Hương đứng trong một góc tối tăm của căn phòng, đôi mắt cô nhắm chặt, lắng nghe từng âm thanh xung quanh. Cảm giác lo lắng dâng lên trong lòng khi cô biết rằng mình đang ở trong tay của những kẻ tội phạm. Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần cho mọi tình huống, nhưng sự thật vẫn khiến cô rùng mình.
Đột nhiên, cánh cửa mở ra, ánh sáng chói lóa chiếu vào, làm cô nheo mắt. Một gã đàn ông cao lớn với đầu cạo trọc, cơ bắp cuồn cuộn bước vào, khuôn mặt hắn mang vẻ lạnh lùng. Đạt. Hắn là người đã bắt cóc cô, và giờ đây, hắn chính là kẻ mà cô phải đối mặt.
“Chào mừng đến với thế giới của tôi, Hương,” Đạt nói, giọng điệu đầy mỉa mai. “Tôi đã nghe nhiều về tài năng của cô.”
“Buông tôi ra,” Hương đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. “Cô không biết tôi là ai đâu.”
“Biết chứ,” Đạt cười khẩy, ánh mắt hắn lấp lánh sự tự mãn. “Cô là một phần của trò chơi mà tôi đang chơi. Thực ra, tôi rất muốn xem cô sẽ làm gì tiếp theo.”
Hương cảm thấy sự giận dữ sục sôi trong lòng. “Nếu anh nghĩ rằng tôi sẽ khuất phục, thì anh đã nhầm.”
Đạt tiến lại gần, khoảng cách giữa họ ngắn lại. “Tôi không cần cô khuất phục. Tôi chỉ cần cô làm việc cho tôi. Cô có khả năng tuyệt vời trong việc hack. Chúng ta có thể sử dụng điều đó để kiếm tiền.”
“Không bao giờ,” Hương kiên quyết. “Tôi sẽ không bao giờ làm điều đó.”
“Cô không có sự lựa chọn,” Đạt nói, giọng điệu trở nên nghiêm túc. “Cô sẽ phải làm việc này nếu muốn sống.”
Trong lúc đó, Minh Tuấn đang chạy như điên qua các con phố, sự hoảng loạn lan tỏa trong lòng hắn. Hương không thể biến mất. Cô không thể ở trong tay Đạt. Hắn đã biết rằng họ đang điều tra những hoạt động của hắn, và giờ đây, Hương trở thành con bài trong tay hắn.
“Phải tìm kiếm manh mối,” Tuấn lẩm bẩm, ánh mắt hắn liếc qua từng góc phố. Hắn cần phải tìm hiểu xem Hương đang ở đâu và làm thế nào để cứu cô. Hắn biết rằng thời gian không còn nhiều.
Hắn quyết định quay lại gặp Lâm, người có thể giúp hắn tìm ra thông tin về băng nhóm của Đạt. Tới nơi, Tuấn thấy Lâm đang chờ sẵn. “Cậu đến trễ,” Lâm nói, vẻ mặt nghiêm trọng.
“Hương bị bắt cóc,” Tuấn thẳng thắn. “Chúng ta phải làm gì đó.”
“Đạt không phải là kẻ dễ đối phó,” Lâm cảnh báo. “Hắn có nhiều kẻ đồng hành và luôn cảnh giác.”
“Chúng ta cần phải tìm ra địa điểm của hắn,” Tuấn nói, không thể kiềm chế sự lo lắng. “Nếu không, chúng ta sẽ mất Hương.”
Lâm gật đầu, bắt đầu lục lọi trong các tài liệu. “Tôi đã nghe đồn về một bến cảng mà Đạt thường lui tới. Có thể hắn đang giữ Hương ở đó.”
“Mau chóng đưa tôi đến đó,” Tuấn nói, ánh mắt hắn sáng rực. “Chúng ta không thể chậm trễ.”
Khi họ đến bến cảng, ánh đèn yếu ớt phát ra từ những chiếc tàu đậu bên bờ, tạo nên một bầu không khí u ám. Tuấn cảm thấy sự hồi hộp dâng cao. Hắn không thể để Hương gặp nguy hiểm.
“Cẩn thận,” Lâm nhắc nhở. “Chúng ta không biết có bao nhiêu người ở đây.”
Họ lén lút tiến vào khu vực bến tàu, ánh mắt Tuấn quét qua từng góc tối. Một tiếng động lạ vang lên, khiến hắn dừng lại. “Nghe thấy không?” Hắn thì thầm.“Có vẻ như có ai đó ở gần,” Lâm đáp.
Họ tiếp tục di chuyển, từng bước một, cho đến khi nghe thấy tiếng cười khúc khích. Tim Tuấn đập mạnh. Đó chính là giọng của Hương.
“Hương!” Hắn kêu lên, nhưng nhanh chóng bịt miệng lại. Hắn không thể để Đạt biết họ đã đến.
“Mau, theo tôi,” Lâm chỉ dẫn, dẫn Tuấn vào một góc khuất.
Họ đứng im lặng, lắng nghe. Đạt đang nói chuyện với một nhóm người. “Cô ta sẽ là mảnh ghép hoàn hảo cho kế hoạch của tôi,” hắn nói, âm thanh đầy tự mãn.
“Chúng ta cần phải ra tay ngay bây giờ,” Tuấn thầm thì. “Nếu không, cô ấy sẽ gặp nguy hiểm.”
“Nhưng chúng ta không có vũ khí,” Lâm nhắc nhở.
“Chúng ta sẽ phải tìm cách khác,” Tuấn quyết định. “Tôi sẽ đánh lạc hướng họ. Anh hãy tìm cách cứu Hương.”
Lâm gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. Họ đã đến quá gần để dừng lại.
Tuấn hít một hơi thật sâu, bước ra khỏi chỗ ẩn nấp, tiến về phía nhóm của Đạt. Hắn cần phải hành động nhanh chóng. “Đạt!” Hắn gọi lớn, khiến mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn.
Đạt quay lại, vẻ mặt kinh ngạc. “Ngươi làm gì ở đây?”
“Đến để lấy Hương,” Tuấn đáp, giọng nói lạnh lùng. “Buông cô ấy ra.”
“Ngươi nghĩ mình có thể ra lệnh cho ta?” Đạt cười khẩy. “Ngươi không biết rằng ngươi đang ở trong vùng đất của ta.”
“Ta không cần biết,” Tuấn nói, sự kiên quyết trong giọng nói. “Ta sẽ không để cô ấy ở đây.”
Lập tức, không khí trở nên căng thẳng. Đạt ra hiệu cho đồng bọn, và Tuấn biết rằng thời gian không còn nhiều. Hắn phải hành động ngay lập tức.
Một cuộc chiến không thể tránh khỏi bùng nổ, nhưng Tuấn vẫn không quên nhiệm vụ chính của mình. Hắn phải tìm Hương, phải đưa cô ra khỏi đây an toàn.
Trong lúc hỗn loạn, hắn nghe thấy tiếng hét của Hương. “Tuấn! Ở đây!”
Giọng nói của cô như một mũi tên xuyên thấu tâm trí hắn, khiến hắn không thể chần chừ. Hắn lao về phía phát ra âm thanh, lòng đầy quyết tâm.
Bước ngoặt đen tối này sẽ không thể kết thúc nếu hắn không chiến thắng.