Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Chương 64

Tôn Lộ đứng ngoài hành lang Tòa án nhân dân trung cấp thành phố, tay vắt chiếc áo khoác phao, lặng lẽ chờ đợi kết quả của phiên tòa tái thẩm kín lần này.

Đã hai tháng trôi qua, kỳ nghỉ đông của cô cũng đã kết thúc, vụ án của Trần Húc Đông rốt cuộc cũng đến ngày mở phiên tuyên án.

Hôm nay là thứ Ba, cô đã phải xin nghỉ phép để tới đây.

Trên đường tới đây, Tôn Lộ và luật sư Lưu đều có dự cảm rằng khả năng cao tòa sẽ trực tiếp tuyên án ngay tại chỗ. Bởi lẽ cách đây không lâu cũng có một án lệ tương tự, bản án tái thẩm thậm chí còn được gửi thẳng đến tận nhà đương sự mà miễn luôn việc mở phiên tòa.

Chính vì thế, khi thời gian vừa điểm mười phút, Tôn Lộ đã bắt đầu liên tục xem đồng hồ.

Thời gian kéo dài quá lâu vốn không phải chuyện tốt.

Trần Viễn làm tài xế đưa mọi người tới hôm nay nên cũng đang túc trực bên ngoài. Sốt ruột quá, anh ấy ra cửa sổ châm điếu thuốc thì bị nhân viên tòa án quát lớn. Trần Viễn đành ngượng ngùng mỉm cười xin lỗi, vội giải thích rằng do mình quá căng thẳng dẫn đến làm đầu óc trống rỗng, lỡ quên mất quy định cấm hút thuốc ở đây.

Tôn Lộ lên tiếng an ủi anh ấy, nhưng thực chất khi thời gian cứ thế trôi đi, chính bản thân cô cũng dần trở nên bồn chồn, mất tự tin.

Do tòa án cũng nằm ngay trong thành phố, Hướng Nguyên giải quyết xong công việc cũng tiện đường ghé qua một chuyến.

Trần Viễn không quen biết Hướng Nguyên nên ban đầu tỏ ra khá nhiệt tình. Nhưng một lúc sau, thấy anh bạn này nhìn cô Tôn bằng ánh mắt sai sai, tình cảm dạt dào, lại còn tinh tế khoác áo cho cô, chuông cảnh báo trong đầu Trần Viễn lập tức reo vang. Anh ấy bèn rút điếu thuốc đưa sang, hỏi đối phương có muốn cùng ra ngoài làm một điếu không.

Hướng Nguyên khéo léo từ chối: “Cảm ơn anh, dạo này dạ dày tôi không được khỏe lắm nên thôi vậy.”

Trần Viễn gật gù: “Thực ra dạ dày tôi cũng kém lắm, do mấy năm trước uống rượu nhiều, giờ cứ hút thuốc vào là lại thấy khó chịu. Nhưng hôm nay tôi căng thẳng quá, tay chân cứ bồn chồn không để yên được.”

Tôn Lộ nói: “Anh đừng căng thẳng quá, tuy luật sư Lưu không nói thẳng ra, nhưng vụ này tỷ lệ thắng kiện rất cao.”

Hướng Nguyên cũng rất tự nhiên tiếp lời cô: “Trần Húc Đông không chủ động tham gia, không đồng mưu, tình tiết lại nhẹ, nếu áp dụng theo tiêu chuẩn lượng hình được nâng cao như hiện nay thì vốn không hề cấu thành tội phạm. Đây là sự thật khách quan, nên anh quả thực không cần phải căng thẳng đâu.”

“Vậy sao…” Trần Viễn thở hắt ra rồi gật gù. Anh ấy ngậm điếu thuốc trên môi nhưng không châm lửa, coi như ngậm cho đỡ nhạt miệng.

Cứ thế rầu rĩ ngậm điếu thuốc trôi qua thêm mười phút nữa, Trần Viễn ngước mắt lên nhìn, thầm nghĩ gã đàn ông nho nhã này và cô giáo Tôn chắc chắn có mờ ám với nhau.

Cái phản ứng hóa học giữa hai người đó hoàn toàn không bình thường, tuyệt đối không thể chỉ là bạn bè đơn thuần.

Chuyện này thằng em của mình có biết không nhỉ?

Con người ta cứ hễ thả lỏng, tâm trí lơ đễnh chuyển sang chuyện khác thì lại dễ dàng đợi được tin tức mà mình hằng mong ngóng.

Cánh cửa phía cuối hành lang bật mở, luật sư Lưu và Trần Húc Đông nối gót nhau bước ra khỏi phòng xét xử.

“Mẹ kiếp…” Trần Viễn vứt điếu thuốc xuống định lấy chân di nát, lúc này mới sực nhớ ra mình vốn chưa hề châm lửa.

Phản ứng đầu tiên của Tôn Lộ là cúi nhìn đồng hồ. Ba mươi lăm phút, đúng như những gì đã dự liệu từ trước, quá trình diễn ra không hề lê thê đằng đẵng. Cô thở phào nhẹ nhõm, nụ cười lập tức bừng sáng trên gương mặt.

Trần Húc Đông từ xa đã nhìn thấy cô đang cười. Vốn dĩ anh còn định úp mở tỏ vẻ bí hiểm một chút, ngặt nỗi khóe môi cong lên hoàn toàn nằm ngoài tầm kiểm soát, thế là chút bí ẩn cuối cùng ấy cũng tan thành mây khói.

Trần Viễn vuốt mặt một cái, bước nhanh về phía Trần Húc Đông. “Húc Đông…” Anh ấy xúc động đến mức nghẹn lời, muốn nói câu chúc mừng nhưng lại sợ vừa mở miệng sẽ bật khóc.

Trần Húc Đông nắm chặt lấy bàn tay anh ấy: “Không cần nói đâu, mọi chuyện đều qua cả rồi.”

Hướng Nguyên cũng chậm rãi bước tới, vươn tay về phía anh: “Chúc mừng anh. Dù kết quả đã nằm trong dự liệu, nhưng khi thực sự cầm được bản án trên tay, tôi vẫn thấy rất mừng cho anh.”

Trần Húc Đông mỉm cười nhìn bàn tay đưa tới, sau đó đưa tay ra nắm lấy: “Cảm ơn anh, Kiểm sát Hướng. Lộ Lộ từng nói anh đã xem giúp tôi đống tài liệu đó.”

“Tôi làm vậy là để giúp Lộ Lộ.”

“Cũng như nhau cả thôi, giúp Lộ Lộ tức là giúp tôi rồi.”

Hướng Nguyên khẽ cười: “Tôi xin phép đi trước. Tôi ghé qua cũng chỉ để nghe kết quả thôi, giờ phải quay lại làm việc rồi.”

“Hôm nào có dịp tôi mời anh bữa cơm nhé.”

“Nếu là cái dịp đó…” Hướng Nguyên nhếch khóe môi: “Tôi không chắc mình sẽ có mặt đâu. Thôi, không nói nữa, đến giờ làm việc rồi, tôi đi trước đây.”

Hướng Nguyên xoay người rời đi, lúc lướt qua nhau anh ấy khẽ gật đầu chào Tôn Lộ.

Tôn Lộ xoay người lại, vừa lúc chạm phải ánh mắt của Trần Húc Đông. Cô nghiêng đầu, hai tay chắp sau lưng, hất cằm mỉm cười với anh.

Trần Húc Đông bước về phía cô.

“Sao rồi anh?” Cô hỏi.

“Hai hôm nữa anh phải về quê để làm lại bằng thuyền viên.”

“Ồ, phiền phức quá nhỉ, chắc anh không cam tâm tình nguyện cho lắm phải không?”

“Cũng thường thường thôi.”

Anh cố tình làm ra vẻ mặt vô cùng miễn cưỡng, báo hại bị Tôn Lộ nhéo cho một cái.

Do có việc bận nên luật sư Lưu vội vã quay lại thành phố Lâm Giang trước. Ba người còn lại tìm tạm một quán ăn nhỏ gần đó, gọi năm món mặn và một món canh coi như ăn mừng giản dị.

Bữa ăn diễn ra trong bầu không khí khá tĩnh lặng. Thấy Trần Viễn năm lần bảy lượt lén lau nước mắt, day day sống mũi, Tôn Lộ nhìn mà trong lòng cũng không khỏi xót xa.

Đặt mình vào vị trí của Trần Viễn, chắc hẳn anh ấy đã vô cùng tự trách vì quyết định sai lầm trên con tàu năm xưa. Giờ đây, khi sự việc rốt cuộc cũng có bước ngoặt mới, dẫu chẳng thể nào bù đắp được những tổn thất mà Trần Húc Đông phải gánh chịu suốt năm năm qua, nhưng ít nhất cũng đã trả lại cho anh một sự công bằng trọn vẹn.

Hôm nay Trần Húc Đông bắt xe khách tới đây. Ăn xong, Trần Viễn nói thế nào cũng nằng nặc đòi lái xe đưa anh về Lan Sơn. Trong khi đó, ngày mai Tôn Lộ vẫn phải đi làm nên cô phải quay lại Tây Kiều ngay.

Tôn Lộ kéo cửa xe, nói: “Vậy em về trước nhé.”

Tự nhận mình có sự nhạy bén của một người từng trải qua một đời vợ, Trần Viễn vội vàng hích nhẹ vào gót chân Trần Húc Đông, ra hiệu bảo anh mau chóng đi theo. Hiểu ý, Trần Húc Đông sải bước vòng qua hai chiếc xe, tiến tới bên chiếc Toyota nhỏ của Tôn Lộ rồi kéo cửa ghế phụ ngồi tọt vào trong.

Tôn Lộ đang nổ máy xe, thấy vậy bèn quay sang nhìn anh: “Sao thế? Định theo em về Tây Kiều à?”

“Ừ, về chứ.”

Cô bật cười: “Đừng có đùa nữa. Anh mau về nhà nghĩ cách chia sẻ tin vui này với bác gái đi. Bác ấy không biết chữ, khéo khi lại tưởng anh đang lừa bác ấy cũng nên.”

“Em mới gặp mẹ anh có đúng một lần mà đã hiểu rõ bà đến thế rồi, thảo nào mẹ anh lại thích em đến vậy.”

“Bác gái thực sự thích em sao?”

“Rất thích.”

Anh nhoài người qua bảng điều khiển trung tâm để đặt lên môi cô một nụ hôn. Tôn Lộ vòng tay ôm lấy cổ anh. Vốn dĩ bề ngoài cô vẫn tỏ ra điềm tĩnh chẳng chút gợn sóng, ấy thế mà hôn xong cảm xúc bỗng dâng trào, đôi mắt đã long lanh ngấn lệ.

“… Chúc mừng anh.”

Anh mỉm cười nhìn cô: “Em có biết không, anh từng rất sợ kết quả sẽ tồi tệ, sợ làm em phải thất vọng, sợ em sẽ uổng phí thanh xuân vì một kẻ như anh.”

Tôn Lộ nghiêm mặt đáp: “Cho dù kết quả có ra sao đi chăng nữa, em cũng chưa từng có ý định sẽ “kịp thời dừng lại”. Cùng lắm thì đâm sầm vào tường, có đâm thì cũng phải kéo anh chết chung mới được. Xuống xe mau đi, em phải tranh thủ trời còn sáng để lái xe về nữa.”

Trần Húc Đông không ngần ngại buông lời ngông cuồng: “Lái xe cẩn thận. Hai hôm nữa anh sẽ qua tìm em, để xem rốt cuộc là ai đâm chết ai.”

“… Cút.”

Thấy Trần Húc Đông cười cợt nhả bước xuống xe, Trần Viễn hà hơi vào lòng bàn tay cho ấm rồi bước tới, vịn lấy cửa xe: “Tiểu Hàng tạm thời làm phiền cô Tôn nhé, tôi đưa Húc Đông xong sẽ quay lại đón thằng bé.”

“Anh cứ yên tâm.” Tôn Lộ gật đầu đồng ý: “Cứ giao cho tôi.”

“Vậy cô Tôn lái xe cẩn thận.”

“Vâng, hai người cũng đi đường cẩn thận.”

Trần Viễn và Trần Húc Đông bước lên chiếc xe bán tải, lái ra khỏi bãi đỗ trước cô một bước. Tôn Lộ nổ máy, bật điều hòa. Vốn dĩ cô đã vào số lùi chuẩn bị rời đi, nhưng rồi lại khựng lại, rút điện thoại ra.

[Tòa đã cải án rồi ạ.]

Tôn Lộ thoăn thoắt gõ chữ, nhấn gửi đi, sau đó tiếp tục nhắn:

[Mẹ ơi, nhà mình tìm cơ hội ngồi lại nói chuyện đàng hoàng với nhau đi. Dù sao bố mẹ cũng phải cho anh ấy một cơ hội thể hiện, là lừa hay ngựa thì cũng phải để con dắt ra dạo một vòng cho mọi người tự đánh giá chứ ạ.]

Gửi xong hai tin nhắn đó, cô lập tức nhét điện thoại vào túi xách. Mãi đến khi đón được Trần Vũ Hàng tan học, cô mới mở WeChat lên xem.

Hóa ra chỉ mười phút sau khi nhận được tin nhắn, Uông Tình đã hồi âm cho cô.

[Đợi bố con thu xếp thời gian rồi hai đứa tới Đông Bình, bố mẹ không qua đó nữa đâu.]

Mặc dù Trần Vũ Hàng không hiểu thế giới của người lớn đã xảy ra chuyện gì, nhưng bữa bít tết trẻ em ngon lành và nụ cười rạng rỡ không hề tắt trên môi cô giáo Tôn suốt cả buổi tối đã chứng minh rằng hôm nay chắc chắn đã có một chuyện cực kỳ, cực kỳ tốt đẹp xảy ra.

Lúc Trần Viễn xách hộp quà tới đón con thì đã là mười giờ đêm. Anh ấy rón rén bế đứa trẻ đang ngủ say lên, nói nhỏ dặn dò Tôn Lộ nhớ ăn chỗ yến sào ăn liền trong hộp càng sớm càng tốt.

Tôn Lộ cũng hạ thấp giọng cảm ơn: “Bố của Vũ Hàng này, anh không cần phải khách sáo thế đâu, đây đều là việc tôi nên làm mà.”

“Đều là người nhà cả, không có gì khách sáo đâu, chỉ là chút lòng thành thôi, cô Tôn cứ nhận cho.” Trần Viễn nói đùa: “Cô tưởng tôi tặng quà vì Trần Húc Đông sao? Không đâu, là vì Tiểu Hàng đấy, thằng bé đã làm phiền cô nhiều rồi.”

Người ta đã nói đến nước này, Tôn Lộ cũng vui vẻ nhận lấy.

Hơn mười một giờ đêm, Tôn Lộ lên giường chuẩn bị ngủ thì rốt cuộc cũng đợi được cuộc gọi video của Trần Húc Đông.

“Anh xong việc rồi hả?” Cô hỏi.

“Anh xong rồi, vừa mới về đến nhà.”

“Anh khoan hẵng nói, em có một tin vui muốn báo cho anh đây. Bố mẹ em biết Tòa cải án cho anh rồi. Em bảo muốn tìm cơ hội gặp mặt lần nữa, mẹ em bảo hai đứa mình cứ lên Đông Bình.”

“Thật sao?”

Trong video, Trần Húc Đông vẫn đang nằm trong căn phòng ngủ tối om quen thuộc. Vì thiếu sáng nên chất lượng hình ảnh rất mờ, chẳng thể nhìn rõ anh đang phấn khích hay căng thẳng nữa.

“Anh chuẩn bị cho kỹ vào nhé, lần này là ra mắt thật đấy.”

Trần Húc Đông ngồi bật dậy: “Hơi nhanh quá, anh còn chưa làm lại xong bằng thuyền viên nữa.”

Tôn Lộ thấy buồn cười: “Còn sớm mà! Hơn nữa anh đến ra mắt chứ có phải đi xin việc đâu. Cứ thả lỏng đi, bố mẹ em không phải người vô lý đâu.”

“Anh biết, chỉ là anh cảm thấy có một công việc đàng hoàng rồi mới đi gặp bố mẹ em thì sẽ có nền tảng tự tin hơn.”

“Trần Húc Đông.” Tôn Lộ nhíu mày ngắt lời anh: “Đừng tự tạo áp lực cho bản thân nữa. Với lại, anh bị đụng đầu vào đâu à? Sao em thấy trán anh bị bầm xanh một cục thế kia?”

Trần Húc Đông đổi lại tư thế nằm, nét mặt lộ vẻ khó xử: “Không sao đâu, bị mẹ anh lỡ tay đánh trúng thôi.”

Tôn Lộ giật mình kinh ngạc: “Sao lại thế?”

“Chuyện dài lắm…”

Ban ngày Tôn Lộ đã lường trước được rằng khi đối diện với tin tức tốt lành tày đình này, phản ứng đầu tiên của Tưởng Tiểu Anh chắc chắn là sẽ không thể chấp nhận được.

Bà sẽ cho rằng Trần Húc Đông chỉ đang dỗ ngọt để xoa dịu bệnh tình của bà.

Nhưng trong thâm tâm, Tưởng Tiểu Anh tất nhiên vẫn hy vọng tin đó là thật. Thế là bà bắt Trần Húc Đông liên hệ với cơ quan công an để làm chứng. Trần Húc Đông đâu thể thực sự gọi điện đến đồn cảnh sát, vừa hay Vương Hiệp có một người bạn làm cảnh sát hỗ trợ, hai người bèn nhờ anh ta lên bè cá diễn kịch giúp một tay.

Kết quả là lúc Tưởng Tiểu Anh nhìn thấy bộ cảnh phục thì tin là thật, nhưng ngay sau đó bà lại thấy bất bình thay cho con trai, bắt đầu truy cứu trách nhiệm của cơ quan công an. Bà vác chổi toan “tấn công cảnh sát”, Trần Húc Đông kẹt ở giữa lo can ngăn, chẳng biết luống cuống thế nào mà lãnh trọn một gậy ngay giữa trán.

Tóm lại sau một phen hỗn loạn, anh và Vương Hiệp phải ở lại túc trực bên Tưởng Tiểu Anh suốt cả buổi tối. Để xoa dịu cảm xúc của bà, anh còn phải kể lại ngọn ngành sự việc từ đầu đến cuối thêm một lần nữa.

Khi biết được việc xin lật lại án là do Tôn Lộ chủ trương, Tưởng Tiểu Anh liền lục tung mọi ngóc ngách trong nhà để tìm chiếc vòng vàng hồi môn năm xưa. Trần Húc Đông phải khuyên can gãy lưỡi mới cản được bà, dỗ bà uống thuốc rồi đi ngủ sớm.

Tôn Lộ hoàn toàn có thể tưởng tượng ra cảnh tượng lúc đó.

Tưởng Tiểu Anh chắc hẳn rất bất lực. Cho dù phải đối mặt với tin vui con trai được lật lại bản án, nhưng điều đầu tiên bà có thể nghĩ đến chỉ là làm sao để lên án bên có lỗi, làm sao để đòi lại công bằng cho con mình.

Cô khẽ hỏi: “Ngày mai anh vẫn ra bè cá chứ? Nhớ dành nhiều thời gian ở bên cạnh bác gái nhé.”

“Có chứ. Sáng mai anh có chút việc phải lên núi một chuyến, trưa sẽ ra bè cá xem tình hình của mẹ thế nào, chiều thì đi làm lại giấy tờ. Em thấy sao? Lịch trình anh sắp xếp ổn thỏa không?”

Tôn Lộ không hiểu: “Lên núi ư? Anh lên núi làm gì?”

Ngay sau đó, cô nghe được một cái tên đã vắng bóng từ lâu.

“Đi thăm lão Chu.”

Mộ của lão Chu chỉ là mộ gió.

Thi thể của ông đã nằm lại dưới đáy biển sâu. Trần Viễn trước giờ vẫn luôn không dám đến thăm ông, thực chất Trần Húc Đông cũng đã nhiều năm rồi không tới đây.

Đến rồi thì biết nói gì đây? Chỉ tổ đánh động đến sự yên nghỉ của người đã khuất mà thôi.

Chẳng phải tiết Thanh Minh cũng không phải dịp cuối tuần. Buổi sáng ở nghĩa trang vắng lặng đến mức chỉ có mỗi Trần Húc Đông cùng hai con chó hoang đang đi tuần tra kiếm đồ cúng. Hai con chó ấy đứng từ xa dòm ngó về phía này, kiên nhẫn đợi mãi một lúc lâu, chỉ để đợi Trần Húc Đông lôi ra một chai rượu và một bao thuốc lá từ trong túi nilon.

Anh nheo mắt châm một điếu thuốc, sau đó nhẹ nhàng đặt lên bia mộ.

Trần Húc Đông cứ đứng ở đó, chỉ châm thuốc và rót rượu, tuyệt nhiên không nói thêm bất cứ lời nào khác.

Anh ngửa cổ, nốc cạn nửa chai rượu chỉ trong ba ngụm. Tửu lượng có tốt đến mấy cũng chẳng chịu nổi cái kiểu uống như trâu tu nước ấy. Cảm giác nóng rực do cồn mang lại giống hệt như khoảnh khắc Tòa tuyên án cuối cùng, thứ kh*** c*m khiến máu trong huyết quản sục sôi và hai tai ù đi.

Cảm giác ấy tựa như bị một luồng ánh sáng trắng chói lòa rọi thẳng vào người, làn da nóng rực như được tái sinh, chẳng khác nào được sống lại thêm một lần nữa.

​“Bây giờ xin tuyên đọc bản án tái thẩm của Tòa án.”

​“Bản án sơ thẩm đã định tội và lượng hình đối với bị cáo Trần Húc Đông về tội danh “Tòng phạm bị ép buộc”. Trong quá trình tái thẩm, Tòa án làm rõ những điểm sau:

​Một, tại thời điểm xảy ra sự việc, con tàu đang trong tình trạng gặp nạn nguy cấp đột xuất, bị cáo đã buộc phải thực hiện các hành vi tương ứng dưới tác động của trường hợp bất khả kháng và sự đe dọa thực tế. Hành vi của bị cáo thiếu yếu tố lỗi cố ý chủ quan, không cấu thành tội phạm.

​Hai, kể từ khi bản án sơ thẩm có hiệu lực đến nay, pháp luật quốc gia đã có sự thay đổi, điều chỉnh lại mức định tội đối với những hành vi tương tự. Căn cứ theo quy định của pháp luật hiện hành, hành vi liên quan trong vụ án này thuộc trường hợp “tình tiết nhỏ nhặt không đáng kể”, không bị coi là tội phạm.

​Ba, căn cứ theo nguyên tắc “Áp dụng luật cũ, kết hợp áp dụng luật nhẹ hơn” của Luật Hình sự, cần phải áp dụng quy định pháp luật có lợi hơn cho bị cáo.

​Tổng hợp các điểm trên, Tòa án nhận định bản án sơ thẩm đã xác định sự việc không rõ ràng, áp dụng sai pháp luật và lượng hình thiếu chuẩn xác. Căn cứ theo quy định tại Điều 253 “Luật Tố tụng Hình sự”, Tòa phán quyết như sau:

​Tuyên hủy bản án sơ thẩm.

​Bị cáo Trần Húc Đông, vô tội.”

Tiếng búa quan tòa gõ nhẹ vang lên.

“Lộ Lộ, anh xuống núi rồi.”

“Trên núi gió có to không anh?”

“Cũng bình thường, có gió nhưng không lạnh lắm. Chỗ em có lạnh không?”

“Không lạnh đâu anh, em đang ở trong lớp mà, với lại cũng lập xuân rồi.”

“Thảo nào. Lập xuân nên trên núi có bao nhiêu là hoa nở, đẹp lắm em ạ.”

  1. Đâm sầm vào tường: Bản gốc tác giả dùng câu 撞南墙 (Đụng nam tường), xuất phát từ câu tục ngữ “Bất đụng nam tường bất hồi đầu” (Chưa đâm sầm vào bức tường phía nam thì chưa chịu quay đầu). Theo kiến trúc Trung Hoa cổ đại, các ngôi nhà lớn hoặc phủ triều đình thường xây một bức tường chắn (gọi là ảnh bích) ngay sau cổng chính hướng về phía nam để che chắn tầm nhìn từ bên ngoài. Người ra vào nếu không rẽ sang hai bên mà cứ đi thẳng sẽ đâm sầm vào bức tường này. Thành ngữ này ví von những người có tính cách vô cùng bướng bỉnh, cố chấp, dù biết là sai lầm, nguy hiểm nhưng vẫn lao đầu vào làm cho bằng được, chỉ khi nếm trải thất bại ê chề mới chịu tỉnh ngộ.
  2. Là lừa hay ngựa thì cũng phải để con dắt ra dạo một vòng (是骡子是马让我牵出来遛遛): Thành ngữ, ý nói muốn biết năng lực thực sự của ai đó thì phải đưa vào thực tế để kiểm chứng, tương đương với câu “Vàng hay thau thì cũng phải đem ra thử lửa”.
  3. Mộ gió (衣冠冢 – Y quan trủng): Loại mộ giả chôn quần áo, di vật do không tìm được thi thể người đã khuất.
  4. Tiết Thanh Minh (清明): Là một trong hai mươi tư tiết khí của các nước Á Đông (như Trung Quốc, Việt Nam), thường bắt đầu vào khoảng ngày 4 hoặc 5 tháng 4 Dương lịch. Về mặt ngữ nghĩa, “Thanh” là trong lành, “Minh” là sáng sủa; “Thanh Minh” chỉ thời điểm khí trời mát mẻ, quang đãng, cây cối đâm chồi nảy lộc. Vào dịp này, người dân có phong tục đi tảo mộ (dọn dẹp, sửa sang lại phần mộ của tổ tiên) và đạp thanh (du xuân, chơi hội nơi đồng cỏ xanh).