Tuấn dồn sức lao về phía tiếng hét của Hương, lòng tràn ngập lo lắng và quyết tâm. Trong khi cuộc hỗn loạn diễn ra, hắn cảm nhận được sự hiện diện của những kẻ đồng bọn của Đạt đang vây quanh. Hắn không thể để bất kỳ ai cản trở mình. Hương cần hắn, và hắn sẽ không để cô rơi vào tay những kẻ tàn nhẫn đó.
Khi Tuấn tiến gần hơn, hắn nhìn thấy Hương bị trói chặt vào một chiếc ghế, ánh mắt cô lộ rõ vẻ sợ hãi nhưng vẫn không từ bỏ hy vọng. “Tuấn!” cô gọi, và nụ cười yếu ớt trên môi cô như một nguồn động viên mạnh mẽ.
“Đừng lo, tôi đến rồi,” Tuấn thầm thì, cố gắng giữ cho giọng mình bình tĩnh, dù trái tim hắn đang đập loạn nhịp. Hắn phải tìm cách giải cứu cô mà không để lộ vị trí của mình. Hắn quay lại nhìn về phía nhóm của Đạt, đang lúng túng trước sự xuất hiện bất ngờ của hắn.
“Ngươi không thể thoát được đâu, Tuấn,” Đạt cười nhạt, ánh mắt đắc chí. “Ngươi sẽ phải trả giá cho việc dám can thiệp vào công việc của ta.”
“Buông Hương ra,” Tuấn khẳng định, giọng nói vững vàng hơn bao giờ hết. Hắn nhận ra rằng không chỉ có Hương, mà còn cả sự thật về cái chết của cha hắn đang nằm trong tay Đạt. Nếu không hành động ngay, hắn sẽ mất cả hai.
“Cô ấy là một phần trong kế hoạch của ta,” Đạt nói, giọng điệu tự mãn. “Ngươi không biết mình đang đối đầu với ai đâu.” Hắn ra hiệu cho bọn đàn em.
Mọi thứ diễn ra nhanh chóng. Tuấn không còn thời gian để chần chừ. Hắn lao về phía Hương, đồng thời quăng ra một chiếc chai thủy tinh đã được chuẩn bị sẵn. Chiếc chai vỡ tan, tạo ra một đám khói trắng dày đặc, khiến tất cả mọi người trong phòng hoảng loạn.
“Hương!” Hắn hô to, lao về phía cô. Trong lúc bọn Đạt đang hoang mang tìm kiếm, Tuấn vội vã cởi trói cho Hương. “Đi nào!” Hắn kéo cô đứng dậy.
Hương gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. “Chúng ta phải ra khỏi đây ngay lập tức!”
Khi cả hai bắt đầu di chuyển, tiếng la hét của băng nhóm tội phạm vang lên xung quanh. Họ không còn thời gian để bàn bạc, chỉ có thể chạy trốn.
“Lối ra ở đâu?” Hương hỏi, hơi thở dồn dập.
“Chúng ta phải tìm đường ra bến tàu,” Tuấn đáp, nhanh chóng dẫn dắt cô. “Chắc chắn không thể quay lại lối cũ.”
Họ chạy qua những hành lang tối tăm, từng tiếng bước chân vang vọng như một lời cảnh báo. Cảnh tượng hỗn loạn bên ngoài khiến Tuấn cảm thấy tim mình đập mạnh. Đạt sẽ không dễ dàng để họ thoát khỏi đây.
“Đằng kia!” Hương chỉ về một lối đi sáng hơn, nơi ánh sáng le lói từ bên ngoài chiếu vào. Họ lao về phía đó, nhưng không may, một nhóm người từ phía đối diện đang tiến lại gần.
“Chạy!” Tuấn hô lớn, đẩy Hương về phía trước. Hắn cảm thấy sự đe dọa từ phía sau, nhưng không thể dừng lại. Hắn sẽ không để Hương phải đối mặt với bất kỳ nguy hiểm nào.
Họ chạy như bay, cho đến khi tới được lối ra. Không khí bên ngoài trong lành, nhưng không có thời gian để tận hưởng. Chỉ còn một đoạn đường ngắn nữa là đến bến tàu, nhưng bọn Đạt đã ở đó, chờ sẵn.
“Ngươi nghĩ có thể thoát được sao?” Đạt đứng đó, cùng với vài tên cận vệ, ánh mắt đầy thách thức.
“Chúng ta không có lựa chọn nào khác,” Tuấn nói, lòng hắn thắt lại. Hắn phải bảo vệ Hương, phải đưa cô ra khỏi đây.
“Chạy!” Hắn hét lên, kéo Hương về phía bến tàu. Họ phải nhanh chóng tìm một chiếc thuyền để rời khỏi đây.Nhưng bọn Đạt không dễ dàng buông tha. Hắn cảm thấy sự hiện diện của chúng từ phía sau, tiếng bước chân lấn át cả tiếng sóng vỗ. “Chạy nhanh hơn!” Hắn gào lên, dù chính bản thân cũng không biết sức lực của mình có đủ để chạy tiếp hay không.
Một chiếc thuyền cũ đậu gần đó, Tuấn ra hiệu cho Hương. “Lên thuyền!”
Họ nhảy lên thuyền, nhưng chưa kịp khởi động thì bọn Đạt đã lao đến. “Không thể để chúng thoát!” Đạt quát lớn, những tên đàn em nhanh chóng tiến lại gần.
“Bắt chúng lại!” Một tên trong băng nhóm hô, tiếng súng vang lên chát chúa. Tuấn vội vàng đẩy Hương xuống sàn thuyền, rồi quay lại đối mặt với bọn chúng.
“Cẩn thận!” Hương hét lên, nhưng Tuấn không thể quay lại. Hắn biết phải bảo vệ Hương trước tiên.
Một cuộc chiến không thể tránh khỏi bùng nổ. Tuấn, với tất cả sức lực, cố gắng đánh lại những tên côn đồ. Mỗi cú đấm, mỗi cú đá đều mang theo sự căm phẫn và quyết tâm. Hắn không chỉ chiến đấu cho Hương, mà còn chiến đấu cho sự thật mà hắn đã theo đuổi bấy lâu.
Đột nhiên, trong lúc hỗn loạn, một tên trong băng nhóm đã đâm trúng vai hắn. Cơn đau dữ dội khiến hắn loạng choạng, nhưng ánh mắt của Hương, sự kiên cường trong đó, đã tiếp thêm sức mạnh cho hắn.
“Đừng bỏ cuộc!” Cô la lên, ánh mắt quyết tâm.
Hắn không thể để cô thấy sự yếu đuối của mình. Hắn phải tiếp tục chiến đấu. Hắn đứng dậy, mặc cho vết thương đang chảy máu, tiếp tục chiến đấu với bọn chúng.
“Đạt!” Hắn gào lên, sự tức giận trong lòng bùng cháy. Hắn sẽ không để kẻ thù của mình thoát khỏi vòng tay công lý.
Chỉ còn lại vài tên cận vệ, nhưng sức lực của Tuấn cũng đã cạn kiệt. Hắn cảm thấy mình không thể tiếp tục, nhưng hình ảnh của Hương lại thôi thúc hắn. Hắn phải làm gì đó, phải bảo vệ cô.
Khi một tên trong bọn chuẩn bị tấn công, Hương bất ngờ đứng dậy, lao về phía hắn. “Tuấn!” cô hét lên, giọng nói đầy quyết tâm.
Mọi thứ diễn ra trong chớp mắt. Hương đã chạm vào một chiếc ống kim loại nằm trên thuyền, và với tất cả sức lực, cô đập mạnh vào tên côn đồ. Hắn ngã xuống, tạo ra một khoảng trống cho Tuấn.
“Hãy đi!” Tuấn gào lên, ánh mắt của hắn không rời khỏi Hương. Họ không thể ở lại đây lâu hơn nữa.
Họ nhảy lên chiếc thuyền, Hương vội vàng điều khiển máy. “Nhanh lên!” Hắn thúc giục, cảm giác hồi hộp đang dâng cao.
Chiếc thuyền bắt đầu lướt đi, nhưng tiếng la hét của bọn Đạt vẫn vang vọng phía sau. Họ đã tạm thời thoát khỏi vòng tay tội ác, nhưng cuộc chiến vẫn chưa kết thúc.
“Hãy hứa với tôi,” Hương quay sang Tuấn, ánh mắt cô đầy lo lắng. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật.”
“Chúng ta sẽ làm điều đó,” Tuấn đáp, nắm chặt tay cô. Hắn biết rằng hành trình phía trước sẽ còn đầy thử thách, nhưng hắn sẽ không bao giờ từ bỏ.
Họ đã thoát khỏi băng nhóm tội phạm, nhưng những bí mật vẫn còn ẩn giấu. Hành trình giải cứu chỉ mới bắt đầu.