Bố tôi vừa c.h.ế.t không lâu thì mẹ tôi đã tái giá.
Bà không thể sống thiếu đàn ông, dường như chỉ khi nương tựa vào đàn ông thì bà mới có thể tiếp tục tồn tại.
May mắn là người đàn ông bà tìm được sau này không đ.á.n.h đập bà, nhưng cũng không cho phép bà dính dáng, hay chăm sóc tôi nữa.
Về sau, họ sinh được một đứa con trai, tôi cũng chẳng bao giờ gặp lại bà ấy thêm lần nào nữa.
Tưởng Tây Châu biết rõ hoàn cảnh của tôi, anh ta gửi cho tôi rất nhiều đồ đạc, và cũng gửi cả tiền cho tôi nữa.
Tôi đã dựa vào những đồng tiền đó để trọn vẹn hoàn thành ba năm cấp ba, đồng thời thi đậu vào đúng trường đại học của Tưởng Tây Châu như lời đã hứa.
Cho đến ngày nhập học hôm ấy, tôi mới được gặp lại Tưởng Tây Châu.
Tôi ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh ta.
Tưởng Tây Châu đã cao lớn hơn rất nhiều. Những đường nét non nớt năm nào giờ đã hoàn toàn trưởng thành, góc cạnh khuôn mặt càng thêm tuấn tú. Xung quanh anh ta lúc ấy chẳng thiếu những cô gái theo đuổi.
Thế rồi, đối mặt với tình cảm của tôi, anh ta lại đ.â.m ra phiền não.
"Thích anh thật đấy à? Được thôi, đợi chia tay cô này, anh sẽ quen em."
Tôi gật đầu tin là thật, nhưng làm cách nào cũng chẳng thể l.ồ.ng ghép hình ảnh anh ta lúc này với Tưởng Tây Châu của năm đó làm một.
Tôi mãi vẫn chẳng thể hiểu nổi, một Tưởng Tây Châu tốt đến nhường ấy của ngày trước, làm sao lại biến mất mất rồi.
Về sau, hết cô này rồi lại đến cô khác.
Mặc cho anh ta chơi bời ra sao, thả thính giữ chân tôi thế nào, tôi vẫn luôn lặng lẽ chờ đợi.
Tôi không biết là vì yêu, hay vì điều gì khác.
Tôi chỉ biết rằng, mỗi khi nhớ lại những tháng ngày đã qua ấy…
Tôi luôn có thể hết lần này đến lần khác, vô điều kiện tha thứ cho Tưởng Tây Châu.
Nhưng hiện tại, tôi thực sự đã dây dưa với anh ta quá lâu rồi, cũng đã bị mắc kẹt trong đầm lầy quá lâu.
Đã đến lúc tôi phải bước ra ngoài rồi.
13
Trong khách sạn, Tưởng Tây Châu sau khi cúp điện thoại thì hoàn toàn tụt hứng.
Anh ta kéo cửa ra, nửa đẩy nửa kéo cô bạn gái ra ngoài: "Hôm khác anh lại tìm em."
Cô bạn gái không bằng lòng, xị mặt xuống: "Anh có ý gì đấy?"
Tưởng Tây Châu mất kiên nhẫn: "Nói tiếng người cô nghe không hiểu à? Đừng có được nước lấn tới."
Cánh cửa bị sập mạnh một tiếng "rầm", anh ta nằm vật trở lại giường.
Yêu đương cái gì chứ, cô mà yêu đương được thì đã yêu lâu rồi.
Nhưng anh ta vẫn gọi điện cho Hứa Tranh: "Dạo này Ôn Thư Nghi có động tĩnh gì không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hứa Tranh khựng lại một chút rồi mới nói: "Còn động tĩnh gì nữa? Ngày ngày đi làm, sống cuộc sống của mình. Cô ấy không đến làm phiền cậu nữa cũng không được à? Cậu đúng là dở hơi thật đấy."
Tưởng Tây Châu c.h.ử.i một tiếng rồi cười: "Tôi đã bảo làm sao mà dễ dàng thế được, quả nhiên là vậy."
Hứa Tranh không tiếp lời anh ta, chỉ hỏi: "Cuối tuần này Giang Lẫm Chiêu mời ăn cơm, cậu có đi không?"
"Cậu ta á? Có chuyện gì thế?"
"Còn chuyện gì nữa? Yêu đương rồi chứ sao. Lần này dẫn bạn gái đi cùng, bao cả nhóm một bữa. Chẳng phải từ trước đến nay phòng mình vẫn có thông lệ đó à?"
Tưởng Tây Châu lập tức nổi hứng tò mò: "Cô gái đó thế nào? Đến cả Giang Lẫm Chiêu mà cũng hạ gục được cơ à?"
Hứa Tranh: "Tôi làm sao mà biết được, cuối tuần gặp là biết ngay thôi, cậu có đi không?"
"Đi chứ, Đào Hân cũng đi à?"
"Ừ."
"Thế cậu gọi cả Ôn Thư Nghi đi cùng đi."
Hứa Tranh khó hiểu hỏi: "Cậu không dẫn bạn gái đi, gọi cô ấy làm gì?"
"Thôi bỏ đi." Tưởng Tây Châu tặc lưỡi một tiếng: "Để bơ cô ấy thêm vài ngày nữa đã."
14
Hôm diễn ra buổi tiệc, Tưởng Tây Châu là người đến sớm nhất.
Hứa Tranh đi cùng Đào Hân, mấy người ngồi trò chuyện với nhau một lúc thì cánh cửa phòng bao được đẩy ra, mọi người đồng loạt quay sang nhìn.
Giang Lẫm Chiêu là người bước vào đầu tiên, vài giây sau, phía sau anh có một cô gái với ngoại hình hết sức bình thường bước theo vào.
Tưởng Tây Châu nhìn cô gái đó, không hiểu sao lại thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Anh ta chẳng rõ vì sao mình lại gom Giang Lẫm Chiêu với Ôn Thư Nghi lại một chỗ, đúng là có chút hoang đường.
Tuy nhiên lúc này đây, tâm trạng anh ta bỗng nhiên thả lỏng hẳn ra.
Anh ta hất cằm về phía Giang Lẫm Chiêu: "Đây là bạn gái cậu đấy à?"
Giang Lẫm Chiêu lúc này mới nương theo ánh mắt của anh ta nhìn sang, đối mặt với cô gái xa lạ đó: "Không phải."
Anh nhìn lại Tưởng Tây Châu: "Bạn gái tôi chắc phải một lúc nữa mới vào được, lúc mới bước vào cô ấy tình cờ gặp thầy hướng dẫn, phải sang bên đó chào hỏi một tiếng trước đã."
Tưởng Tây Châu tựa lưng vào thành ghế, nhìn cô gái kia tự nhiên rót trà phục vụ mọi người.
Anh ta nhíu mày, hóa ra là nhân viên phục vụ.
15
Tôi lấy điện thoại từ dưới mặt bàn ra, nhắn tin cho Giang Lẫm Chiêu.
[Chắc em không ra nhanh thế được đâu, thầy hướng dẫn cứ giữ em lại nói chuyện suốt, em không nỡ từ chối.]
[Không sao đâu, ở đây có anh rồi.]
Bà không thể sống thiếu đàn ông, dường như chỉ khi nương tựa vào đàn ông thì bà mới có thể tiếp tục tồn tại.
May mắn là người đàn ông bà tìm được sau này không đ.á.n.h đập bà, nhưng cũng không cho phép bà dính dáng, hay chăm sóc tôi nữa.
Về sau, họ sinh được một đứa con trai, tôi cũng chẳng bao giờ gặp lại bà ấy thêm lần nào nữa.
Tưởng Tây Châu biết rõ hoàn cảnh của tôi, anh ta gửi cho tôi rất nhiều đồ đạc, và cũng gửi cả tiền cho tôi nữa.
Tôi đã dựa vào những đồng tiền đó để trọn vẹn hoàn thành ba năm cấp ba, đồng thời thi đậu vào đúng trường đại học của Tưởng Tây Châu như lời đã hứa.
Cho đến ngày nhập học hôm ấy, tôi mới được gặp lại Tưởng Tây Châu.
Tôi ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh ta.
Tưởng Tây Châu đã cao lớn hơn rất nhiều. Những đường nét non nớt năm nào giờ đã hoàn toàn trưởng thành, góc cạnh khuôn mặt càng thêm tuấn tú. Xung quanh anh ta lúc ấy chẳng thiếu những cô gái theo đuổi.
Thế rồi, đối mặt với tình cảm của tôi, anh ta lại đ.â.m ra phiền não.
"Thích anh thật đấy à? Được thôi, đợi chia tay cô này, anh sẽ quen em."
Tôi gật đầu tin là thật, nhưng làm cách nào cũng chẳng thể l.ồ.ng ghép hình ảnh anh ta lúc này với Tưởng Tây Châu của năm đó làm một.
Tôi mãi vẫn chẳng thể hiểu nổi, một Tưởng Tây Châu tốt đến nhường ấy của ngày trước, làm sao lại biến mất mất rồi.
Về sau, hết cô này rồi lại đến cô khác.
Mặc cho anh ta chơi bời ra sao, thả thính giữ chân tôi thế nào, tôi vẫn luôn lặng lẽ chờ đợi.
Tôi không biết là vì yêu, hay vì điều gì khác.
Tôi chỉ biết rằng, mỗi khi nhớ lại những tháng ngày đã qua ấy…
Tôi luôn có thể hết lần này đến lần khác, vô điều kiện tha thứ cho Tưởng Tây Châu.
