Dê Béo Dắt Lợn Rừng Về Nhà
Chương 10: Ngoại truyện
Tính tôi ngang ngược, không chịu quản giáo, trẻ tuổi nổi loạn, đánh nhau hội đồng bị cả trường xem thành tấm gương xấu, lén lút ra ngoài chơi nét bị bà ngoại đưa về dạy dỗ một tuần lễ.
Chưa từng đường đường chính chính có bạn gái, ai nhìn thấy tôi cũng chạy nhanh hơn thỏ.
Sau khi tốt nghiệp cấp 3, tôi lên xe lửa đi tới thành phố lăn lộn, công trường, làm việc vặt, rửa chén, bảo vệ, tôi đều từng làm qua.
Sau này dựa vào sức lớn, tướng mạo hung hăng, tôi nhận lời mời làm vệ sĩ.
Chủ nhà họ Lâm, là Tổng giám đốc của công ty vận tải đã lên sàn chứng khoán, tiền lương đãi ngộ cho tôi cao hơn gấp mấy lần so với trước kia, đủ để tôi cho bà ngoại khám bệnh phẫu thuật.
Tôi đi theo sếp Lâm chạy khắp nơi, sau này ông ấy uống say trên tiệc rượu, tôi đỡ ông ấy vào xe nghỉ ngơi, lúc tôi đang lái xe, ông ấy chợt hỏi tôi bao nhiêu tuổi.
“Hai mươi sáu.”
“Tôi có đứa con gái, nhỏ hơn cậu mười tuổi.”
Ông ấy nằm ở hàng ghế sau xe chầm chậm nói chuyện với tôi, kể rất nhiều việc liên quan đến con gái ông ấy.
Nói ông ấy và vợ đã ly hôn từ lâu, con gái được phán cho vợ, luôn được gửi nuôi ở nước ngoài, do bảo mẫu nuôi dưỡng, cũng không thân thiết với ông ấy.
Mấy tháng sau, tôi cùng sếp Lâm đi ra nước ngoài, ở bên ngoài trường học kiểu Anh, nhìn thấy một cô bé khuôn mặt bụ bẫm nhưng cơ thể thì đã trổ mã, em nhún nhảy, chiếc váy dài qua gối bay lên.
Cô bé đi đến trước mặt sếp Lâm, cười lên làm cả một mùa hè bừng sáng.
Con mẹ nó giống như con cừu béo vậy.
Tôi chợt muốn hút một điếu thuốc, nhưng sau khi cô bé lên xe thì tôi đã đè nén tâm tư.
Sếp Lâm ra hiệu cho em: “Gọi chú đi con.”
Cô gái ở hàng ghế sau ngồi ngoan ngoãn gọi: “Chú.”
Trái tim tôi rung lên, cứ cảm thấy trong lòng giống như có chú mèo con cào lấy, vô cùng ngứa ngáy.
Đưa bọn họ về đến khu nhà, tôi lái xe xuống hầm xe cất xe, sau khi tắt máy, trong lúc vô tình đã nhặt được một tấm thẻ học sinh rơi ở chỗ ngồi phía sau, trên đó có một tấm hình chân chung.
Tôi ngậm điếu thuốc nhìn khuôn mặt cô gái tươi cười trong hình, vì đang trong độ tuổi dậy thì mà khuôn mặt bụ bẫm, cười đến mức mắt sắp híp thành một đường chỉ.
Ánh mắt tôi tối đi, thở ra một làn khói thuốc, trả thẻ học sinh về chỗ cũ.
Chỉ là tấm hình trên đó đã bị tôi gỡ ra, nhẹ nhàng cầm trong lòng bàn tay.
Mấy năm sau gặp lại, tôi nhận ra cô bé năm đó, tôi căng thẳng muốn chết, nghe thấy bên ngoài có tên nhóc gọi tôi ra, tôi chỉ muốn chặn miệng cậu ta lại, sợ cậu ta nói lời vô vị dọa em sợ.
Sau khi đi vào, nhìn thấy em ngoan ngoãn đứng đó, mềm mại gọi tôi là chú.
Chỉ có tôi biết trong lòng mình đã hỗn loạn thế nào.
Thì ra, tôi đã chờ em rất nhiều năm rồi.
— HẾT —