Dẫn Dụ Vầng Trăng

Chương 9

Hồi tôi học đại học, thầy hướng dẫn đối xử với tôi rất tốt, gần như xem tôi như con ruột.

Biết tin tôi đã có người yêu, mà người đó lại là Giang Lẫm Chiêu, thầy rất đỗi vui mừng.

Giang Lẫm Chiêu thời đại học vốn nổi tiếng ngoan ngoãn, nhân phẩm tốt, nên đã dễ dàng vượt qua được ải này.

Còn ở phòng bao bên cạnh, chủ đề câu chuyện đã sớm chuyển sang chuyện khác, không còn xoay quanh Giang Lẫm Chiêu nữa.

Thật ra, đám người bọn họ cũng chẳng thường xuyên gặp nhau. Đây là lần đầu tiên cả nhóm tái ngộ kể từ sau khi tốt nghiệp.

Hứa Tranh nắm c.h.ặ.t t.a.y Đào Hân, từ đầu đến cuối chẳng dám hé răng nửa lời. Anh ta chỉ sợ lỡ miệng nói sai, phá hỏng màn kịch hay sắp diễn ra trước mắt.

Cái cô Ôn Thư Nghi này, sao còn chưa tới nữa nhỉ?

Đến khi tôi bước ra khỏi phòng bao của thầy hướng dẫn thì thời gian đã trôi qua hơn một nửa.

Vừa bước ra đến hành lang, tôi đã lập tức nhìn thấy Giang Lẫm Chiêu.

Tôi chẳng buồn suy nghĩ, sải bước chạy nhỏ về phía anh. Khi tới gần, tôi túm lấy tay áo anh theo quán tính để hãm phanh lại: "Mượn điện thoại anh dùng chút, điện thoại em hết pin mất rồi."

Nói xong, tôi mới chú ý thấy cánh cửa phòng bao đang mở toang, bên trong có vài người chuẩn bị bước ra ngoài.

Tưởng Tây Châu liếc nhìn tôi một lượt từ đầu đến chân, rồi nhếch môi cười: "Sao không để ngốc c.h.ế.t luôn đi hả?"

Anh ta rút điện thoại của mình ra, chìa tới trước mặt tôi: "Lại nhờ Hứa Tranh dò hỏi hành trình của anh đúng không? Đến thì thôi đi, sao lại còn nhận nhầm Giang Lẫm Chiêu thành anh thế hả?"

Anh ta "chậc" một tiếng: "Còn chưa chịu buông tay ra à, Lẫm Chiêu có người yêu rồi đấy, em đừng có..."

Lời anh ta còn chưa dứt, Giang Lẫm Chiêu đã thong thả lên tiếng: "Tôi thật sự không hiểu lắm."

Anh dừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Bạn gái tôi mượn điện thoại của tôi, thì liên quan gì đến cậu?"

Lời vừa dứt, bầu không khí chìm vào yên lặng trong giây lát.

Rất lâu sau, Tưởng Tây Châu mới cất tiếng hỏi: "Bắt đầu từ bao giờ?"

Giọng anh ta rất bình thản, dường như chẳng nghe ra chút cảm xúc nào.

"Hơn hai tháng rồi."

"Đề phòng tôi à?"

Anh ta đột nhiên bật cười một tiếng, ánh mắt quét qua một lượt xung quanh.

Tiếng cười đó nhẹ tới mức khó mà nghe thấy, giống như tiếng cười nén c.h.ặ.t từ trong l.ồ.ng n.g.ự.c phát ra.

"Chẳng việc gì phải thế."

Anh ta xách áo khoác lên, ánh mắt dừng lại trên người tôi rất lâu: "Ôn Thư Nghi, anh từng bảo rồi, nếu em yêu thật thì anh sẽ chúc phúc cho em."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

"Yêu đương thôi mà đề phòng anh như phòng trộm thế hả? Làm sao? Sợ anh tranh giành mất à?"

"Thế thì em nghĩ nhiều quá rồi đấy."

Sắc mặt tôi bình thản: "Không có, chỉ là anh không quan trọng đến mức... cần tôi phải đặc biệt thông báo thôi."

Lời tôi vừa dứt, bóng lưng anh ta khựng lại một nhịp, rồi bước nhanh ra ngoài.

16

Hứa Tranh bắt xe taxi cho Đào Hân, còn bản thân thì leo lên xe của Tưởng Tây Châu.

Anh ta tự giác mở cửa ghế lái, lúc lên xe mới thấy Tưởng Tây Châu đang ngồi ở phía sau.

Dù lúc xem kịch hay thì khá là khoái chí, nhưng đối xử với anh em nhà mình thế này, nói cho cùng vẫn có phần không được trượng nghĩa cho lắm.

"Cậu biết từ bao giờ thế?" Tưởng Tây Châu cúi đầu, ngón tay xoay xoay chiếc bật lửa.

"Mới vài ngày trước thôi, tôi cũng chỉ đoán mò, không ngờ lại là thật." Hứa Tranh giải thích.

Anh ta ngẫm nghĩ một hồi rồi lên tiếng an ủi Tưởng Tây Châu: "Dù sao cậu cũng đâu có thích Ôn Thư Nghi, tôi thấy Giang Lẫm Chiêu rất tốt đấy chứ, ít nhất giao Ôn Thư Nghi cho cậu ấy tôi cũng thấy yên tâm."

Nói rồi, Hứa Tranh còn cố tình châm chọc: "Chúc mừng nhé. Lần này thì cậu có thể hoàn toàn thoát khỏi Ôn Thư Nghi rồi, chẳng cần phải mắc kẹt trong cái mối quan hệ khiến cậu lúc nào cũng thấy bị ràng buộc nữa."

Trong xe chìm vào im lặng rất lâu, lâu đến mức Hứa Tranh tưởng rằng Tưởng Tây Châu sẽ không đáp lại nữa.

Mãi một lúc sau, giọng anh ta mới chậm rãi vang lên, trầm thấp đến khó đoán:  "Mới chỉ là yêu đương thôi mà, đã đăng ký kết hôn đâu."

"Yêu đương mà không đi được đến cuối cùng thì đầy ra đấy."

Hứa Tranh lại có quan điểm hoàn toàn trái ngược, anh ta cảm thấy hai người này chắc chắn sẽ kết hôn.

Thế là anh ta hỏi Tưởng Tây Châu: "Nếu Thư Nghi thực sự kết hôn thì sao?"

"Ha." Tưởng Tây Châu bật cười khẩy một tiếng: "Thì chúc phúc cho cô ấy thôi, để tỏ rõ thành ý, tôi còn đi một cái phong bao thật to nữa cơ."

Hứa Tranh lắc lắc đầu, không nói thêm gì nữa.

Đúng là vừa cứng đầu vừa thích mạnh miệng. Cứ chờ đến ngày người ta thật sự lấy chồng rồi xem, ai khóc lóc t.h.ả.m thương cho biết.

17

Tôi và Giang Lẫm Chiêu chọn một ngày đẹp trời để chính thức đi đăng ký kết hôn.

Đám cưới được ấn định vào hai tháng sau.

Ngay khi cầm trên tay tờ giấy đăng ký kết hôn, sự căng thẳng mà Giang Lẫm Chiêu kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng hoàn toàn tan biến.

Nhưng đổi lại, anh lại trở nên cực kỳ bám người, dường như trong mắt lúc nào cũng chỉ có mình tôi.