Dê Béo Dắt Lợn Rừng Về Nhà

Chương 9

Cậu ta buộc bom hẹn giờ lên người tôi, chỉ cần bấm nút thì thời gian sẽ đếm ngược một phút.

Trong cánh rừng rậm ở biên giới, cậu ta nở nụ cười tràn đầy điên cuồng và hung ác nham hiểm với Trần Dã chật vật chạy tới mà cậu ta chờ đã lâu: “Mày cầu xin tao đi, mày cầu xin tao, có lẽ tao sẽ tha cho cô ấy đấy.”

Hai nắm siết chặt của Trần Dã lại đột nhiên buông ra, khi tôi đỏ mắt liều mạng lắc đầu, anh quỳ hai chân xuống, khom lưng: “Tôi xin cậu, tha cho cô ấy.”

Lời nói và hành động của anh khiến Tiền Hữu Minh càng điên cuồng: “Tao muốn mày tận mắt nhìn thấy, người mày yêu nhất chết trước mặt mày là cảm giác gì.”

Cậu ta đang trả thù Trần Dã, trả thù sự thờ ơ không quan tâm của tôi năm đó.

Nể tình cùng nhau lớn lên từ nhỏ, tôi bảo cậu ta nhanh chóng đi tự thú: “Tiểu Minh, chẳng lẽ cậu không biết bố cậu rốt cuộc đã sai ở đâu sao?”

Sắc mặt Tiền Hữu Minh bất trị, cậu ta thấp giọng cười, lại khiến người ta ớn lạnh.

“Lâm Dao, ban đầu tôi thật sự thích cậu, từ nhỏ đã thích rồi,” Cậu ta nhớ lại, cuối cùng giống như đang dỗ trẻ con mà nhỏ giọng nói: “Nhưng mà không sao, cho dù cậu không thích tôi, tôi cũng muốn cậu cùng tôi xuống địa ngục.”

“Yêu Yêu, chúng ta cùng nhau chết được không, cậu nói xin lỗi bố tôi, ông ấy sẽ tha thứ cho người con dâu là cậu thôi.”

Tôi giễu cọt: “Bố cậu giết bố tôi, tôi hận cậu còn không kịp, đồ điên này!”

Lời nói của tôi dường như đã k*ch th*ch cậu ta, trong mắt của cậu ta là sự hung ác như mưa gió nổi lên, cậu ta bóp cổ tôi bảo tôi nói yêu cậu ta.

Lúc này, gần đó có tiếng còi cảnh sát vang lên, càng ngày càng gần Trần Dã quỳ trên mặt đất đang muốn đứng dậy tiến lên mấy bước, Tiều Hữu Minh phản ứng được lạnh lùng nói: “Mày cũng dám báo cảnh sát à, mày không muốn cô ấy sống hay sao?!”

Cậu ta kích động gầm thét, cũng chặn tôi trước người làm vật che chắn cho cậu ta.

Một giây sau, tiếng súng vang lên, bắn trúng bụng cậu ta.

Trần Dã nhân cơ hội nhào lên nhưng vẫn muốn, quả bom hẹn giờ trước ngực tôi đã được khởi động đếm ngược mười giây.

Lâm Dao, con mẹ nó em muốn chết sao?! Đi đi!” Anh cướp lấy quả bom hẹn giờ quát với tôi.

Tôi bị cảnh sát chạy tới nhanh chóng đưa đi, lùi đến nơi không quá một trăm mét thì bom nổ vang tiếng, bùn đất bay lên.

Tôi bò dậy, tro bụi sau lưng làm mờ mắt không thấy rõ người.

Tôi gọi tên anh: “Trần Dã!”

Nhưng không khí yên tĩnh, không có ai trả lời.

Sắc mặt tôi trắng bệch, hoàn toàn không thở nổi, máu toàn thân như hoàn toàn chảy ngược, sự lạnh lẽo như biển sâu nhấn chìm tôi.

Tôi dần không nghe rõ âm thanh xung quanh nữa, bên tai chỉ còn tiếng ong ong.

Thất bại rồi.

Vẫn thất bại rồi.

Cảnh này giống như năm năm trước, tôi vẫn bó tay hết cách, không thể cứu được anh.

Tất cả mọi người xung quanh đang tiến lên kiểm tra, nhưng chân tôi cứ lùi về sau.

Tôi không dám đối mặt với cảnh tượng giống năm năm trước, đối với tôi là quá tàn nhẫn.

Tôi không thể chấp nhận sự thật này.

Tôi muốn chạy, tôi muốn ngăn mình nhận được kết quả về Trần Dã.

Nhưng khi tôi xoay người thì sau lưng truyền đến một giọng nói đã quen thuộc từ rất lâu.

“Lâm Dao, đi đâu vậy?”

“Vẫn còn giận sao?”

Tôi cứng đờ người, quay đầu lại từng chút một.

Khoảnh khắc nhìn thấy bóng dáng Trần Dã chậm rãi chật vật bò dậy từ dưới đất rồi đứng lên, thế giới của tôi sáng lên, xua tan đi khói mù của năm năm qua.

Cả người anh đầy bụi đất, chật vật nhếch nhác, trên mặt có vết máu vì bị thương rõ ràng.

Anh ngẩng mặt lên, tôi cứng đờ tại chỗ.

“Khóc tang à?” Anh nhéo mặt tôi trêu chọc: “Ông đây vẫn chưa chết mà đã vội tìm đàn ông khác rồi à?”

Tôi không nhúc nhích, chỉ thử đưa tay chạm nhẹ vào mặt anh: “Nóng.”

Vẻ mặt anh dịu dàng, không nói gì, chỉ ngoan ngoãn đứng đó cho tôi chạm vào.

“Nóng, nóng ấm.”

“Còn sống.”

“Không lạnh.”

Tôi lặp đi lặp lại, mỗi một chữ phát ra giống như là sự tha thứ mà thần linh dành cho tôi, những sợi xiềng xích trói buộc tôi dần vỡ vụn.

Vành mắt tôi đọng nước mắt, cuối cùng tôi cười lên, dạt dào thanh xuân giống như năm năm trước: “Trần Dã, lần này, cuối cùng em cũng cứu được anh rồi.”

Tôi biết, ngày hôm nay, tôi cuối cùng cũng đã cứu được mình ra khỏi tội nghiệt vô hình.

Cơn ác mộng năm năm này, từ đây sẽ không còn bước vào giấc mơ của tôi nữa.

Tiền Hữu Minh bị bắt, Trần Dã vì trên người có vết trần xước mà đang ở trên xe cứu thương bôi thuốc.

Tôi ngồi ngoài xe chờ, thư ký của Trần Dã đi đến ngồi xuống bên cạnh tôi.

“Cô Lâm, tôi không biết cô và sếp Trần đã từng trải qua những gì.”

“Nhưng tôi biết, mấy năm nay anh ấy đã liều mạng đi lôi kéo hạng mục và tài nguyên, tiếp rượu, cười theo, bị người ta chỉ vào bắt nạt mà còn vui vẻ châm thuốc nhận lỗi với người ta.”

Tôi biết anh ta không ưa thái độ của tôi đối với Trần Dã, nhưng tôi cũng không nói gì cả, chỉ cười.

“Cảm ơn anh.”

Anh ta sửng sốt: “Cảm ơn cái gì?”

Tôi thở phào một hơi thật dài: “Ít nhất trong mấy năm nay, bên cạnh anh ấy có thể có được một người bạn tương giao giống như anh.”

Sau khi nói mấy câu, Trần Dã xuống khỏi xe cứu thương, hững hờ nói: “Nói chuyện gì vậy?”

Thư ký của Trần Dã có ánh mắt, chuồn đi.

Mà tôi ngồi trên thềm đá dưới bóng cây, nhìn người đàn ông trước mặt.

Tôi vẫy tay bảo anh tiến tới, lúc anh cúi người, tôi đưa ngón tay cái sờ qua vết thương cũ thật nhỏ trên cổ anh, thời gian rất chậm, từ đầu bên này đến đầu bên kia vết sẹo đã kéo dài năm năm của tôi và anh.

“Đau không?” Tôi hỏi anh.

Ánh mắt của anh đen như anh: “Đã không còn đau từ lâu rồi.”

Tôi lẩm bẩm: “May quá.”

May mà năm đó khi Tiền Hối Nhất rạch lên, vết dao cắt không sâu lắm nên mới miễn cưỡng nhặt lại được một mạng.

Tôi cho rằng năm năm đủ để tôi che giấu sự rung động đối với anh, cho rằng đổi thành người khác, sống một cách thực tế thì sẽ tốt hơn, nhưng không được.

Tôi thích anh, từ lâu ngày sinh tình thời niên thiếu cho đến khi gặp lại sau rất nhiều năm, tôi mãi mãi chỉ động lòng với anh thôi.

Ngoại trừ anh, ai cũng không được.

Anh bị tôi nhìn đến mức có chút mất tự nhiên, đảo khách thành chủ mà chế giễu: “Em có ánh mắt gì vậy Lâm Dao, vừa ý ông đây à?”

Tôi bị chọc cười, sau đó trịnh trọng lên tiếng: “Trần Dã, lời anh nói còn tính không?”

Toàn thân anh cứng đờ.

“Không phải nói lần sau bắt được em thì sẽ đi đăng ký kết hôn sao?”

Tán cây trên đỉnh đầu bị gió thổi lay động rì rào, sau khi Trần Dã phản ứng lại được thì đứng thẳng người, giọng điệu không còn sự bất cần của trước kia nữa, là sự cứng nhắc nghiêm túc lại căng thẳng.

“Không phải em muốn tìm người có tiền sao? Bây giờ anh không được tính là người nhà giàu đỉnh cấp nhưng cũng đại phú đại quý, anh lớn tuổi hơn em, nhất định sẽ chết trước em, số tài sản sau này đều thuộc về em hết.”

“Kiếp này hãy chọn anh được không, để em kiếp này được gấm vóc vinh hoa.”

Tôi dùng một tay chống cằm, cứ không đồng ý: “Anh nói xem Tiền Hữu Minh sẽ bị phán mấy năm?”

Anh bị chọc giận quá mà cười lên: “Lâm Dao, đừng đùa ông đây, cho câu trả lời đi.”

Tôi cúi đầu nhịn cười.

Chờ đến khi anh cuống lắm rồi, tôi không trêu anh nữa, đưa tay về phía anh.

Anh lau mồ hôi trên bàn tay trái vào áo rồi lại kéo tôi dậy, cảm nhận được cơ thể anh hơi run, tôi cười nắm lấy tay anh.

“Vô cùng đồng ý.”

Điều mà trái tim tuổi trẻ hướng tới.

Năm năm sau, đạt được ước muốn.

— HẾT CHÍNH TRUYỆN —