Đàn Cá Bơi Về Phía Đất Liền

Chương 55

Sáng nay, Tưởng Tiểu Anh nhận được một cuộc điện thoại, thế là cả buổi sáng bà không lái chiếc thuyền máy nhỏ ra ngư trường như mọi khi.

Mấy người quen biết bà sống thui thủi một mình, bèn rủ nhau đến tận căn nhà nhỏ tìm bà.

Khi họ bước vào thì thấy bà vẫn đang ngồi thẫn thờ trên chiếc giường khung sắt, tay mân mê tấm ảnh thẻ cỡ một tấc của cậu con trai. Trong ảnh là một chàng thanh niên ngoài hai mươi, mặc đồng phục, nom vô cùng khôi ngô, chững chạc.

Rõ ràng là bà lại phát bệnh rồi. Hơn một tiếng sau, Vương Hiệp mang theo bữa trưa đến. Gã ngồi ăn cùng Tưởng Tiểu Anh, vừa ăn vừa trò chuyện khuyên nhủ. Thường thì trong những tình huống thế này, chỉ cần có người ở bên cạnh bầu bạn trò chuyện, bà sẽ dần dần tỉnh táo lại.

Trần Húc Đông đến nơi lúc năm giờ chiều. Lúc anh bước vào cửa, Tưởng Tiểu Anh đã được Vương Hiệp chọc cho cười ha hả. Gã bịa ra cả tá chuyện hài hước thời đại học của Trần Húc Đông, kể say sưa hệt như người kể chuyện rong cho bà nghe.

Thế nên Trần Húc Đông vừa ló mặt vào cửa, Tưởng Tiểu Anh đã xua đuổi, giục anh mau đi học.

Trần Húc Đông hết cách, đành phải hùa theo bà: “Mẹ, con tan học rồi mà.”

Tưởng Tiểu Anh tức giận, giơ tay toan đánh anh: “Còn dám lừa người ta à! Mày tưởng tao không biết sinh viên đại học tan lớp thì đâu có về nhà, toàn ở lại ký túc xá thôi!”

Trần Húc Đông ngoan ngoãn chịu hai cú đập, quả thực chẳng biết phải làm sao. Hơn nữa nhìn tình hình này, mẹ anh dường như đã khôi phục lại trạng thái tinh thần thường nhật. Trong nhận thức của bà, anh vẫn đang đi học, bố anh vẫn chưa ra đi, và mọi thứ ở phía trước vẫn ngập tràn hy vọng.

Vậy nên Trần Húc Đông thường xuyên rơi vào cái tình cảnh dở khóc dở cười: Tay xách nách mang đồ đạc lỉnh kỉnh về thăm nhà, lại bị Tưởng Tiểu Anh vác chổi đuổi thẳng cổ, bắt anh phải quay về trường. Bà bảo khó khăn lắm anh mới quyết tâm phấn đấu thi đỗ đại học, cấm tuyệt đối không được giở lại cái thói hư tật xấu thời cấp ba, trốn học lên tàu đi biển nữa.

“Mẹ, con tan học thật rồi mà.” Trần Húc Đông đành khăng khăng giữ nguyên lời nói dối ấy. Thấy tình trạng của mẹ hiện tại khá ổn định, anh bèn kéo Vương Hiệp, người đã túc trực bầu bạn suốt cả buổi chiều ra ngoài bè cá. Dúi vào tay gã hai bao thuốc, anh hỏi: “Rốt cuộc là có chuyện gì? Giờ bà ổn rồi đúng không?”

“Cảm ơn anh.” Vương Hiệp bóc vỏ, rút một điếu ra hút trước rồi xua tay đáp: “Em lựa lời hỏi ra rồi, sáng nay bác gái nhận được một cuộc điện thoại của Ngụy Hách Phương nên mới bị kích động đấy.”

Trần Húc Đông thừa biết chuyện đó làm sao kết thúc nhanh chóng thế được: “Để anh gọi lại hỏi xem thế nào.”

“Vâng.”

Vương Hiệp đứng cạnh phì phèo điếu thuốc, còn Trần Húc Đông thì tránh ra xa hai bước để gọi điện, nhưng thuê bao bên kia đã tắt máy.

Anh không gọi cho Ngụy Hách Phương mà gọi cho dượng của Ngô Quảng Toàn. Gọi không được, trong lòng anh cũng lờ mờ đoán ra cớ sự. Lúc này anh mới chuyển hướng bấm số gọi cho Ngụy Hách Phương. Vừa nghe thấy giọng anh, người đàn bà đầu dây bên kia lập tức khóc lóc om sòm, kêu trời trách đất.

Hỏi ra Trần Húc Đông mới biết, dượng của Ngô Quảng Toàn đã bị tạm giữ hành chính, phạt mười lăm ngày.

Ngụy Hách Phương cứ đinh ninh rằng chính anh là người báo cảnh sát, nên sáng sớm đã vội gọi điện cho mẹ anh hòng xin xỏ. Vốn dĩ bà ta định dùng chiêu “đi đường vòng cứu quốc”, nhờ mẹ anh nói đỡ, ai dè lại vô tình làm bà cụ bị kích động.

Bệnh tình của Tưởng Tiểu Anh làm sao có thể chịu nổi khi phải nghe đến những chuyện dính líu tới Ngô Quảng Toàn cơ chứ. Trần Húc Đông vì thế mà nổi trận lôi đình: “Là Viện kiểm sát truy cứu trách nhiệm của lão ta, liên quan quái gì đến mẹ tôi! Chắc chắn cảnh sát cũng đã tìm đến bà rồi, bà đừng có mà giả vờ hồ đồ. Những gì cần nói, cảnh sát đều đã răn đe, giáo huấn bà cả rồi đúng không? Nếu bà còn dám gọi điện quấy rối người nhà tôi nữa thì đợi Viện kiểm sát truy cứu xong, đích thân tôi sẽ bắt bà phải chịu trách nhiệm thêm một lần nữa!”

Đầu dây bên kia lặng đi một chốc rồi tiếng khóc lại rống lên: “Cậu bảo tôi phải làm sao đây, tôi cũng hết cách rồi. Tôi cứ tưởng người báo cảnh sát là cậu. Tôi thật sự không cố ý đâu. Viện kiểm sát bảo cái chết của lão Ngô chẳng liên quan gì đến cậu, lần này thì tôi tin thật rồi, tôi không cố ý làm vậy đâu… Bấy lâu nay cậu vẫn luôn gửi tiền giúp đỡ, tôi cảm ơn cậu, tôi ngàn vạn lần cảm ơn cậu, xin cậu đừng truy cứu trách nhiệm bọn tôi nữa.”

Những tiếng khóc lóc, xin lỗi ấy dần khiến Trần Húc Đông bình tĩnh trở lại.

“Đừng làm phiền tôi nữa, tiền đó cũng chẳng phải cho bà đâu, khỏi cần phải cảm ơn tôi.”

“Tôi biết, tiền đó là cho con bé Tinh Tinh. Là do tôi hiểu lầm cậu, tôi cứ ngỡ cậu có tật giật mình nên mới cho…”

“Đúng là tôi có tật giật mình.” Trần Húc Đông lạnh lùng ngắt lời bà ta: “Nói thẳng cho bà biết, với ngần ấy chuyện xảy ra trên con tàu đó, chẳng có lấy một ai là vô tội cả. Tôi áy náy vì với tư cách là Thuyền phó nhất, tôi đã không can ngăn cuộc cãi vã giữa Ngô Quảng Toàn và lão Tiền ngay từ lúc sự việc mới chớm bắt đầu. Tôi cũng cắn rứt lương tâm vì sau khi Ngô Quảng Toàn giết người, tôi đã suýt chút nữa ra tay kết liễu ông ta. Cho dù đến phút cuối tôi không làm vậy, nhưng tôi cũng chỉ là một con người bằng xương bằng thịt, tôi không thể chịu đựng nổi sự giày vò và những biến chuyển tâm lý quá đỗi tàn khốc vào thời khắc đó.”

Chẳng rõ Ngụy Hách Phương có lọt tai hay thấu hiểu được bao nhiêu phần, bà ta chỉ biết buông lời xin lỗi ríu rít không ngừng.

Trần Húc Đông nói tiếng tạm biệt cuối cùng rồi dứt khoát cúp máy.

Anh xoay người lại, thấy Vương Hiệp vẫn đang hút thuốc, cứ vừa rít thuốc vừa cúi gằm mặt nhìn chằm chằm mũi giày. Anh bước tới vỗ nhẹ lên cánh tay gã để nói lời cảm ơn.

Vương Hiệp giật mình, dáng vẻ vừa mừng vừa lo: “Anh Trần khách sáo làm gì, chuyện của anh cũng là chuyện của em, mẹ anh cũng như mẹ em vậy. Chắc anh đang bận lắm nhỉ? Đột ngột gọi anh về thế này, khéo lại ảnh hưởng đến chuyện buôn bán của anh rồi.”

“Không sao đâu, vốn dĩ chiều nay anh cũng định đóng cửa đi giao hàng mà.”

“Anh làm một điếu không?”

“Không hút.”

“Thế còn Tiểu Hàng thì tính sao ạ? Hôm nay thằng bé vẫn đi học chứ?”

“À, cô Tôn đang trông giúp anh rồi.”

Vương Hiệp bĩu môi, muốn hỏi mà lại chẳng dám, nhưng rốt cuộc vẫn nhịn không được: “Anh Trần này, anh với cô Tôn có phải là… sắp tu thành chính quả rồi không? Nếu không sao người ta lại tình nguyện trông trẻ giúp anh được?”

Trần Húc Đông khẽ chững lại, chỉ buông một câu: “Trông trẻ cái gì mà trông trẻ, chú đừng có ăn nói lung tung.” Nói xong, anh quay lưng bước vào căn nhà nhỏ để kiểm tra tình hình của Tưởng Tiểu Anh.

Vừa thấy anh bước vào, Tưởng Tiểu Anh đang lúi húi dọn dẹp mặt bàn liền ngẩng lên. Ánh mắt bà lúc này đã tỉnh táo, trong veo, nhưng lại ánh lên vẻ ngạc nhiên tột độ, cứ như thể ban nãy bà chưa từng gặp anh vậy.

“Húc Đông, sao con lại về đây?”

Trần Húc Đông hơi giật mình, nhưng rồi lập tức lấy lại vẻ tự nhiên bước vào trong: “Con về thăm mẹ chút thôi.”

“Sao muộn thế này rồi con mới về? Ở đây mẹ cũng chẳng có chỗ nào đàng hoàng cho con ngủ đâu.” Tưởng Tiểu Anh quay sang nhìn chiếc giường tầng chất đầy đồ đạc ngổn ngang, bụng thầm lo không biết con trai có chịu ngủ tạm bợ qua đêm được không.

“Không cần đâu mẹ, con đi giao hàng tiện đường ghé qua thăm mẹ chút thôi, lát nữa con lại đi ngay ấy mà.”

“Lại phải đi à.”

Nét mặt Tưởng Tiểu Anh khó giấu nổi vẻ hụt hẫng. Trần Húc Đông vội dỗ dành: “Một thời gian nữa con sẽ về hẳn, anh Viễn ăn Tết xong là được ra tù rồi mẹ ạ.”

“À ừ đúng, thằng Viễn sắp được ra rồi.” Tưởng Tiểu Anh gật gù: “Thế thì gia đình nhà nó chắc tầm giáp Tết là nhận được thông báo thôi. Lần trước con ra trại, người ta cũng gửi giấy báo cho mẹ trước hẳn một tháng. Tốt quá rồi, nhà bên đó nhận được giấy báo là ăn cái Tết ấm no luôn.”

“Vâng ạ.”

Tưởng Tiểu Anh thoáng chút bàng hoàng, đưa mắt nhìn quanh quất: “Sao dạo này mẹ cứ sống hồ đồ thế không biết, hôm nay mẹ lại bỏ bê không ra bè cá làm việc phải không?” Nói rồi bà sực nhớ ra: “À đúng rồi, sáng nay mẹ nhận được một cuộc điện thoại, người nhà họ Ngô gọi tới…”

Trần Húc Đông bước tới dìu bà ngồi xuống: “Mẹ đừng nghĩ ngợi nhiều nữa, mọi chuyện ổn cả rồi, chẳng liên quan gì đến nhà mình đâu. Viện kiểm sát đang truy cứu trách nhiệm của bọn họ thôi.”

“Cô ta xin lỗi mẹ, bảo rằng nhà họ đã hại con. Húc Đông, bọn họ rắp tâm hại con sao? Có phải bọn họ vẫn luôn đinh ninh con là người g**t ch*t Ngô Quảng Toàn không?”

“Bọn họ đâu có gây ra thiệt hại gì cho con được, tự làm tự chịu nên mới bị tống cổ vào đồn cảnh sát đấy chứ.”

“Sao lại đến nông nỗi bị tống vào đồn thế? Húc Đông này, con đừng truy cứu lỗi lầm của bọn họ nữa, nhé con? Nghe lời mẹ, dù sao cũng đều là chỗ quen biết cả. Cứ giằng co qua lại mãi thế này, mẹ lo cho con lắm.”

“Không phải do con thưa kiện đâu mẹ, là bọn họ dối trá, qua mặt Viện kiểm sát nên người ta mới truy cứu trách nhiệm.” Trần Húc Đông cực kỳ kiên nhẫn giải thích cặn kẽ để bà yên tâm. Vừa nói, anh vừa với tay rót cốc nước ấm rồi lấy thuốc đưa cho bà: “Ăn xong mẹ đã uống thuốc chưa?”

Tưởng Tiểu Anh không nhớ rõ, Vương Hiệp từ ngoài bước vào bảo bà vẫn chưa ăn. Trần Húc Đông giám sát mẹ uống thuốc xong xuôi rồi mới lấy bút đánh dấu lên tờ lịch.

Mấy năm trước, Trần Húc Đông đâu có chu đáo được thế này. Hồi đó Tưởng Tiểu Anh hay lấy móc phơi quần áo quất anh, mắng anh là con chó hoang đứt cương. Có ai ngờ được, con chó hoang ấy bây giờ cũng chịu ngoan ngoãn đeo dây dắt rồi.

Tưởng Tiểu Anh níu tay Trần Húc Đông thủ thỉ, hết giục anh kết hôn lại giục anh tìm một người để chăm sóc bản thân. Bà bảo anh tính tình cục cằn, hễ bặm môi bặm mép rời đi là mất hút chẳng thấy tăm hơi, không tìm một người phụ nữ biết vun vén gia đình là không xong. Tốt nhất là phải tìm được một cô nàng ương ngạnh không chịu nhún nhường, để còn biết đường mà trị cái thói ngông cuồng của anh.

Tất nhiên, quan trọng hơn cả vẫn là có thể chăm lo cho anh thật chu đáo.

Trần Húc Đông rất muốn nói rằng, hiện tại đang có một cô gái như thế. Cô ấy vô cùng tuyệt vời, biết pha trà trái cây, biết gọt hoa quả bày biện đẹp mắt. Đừng nói là chăm lo cho anh, đến cả một lớp hơn bốn mươi đứa trẻ cô ấy cũng quán xuyến được tuốt. Cô ấy rất tài giỏi, lại cực kỳ có uy tín khiến ai nấy đều phải nể phục.

Thế nhưng anh lại chẳng thể nào cất thành lời.

Anh thầm nghĩ, một kẻ sống tự do, tùy tiện như mình mà mẹ còn nơm nớp lo sợ ra ngoài không có ai chăm sóc, huống hồ là một cô gái luôn được nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa như Tôn Lộ. Giờ bảo cô phải gắn bó với loại người như anh, đối với bố mẹ cô mà nói, điều đó có khác nào con gái mình đang tuyên bố “con muốn đâm đầu vào hố lửa” đâu chứ?

Ăn tối xong, Tôn Lộ dắt Tiểu Hàng vào phòng đọc sách để cậu nhóc làm bài tập. Cô lén chụp một bức ảnh rồi gửi cho Trần Húc Đông.

[Thằng bé đang làm bài tập. Tình hình mẹ anh sao rồi?]

Trần Húc Đông mãi không trả lời. Tới tận gần bảy giờ tối, tin nhắn của anh mới gửi đến: [Anh xong việc rồi, đang lái xe về. Trước mười giờ anh sẽ ghé nhà em đón Tiểu Hàng.]

Tôn Lộ lúc này đang giúp Trần Vũ Hàng kiểm tra bài tập Toán. Cô cầm điện thoại lên, gửi luôn địa chỉ nhà bố mẹ mình cho anh.

Có lẽ vì đang lái xe nên phải rất lâu sau anh mới nhắn lại vỏn vẹn một chữ: “Được”.

Khoảng chín giờ bốn mươi phút tối, Tôn Lộ nghe thấy tiếng động cơ xe. Cô bước tới bên cửa sổ nhìn xuống, sau đó giục Trần Vũ Hàng thu dọn cặp sách để cùng mình xuống lầu.

