Dấu Vết Tội Ác

Chương 19: Bóng ma quá khứ

Khi đêm xuống, ánh đèn đường lấp lánh như những vì sao lạc giữa phố phường tấp nập. Tuấn và Hương ngồi trong một quán trà nhỏ, nơi tiếng chén đĩa lách cách và mùi trà nóng hòa quyện trong không khí. Họ vừa trở về từ cuộc gặp gỡ với gia đình của Mai, và những thông tin họ thu thập được như những mảnh ghép đang dần hình thành một bức tranh lớn hơn.

“Người đàn ông lạ mặt… Hắn có thể là người mà chúng ta cần tìm,” Hương nói, ánh mắt rực sáng sự quyết tâm. Cô lướt qua bảng thông tin trên màn hình điện thoại, nơi những thông tin về các vụ mất tích trong khu vực được cập nhật liên tục.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về hắn. Liệu có ai từng thấy hắn không?” Tuấn trả lời, tay hắn vuốt nhẹ cằm, suy tư. “Tôi có cảm giác rằng hắn không chỉ liên quan đến vụ mất tích của Mai.”

“Có thể hắn là một phần trong mạng lưới lớn hơn,” Hương gật đầu, rồi lại nhìn vào điện thoại. “Tôi sẽ tìm kiếm thông tin qua các diễn đàn trực tuyến. Những kẻ như hắn thường không thể giấu diếm lâu.”

Nhưng ngay khi Hương vừa cất lời, một cảm giác lạnh lẽo bao trùm không gian. Tuấn giật mình, ánh mắt hắn hướng về phía cửa ra vào. Một bóng người lướt qua, khẽ dừng lại trước quán trà. Người đó có dáng dấp quen thuộc. Đạt.

“Chúng ta cần phải đi,” Tuấn nói, giọng hắn thấp hơn. Hắn kéo Hương ra khỏi bàn, và cả hai nhanh chóng rời khỏi quán. Họ không thể để Đạt phát hiện ra sự hiện diện của mình.

Bước ra ngoài, không khí đêm lạnh buốt như cắt vào da. Họ dừng lại một chút, lén nhìn về phía Đạt, người đang đứng bên kia đường, ánh mắt quét ngang dọc như tìm kiếm điều gì đó.

“Chúng ta có nên quay lại không?” Hương hỏi, lo lắng hiện rõ trên gương mặt cô.

“Không. Hắn đang theo dõi. Chúng ta cần phải tránh xa hắn,” Tuấn nói, giọng đầy quyết đoán. Họ bắt đầu di chuyển, tìm cách lẩn trốn khỏi tầm nhìn của Đạt.

Tuy nhiên, khi họ rẽ vào một con hẻm nhỏ, tiếng bước chân vội vã đằng sau vang lên. “Nhanh lên!” Tuấn thúc giục, và cả hai chạy như chưa từng chạy trước đây. Họ không thể để mình bị bắt. Không thể để Đạt biết họ đang điều tra.

Đạt không chỉ là một kẻ tội phạm thông thường. Hắn là một người có mối quan hệ rộng lớn trong thế giới ngầm, và việc để hắn biết họ đang tìm kiếm sự thật là một nguy cơ lớn. Càng chạy, Tuấn càng cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Hắn quay lại nhìn, và thấy bóng dáng Đạt đang đuổi theo, không xa lắm.

Hương thở hổn hển, “Chúng ta cần phải tìm một nơi ẩn náu!”

“Đằng kia!” Tuấn chỉ tay về phía một cửa hàng bỏ hoang. Họ lao vào trong, tìm cách trốn tránh.

Trong bóng tối của cửa hàng, họ lén lút th* d*c. Ánh đèn từ bên ngoài hắt vào, tạo nên những bóng đổ kỳ quái. Tim Tuấn đập mạnh. Hắn biết rằng nếu Đạt tìm thấy họ, mọi chuyện sẽ trở nên tồi tệ.

“Chúng ta phải tìm cách thoát khỏi đây,” Hương thì thầm, ánh mắt cô quét qua không gian tối tăm. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy một lối ra phía sau.”

Tuấn gật đầu, nhưng sự hiện diện của Đạt khiến hắn không thể nghĩ ra kế hoạch cụ thể. Hắn dán mắt vào cửa ra vào, chờ đợi sự xuất hiện của kẻ thù.

Bất chợt, tiếng bước chân dừng lại trước cửa. Đạt đã đến. Hắn đứng đó, lặng lẽ như một con sói rình mồi, chờ đợi cơ hội.

“Chúng ta không thể ở đây mãi,” Hương lo lắng. “Hắn sẽ không từ bỏ dễ dàng đâu.”“Chúng ta cần phải tạo ra một tiếng động để đánh lạc hướng hắn,” Tuấn nghĩ nhanh. “Tôi sẽ đi ra ngoài, khi hắn chú ý đến tôi, cô hãy tìm đường thoát.”

“Không, tôi không thể để anh làm vậy,” Hương phản đối, nhưng ánh mắt kiên quyết của Tuấn khiến cô không thể nói thêm.

“Cô phải sống. Đó là nhiệm vụ của chúng ta,” Tuấn nói, rồi lặng lẽ chuẩn bị cho kế hoạch của mình. Hắn hít một hơi sâu, rồi từ từ tiến về phía cửa.

“Hãy cẩn thận,” Hương thì thầm, lòng đầy lo lắng.

Khi Tuấn mở cửa, âm thanh cọt kẹt vang lên. Đạt lập tức quay lại, ánh mắt hắn đầy thách thức. “Nguyễn Minh Tuấn,” hắn gọi, giọng lạnh lùng. “Không ngờ lại tìm thấy anh ở đây.”

“Đạt,” Tuấn đáp, kiềm chế sự hồi hộp trong lòng. “Tôi không ngại đối mặt với anh.”

“Anh đang tìm kiếm điều gì?” Đạt tiến lên, dáng đi của hắn như một con báo rình mồi. “Một kẻ như anh không nên dính dáng đến những chuyện không thuộc về mình.”

“Và một kẻ như anh không thể che giấu tội ác mãi mãi,” Tuấn nói, lòng hắn tràn đầy quyết tâm.

Cuộc đối đầu giữa họ diễn ra, nhưng Hương không thể đứng yên. Cô lén lút tìm kiếm lối thoát, và khi thấy một cửa sổ nhỏ phía sau, cô quyết định không chần chừ nữa.

“Tuấn!” Hương gọi, nhưng âm thanh của cô bị che lấp bởi sự căng thẳng của cuộc đối đầu.

“Cô ấy ở đâu?” Đạt hỏi, sự tức giận hiện lên trong ánh mắt hắn. “Nói cho tôi biết!”

“Cô ấy không phải là vấn đề của anh,” Tuấn đáp, lòng hắn như lửa đốt. Hắn biết rằng thời gian không còn nhiều.

Hương vội vã trèo ra ngoài cửa sổ, nhưng không quên nhìn lại. “Tôi sẽ tìm cách gọi giúp đỡ!” Cô thì thầm, rồi biến mất vào bóng đêm.

“Chạy đi, Hương!” Tuấn hét lên, nhưng lòng hắn trĩu nặng. Hắn không thể để cô một mình.

“Đừng lo lắng cho cô ấy,” Đạt cười nhạo, ánh mắt hắn đầy thách thức. “Cô ta sẽ không thoát khỏi tôi dễ dàng đâu.”

Mọi thứ như sụp đổ trong khoảnh khắc. Tuấn biết rằng cuộc chiến này không chỉ là của riêng hắn, mà còn là của cả những người vô tội mà hắn đang cố gắng bảo vệ. Hắn không thể lùi bước.

“Chúng ta sẽ thấy ai sẽ là kẻ chiến thắng,” Tuấn nói, ánh mắt kiên quyết. Hắn đã sẵn sàng cho mọi cuộc chiến phía trước.

Và khi bóng đêm lặng lẽ bao phủ, cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối lại bắt đầu, với những bí mật và âm mưu chờ đợi được phơi bày. Hắn biết rằng bóng ma quá khứ sẽ không dễ dàng từ bỏ, nhưng quyết tâm của hắn càng thêm mãnh liệt.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn