng đen từ những kẻ đệ tử biến thành những hình thù quái dị, lao về phía Lý Thần và đồng đội.
“Đứng lại!” Trần Lâm quát, nhưng quá muộn, họ đã bị bao vây.
“Không thể lùi bước,” Lý Thần thầm nghĩ. “Chỉ có tiến về phía trước.”
Với một cú nhảy, anh lao về phía trước, vung tay, chạm vào dấu ấn. Một sức mạnh mãnh liệt bùng nổ, ánh sáng xua tan bóng tối. Đổng Thiên lùi lại, ánh mắt không giấu nổi sự hoảng sợ.
“Ngươi không thể làm gì được dấu ấn!” Hắn quát, nhưng Lý Thần đã cảm nhận được sức mạnh đang dâng trào trong cơ thể.
“Ta sẽ không để ngươi tiếp tục tàn phá quê hương!” Lý Thần hét lên, ánh sáng từ dấu ấn lan tỏa, tạo thành một vòng bảo vệ quanh anh và đồng đội.
“Ngươi…!” Đổng Thiên không thể tin vào mắt mình. “Ngươi không thể kiểm soát nó!”
“Ta sẽ làm!” Lý Thần nói, và ngay lập tức, sức mạnh từ dấu ấn tràn ra, khiến không gian xung quanh như bị bùng nổ.
Nhưng giữa lúc quyết định, một cơn đau đớn xé nát tâm can anh. Hình ảnh cha mẹ, hình ảnh những kỷ niệm đẹp đẽ ùa về, như một con sóng cuốn trôi mọi quyết tâm. “Nếu ta dùng sức mạnh này… liệu có biến ta thành kẻ ác như Đổng Thiên không?”
“Lý Thần!” Vương Thư kêu lên, “Đừng do dự! Hãy tin vào bản thân!”
“Tôi không thể!” Lý Thần gào lên, sự giằng xé trong lòng khiến anh gần như gục ngã. “Nếu ta trở thành giống hắn… liệu có còn ý nghĩa gì không?”
“Đó là sự lựa chọn của ngươi!” Đổng Thiên cười lớn, “Hãy để ta thấy sức mạnh thật sự của ngươi!”
Sự lựa chọn đang dần trở nên rõ ràng. Lý Thần cảm nhận được sức mạnh trong tay, nhưng cũng thấy nỗi sợ hãi đang lan tỏa. Anh quay đầu nhìn Trần Lâm, nhìn Vương Thư, và trong khoảnh khắc đó, anh hiểu rằng sức mạnh không chỉ đến từ dấu ấn, mà còn từ trái tim và quyết tâm bảo vệ quê hương.
Ánh sáng từ dấu ấn càng sáng hơn, một sức mạnh mới trào dâng, nhưng cũng mang theo nỗi lo sợ về việc mất kiểm soát. Liệu anh có thể làm chủ nó, hay sẽ bị nó nuốt chửng?
“Chúng ta sẽ chiến đấu!” Lý Thần thốt lên, quyết tâm vững vàng, không thể để nỗi sợ hãi chi phối. Nhưng trong sâu thẳm, anh vẫn cảm nhận được sự đe dọa từ Đổng Thiên, và cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu.