Dấu Vết Tội Ác

Chương 20: Kết thúc mở

Trước

Trong bóng tối chật hẹp của căn phòng, Tuấn nhắm mắt lại, lắng nghe từng âm thanh xung quanh. Hương đã đi được một khoảng cách, nhưng hắn biết cô sẽ không dễ dàng rời bỏ. Cảm giác tội lỗi dâng lên trong lòng khi nghĩ đến nguy hiểm mà cô có thể phải đối mặt. Hắn phải nhanh chóng tìm ra cách để đối phó với Đạt.

“Nguyễn Minh Tuấn,” Đạt nói, giọng điệu châm biếm. “Tôi không nghĩ anh sẽ tìm đến cái chết dễ dàng như vậy.”

Tuấn hít sâu, cố gắng giữ bình tĩnh. “Tôi không đến để chết. Tôi đến để tìm sự thật.”

Đạt tiến lên, đôi mắt sáng rực như lửa. “Sự thật? Anh không biết mình đang đối đầu với ai đâu. Những gì anh tìm kiếm chỉ là một giấc mơ.”

Hắn cảm thấy nỗi sợ hãi len lỏi vào lòng, nhưng điều đó không thể ngăn cản quyết tâm của hắn. “Tôi sẽ không dừng lại. Không chỉ vì cha tôi, mà còn vì tất cả những người đã chịu đựng vì những tội ác của anh.”

Đạt cười khẩy, như thể lời nói của Tuấn không có giá trị. “Cái giá phải trả cho sự thật là rất đắt. Anh có đủ can đảm để trả giá không?”

“Đừng nghĩ tôi sẽ lùi bước chỉ vì những lời đe dọa,” Tuấn đáp, ánh mắt hắn đầy thách thức. “Tôi đã chứng kiến quá nhiều đau khổ. Hôm nay tôi sẽ không để điều đó xảy ra nữa.”

Đột nhiên, một tiếng động vang lên từ phía sau, đánh thức mọi giác quan của Tuấn. Hắn quay lại, thấy Hương vừa kịp quay trở lại, ánh mắt đầy lo âu. “Tôi đã gọi giúp đỡ. Họ sẽ đến sớm thôi.”

“Cô không nên quay lại!” Tuấn quát, nhưng Hương chỉ nhìn hắn, ánh mắt kiên quyết. “Tôi không thể để anh một mình.”

Đạt cười, nụ cười đó khiến Tuấn cảm thấy lạnh sống lưng. “Tốt lắm, hai người sẽ cùng chết.”

“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra,” Hương khẳng định. Cô tiến lên, đứng bên cạnh Tuấn, cùng nhau tạo thành một bức tường vững chắc trước mặt kẻ thù.

“Mọi chuyện sẽ không kết thúc ở đây,” Đạt gằn giọng. “Các người không thể ngăn cản tôi. Tôi sẽ tiếp tục đường đi của mình.”

“Đường đi của anh chỉ dẫn đến hủy diệt,” Tuấn đáp, không hề lùi bước. “Chúng tôi sẽ không để anh tiếp tục.”

Trong khoảnh khắc, không khí như ngưng đọng, cả ba người đều đứng im, chờ đợi một diễn biến tiếp theo. Đạt bước lại gần hơn, ánh mắt hắn lấp lánh sự tức giận. “Tôi sẽ không để hai người cản đường. Nếu cần, tôi sẽ tiêu diệt cả hai.”

Hương nắm chặt tay Tuấn, như một cách truyền sức mạnh. Hắn có thể cảm nhận được sự quyết tâm của cô, và điều đó khiến hắn cảm thấy mình không đơn độc.“Chúng ta sẽ không để anh làm vậy,” Tuấn nói, âm thanh vững vàng. “Chúng tôi sẽ đứng lên chống lại mọi tội ác.”

Bất chợt, ánh đèn bên ngoài chiếu sáng, tiếng xe cảnh sát vang vọng qua không gian tĩnh lặng. Đạt nhíu mày, rõ ràng không muốn bị bắt gặp. Hắn quay lại, ánh mắt như một con thú bị dồn vào góc. “Tôi không thể để mình bị bắt. Tôi sẽ giết các người!”

“Hãy dừng lại!” Tuấn quát, nhưng Đạt đã lao vào, tay hắn nắm chặt một con dao sắc lẹm. Hắn không có thời gian để suy nghĩ. Chỉ còn một cách duy nhất để bảo vệ Hương.

“Chạy đi!” Tuấn hét lên, nhưng Hương đã không nghe lời. Cô đứng đó, quyết tâm không để hắn một mình.

Cuộc chiến diễn ra trong giây lát. Đạt lao về phía Tuấn, nhưng hắn đã kịp thời né tránh, đẩy Hương ra xa. Hắn cảm thấy sự mệt mỏi và đau đớn, nhưng không cho phép mình lùi bước.

“Cô không thể làm gì,” Đạt gầm lên, nhưng ánh mắt hắn dần mất đi sự tự tin. “Tôi sẽ không để các người sống sót.”

“Anh không thể thắng,” Tuấn đáp, cảm giác thuyết phục đang len lỏi trong lòng. “Chúng tôi sẽ không để anh tiếp tục tội ác của mình.”

Giữa lúc căng thẳng, tiếng xe cảnh sát đã đến gần hơn, ánh đèn rọi sáng khắp không gian. Đạt bỗng chao đảo, ánh mắt hắn lộ rõ sự hoang mang. “Không! Tôi không thể bị bắt!”

“Hãy đầu hàng đi!” Tuấn kêu gọi, nhưng Đạt đã không còn nghe thấy. Hắn quay lưng, định chạy trốn, nhưng đã quá muộn.

Trong chớp mắt, tiếng súng vang lên, và một loạt cảnh sát xông vào. Hương và Tuấn đứng đó, hồi hộp nhìn theo. Đạt bị bắt giữ, nhưng hắn vẫn không quên gào thét: “Tôi sẽ trở lại! Các người không thể ngăn cản tôi!”

Khi tiếng ồn ào dần lắng xuống, Hương quay sang Tuấn, ánh mắt cô đầy lo lắng. “Chúng ta đã làm được, nhưng điều này chưa kết thúc.”

“Tôi biết,” Tuấn thở dài, lòng trĩu nặng. “Đây chỉ là một phần trong cuộc chiến lớn hơn.”

Họ đứng bên nhau, nhìn những chiếc xe cảnh sát rời đi. Một cảm giác trống rỗng bao trùm, nhưng cũng có chút hy vọng. “Chúng ta sẽ tiếp tục tìm kiếm sự thật,” Tuấn nói, quyết tâm dâng cao.

“Đúng vậy,” Hương gật đầu, ánh mắt đầy kiên định. “Chúng ta sẽ không dừng lại.”

Họ đã vượt qua một thử thách, nhưng phía trước vẫn còn những điều chưa biết. Cuộc chiến chống lại tội ác vẫn chưa kết thúc, và những bí mật vẫn đang chờ được phơi bày. Cánh cửa cho những cuộc phiêu lưu mới đang mở ra, hứa hẹn những thách thức và thử thách phía trước.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn