Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Chương 63

Tối ngày 1 tháng 1, Tôn Lộ có mặt đúng giờ tại bữa tiệc của Tôn Kiến Hoành.

Khách khứa có mặt đều là bạn bè và đồng nghiệp của ông, Tôn Lộ cũng nhẵn mặt cả rồi, không gọi là chú thì cũng là bác. Người trạc tuổi duy nhất trên bàn tiệc là Hướng Nguyên, còn lại là hai cô em gái vẫn đang độ tuổi đi học.

Ngày đầu năm mới, bầu không khí trong phòng bao vô cùng đầm ấm sôi nổi.

Vì trên bàn ăn có người nhắc đến chuyện nhập học đầu năm của cháu nội, Tôn Lộ bỗng chốc trở thành tâm điểm của câu chuyện. Mọi người thi nhau bàn luận với cô về vấn đề giáo dục trẻ em. Bàn qua tán lại một hồi, chủ đề rốt cuộc lại chuyển sang đứa con của Trần Húc Đông trong lớp cô.

Chuyện Tôn Lộ và Trần Húc Đông yêu nhau chẳng rõ cụ thể đã bị đồn thổi ra ngoài bằng cách nào, nhưng trong số các bậc trưởng bối có mặt tại đây, dường như không ít người đã biết họ từng qua lại. Thậm chí có khả năng chính Tôn Kiến Hoành đã tâm sự chuyện này với họ. Dẫu sao đây cũng được coi là một tin tức chấn động: quý nữ của Viện trưởng Viện kiểm sát Tôn lại đi hẹn hò với một thuyền viên dính líu đến vụ án Lan Thịnh. Giữa cái vòng tròn giao tiếp này, thử hỏi ai mà chẳng tò mò muốn hóng hớt dăm ba câu.

“Thực ra giáo viên là người quen thì tốt lắm, bình thường sẽ được ưu ái chăm sóc hơn. Chỉ tiếc là cháu nhà cô sang năm đi học lại không được xếp vào lớp của Lộ Lộ.”

“Thường thì nhà trường sẽ cố gắng tránh những trường hợp này ạ.” Tôn Lộ giải thích: “Chủ yếu là sợ không công bằng.”

“Thế theo tình hình trong lớp cháu, cái cậu bé kia có phải chuyển trường không?”

Vị bác gái đặt câu hỏi vốn mang tính cách thẳng thắn, bà chẳng có ẩn ý gì sâu xa mà chỉ thuận miệng hỏi vậy thôi. Dẫu thế, việc bị gặng hỏi ngay trước mặt bao nhiêu người vẫn khiến Tôn Lộ có phần ngượng ngùng. Suy cho cùng, trả lời vấn đề này cũng chẳng khác nào đang giải đáp thắc mắc về chuyện tình cảm cá nhân của cô.

Tôn Lộ lấy đầu đũa chọc chọc vào miếng rau diếp trong bát rồi từ tốn đặt đũa xuống: “Dạ… nếu như đã được phân lớp từ trước rồi giáo viên mới quen biết phụ huynh thì thường sẽ không cần phải chuyển lớp đâu. Dẫu sao quy trình làm thủ tục cũng rắc rối, vả lại việc thay đổi môi trường học tập đột ngột cũng không tốt cho học sinh.”

“Cũng đúng, đang yên đang lành kết bạn xong xuôi cả rồi, giờ bắt chuyển lớp thì đứa trẻ kiểu gì cũng thấy khó chịu.”

“Vâng, đúng là như vậy ạ.”

Dùng bữa xong, Tôn Lộ qua ngồi ghế sofa ăn trái cây cùng Uông Tình và chuyện trò rôm rả với các cô, các bác gái khác.

Có lẽ vì thấy phản ứng của cô trên bàn tiệc ban nãy khá thoải mái khi nhắc đến chuyện này, một cô em gái bỗng không kìm được sự tò mò bèn sấn lại gần, khẽ hỏi: “Chị ơi, em nghe đồn người đàn ông đó đẹp trai lắm, có phải lúc đó chị bị thu hút vì vẻ ngoài của anh ấy không?”

Tôn Lộ hơi sững người trước câu hỏi bất ngờ ấy, nhưng rồi cô mỉm cười: “… Đẹp trai chứ, lại còn rất cao. Anh ấy biết nấu ăn, biết chăm sóc người khác, tính cách cũng cực kỳ thú vị. Chị bị thu hút bởi tất thảy những điều đó.”

Lần này đến lượt cô em gái ngẩn tò te. Cô bé đưa tay gãi gãi cổ: “Nghe qua thì có vẻ anh ấy cũng tốt thật.”

Tôn Lộ nói: “Đúng vậy.”

Âm lượng cuộc trò chuyện bên này tuy không lớn nhưng cũng đủ để thu hút ánh nhìn của các dì và Uông Tình đang ngồi quanh đó. Uông Tình nín thinh, lẳng lặng cầm một lát cam lên ăn.

Cô em gái nọ muốn tốt cho Tôn Lộ nên vội vã bồi thêm một câu vớt vát: “Nhưng mà, cái kiểu đã biết rõ bản thân mang tiền án tiền sự rồi mà vẫn cố tình muốn trèo cao, bám lấy chị thì đúng là đáng ghét thật. Cỡ đó thì có đẹp trai đến mấy cũng vô dụng thôi.”

Chỉ vì muốn lấy lại thanh danh cho Tôn Lộ mà cô bé nói khá to, lớn đến mức khiến cả đám đàn ông vẫn đang ngồi nhâm nhi bên bàn tiệc cũng phải ngoái đầu nhìn sang.

Tôn Lộ chạm phải ánh mắt của Hướng Nguyên. Anh ấy khẽ mím môi, nét mặt đượm vẻ lo âu như đang ái ngại thay cho tình cảnh của cô.

Tựa như được tiếp thêm một luồng sức mạnh vô hình, Tôn Lộ khẽ siết chặt bàn tay lại, dõng dạc tuyên bố: “Anh ấy đã nộp đơn xin lật lại vụ án rồi. Viện kiểm sát cũng đã thông qua đơn xin tái thẩm, ra Giêng vụ án sẽ được đưa ra xét xử. Tới lúc đó, Tòa án chắc chắn sẽ đưa ra một phán quyết công bằng.”

Căn phòng bao phút chốc chìm vào im lặng.

Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía Hướng Nguyên. Anh ấy gật đầu xác nhận: “Dạ đúng vậy, vụ án này do đồng nghiệp của cháu phụ trách. Hồ sơ đã được thông qua từ trước Tết, khoảng tầm tháng Hai, tháng Ba năm nay là có thể mở phiên tòa tái thẩm.”

Thế này là có ý gì đây?

Các bậc trưởng bối nhìn nhau trân trân, đầu óc mơ hồ chẳng hiểu gì. Rốt cuộc thì hai đứa nó đã chia tay hay chưa?

Bị hàng tá ánh mắt từ bốn phương tám hướng chòng chọc soi mói, Tôn Lộ cảm thấy mặt mày nóng ran. Cô vội vã đứng phắt dậy: “Trong phòng hơi ngột ngạt, con xin phép ra ngoài một lát.”

Khoảng một phút sau khi cô rời đi, Hướng Nguyên cũng mượn cớ hút thuốc để bước ra khỏi phòng bao. Thấy Tôn Lộ đang đứng lặng lẽ bên khung cửa sổ nơi cuối hành lang, anh ấy bèn sải bước tiến về phía cô.

“Lộ Lộ.”

Tôn Lộ mỉm cười nhìn anh ấy: “Anh cũng thấy bên trong ngột ngạt lắm đúng không?”

“Anh ra ngoài hút điếu thuốc… Em, em vẫn ổn chứ?”

“Em ổn mà.”

“Vậy thì tốt, anh chỉ sợ trong lòng em thấy khó chịu thôi.”

“Làm sao có chuyện đó được chứ?”

“Thái độ của mọi người ban nãy…”

“Chẳng sao cả, chút phản ứng đó thì nhằm nhò gì. Đợi đến lúc vụ án được tái thẩm lại, chắc chắn sẽ còn vô số những phản ứng gay gắt, kịch liệt hơn đang chờ đợi em ở phía trước kìa.”

Cả hai cứ thế lặng thinh, đứng đối diện khung cửa sổ chừng hai ba phút.

Hướng Nguyên nhếch nhẹ khóe môi, móc bao thuốc lá ra, lên tiếng hỏi dò: “Em có ngại mùi khói thuốc không?”

Tôn Lộ lắc đầu. Cô đưa tay xoa xoa hai cánh tay, cùng anh ấy phóng tầm mắt nhìn ra ngoài cửa sổ: “Cảm ơn anh nhé, Hướng Nguyên.”

Hướng Nguyên nở nụ cười đầy cay đắng: “Em không cần phải cảm ơn anh đâu, đây vốn dĩ là công việc của anh mà.”

Tôn Lộ đáp: “Em không nói về chuyện đó. Thực tâm em nợ anh một lời xin lỗi, nhưng em lại cảm thấy nếu nói xin lỗi thì có vẻ hơi…”

Hướng Nguyên ôn tồn tiếp lời cô: “… Hơi khách sáo quá phải không? Em chẳng có lỗi gì với anh cả, đừng bao giờ nói như vậy. Hiện tại chúng ta vẫn là bạn bè mà, đúng chứ?”

“Đương nhiên rồi.” Tôn Lộ nhẹ nhàng gật đầu, vô cùng khẳng định: “Em vốn ít bạn bè, anh là một người bạn mà em vô cùng trân trọng.”

Tiết trời khá lạnh, lòng bàn tay Tôn Lộ cứ liên tục chà xát lên hai cánh tay. Thấy vậy, Hướng Nguyên mỉm cười giục cô: “Em quay vào trong đi. Giờ này chắc mọi người đã chuyển sang chủ đề khác rồi, ra ngoài lâu quá khéo lại làm sút giảm khí thế ban nãy đấy.”

Tôn Lệ bật cười trước câu nói ấy: “Vâng, vậy em vào trước đây. Chúc anh năm mới vui vẻ, Hướng Nguyên.”

“Chúc em năm mới vui vẻ, Lộ Lộ.”

Hướng Nguyên cau chặt mày, rít một hơi thuốc. Xuyên qua làn khói mỏng mờ ảo, anh cứ thế đăm đăm nhìn theo bóng lưng cô đang dần khuất xa.

Thực ra hôm nay anh ấy uống không hề ít, những đợt sóng cảm xúc cuộn trào trong lòng cũng dữ dội hơn hẳn mọi ngày. Chỉ là bề ngoài anh ấy giấu quá kỹ nên chẳng ai nhìn ra. Hướng Nguyên vốn dĩ là một người đàn ông rất lầm lì và kìm nén, một kẻ bức bối đến cùng cực, thậm chí còn ngột ngạt hơn cả căn phòng bao mà cô vừa tìm cách trốn thoát kia.

Chính vì thế, anh ấy chỉ biết lẳng lặng đứng chôn chân ngay tại chỗ.

Hướng Nguyên cảm thấy bản thân mình thực sự hết thuốc chữa rồi. Thử đặt tình cảnh này lên người khác mà xem: bạn gái cũ đang dốc lòng dốc sức vì một gã đàn ông khác, tìm đủ mọi cách giúp gã rửa sạch tội danh, thậm chí sẵn sàng vì gã mà đối đầu với cả thế giới. Theo lẽ thường tình, anh ấy đáng lẽ phải cảm thấy vô cùng tức giận, vô cùng thất vọng mới đúng.

Sự thật là anh ấy quả thực có tức giận, có thất vọng. Thế nhưng khi phải đối diện với một Tôn Lộ như thế này, anh ấy lại chẳng thể nào ngừng bao dung cho cô.

Anh ấy trót yêu sự dũng cảm của cô và cả cái cách cô kiên định bảo vệ tình yêu của mình.

Điều đáng tiếc duy nhất chỉ là, người khiến cô chấp nhận đánh đổi và kiên định đến vậy, lại chẳng phải anh ấy.

Tối hôm đó, Tôn Lộ bị Uông Tình và Tôn Kiến Hoành gọi ra “tam đường hội thẩm”.

Vốn dĩ họ định tối đó sẽ về Đông Bình, nhưng trước phát ngôn gây sốc của Tôn Lộ, cả hai không thể khoanh tay đứng nhìn. Ngay từ lúc lái xe về nhà, bầu không khí giữa ba người trong không gian chật hẹp của chiếc xe đã trở nên vô cùng nặng nề.

Tuy nhiên, vì Tôn Lộ là người cầm lái nên chẳng ai muốn phát động “tấn công” cô ngay trên xe.

Về đến nơi, cửa xe vừa đóng lại, Uông Tình đã cất tiếng gọi Tôn Lộ khi cô đang định nổ máy lái xe về nhà riêng: “Mai là Chủ nhật rồi, tối nay ở lại ngủ với bố mẹ đi con.”

“Dạ.” Tôn Lộ đỗ xe, tắt máy. Bản thân cô cũng định nhân dịp ngày mùng Một tháng Một đầu năm mới này để chính thức chia sẻ tin tức đó với gia đình.

Lúc này trời cũng không còn sớm, đã chín giờ rưỡi tối. Tôn Kiến Hoành đem bộ ấm chén nửa năm không dùng ra rửa sạch, bật tivi lên. Trông giống hệt như ngày trước, ba người cùng ngồi ngoài phòng khách, vừa xem chương trình thời sự vừa nhâm nhi trà trò chuyện.

Nước vừa sôi, Tôn Kiến Hoành gắp từng chiếc chén nhỏ thả vào khay trà để tráng nước sôi: “Lộ Lộ, chủ ý xin lật lại vụ án này là do con bày cho cậu ta phải không?”

Tôn Lộ đặt hai tay trên đầu gối, đăm đăm nhìn mấy chiếc chén ấy, đáp: “Vâng ạ. Vì con cảm thấy anh ấy vô tội, Tòa án cần phải trả lại cho anh ấy một phán quyết công bằng.”

“Viện kiểm sát đã thông qua đơn rồi.”

“Dạ đúng.”

Tôn Kiến Hoành mỉm cười hỏi: “Con báo trước tin này cho bố mẹ, không sợ Tòa án sẽ bác đơn sao?”

Tôn Lộ ngẫm nghĩ một chốc rồi đáp: “Dù có bị bác đơn, con cũng sẽ không từ bỏ anh ấy đâu.”

Uông Tình nãy giờ vẫn ngồi im lặng lắng nghe, tới đây không kìm được nữa bèn cau mày lên tiếng: “Lộ Lộ?”

Từ nhỏ đến lớn, bà đã không ngừng dạy dỗ Tôn Lộ rằng con gái thì phải biết giữ giá, phải biết cân nhắc chừng mực. Ai ngờ con bé vừa mở miệng ra đã nói một câu chắc nịch như vậy, thử hỏi bậc làm mẹ như bà làm sao mà không lo lắng cho được!

“Lộ Lộ, con bình tĩnh lại đi. Bây giờ con đang thích cậu ta nên thấy cậu ta cái gì cũng tốt đẹp, còn bố mẹ nói gì cũng là đang cố tình cấm cản. Nhưng đợi đến sau này, con sẽ tự hiểu ra lý do tại sao.”

Tôn Lộ lắc đầu: “Con đang rất bình tĩnh, nếu không con đã chẳng nghĩ đến việc nộp đơn xin lật lại vụ án. Nếu bố mẹ dựa vào án tích để phủ nhận anh ấy, vậy con sẽ tìm cách xóa bỏ những định kiến đó, để bố mẹ thực sự sẵn lòng làm quen và tìm hiểu anh ấy. Nhưng bất luận Tòa án phán quyết ra sao thì đối với con, anh ấy vẫn luôn là vậy. Trần Húc Đông không phải tội phạm. Anh ấy chưa từng làm bất cứ điều gì tổn hại đến lợi ích của người khác. Khuyết điểm lớn nhất của anh ấy chỉ là tinh thần trách nhiệm quá cao, tự rước lấy rắc rối vào thân mình mà thôi.”

