Đế Chế Bất Tử

Chương 6: Thử thách đầu tiên

Lý Thần, Trần Lâm và Vương Thư đứng trước cửa hang động, nơi mà họ cảm nhận rõ ràng sự hiện diện của kẻ thù. Không khí lạnh lẽo và nặng nề như một lời nhắc nhở rằng thử thách đầu tiên đang chờ đón họ.

“Chúng ta phải vào trong,” Lý Thần quyết đoán, ánh mắt anh kiên định. “Nếu dấu ấn nằm ở đây, chúng ta không thể để kẻ khác chiếm đoạt.”

Trần Lâm gật đầu, nhưng có chút lo lắng hiện rõ trên mặt. “Ta cảm thấy có điều gì đó không ổn. Hãy cẩn thận.”

Vương Thư bước lên trước, cô dừng lại và nhìn vào sâu trong hang. “Ta sẽ đi trước, nếu có gì bất thường, hãy theo sau ngay lập tức.”

“Hãy nhớ, không được hành động một mình,” Lý Thần nhắc nhở, nhưng cũng hiểu rằng Vương Thư có khả năng riêng biệt. Cô gật đầu, rồi lặng lẽ bước vào hang.

Bên trong, không gian tối tăm khiến họ khó nhận diện mọi thứ xung quanh. Tiếng nước nhỏ giọt và tiếng gió rít nhẹ tạo nên một bầu không khí đầy bí ẩn. Lý Thần và Trần Lâm theo sát, đôi tai căng lên lắng nghe từng âm thanh.

“Có tiếng động,” Trần Lâm thì thầm, tay anh nắm chặt lấy chuôi kiếm.

“Có thể là kẻ thù,” Lý Thần đáp, tâm trí anh căng thẳng. Họ đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

Vương Thư dừng lại, cô đưa tay ra hiệu cho hai người im lặng. Một bóng đen lướt qua phía xa, nhanh như cơn gió. “Chúng ta không đơn độc,” cô thì thầm.

“Để ta ra tay,” Trần Lâm nói, giọng trầm và chắc nịch.

“Chưa phải lúc,” Lý Thần ngăn lại. “Chúng ta cần thông tin trước.”

Bỗng, tiếng la hét vang lên từ sâu trong hang, khiến Lý Thần và những người bạn dừng lại. Họ nhìn nhau, trong ánh mắt là sự quyết tâm và lo lắng. “Có ai đó đang chiến đấu,” Vương Thư nói, ánh mắt cô đầy quyết tâm.

“Đi!” Lý Thần ra lệnh, họ tiến về phía tiếng động.

Khi đến gần, họ thấy một nhóm cướp đang quây quanh một người đàn ông, rõ ràng là một kẻ bị tấn công. Hắn ta bị áp đảo, nhưng vẫn cố gắng vùng vẫy. “Tránh xa! Đây là dấu ấn của ta!” Hắn gào lên.

“Dấu ấn?” Lý Thần thì thầm, ý nghĩ lóe lên trong đầu. Họ đã tìm thấy dấu ấn.

“Chúng ta không thể đứng nhìn,” Trần Lâm nói, tay đã nắm chặt kiếm. “Hãy giúp hắn!”

“Đợi đã,” Vương Thư ngăn lại. “Có thể đó là một cái bẫy. Hãy quan sát đã.”

Nhưng Lý Thần không thể chần chừ. “Chúng ta không thể để hắn chết. Nếu dấu ấn ở đây, chúng ta phải cứu hắn.” Nói rồi, anh lao về phía trước.

Trần Lâm và Vương Thư theo sau, nhưng ngay khi họ tiến vào vùng sáng, nhóm cướp quay lại, ánh mắt đầy thù địch. “Đến đây để chết cùng hắn sao?” Một tên trong số đó cười khẩy, tay cầm dao sắc nhọn.

“Chúng ta không sợ!” Lý Thần đáp, giọng anh vang vọng trong không gian hẹp. “Hãy ra tay!”Cuộc chiến nổ ra. Lý Thần tấn công một tên cướp, dùng những đòn đánh nhanh và mạnh mẽ. Anh có thể cảm nhận được từng chuyển động của đối thủ, như thể họ đã tiết lộ ý định trước khi ra tay. Trần Lâm cũng không kém, với thanh kiếm vung lên, anh chém ngang qua không khí, khiến tên cướp ngã xuống.