Giờ này, bố mẹ cô vẫn đang ngồi xem tivi ngoài phòng khách tầng trệt. Thấy Tôn Lộ dắt đứa trẻ đi xuống, hai người bèn hỏi có phải Trần Húc Đông đến đón con rồi không. Tôn Lộ vừa mới gật đầu đáp “Vâng” thì điện thoại của anh cũng đúng lúc gọi tới.

Cô nói: “Alo, em thấy xe anh rồi. Em dắt Tiểu Hàng ra ngay đây.”

“Ừ, em ra đi.”

“Trần Húc Đông, lát anh tiện đường chở em về…”

Uông Tình đang ngồi bóc quýt trên sofa, đột nhiên cao giọng cất lời: “Lộ Lộ, tối nay con đừng về bên kia nữa. Mười giờ rồi, tắm rửa đi ngủ sớm mai còn đi làm.”

Tôn Lộ ngoái đầu nhìn ra phòng khách: “Con phải về nhà tắm rửa, thay quần áo nữa ạ.”

“Nhà này thiếu gì quần áo của con? Ở lại đi, đưa Tiểu Hàng ra xe là được rồi.” Uông Tình đặt quả quýt đang bóc dở xuống, lấy một quả nguyên vẹn mang tới nhét thẳng vào tay Trần Vũ Hàng: “Bà tiễn cháu ra xe nhé, lần sau lại sang nhà bà chơi, bà hầm canh gà ác cho cháu uống.”

Những lời này lọt vào ống nghe không sót chữ nào. Trần Húc Đông lặng thinh. Anh mở cửa xuống xe, đứng tựa bên cửa chờ Trần Vũ Hàng bước ra.

Trần Vũ Hàng lon ton cầm quả quýt chạy về phía anh, điệu bộ hiến dâng quả quýt trông hệt như chú khỉ con vừa diện kiến Hầu vương.

Trần Húc Đông vò nhẹ đầu cậu nhóc, ngẩng lên mỉm cười, gật đầu chào Uông Tình: “Cháu chào bác gái ạ.”

Uông Tình nhoẻn miệng cười, tay với lấy níu chặt cổ tay Tôn Lộ: “Ừ, Tiểu Hàng lên xe đi cháu. Về nhà nhớ ngủ sớm nhé, bà và cô giáo Tôn cũng phải nghỉ ngơi rồi.”

“Lên xe thôi, chào tạm biệt bà đi con.” Trần Húc Đông mở cửa xe, đồng thời đưa mắt nhìn Tôn Lộ. Lần này anh đã “rút kinh nghiệm” ngoan ngoãn hơn hẳn, “quyền lên xe” lúc này hoàn toàn nắm trong tay Tôn Lộ, anh buộc phải đợi cô đưa ra quyết định.

Tôn Lộ vẫn đang mải giằng co với Uông Tình: “Mẹ, con đi nhờ xe anh ấy về luôn cũng tiện mà. Giường trên lầu còn chưa trải, con buồn ngủ rũ cả mắt rồi, chỉ muốn về nhà ngủ thôi.”

Uông Tình vẫn kiên quyết giữ thái độ cứng rắn: “Để mẹ lên trải cho con.”

Tôn Lộ cau mày, hạ giọng thắc mắc: “Mẹ làm sao vậy chứ…”

“Chẳng làm sao cả, tóm lại là không cho con đi.”

“…”

Tôn Lộ không muốn tranh cãi chuyện của người lớn ngay trước mặt Trần Vũ Hàng. Nhìn cậu nhóc đang tì cằm lên viền cửa sổ xe, ánh mắt ngơ ngác nửa hiểu nửa không nhìn về phía này, cô đành thở dài từ bỏ ý định. Cô vẫy tay về phía chiếc xe bán tải, ra hiệu bảo anh cứ đưa thằng bé về trước đi.

Uông Tình đắc ý buông một câu “Thế mới phải chứ”, rồi kéo tay cô đi vào trong.

Tôn Lộ lặng thinh không nói lời nào. Cô bỏ túi xách xuống, ngồi yên vị trên sofa xem tivi. Đợi chiếc xe kia rời đi chừng hai mươi phút, cô đột ngột đứng phắt dậy, sải bước tiến thẳng ra cửa nhà trước ánh mắt ngỡ ngàng của Uông Tình.

Tôn Kiến Hoành hỏi: “Muộn thế này rồi, Lộ Lộ, con còn định đi đâu nữa?”

“Về nhà ạ. Con đã bảo tối nay con phải về bên kia mà. Vừa nãy có xe đi nhờ thì mẹ không cho đi, nên giờ con đành ra ngoài tự bắt taxi thôi.”

“Không được làm càn!” Tôn Kiến Hoành nghiêm mặt răn đe: “Con hành xử như thế sẽ khiến mẹ buồn lòng, con có biết không? Về nhà? Về cái nhà nào nữa? Nơi này mới chính là nhà của con!”

Tôn Lộ hít một hơi thật sâu, cố kìm nén cảm xúc đang chực trào: “Con biết đây là nhà mình, nhưng con cũng cần có không gian sống của riêng con chứ. Không phải con cứ khăng khăng muốn chống đối lại bố mẹ, mà là do bố mẹ không chịu công nhận sự lựa chọn của con. Bố mẹ không tin rằng con có thể tự làm chủ được cuộc đời mình… Bố mẹ vốn dĩ không hề tin tưởng con.”

“Lộ Lộ, không phải bố mẹ không tin tưởng con. Đừng đi! Lộ Lộ!”

Vừa bước ra khỏi cửa, gió đã tạt vào làm mắt Tôn Lộ cay cay. Cô chớp chớp mắt, cố kìm nén để không rơi lệ, bởi nếu khóc thật thì trông hèn nhát quá.

Cô xua tay với Uông Tình đang lật đật đuổi theo phía sau, ra hiệu bảo bà cứ quay vào nhà.

Thực tâm, Tôn Lộ chẳng hề muốn vì Trần Húc Đông mà trở mặt với người thân. Tuy nhiên, cô bắt buộc phải thể hiện rõ lập trường của mình. Cô phải để bố mẹ thấy rằng cô là đứa nói được làm được, một khi đã tuyên bố chọn Trần Húc Đông thì tuyệt đối sẽ không lùi bước.

Gió lạnh cuối thu luồn qua cổ áo. Hơn mười giờ đêm, lê bước trong khu dân cư vắng vẻ, Tôn Lộ rét đến mức hai hàm răng đánh vào nhau.

Vừa ra đến mép đường định vẫy taxi thì cô nhận được điện thoại của Trần Húc Đông.

Vốn đang mang tâm lý giận cá chém thớt nên cô chẳng buồn nghe máy, nhưng nấn ná một chút rồi vẫn trả lời: “Alo, gì thế?”

“Em đi ra ngoài rồi đúng không? Anh đưa Tiểu Hàng về nhà ngủ rồi, giờ anh qua đón em nhé.”

Sao anh ấy lại biết được nhỉ…

“… Em tự bắt taxi cũng được.” Chẳng hiểu sao giọng cô lại hơi run rẩy.

Anh nhại lại giọng cô: “Em tự bắt taxi cơ đấy! Có bướng bỉnh không cơ chứ? Khuya rồi, em đừng đi lại lung tung, ra cửa hàng tiện lợi ngoài cổng đợi anh đi.”

Tôn Lộ cúp máy, khoanh tay rảo bước vào cửa hàng tiện lợi 24 giờ, mua một chai trà nóng rồi ngồi đợi.

Huyện Tây Kiều cũng chỉ bé xíu chừng ấy, nửa đêm nửa hôm đường sá thông thoáng chẳng chút trở ngại. Vỏn vẹn mười lăm phút sau anh đã tới nơi. Anh chàng khoác chiếc áo khoác màu đen xồng xộc bước vào mua thuốc lá khiến nhân viên bán hàng giật thót mình. Người ta hỏi anh cao bao nhiêu, anh quăng bừa một câu “hai mét hai chín” rồi nắm tay cô đi thẳng.

Nhân viên ngơ ngác lẩm bẩm: “Hai mét hai chín thì khác gì Diêu Minh đâu?”

Câu nói đùa tưng tửng ấy phút chốc chọc cho Tôn Lộ bật cười.

Xe vừa nổ máy, cô đã chồm qua bảng điều khiển trung tâm để hôn anh.

Cái cách cô hôn người ta dịu dàng vô cùng. Đôi tay cô áp chặt lấy gò má đối phương, ban đầu chỉ là những nụ hôn phớt nhẹ tựa chuồn chuồn đạp nước. Mổ vài cái, cô lại hé mắt lén nhìn anh, sau đó mới tiến vào nụ hôn sâu, m*t mát đầy say mê như thể đang l**m láp một viên kem tròn sắp sửa tan chảy.

Cô hôn đến mức khiến cơ thể Trần Húc Đông sinh ra phản ứng, khó lòng mà chống đỡ nổi.

“Lộ Lộ… ngồi ngay ngắn lại nào, anh đưa em về nhà.”

“Anh nói trước đi, anh có thích em hôn anh như vậy không?”

“Thích.”

Tâm trạng Tôn Lộ bỗng chốc tốt lên hẳn. Cô ngồi lại ngay ngắn, vuốt phẳng nếp áo rồi bảo: “Thưởng cho anh đấy, coi như cũng bõ công anh biết đường quay lại đón em.”

Trần Húc Đông lái xe đưa cô về tận dưới lầu chung cư. Tôn Lộ không vội mở cửa xe ngay, cô đưa mắt nhìn anh, chờ đợi cái gã mặt dày này mở miệng đòi lên nhà.

Vừa nãy đã hôn nhau cuồng nhiệt đến mức ấy, cô không tin là anh chẳng có chút suy nghĩ nào khác.

Thế nhưng anh lại chẳng chịu chủ động nửa lời.

Tôn Lộ đành làm bộ mở cửa xe: “Em lên nhà đây, ngủ ngon nhé.”

“Đợi đã.” Trần Húc Đông chợt gọi cô lại: “Lộ Lộ, anh có chuyện muốn nói với em.”

Tôn Lộ sực nhớ ra, ban nãy anh cũng bảo là muốn tâm sự với cô: “Chuyện của mẹ anh sao?”

“Ừ, hôm nay anh về thăm bà. Sáng nay bà bị kích động, do Ngụy Hách Phương gọi điện tới, bà ta cứ tưởng Viện kiểm sát sờ gáy gia đình bà ta là vì anh quyết truy cứu trách nhiệm.”

Tôn Lộ nhíu mày hỏi: “Bọn họ bị điên hả? Vậy giờ tình hình sao rồi anh?”

Trần Húc Đông lắc đầu: “Bà không sao rồi, bệnh cứ tái phát theo từng cơn vậy thôi. Thực ra tình trạng của mẹ anh đã khả quan hơn lúc mới phát bệnh rất nhiều, nếu không có cuộc gọi kia thì dạo này bà vẫn luôn rất ổn. Mấy bệnh lý liên quan đến tinh thần này, kết cục ra sao chẳng ai dám nói chắc, đến bác sĩ cũng không dám khẳng định là có thể chữa khỏi dứt điểm hay không.”

Tôn Lộ sầm mặt lại: “Anh cứ phải làm gắt truy cứu tới cùng mới được. Bọn họ đúng là được đằng chân lân đằng đầu, lại còn dám mò tới tận người nhà anh nữa.”

Trần Húc Đông giải thích: “Có những kẻ dù bị lưu vết tiền án cũng chẳng chịu hối cải đâu. Mình mà dồn ép bọn chúng là y như rằng chúng sẽ quay lại cắn càn mình ngay. Ngụy Hách Phương thì đầu óc nông cạn, phía Viện kiểm sát cũng thừa biết bà ta chỉ là công cụ bị người khác lợi dụng, số tiền vòi vĩnh được bà ta có cầm nổi bao nhiêu đâu. Ngặt nỗi lão dượng của Ngô Quảng Toàn lại là dân làm ăn phi pháp. Lão ta vừa biết mặt mẹ anh, lại nắm rõ Tiểu Hàng đang học trường nào. Anh thực sự không muốn tiếp tục dây dưa với bọn chúng thêm nữa.”

Tôn Lộ hoàn toàn thấu hiểu cho nỗi băn khoăn của anh: “Dẫu sao thì bọn chúng cũng đã bị tạm giữ rồi, anh có muốn truy cứu sâu thêm e là cũng chẳng đi tới đâu.”

Trần Húc Đông cứ ngỡ cô sẽ tiện đà này mà hỏi han thêm về bệnh tình của mẹ anh, nhưng dường như cô lại chẳng mấy bận tâm đến chuyện đó.

“Lộ Lộ, em không có gì muốn hỏi anh sao?”

“Hỏi cái gì mới được?”

“Bệnh tình của mẹ anh, và cả những dự định cho tương lai của anh nữa.”

Tôn Lộ ngẫm nghĩ một chốc rồi đáp: “Chẳng phải anh vừa bảo mấy bệnh liên quan đến tâm lý này khó nói trước lắm sao? Em có gặng hỏi thì anh cũng đâu thể đưa ra câu trả lời chính xác được. Hơn nữa, sức khỏe của bác gái vẫn còn dẻo dai lắm mà. Hôm nọ cái cậu Vương Tôm gì đó có kể lại là bác vẫn còn đang giúp người ta trông coi bè cá kia kìa. Các cụ già yếu rồi thì phải chăm sóc thôi. Sau này đâu phải chỉ lo cho mỗi mẹ anh, còn cả bố mẹ em nữa chi. Đạo lý ở đời vốn dĩ là vậy rồi, không đúng sao?”

Trần Húc Đông khẽ nở nụ cười tươi rói. Anh vươn tay v**t v* gò má cô, không kìm được bèn nắn nhẹ một cái: “Sao em lại tốt bụng như vậy chứ? Hử?”

Tôn Lộ ngoảnh mặt đi, lấy mu bàn tay chà xát gò má: “Tại cái đồ tồi tệ nhà anh cả thôi.”

Anh tỏ vẻ cợt nhả trêu chọc: “Tồi tệ lắm sao? Nếu vậy… hay là em cứ ở lại để kiểm tra, đánh giá anh thêm một thời gian nữa xem sao nhé?”

Tôn Lộ ngước mắt nhìn.

Anh cũng đang đăm đăm nhìn cô.

Không gian trong xe chìm vào màn đêm tối mịt.

Tôn Lộ cất giọng hỏi: “Anh có ý gì?”

Anh cúi đầu nhìn: “Anh chỉ muốn nói là… Em vẫn chưa thực sự thấu hiểu hết về hoàn cảnh của anh. Em mới hai mươi tư tuổi, vốn dĩ chẳng cần phải nóng vội làm gì. Chúng ta cũng mới quen nhau vỏn vẹn nửa năm, hơn nữa nhịp sống hiện tại của anh chỉ là tạm bợ. Chi bằng, em cứ đợi đến khi anh quay lại làm việc trên tàu, chờ đến lúc công việc và cuộc sống của anh đi vào quỹ đạo ổn định rồi, em hẵng nghiêm túc cân nhắc lại…”

“Trần Húc Đông.” Tôn Lộ không muốn nghe thêm một lời nào nữa: “Sao anh không dứt khoát buông luôn một câu “chúng ta chia tay đi” cho nhanh?”

“Lộ Lộ… anh đâu có ý đó, em đừng khóc mà.”

“Em không khóc. Chẳng phải ý của anh đã quá rõ ràng rồi sao? Ở bên anh chính là biểu hiện của sự bồng bột, thiếu suy nghĩ chín chắn chứ gì. Anh có biết ban nãy ở nhà, em đã đứng trước mặt bố mẹ và nói những gì không? Em bảo rằng anh chính là sự lựa chọn của em. Em đã khẳng định điều đó vô cùng kiên quyết.”

Tôn Lộ không muốn bản thân yếu đuối rơi lệ, ấy thế mà vừa cất lời lại không thể nào kìm nén được: “Cớ sao anh cũng hùa theo, trở nên giống hệt như bọn họ vậy? Anh thực sự làm em quá thất vọng…”

  1. Đi đường vòng cứu quốc (曲线救国): Mượn cớ đi đường vòng, dùng biện pháp gián tiếp để đạt được mục đích.
  2. Dáng vẻ vừa mừng vừa lo: Bản gốc tác giả dùng thành ngữ 受宠若惊 (thụ sủng nhược kinh), mang hàm ý được người ta đối xử tốt mà đâm ra lo sợ.
  3. Diêu Minh (姚明): Sinh năm 1980, là một cựu vận động viên bóng rổ chuyên nghiệp người Trung Quốc. Anh sở hữu chiều cao vượt trội 2m29 và từng thi đấu bùng nổ tại giải bóng rổ nhà nghề Mỹ (NBA).