Cô ngập ngừng một thoáng: “Con biết bố mẹ sẽ không nhìn nhận anh ấy theo cách của con, nên con không định thuyết phục bố mẹ, con chỉ muốn chứng minh cho bố mẹ thấy thôi. Bố mẹ không thể tước đi cơ hội để con chứng minh về anh ấy được.”

Những lời Tôn Lộ nói vô cùng có lý, nhưng ngay tại thời điểm cảm xúc của tất cả đều đang dâng trào, điều duy nhất Uông Tình cảm nhận được sâu sắc nhất lúc này chính là “con gái lớn không giữ được trong nhà”.

Bà cố gắng kìm nén để giọng nói được bình tĩnh: “Lộ Lộ, mẹ nói cho con biết, nếu cậu ta khiến con trở nên khác thường đến mức này, khiến con vì cậu ta mà quay lưng chống đối lại gia đình thì bất luận cậu ta trong sạch hay có tội, mẹ cũng tuyệt đối không cho phép con ở bên cậu ta.”

Với tư cách là một người mẹ, bà không thể nào chấp nhận nổi việc con gái mình lại dùng cái thái độ lý trí, lạnh lùng hệt như đang đàm phán với người ngoài để nói chuyện với chính mình.

Tôn Kiến Hoành khẽ buông một tiếng thở dài, lên tiếng: “Trong chuyện này, bố vẫn ủng hộ mẹ con. Tuy mẹ con đang nói trong lúc nóng giận, nhưng những lời đó hoàn toàn có lý.”

Tôn Lộ lặng thinh không nói lời nào.

Tôn Kiến Hoành rót trà xong, đưa cho vợ và con gái mỗi người một chén: “Lộ Lộ này, có một chuyện bố không rõ cậu ta đã thú nhận với con hay chưa, nhưng con phải biết rằng hoàn cảnh gia đình cậu ta không hề đơn giản như con nghĩ đâu. Hôn nhân là sự gắn kết của hai gia đình. Bây giờ con cứ đâm đầu vào không chút đắn đo, lỡ sau này cuộc sống vợ chồng nảy sinh đủ thứ rắc rối vụn vặt, người đứng ra dọn dẹp tàn cuộc giúp con cũng lại là bố và mẹ con thôi.”

Tôn Lộ hiểu ý ông: “Bố đang nói đến căn bệnh tâm thần của mẹ anh ấy phải không ạ?”

Uông Tình hoàn toàn mù tịt về chuyện này. Bà giật nảy mình, hoảng hốt thốt lên cả tiếng địa phương. Sau khi buông một câu mắng, bà mới gắt lên: “Chuyện tày trời như thế mà giấu giếm không thèm nói cho tôi biết hả?”

Tôn Lộ đưa mắt nhìn nước trà trong vắt trong chén, nói: “Tình trạng của mẹ anh ấy không giống như bố mẹ đang tưởng tượng đâu. Bác ấy không phải người điên gì cả, bác ấy chỉ bị chấn động tâm lý thôi. Bác gái không thể chịu nổi cú sốc mất chồng, rồi con trai lại vướng vòng lao lý nên mới sinh bệnh như vậy. Nếu lần này vụ án được lật lại, bác ấy nhất định sẽ khỏe lại. Thực chất bệnh tình của bác ấy vẫn luôn tiến triển tốt, bình phục hoàn toàn chỉ là vấn đề thời gian thôi.”

Ánh mắt cô dời sang nhìn Tôn Kiến Hoành đầy kiên định: “Toàn bộ sự việc này đối với Trần Húc Đông và gia đình anh ấy đều quá đỗi bất công, chính vì thế con mới cố chấp như vậy. Pháp luật sinh ra là để bảo vệ sự công bằng… Bố à, ngày trước bố luôn mong con học Luật, nhưng con lại không chịu. Là bởi vì con hiểu rất rõ tính cách của chính mình. Con không phải kiểu người có thể khoanh tay đứng nhìn khi thấy sự bất công. Nếu pháp luật trở thành công việc của con, con sẽ chẳng bao giờ cảm thấy vui vẻ được.”

Lời này quả thực không sai. Năm xưa, Tôn Kiến Hoành cũng từng bàn bạc kín với Uông Tình về chuyện này. Chính vì nhận thấy con gái thực sự không phù hợp nên hai ông bà mới ngầm đồng ý cho cô không điền bất kỳ nguyện vọng nào liên quan đến ngành Luật.

Nhưng nói thật lòng, nếu thời gian quay trở lại, họ không những ủng hộ cô không học Luật, mà còn muốn tạo điều kiện cho cô thử sức với kỳ thi năng khiếu Nghệ thuật.

Ủng hộ cô theo đuổi ước mơ trở thành người dẫn chương trình.

Đáng tiếc là năm năm trước họ không suy nghĩ thấu đáo, để rồi năm năm sau vẫn tiếp tục lặp lại lối mòn ngăn cản con gái thực hiện mong muốn của chính mình. Thế mới nói con người vô cùng phức tạp và kỳ lạ. Rõ ràng biết sai nhưng vẫn chẳng chịu sửa, có lẽ là do đối với những người làm cha làm mẹ, giới hạn dung túng cho những lỗi lầm của bản thân luôn ở mức quá cao chăng.

Tôn Kiến Hoành nhận thức được điều này, trong lòng buồn bực, bứt rứt nên chỉ biết cứ liên tục đun nước rồi rót trà.

Tôn Lộ cũng không muốn nhiều lời thêm nữa, cô đứng dậy: “Con nghĩ con nên về nhà ngủ thì hơn, nếu không đêm nay mọi người sẽ chẳng thể nghỉ ngơi được mất. Sáng mai bố mẹ có cần con đưa ra nhà ga không ạ?”

Tôn Kiến Hoành đáp: “Không cần đâu, bố mẹ tự bắt taxi về được rồi.”

“Có.” Uông Tình cau mày, không thèm nhìn cô: “Sáng mai đến đưa bố mẹ đi.”

“Vâng ạ, chín giờ sáng mai con sẽ qua đón bố mẹ.”

Uông Tình lại nói: “Lúc nào phiên tòa có kết quả thì phải báo ngay cho bố mẹ. Đừng có chuyện gì cũng giấu giếm, nếu không mẹ sẽ càng giận hơn đấy.”

Tôn Lộ ngập ngừng một chốc rồi gật đầu: “Dạ vâng.”

Uông Tình vẫn đưa lưng về phía con gái: “Có chuyện gì thì phải bàn bạc với mẹ.”

“Dạ.”

Tôn Lộ rời đi rồi, cả ba người trong nhà lúc này, hốc mắt ai nấy đều đỏ hoe, ngấn lệ.

Tôn Kiến Hoành trầm mặc, chẳng buồn lên tiếng.

Uông Tình lau nước mắt, không ngừng thở vắn than dài.

“Tôi đã bảo con bé giống y hệt bà mà.”

“Ông cứ nói bậy… nhà họ Tôn các người ai nấy đều y hệt nhau, cứ lẳng lặng im lìm mà làm ra mấy chuyện tày trời, chỉ giỏi làm người ta tức chết đi được.”

  1. Tam đường hội thẩm (三堂会审): Thời phong kiến là hình thức ba cơ quan tư pháp lớn cùng phối hợp xét xử một vụ án nghiêm trọng. Trong ngữ cảnh hiện đại, cụm từ này thường được dùng ẩn dụ cho việc một người bị nhóm bạn bè hoặc người thân vây lại tra hỏi, chất vấn một cách dồn dập.