Vương Thư đứng phía sau, cô nhanh nhẹn di chuyển, sử dụng những mũi tên chính xác để hạ gục kẻ thù từ xa. “Cẩn thận, có kẻ bên trái!” Cô hô lên, chỉ vào một tên đang lén lút tiếp cận Lý Thần.

Nhưng giữa cuộc hỗn loạn, một tên cướp bất ngờ xông tới, đâm về phía Lý Thần. Anh kịp thời tránh sang bên, nhưng không tránh được cái cảm giác lạnh lẽo từ lưỡi dao. “Cẩn thận!” Trần Lâm lao tới, đỡ cú tấn công và khiến tên cướp phải lùi lại.

“Chúng ta không thể để bất kỳ ai chạy thoát!” Lý Thần quát, sự quyết tâm trào dâng trong anh. Họ phải nhanh chóng kết thúc cuộc chiến này.

Cuộc chiến kéo dài không lâu. Với sự phối hợp nhịp nhàng, họ đã hạ gục nhóm cướp. Kẻ cuối cùng ngã xuống, không còn sức chống cự. Lý Thần th* d*c, mồ hôi lấm tấm trên trán.

“Bây giờ, chúng ta phải tìm dấu ấn,” Vương Thư nói, cô nhìn quanh. “Người đàn ông kia có thể biết.”

“Ngươi có sao không?” Lý Thần hỏi, quay sang người đàn ông bị tấn công.

“Ta không sao,” hắn thở hổn hển. “Nhưng dấu ấn… họ đã giấu nó ở đâu đó trong hang này. Ta đã gần tìm thấy nó.”

“Chúng ta sẽ giúp ngươi,” Trần Lâm lên tiếng. “Nhưng trước hết, hãy cho chúng ta biết thêm thông tin.”

Người đàn ông gật đầu, rồi chỉ vào một ngách tối bên trong hang. “Ở đó… nhưng phải cẩn thận. Có một cái bẫy.”

“Chúng ta sẽ cùng nhau,” Lý Thần nói, lòng tràn đầy quyết tâm. Họ không thể để cơ hội này trôi qua.

Khi tiến vào ngách tối, không khí càng trở nên nặng nề. Lý Thần cảm nhận được sự hồi hộp, nhưng cũng là niềm hy vọng. Dấu ấn đang ở rất gần, và họ sẽ không để bất kỳ ai cản trở.

Bỗng, tiếng động lại vang lên, một âm thanh kỳ lạ như những cánh cửa đang mở ra. Họ dừng lại, nhìn nhau. “Có điều gì không ổn,” Vương Thư nói, ánh mắt cô sắc lạnh.

“Cẩn thận,” Lý Thần nhắc nhở, lòng anh tràn đầy lo lắng. Họ đã chiến đấu để đến đây, nhưng nguy hiểm vẫn đang rình rập.

Khi tiến sâu vào, ánh sáng từ một viên đá quý phát ra, khiến không gian trở nên lấp lánh. Trước mắt họ, một chiếc bàn đá lớn với những biểu tượng kỳ lạ. Trên đó, một dấu ấn lấp lánh, như thể nó đang chờ đợi người xứng đáng.

“Chúng ta đã tìm thấy nó!” Lý Thần thốt lên, nhưng trước khi anh kịp bước tới, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ bóng tối.

“Các ngươi nghĩ rằng dễ dàng chiếm được dấu ấn này sao?” Một bóng đen bước ra, Đổng Thiên. Hắn ta đứng đó, ánh mắt tàn nhẫn, nụ cười đầy mỉa mai.

“Ngươi!” Lý Thần nghiến răng, cảm giác tức giận dâng trào. Hắn đã xuất hiện, và rõ ràng đây không phải là một cuộc chiến đơn giản.

“Đúng vậy, ta đã chờ đợi các ngươi,” Đổng Thiên nói, giọng điệu đầy thách thức. “Chào mừng đến với thử thách đầu tiên.”

Lý Thần và đồng đội nhìn nhau, nhận ra rằng cuộc chiến này mới chỉ bắt đầu. Họ đã sẵn sàng, nhưng liệu có đủ sức mạnh để đối đầu với mưu kế của Đổng Thiên? Hơi thở nặng nề, lòng tràn đầy lo lắng, nhưng cũng không thiếu quyết tâm. Họ sẽ không lùi bước.