Nhưng hiện tại, tôi thực sự đã dây dưa với anh ta quá lâu rồi, cũng đã bị mắc kẹt trong đầm lầy quá lâu.
Đã đến lúc tôi phải bước ra ngoài rồi.
13
Trong khách sạn, Tưởng Tây Châu sau khi cúp điện thoại thì hoàn toàn tụt hứng.
Anh ta kéo cửa ra, nửa đẩy nửa kéo cô bạn gái ra ngoài: "Hôm khác anh lại tìm em."
Cô bạn gái không bằng lòng, xị mặt xuống: "Anh có ý gì đấy?"
Tưởng Tây Châu mất kiên nhẫn: "Nói tiếng người cô nghe không hiểu à? Đừng có được nước lấn tới."
Cánh cửa bị sập mạnh một tiếng "rầm", anh ta nằm vật trở lại giường.
Yêu đương cái gì chứ, cô mà yêu đương được thì đã yêu lâu rồi.
Nhưng anh ta vẫn gọi điện cho Hứa Tranh: "Dạo này Ôn Thư Nghi có động tĩnh gì không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Hứa Tranh khựng lại một chút rồi mới nói: "Còn động tĩnh gì nữa? Ngày ngày đi làm, sống cuộc sống của mình. Cô ấy không đến làm phiền cậu nữa cũng không được à? Cậu đúng là dở hơi thật đấy."
Tưởng Tây Châu c.h.ử.i một tiếng rồi cười: "Tôi đã bảo làm sao mà dễ dàng thế được, quả nhiên là vậy."
Hứa Tranh không tiếp lời anh ta, chỉ hỏi: "Cuối tuần này Giang Lẫm Chiêu mời ăn cơm, cậu có đi không?"
"Cậu ta á? Có chuyện gì thế?"
"Còn chuyện gì nữa? Yêu đương rồi chứ sao. Lần này dẫn bạn gái đi cùng, bao cả nhóm một bữa. Chẳng phải từ trước đến nay phòng mình vẫn có thông lệ đó à?"
Tưởng Tây Châu lập tức nổi hứng tò mò: "Cô gái đó thế nào? Đến cả Giang Lẫm Chiêu mà cũng hạ gục được cơ à?"
Hứa Tranh: "Tôi làm sao mà biết được, cuối tuần gặp là biết ngay thôi, cậu có đi không?"
"Đi chứ, Đào Hân cũng đi à?"
"Ừ."
"Thế cậu gọi cả Ôn Thư Nghi đi cùng đi."
Hứa Tranh khó hiểu hỏi: "Cậu không dẫn bạn gái đi, gọi cô ấy làm gì?"
"Thôi bỏ đi." Tưởng Tây Châu tặc lưỡi một tiếng: "Để bơ cô ấy thêm vài ngày nữa đã."
14
Hôm diễn ra buổi tiệc, Tưởng Tây Châu là người đến sớm nhất.
Hứa Tranh đi cùng Đào Hân, mấy người ngồi trò chuyện với nhau một lúc thì cánh cửa phòng bao được đẩy ra, mọi người đồng loạt quay sang nhìn.
Giang Lẫm Chiêu là người bước vào đầu tiên, vài giây sau, phía sau anh có một cô gái với ngoại hình hết sức bình thường bước theo vào.
Tưởng Tây Châu nhìn cô gái đó, không hiểu sao lại thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Anh ta chẳng rõ vì sao mình lại gom Giang Lẫm Chiêu với Ôn Thư Nghi lại một chỗ, đúng là có chút hoang đường.
Tuy nhiên lúc này đây, tâm trạng anh ta bỗng nhiên thả lỏng hẳn ra.
Anh ta hất cằm về phía Giang Lẫm Chiêu: "Đây là bạn gái cậu đấy à?"
Giang Lẫm Chiêu lúc này mới nương theo ánh mắt của anh ta nhìn sang, đối mặt với cô gái xa lạ đó: "Không phải."
Anh nhìn lại Tưởng Tây Châu: "Bạn gái tôi chắc phải một lúc nữa mới vào được, lúc mới bước vào cô ấy tình cờ gặp thầy hướng dẫn, phải sang bên đó chào hỏi một tiếng trước đã."
Tưởng Tây Châu tựa lưng vào thành ghế, nhìn cô gái kia tự nhiên rót trà phục vụ mọi người.
Anh ta nhíu mày, hóa ra là nhân viên phục vụ.
15
Tôi lấy điện thoại từ dưới mặt bàn ra, nhắn tin cho Giang Lẫm Chiêu.
[Chắc em không ra nhanh thế được đâu, thầy hướng dẫn cứ giữ em lại nói chuyện suốt, em không nỡ từ chối.]
[Không sao đâu, ở đây có anh rồi.]